Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 11: Cách cơ bụng 8 múi chỉ còn 7 múi nữa thôi...

Cố Nghịch thản nhiên nói: "Dù rằng tôi không bao giờ nói ra những lời khinh suất như thế."
Ồ. Cục bông nhỏ thất vọng chạm hai đầu vuốt vào nhau.
Cố Nghịch mở miệng: "Bảo-" Anh bỗng chuyển hướng, điềm nhiên nói: "Cũng không được nhìn chằm chằm vào ảnh của người khác lẫn người thật, rất bất lịch sự."
Cục bông nhỏ gật đầu.
Cố Nghịch tiếp tục: "Nhưng có thể nhìn tôi, muốn nhìn bao lâu tùy thích."
Cục bông nhỏ ngượng ngùng nhìn anh.
"Hửm?" Cố Nghịch khẽ lên giọng ở cuối câu.
Cục bông nhỏ gật đầu.
Cố Nghịch thản nhiên nhìn lên trần xe, tông giọng không chút gợn sóng: "Bảo bối."
Là đang gọi mình sao? Thỏ nhỏ đỏ bừng mặt nhào bổ về phía anh.
... Cố Nghịch làm như không liên quan đến mình, tiếp tục nhìn chằm chằm trần xe.
Bác tài xế thở dài trong lòng: Lời thoại của Ảnh đế Cố đúng là đỉnh thật, ngữ điệu tự nhiên, nhịp điệu các thứ đều cực kỳ giống như đang nói chuyện với người thật.
Suýt chút nữa bác đã tưởng ghế sau còn có một người khác nữa cơ.
Đúng là không hổ danh Ảnh đế.

Về đến nhà, tranh thủ lúc Cố Nghịch đi tắm, thỏ nhỏ lén lút lấy một phần quà vặt ra, đem giấu vào "kho báu nhỏ" của mình. TruyenLau.com
Kho báu của cậu nằm dưới cái bàn nhỏ ở góc phòng khách, tấm khăn trải bàn rủ xuống vừa vặn che kín mít bên trong.
Thỏ nhỏ chạy vào gầm bàn, cào cào mở chiếc hộp nhỏ của mình ra.
Bên trong có mấy viên chocolate tròn, còn có mấy miếng thịt bò khô miếng lớn được đóng gói riêng biệt, đều là đồ cậu tích trữ phòng hờ những ngày qua.
Website TruyenLau.com Thỏ nhỏ bỏ thêm một đống thịt khô, chocolate và kẹo đậu vào trong. Nhìn kho lương thực đầy ắp, cảm giác vinh quang của một chú thỏ lao động trỗi dậy mạnh mẽ.
Mấy ngày nay đêm nào cậu cũng phải lén nhìn một cái, hễ thấy kho báu vẫn còn đó là sẽ cảm thấy thỏa mãn và sung túc, đêm đó sẽ ngủ rất ngon.
Sáng sớm, thỏ nhỏ vẫn chưa ngủ dậy. Cố Nghịch đang chuẩn bị bữa sáng cho cậu thì đột nhiên phát hiện góc chân bàn đằng kia có gì đó là lạ, hình như đang giấu thứ gì đó.
Cố Nghịch bước tới, vén tấm khăn lên xem, bên trong là một chiếc hộp nhỏ.
Anh theo bản năng liếc nhìn về phía phòng ngủ, suy nghĩ một lát rồi mở hộp ra.
TruyenLau Bên trong chất đầy thịt bò khô và chocolate, xếp thành một ngọn núi nhỏ, trông cực kỳ giàu có.
Cố Nghịch: "..."
Không cần đoán cũng biết đây là "quỹ đen" của ai rồi.
Một lát sau, thỏ nhỏ tỉnh dậy, ăn xong hoa quả sấy xong lại bám dính lấy anh đòi đi cùng như mọi khi.
Cố Nghịch dỗ dành: "Tôi sẽ về sớm thôi."
Thỏ nhỏ không tình nguyện đứng bằng hai chân sau, dùng ánh mắt cực kỳ oán hận nhìn anh.
Cố Nghịch dặn: "Buổi tối đừng có thức đợi tôi mãi, muộn quá thì cứ tự đi ngủ trước đi."
Thỏ nhỏ miễn cưỡng gật đầu.
Đợi anh đi rồi, thỏ nhỏ ôm đống đồ ăn vặt trong tủ lạnh, chui vào đống quần áo của Cố Nghịch ngủ một giấc ngon lành.
Đến chiều, theo lệ thường cậu đi tuần tra kho báu nhỏ của mình. Dùng mắt quét qua một lượt, cậu thấy rất hài lòng, nhưng lúc định đóng hộp lại, cậu bỗng khựng người.
Miếng thịt bò khô của cậu đâu rồi! Miếng thịt bò khô to đùng cậu đặt ở đây đâu mất rồi!
Thỏ nhỏ không tin vào mắt mình, bới tung lên tìm kiếm, quả thực không thấy miếng thịt khô lớn nhất kia đâu cả.
Cậu không thể nhầm được, miếng thịt đó để lại ấn tượng cực kỳ sâu đậm vì nó to lớn vô cùng, là "đại ca" trong tất cả các miếng thịt khô.
Chắc chắn là bị trộm mất rồi! Thỏ nhỏ ôm cái hộp, tức giận nghĩ thầm.
Cậu nghiêm túc kiểm kê lại kho hàng, không hề thiếu món gì khác. Nói cách khác, tên trộm đó cực kỳ có mắt nhìn, chỉ lấy đi miếng thịt quý giá nhất của cậu.
Thỏ nhỏ tức đến mức xù cả lông, ôm hộp bình tĩnh phân tích một hồi: Trong nhà này ngoài mình ra thì chỉ còn mỗi Cố Nghịch thôi!
Nhất định là Cố Nghịch!
Cái đồ xấu xa kia!
Quan hệ giữa họ chính thức tuyệt giao từ giây phút này!
Thỏ nhỏ lạnh lùng vô tình thu hồi lại tất cả "thẻ người vợ tốt" từng phát cho anh, lấy tư thế của một thẩm phán ngồi chồm hổm trên sofa, chỉ đợi Cố Nghịch về.
Buổi tối, tiếng mở cửa vang lên.
Thỏ nhỏ hùng hổ lao tới chất vấn: Là anh đúng không!
Cố Nghịch ngồi xổm xuống, vuốt ve cục bông nhỏ trong lòng bàn tay: "Chẳng phải đã bảo đừng đợi tôi, đi ngủ trước sao?"
Ai đợi anh chứ!! Thỏ nhỏ bày ra bộ dạng hưng binh vấn tội.
Cố Nghịch: "Hửm?"
Thỏ nhỏ dùng vuốt cầm một miếng thịt khô khác, khua tay múa chân với anh: Chắc chắn là anh rồi! Đồ trộm cắp!
Cố Nghịch: "Sao thế?"
Đừng có giả vờ! Nhất định là anh. Thỏ nhỏ không có bằng chứng, chẳng làm gì được anh, bèn rúc vào góc tường tự kỷ.
Đó là miếng thịt khô to nhất của cậu, cậu vẫn luôn không nỡ ăn, giấu kỹ ở đây. Cậu vốn định đợi sau này khỏe lại, biến thành người rồi sẽ "ngoạm" một miếng thật to ăn cho đã đời.
Thỏ nhỏ buồn bã rơm rớm nước mắt, vừa nuốt nước miếng ừng ực vừa cố nhịn khóc.
Cố Nghịch ngồi xuống cạnh cậu.
Thỏ nhỏ quay ngoắt đầu đi.
Cố Nghịch đưa ra một thứ, dỗ dành: "Cái này à?"
Thỏ nhỏ mặc kệ anh.
Cố Nghịch nén cười: "Nhóc xem có phải miếng thịt bò khô này không?"
Thỏ nhỏ liếc nhìn một cái, đúng là món đồ mình bị mất, lập tức giật phắt lấy.
Cố Nghịch gãi đầu cậu: "Lấy đâu ra mà lắm đồ thế này?"
Thỏ nhỏ không thèm nói chuyện với anh.
Phải cho cái người này biết mức độ nghiêm trọng của sự việc. Có những trò đùa có thể đùa, nhưng có những trò đùa tuyệt đối không được đùa, đặc biệt là trò đùa liên quan đến thịt bò khô thì một chút xíu cũng không được!
Cố Nghịch đã chạm vào "vảy ngược" của cậu rồi.
Thỏ nhỏ ngồi xổm ở góc tường, chổng mông về phía anh.
Cố Nghịch đi tới, gãi gãi đầu cậu: "Thỏ nhỏ ơi."
Thỏ nhỏ nằm bẹp xuống, phơi bụng lên trời, tỏ rõ thái độ "không muốn tiếp chuyện".
Cố Nghịch gãi gãi bụng cậu, đưa qua một túi đồ xanh xanh đỏ đỏ: "Thịt bò khô đền cho nhóc đây."
Thỏ nhỏ nhắm tịt mắt lại.
Cố Nghịch xách hai cái vuốt trước của cậu lên, bế dậy.
Con thỏ vẫn nhắm mắt như cũ.
Cố Nghịch: "Đang xin lỗi nhóc mà."
Tui chẳng cảm nhận được thành ý của anh gì cả. Thỏ nhỏ cao lãnh nhìn đi chỗ khác, tưởng thỏ nhỏ dễ dãi thế sao?
Cố Nghịch gãi bụng thỏ, thỏ nhỏ nhanh chóng né ra, trong lúc vùng vẫy, cái đầu đập thẳng vào môi Cố Nghịch.
Cảm nhận được sự mềm mại truyền đến từ đỉnh đầu, thỏ nhỏ khựng lại, đột nhiên thấy nóng bừng một cái, vội vàng tách ra khỏi anh.
Chỗ bị môi Cố Nghịch chạm vào nóng hổi như bị châm lửa, nhưng cảm giác nóng ran đó biến mất rất nhanh, một sự thoải mái cực độ tràn tới từ đỉnh đầu, chân thỏ nhỏ bỗng mềm nhũn, suýt chút nữa là ngã nhào.
Chuyện gì thế này, còn thoải mái hơn cả khi ôm anh ta nữa! Cục bông nhỏ hơi ngơ ngác.
Môi anh ta chạm vào mình một cái mà có tác dụng lớn thế sao?
Thỏ nhỏ suy nghĩ một chút, lén liếc nhìn Cố Nghịch, sau đó nhảy phắt tới, ghé sát cái đầu lại gần: Anh hôn tui cái nữa đi, kiểu thật là dài ấy.
Cố Nghịch còn chưa kịp phản ứng, cục bông nhỏ đã không đợi nổi mà chủ động dán đầu vào, tự dùng tay giúp đầu mình chạm vào môi anh.
Thỏ nhỏ thoải mái đến mức sắp tan chảy, định thử tách ra nhưng cả cơ thể tròn vo đã mềm nhũn, theo bản năng luyến tiếc mà rướn về phía trước.
Cố Nghịch khựng lại, hồi lâu không có động tĩnh gì.
Chúng ta làm lại lần nữa nhé? Đầu thỏ nhỏ đỏ bừng, mong chờ nhìn anh.
Cố Nghịch chạm phải ánh mắt cậu, ngón tay khẽ cử động, đột ngột đứng dậy né tránh sự tiếp xúc của cậu.
Thỏ nhỏ không hài lòng đi theo, bám dính lấy chân anh như mọi khi.
Cố Nghịch vừa mở tủ lạnh vừa nói: "Đừng có ôm bừa bãi."
Tại sao? Thỏ nhỏ nghiêng đầu, khó hiểu nhìn anh.
Cố Nghịch mở tủ lạnh, nhìn đống bánh quy, chocolate và đồ ngọt mới được thêm vào, đầu ngón tay khựng lại.
Toàn là đồ của thỏ nhỏ.
Những chỗ trước đây trống không, giờ đã bị lấp đầy.
Anh rũ mắt, cục bông nhỏ đang tập trung nhìn mình chăm chú.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc lấy rau quả sấy ra.
Cố Nghịch bị làm sao thế nhỉ?
Có phải thấy tủ lạnh toàn là đồ của mình, không có đồ của anh ta nên trong lòng thấy không cân bằng không?
Thỏ nhỏ khoanh vuốt suy nghĩ.
Cậu lén liếc nhìn Cố Nghịch.
Trong mắt Cố Nghịch vẫn bình lặng, không lộ ra cảm xúc gì, anh ngồi xổm xuống cho cậu ăn.
Thỏ nhỏ ăn uống không tập trung, cái miệng nhỏ vô tình chạm phải đầu ngón tay anh.
Cố Nghịch rụt tay lại.
Thỏ nhỏ không nhịn được nữa, chọc chọc vào người anh.
Anh bị sao thế?
Cố Nghịch đứng thẳng người dậy: "Tự mình ăn từ từ đi."
Thỏ nhỏ nhảy đến trước mặt anh.
Cố Nghịch quay sang hướng khác.
Thỏ nhỏ lại nhảy đến trước mặt, chặn đường đi của anh.
Thỏ nhỏ khua vuốt hướng xuống dưới, ra hiệu bảo anh ngồi xổm xuống.
Cố Nghịch ngồi xuống: "Sao thế?"
Thỏ nhỏ nghiêm túc chỉ chỉ vào chính mình.
Mặc dù tủ lạnh là của tui, nhưng tui là của anh mà.
"Hửm?" Cố Nghịch nhìn nó.
Thỏ nhỏ nửa đứng dậy, nhào vào lòng anh.
Anh hồi lâu vẫn không phản ứng, thỏ nhỏ vỗ vỗ vào người anh.
Anh có thể ôm tui được rồi đó!
Cố Nghịch nhẹ nhàng nắn nắn vuốt của nó, nhàn nhạt nói: "Ở xã hội loài người, ôm đi ôm lại là phải chịu trách nhiệm với người ta đấy-"
Lời còn chưa dứt, thỏ nhỏ đã dùng vuốt ôm lấy cổ anh, nhanh chóng hôn "chụt" một cái lên mặt anh.
Cố Nghịch khựng lại, bình tĩnh phổ cập kiến thức cho thỏ: "Cứ hôn tới hôn lui như nhóc thế này là phải làm vợ người ta đấy." Anh dừng một chút, thản nhiên nói: "Nhưng tôi không phải loại người đó."
Thực ra anh có thể là loại người đó mà.
Cục bông nhỏ đỏ bừng mặt, tâm lý ghé sát đầu lại gần: Giờ đến lượt anh hôn tui rồi.
Cố Nghịch bình tĩnh đứng dậy, vừa đi vừa nói: "Tôi thật sự không phải loại người đó."
Cục bông nhỏ bám theo.
Cố Nghịch dừng bước: "Nhóc biết rõ mà, cảm xúc của tôi trong trường hợp bình thường khá ổn định, không dễ bị quấy nhiễu."
Anh hết "trường hợp bình thường" lại đến "khá là", ổn định được đến mức nào chứ?
Cục bông nhỏ lười biếng nằm bò ra thảm, dùng vuốt chống cằm, thầm mỉa mai trong lòng.
Cố Nghịch liếc nhìn một cái: "Mấy tiểu xảo này không có tác dụng với tôi đâu."
Cục bông nhỏ: "..."
Cục bông nhỏ nhích nhích lại gần, túm lấy quần áo anh, thành thục leo lên chân rồi ngồi chồm hổm trên vai anh.
Biết tui định làm gì không? Cục bông nhỏ xoa xoa vuốt, tâm lý để lại cho anh một chút thời gian chuẩn bị.
Không ngờ Cố Nghịch đột nhiên nghiêng đầu, hai bên vốn dĩ đã ở rất gần, thế là môi anh vô tình chạm phải đầu nó.
Thỏ nhỏ bủn rủn chân tay, bị kích thích đến mức ngã từ trên vai anh xuống.
Cố Nghịch đưa tay đỡ lấy con thỏ ngốc.
Đã ba lần rồi, sao vẫn kích thích thế này!
Cục bông nhỏ choáng váng đầu óc, chẳng biết đã về đến phòng ngủ bằng cách nào, vuốt nhỏ yếu ớt đặt trên mu bàn tay anh, thầm nghĩ: Thoải mái quá đi mất.
So với hôn hôn, thì quần áo và tiếp xúc thân mật bỗng nhiên chẳng còn "thơm" nữa.
Lúc ngủ, thỏ nhỏ nằm trong ổ của mình, muốn xem thử cảm giác này có thể duy trì được bao lâu.
Nếu có thể khôi phục bình thường hoàn toàn thì tốt quá, cứ bám dính lấy người ta mãi cũng sẽ gây phiền phức cho họ.
Cậu đang thầm tính toán những điều đó thì Cố Nghịch từ phòng tắm bước ra, để trần thân trên, tay cầm khăn tắm tùy ý lau tóc.
Thỏ nhỏ nhìn qua một cái, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Người này dáng chuẩn quá, thực sự rất muốn sờ vào cơ bụng một cái.
Thỏ nhỏ sờ sờ cái bụng mềm nhèo của mình, cảm thấy cực kỳ buồn bực, nghiêm túc an ủi bản thân: Thực ra cũng tạm ổn, cách cơ bụng tám múi chỉ còn thiếu có bảy chút xíu nữa thôi.
Cố Nghịch nhìn nó, giọng điềm nhiên: "Tắt đèn đây."
Thỏ nhỏ gật đầu.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng, lặp lại lần nữa: "Thật sự tắt đèn đấy."
Thỏ nhỏ vẫy vẫy vuốt, tỏ ý biết rồi, chúc ngủ ngon.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch lẳng lặng nói: "Buổi tối có lẽ sẽ có chó dữ sủa ngoài phố đấy."
Thỏ nhỏ vội vàng nhắm tịt mắt lại, cả cục bông rúc sâu vào trong ổ, giấu kỹ mấy cái vuốt nhỏ.
Một lát sau, giọng nói của Cố Nghịch vang lên trong bóng tối: "Nếu sợ thì có thể qua đây ngủ."
Thỏ nhỏ: "Chíp ya."
Yên tâm, tui không sợ đâu.
Cố Nghịch: "Ồ."
Trận này thỏ nhỏ ngủ rất ngon, cứ như đã khôi phục như bình thường vậy, lúc tỉnh dậy cảm thấy thật không thể tin nổi.
Hôn hôn có tác dụng đến thế sao?
Để kiểm chứng ý nghĩ này, thỏ nhỏ thừa dịp Cố Nghịch còn chưa tỉnh ngủ, lén lút chạy tới bên giường, ghé đầu sát vào môi Cố Nghịch, tự dùng tay giúp anh "hôn" mình một cái.
Vừa định dời ra, cảm giác tiếp xúc trên đầu bỗng nặng thêm một chút.
Thỏ nhỏ thoải mái khẽ run rẩy, lúc này mới sực nhận ra có phải Cố Nghịch vừa tỉnh dậy không, ngước mắt nhìn lên, thấy Cố Nghịch vẫn đang ngủ mới thở phào nhẹ nhõm.
Nói đi cũng phải nói lại, hôn hôn thật sự quá hữu dụng!
Cảm giác thoải mái nhân đôi, lại còn bền lâu nữa.
Mắt thỏ nhỏ sáng rực lên, vậy nên sau này có thể đòi hôn nhiều hơn một chút.
Dĩ nhiên anh ta chắc chắn sẽ không chủ động cho mình rồi.
Thế nên mình phải chủ động "tạo ra" vài cái mới được.
Tương lai bỗng chốc tràn đầy hy vọng!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu