Phải một lúc lâu sau, Cố Nghịch mới tỉnh giấc.
Thỏ nhỏ vui vẻ vẫy vẫy vuốt: "Chíp." Chào buổi sáng.
Cố Nghịch: "Chào buổi sáng."
Thỏ nhỏ đã nếm được vị ngọt của nụ hôn nên không còn thỏa mãn với việc chỉ ôm ấp nữa, cậu bắt đầu tính toán làm sao để anh hôn mình một cái.
Ngoài ban công, điện thoại sáng lên, là cuộc gọi từ Sở Tịnh.
Cố Nghịch bắt máy.
Sở Tịnh nói: "Kết quả giám định có rồi, là lông thỏ, hơn nữa còn là lông của cùng một con thỏ."
Cố Nghịch liếc nhìn con thỏ ngốc nghếch đang ở trên giường, đáp một tiếng rồi cúp máy.
Thỏ nhỏ suy nghĩ hồi lâu, nhưng biện pháp tốt nhất mà cậu có thể nghĩ ra lúc này chính là "mỹ nhân kế".
Thỏ nhỏ có khả năng hành động rất cao, nói quyến rũ là quyến rũ ngay, cậu lặng lẽ duỗi cái chân ngắn lông xù ra.
Cố Nghịch đi tới, đầu ngón tay chạm vào chăn, dọn dẹp giường chiếu.
Cục bông nhỏ đưa cái vuốt ra phía anh một cách đầy "phong tình vạn chủng".
Quả nhiên, cái tên nhân loại không có định lực này đã xoa xoa vuốt của cậu.
Thỏ nhỏ lại nhích về phía anh thêm chút nữa, cái vuốt hồng hồng mềm mại, cực kỳ đáng yêu.
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bầu không khí đang rất tốt, thỏ nhỏ đúng lúc nhắm mắt lại, ghé sát đầu tới để anh tiện hôn mình.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giọng Cố Nghịch vang lên: "Đau chân à?"
Thỏ nhỏ: "?"
"Có phải bị chuột rút không?" Cố Nghịch nhẹ nhàng nắn nắn cái vuốt của cậu.
Website TruyenLau.com
Thỏ nhỏ: "..."
Anh mới chuột rút ấy! Cả nhà anh đều chuột rút!
Thỏ nhỏ mở to mắt.
Chẳng lẽ trông không "phong tình" chút nào sao?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Nghịch vẫn như thường ngày, rũ mắt bóp vuốt cho cậu, một lát sau ngẩng đầu lên, thấy cục bông nhỏ vẫn đang nhìn mình và giữ nguyên tư thế đó.
Cố Nghịch: "Vẫn chưa khỏi à?"
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch dùng tay đặt cái vuốt của cậu về chỗ cũ.
Cục bông nhỏ: "..."
Kế hoạch A tuyên bố phá sản, cục bông nhỏ hậm hực đặt vuốt này lên vuốt kia.
Xem ra mức độ quyến rũ này không có tác dụng với Cố Nghịch, phải tăng cường thêm thôi, thỏ nhỏ không hề nản chí nghĩ thầm.
Trong phòng tắm, Cố Nghịch đang suy nghĩ tại sao con tiểu yêu quái này luôn lấy quần áo của mình, ngay từ đầu đã thích bám dính lấy mình, trông giống như là --
Không thể rời xa anh.
Có lẽ còn tồn tại một chút tâm tư ái mộ.
Nghĩ đến khả năng này, Cố Nghịch giữ kẽ khẽ ho một tiếng.
Anh lại nhớ đến chàng thiếu niên đêm đó, nhớ đến những việc họ đã làm với nhau, trên gương mặt vốn luôn bình tĩnh xuất hiện một tia dao động, vành tai hơi đỏ lên.
Cố Nghịch rửa mặt xong, khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì sững người lại.
Cục bông nhỏ dùng vuốt chống nạnh, cơ thể tròn trịa hơi lắc lư một chút nhưng nhanh chóng đứng vững lại, ngước mặt lên nhìn anh.
Bản "công" không tin lần này cũng không được!
Cố Nghịch quả nhiên bị cậu thu hút, bước tới lại gần.
Cục bông nhỏ nửa tựa vào tường, hai vuốt chống nạnh, tiếp tục tạo dáng. Dù hơi tốn sức, nhưng làm thế này sẽ khiến động vật nhỏ trông rất "gợi cảm".
Cố Nghịch ngồi xổm xuống.
Bầu không khí được hâm nóng rất tốt, nhưng Cố Nghịch không có hành động gì, rõ ràng là vẫn đang cố kìm nén.
Xem ra phải dùng liều thuốc mạnh hơn. Đôi mắt đen láy của thỏ đúng lúc lộ vẻ tình tứ, liếc mắt đưa tình nhìn anh một cái, rồi nhanh chóng rũ mắt xuống, ra dáng một bé thỏ xinh đẹp kiều diễm.
Cố Nghịch đưa tay đặt lên cái đầu lông xù của cậu.
Hết kìm nén nổi rồi chứ gì.
Thỏ nhỏ tiếp tục thực hiện kế hoạch một cách nghiêm ngặt, ánh mắt nhìn anh nửa vời, mức độ hờn dỗi được nắm bắt vừa vặn.
Cố Nghịch: "Đau mắt à?"
Thỏ nhỏ: "?"
Ánh mắt của tui không đủ tình tứ sao? Cái gì gọi là đau mắt?
"Có phải bị bụi bay vào không?" Cố Nghịch ghé sát lại: "Để tôi xem nào."
Thỏ nhỏ: "..."
Cố Nghịch nhẹ nhàng thổi thổi cho cậu, một lúc sau rũ mắt nhìn: "Còn đau không?"
Thỏ nhỏ: "..."
Thỏ nhỏ không tin vào sự thật, tiếp tục chống nạnh tạo dáng.
Cố Nghịch sờ sờ cái vuốt của cậu.
Anh ta sắp đầu hàng rồi, anh ta không nhịn nổi nữa đâu.
Cố Nghịch điềm nhiên nói: "Sao trên quả cầu này lại mọc ra cái vuốt thỏ thế?"
Thỏ nhỏ: "?"
Cái gì gọi là quả cầu! Đó là cái eo của tui! Chưa thấy eo bao giờ à!
Thỏ nhỏ tức đến mức quay mông về phía anh.
Kế hoạch B cũng tuyên bố phá sản. Thỏ nhỏ không nản lòng, ngồi tổng kết lại xem tại sao mình thất bại.
Rốt cuộc là do Cố Nghịch "không được", hay là do mình chưa đủ quyến rũ?
Có lẽ là cả hai.
Lần này Cố Nghịch có thể đi vài ngày không về, anh chuẩn bị sẵn đồ ăn nước uống cho thỏ nhỏ trong mấy ngày tới.
Thỏ nhỏ đáng thương ôm lấy chân anh.
Có thể mang tui theo không?
Mấy ngày không được ôm anh tui sẽ chết thật đấy.
Cố Nghịch nghĩ đến đám người cuồng nhiệt ở đoàn phim, sợ thỏ nhỏ bị bắt cóc mất nên nói: "Ngoan ngoãn ở nhà đi."
Thỏ nhỏ không vui rồi, miễn cưỡng buông anh ra.
Thế rồi, cậu lén lút nhảy tót vào túi áo anh.
Cái túi áo bỗng nhiên trĩu nặng xuống, Cố Nghịch muốn không phát hiện ra cũng khó.
Anh cúi đầu, liền nhìn thấy cái đuôi tròn nhỏ vẫn chưa kịp thu hết vào trong.
Mình nhảy nhẹ nhàng thế này, chắc chắn là thần không biết quỷ không hay nhỉ? Thỏ nhỏ cẩn thận nghĩ thầm.
Cố Nghịch: "..." Nhóc thật sự không biết mình nặng bao nhiêu à.
Cố Nghịch bất lực, vờ như không phát hiện ra điều gì.
Xe khởi động, thỏ nhỏ canh đúng thời cơ, thò cái đầu ra khỏi túi áo, chạm mặt Cố Nghịch rồi vẫy vẫy vuốt: Hi hi, khéo quá nha.
Cố Nghịch: "..."
Sao anh lại bất cẩn mang tui theo thế này?
Cục bông nhỏ đắc ý chọc chọc anh, được hời còn khoe mẽ.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nắm lấy vuốt thỏ.
Mọi người thấy Ảnh đế Cố tới thì nhiệt huyết dâng cao, đồng loạt đứng dậy, mắt dáo dác tìm kiếm cục bông nhỏ trắng mềm, nhưng không thấy bé đâu là cả lũ xìu xuống ngay lập tức.
Sao hôm nay không mang theo bé nhỉ?
Có phải vì lần trước thể hiện chưa tốt không?
Cục bông nhỏ nấp trong phòng nghỉ, lén lút thò đầu ra nhìn.
Cố Nghịch nhờ trợ lý Tô để mắt tới thỏ nhỏ, rồi lấy ra một cái máy tính bảng: "Tải cái trò chơi nào đó cho nhóc đó chơi đi, nhưng đừng để gọi điện lung tung."
Thỏ nhỏ nằm bò trên sofa, dùng vuốt chuyên tâm chơi trò chém hoa quả.
[Combo 3 phát!]
[Perfect!]
Cục bông nhỏ quẹt quẹt liên hồi, vuốt sắp mỏi nhừ đến nơi.
Tiếng chuông điện thoại của trợ lý Tô vang lên.
Thỏ nhỏ lập tức bị thu hút sự chú ý, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh ta.
Trợ lý Tô đứng dậy bảo thỏ nhỏ: "Đừng chạy lung tung nhé, anh đi nghe điện thoại cái."
Ồ. Đôi tai thỏ nhỏ rủ xuống ỉu xìu, cậu cũng muốn nghe điện thoại.
Lại có tiếng chuông điện thoại khác vang lên.
Thỏ nhỏ nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Có người vừa nghe máy vừa đi ra ngoài.
Ai cũng có điện thoại để nghe, mỗi mình là không có. Thỏ nhỏ bực mình chém hoa quả, nhưng nhanh chóng chơi chán, uể oải chọc chọc lên màn hình vài cái.
Đúng lúc này, không biết điện thoại của ai reo lên, mãi mà chẳng có người nghe.
Thỏ nhỏ kìm nén sự thôi thúc muốn được giao tiếp với con người, ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ.
Từ phòng thay đồ vang lên một giọng nói: "Bên ngoài có ai không? Giúp tôi nghe điện thoại với! Tôi ra ngay đây!"
Người ta đã nói thế rồi mà. Thỏ nhỏ bèn cực kỳ ngượng ngùng bước tới, nhấn vào nút nghe màu xanh lá cây, rồi nghiêm túc nói: "Chíp chíp."
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ: "Biết nghe máy rồi đấy à?"
Thỏ nhỏ: "Chíp ya."
Bên kia khựng lại: "Trẻ con à?"
Thỏ nhỏ phát âm rõ ràng: "Chíp chíp."
Câhj đang định giải thích thì đột nhiên bị ai đó bế bổng lên. Cố Nghịch cầm lấy điện thoại, nói với đầu dây bên kia: "Xin lỗi, là một con thỏ. Tiểu Dịch sẽ tới ngay."
Bên kia nghe thấy giọng nói thì rõ ràng là có phần hưng phấn, lại không quá dám tin vào phán đoán của mình: "Anh là...?"
Cố Nghịch: "Tôi là Cố-"
Chưa nói hết câu, đầu dây bên kia đã hét lên một tiếng thật lớn.
Cố Nghịch: "..."
Vừa lúc chủ nhân của chiếc điện thoại đi ra, vội vàng nhận máy: "Anh Cố, em xin lỗi! Em không biết là anh ở bên ngoài!" Nếu không, cho dù thế nào cậu ta cũng chẳng dám để Cố Nghịch nghe điện thoại hộ mình, cậu ta điên rồi sao?
Cố Nghịch bế thỏ nhỏ đi sang một phòng nghỉ cá nhân khác nhỏ hơn.
Con thỏ trong lòng đỏ bừng mặt, tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn.
Cố Nghịch thực sự không nỡ nhốt nó một mình ở đây, nên không khóa cửa: "Ngoan ngoãn ở trong phòng, ở đây không có người đâu."
Thỏ nhỏ nghiêm túc gật đầu.
Gật đầu thì nhanh hơn bất cứ ai. Cố Nghịch cũng chịu thua với cậu.
Thỏ nhỏ thực sự không chạy lung tung, cậu lặng lẽ mở hé cửa ra một khe nhỏ để quan sát bên ngoài.
Rất nhanh, cậu đã bị một thứ thu hút sự chú ý.
Chuyên viên trang điểm đang trang điểm cho người mẫu, cầm bông phấn quẹt vài cái, trông giống như đang vẽ tranh vậy. Thỏ nhỏ nhìn chằm chằm vào những cái chai lọ đó, đột nhiên nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.
Nhân lúc không có ai, thỏ nhỏ lẻn ra ngoài, nhắm thẳng vào nơi có nhiều chai lọ nhất. Không khí thơm phức, chị gái trang điểm đang dọn dẹp đống đồ đạc đó.
Thỏ nhỏ chạy đến trước mặt chuyên viên trang điểm.
Mắt cô gái sáng lên, ngồi xổm xuống chào hỏi: "Bé cưng có việc gì thế?"
Cục bông nhỏ ngửa đầu, chỉ vào cái lọ nhỏ: Có thể cho tui một chút cái màu đỏ đỏ kia không?
"Em muốn cái này à?" Chuyên viên trang điểm cầm lấy hộp phấn má hồng.
Thỏ nhỏ gật đầu, ngoan ngoãn đưa vuốt ra: Quẹt cho tui một chút xíu thôi là được.
Chuyên viên trang điểm vừa ôm tim chụp ảnh cho nó, vừa nói: "Động vật nhỏ không được nghịch mấy thứ này đâu nha."
Thỏ nhỏ ngước gương mặt đáng thương lên nhìn.
Trái tim cô gái tan chảy, đánh mất luôn nguyên tắc: "Được rồi, thế thì quẹt cho em một chút xíu thôi nhé!"
Nói rồi, cô quẹt một ít màu đỏ lên vuốt cho cậu, còn đặc biệt bôi thêm cho thỏ một ít phấn nhũ lấp lánh nữa.
Cũng muốn quẹt thêm một chút cái này nữa. Thỏ nhỏ nghiêm túc chỉ vào bảng màu.
Sao lại có thể đáng yêu thế này chứ? Chuyên viên trang điểm run rẩy vì bị đốn tim: "Bé cưng muốn màu gì nào?"
Thỏ nhỏ tham lam muốn mỗi màu một chút.
Cuối cùng, với thẩm mỹ cực cao và kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, chị gái đã chọn cho cậu vài màu dễ phối nhất để bôi lên vuốt.
Thỏ nhỏ như nhặt được vàng, hưng phấn khôn tả, cúi chào chị gái một cái rồi chạy vèo về phòng nghỉ, đứng trước gương.
Thực ra tối qua cậu đã nghĩ thông suốt rồi.
Biết tại sao "mỹ nhân kế" thất bại không?
Chính là vì không đủ rực rỡ!
Bây giờ cậu cứ trắng hếu, vô cùng đơn điệu! Nhạt nhẽo!
Nhưng không sao, sắp đẹp lên rồi đây!
Thỏ nhỏ nghiêm túc dùng vuốt xoa xoa mặt, hai má lập tức trở nên hồng rực, nhìn một cái liền ngẩn người ra, suýt nữa không nhận ra chính mình.
Cậu như được tiếp thêm động lực, tiếp tục soi gương trang điểm, thao tác mạnh mẽ như hổ vồ. Cuối cùng, mặt mũi đỏ đỏ xanh xanh, mắt lấp la lấp lánh, ngũ sắc rực rỡ, đẹp đẽ vô cùng.
Thỏ nhỏ nhìn con thỏ trong gương, cảm thấy mình đẹp tuyệt trần.
Cửa bị đẩy ra, là Cố Nghịch đã quay lại.
Thỏ nhỏ ngượng ngùng trốn dưới gầm ghế sofa, muốn cho anh một bất ngờ.
Cục bông nhỏ mọi khi vẫn hay bám người lần này không lập tức nhào tới. Cố Nghịch đảo mắt quanh phòng, không thấy bóng dáng thỏ đâu.
Ánh mắt anh bình thản lướt qua từng góc phòng, cúi đầu tìm kiếm một hồi vẫn không thấy tăm hơi, bèn nhìn sang chỗ khác.
Cố Nghịch đột nhiên nhíu mày, ánh mắt dời ngược trở lại, dừng lại trên "cục bông lòe loẹt" ngay dưới chân mình.
Cố Nghịch: "..."
Là tui nè, sao mà nhìn không ra vậy? Thỏ nhỏ ngượng ngùng kéo kéo quần anh.
Có phải tui rất đẹp không!
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.