Về đến nhà, Bạch Phó Tinh thoải mái nhào lên giường, đôi tai thỏ lập tức vểnh ra ngay.
Cậu tự thấy quan hệ giữa mình và Cố Nghịch đã rất tốt rồi, liền từ trên chiếc giường mềm mại ngẩng mặt lên: "Tối nay chúng mình ngủ chung được không ạ?"
Đã lâu lắm rồi không được nằm cùng giường với Cố Nghịch, cậu có chút nhớ cảm giác đó.
Cố Nghịch đáp lại một tiếng, tiếc chữ như vàng.
Bạch Phó Tinh vui sướng lăn lộn một vòng trên giường, phía sau mông cậu cộm lên, cái đuôi tròn nhỏ cũng xòe ra luôn rồi.
Cố Nghịch dời tầm mắt đi, bình thản nói: "Về phòng mình tắm rửa trước đi."
Bạch Phó Tinh ôm lấy cái gối mềm mại, kéo dài giọng: "Đợi chút đã, để tui nghỉ mệt một xíu."
"Thật lười." Cố Nghịch bỏ lại một câu, điềm nhiên bước ra ngoài.
Dù miệng thì chê cậu lười, nhưng anh lại cực kỳ dung túng. Cố Nghịch kiên nhẫn điều chỉnh nhiệt độ nước giúp cậu, một lát sau mới gõ cửa phòng: "Bạch Phó Tinh, nước chỉnh xong rồi đấy."
Bạch Phó Tinh lập tức nhảy bật khỏi giường, nghiêm túc bảo: "Lần sau anh không cần chỉnh giúp đâu, tui học được cách chỉnh rồi mà."
Cố Nghịch bật cười thành tiếng.
Bạch Phó Tinh nhìn anh vài cái, ngước lên nhìn trần nhà rồi bĩu môi.
Cứ cười hoài, đi đâu cũng thả thính lung tung.
Không biết tiểu yêu quái vốn dĩ đã hông có định lực à?
Bạch Phó Tinh đứng trước gương trong phòng tắm, thử động đậy tai, đôi tai thỏ "vèo" cái lại mọc ra ngay.
... Sao mà dễ mọc ra thế này?
Bạch Phó Tinh thu tai thỏ lại, vừa tắm vừa nghĩ, nếu có ngày đang đi trên đường mà đột nhiên mọc tai thỏ ra, chắc chắn sẽ làm Cố Nghịch sợ chết khiếp cho xem. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tắm xong, Bạch Phó Tinh ôm chăn chạy sang phòng Cố Nghịch ngủ.
Cố Nghịch vẫn còn đang tắm.
Bạch Phó Tinh đặt gối ngay ngắn, trải chăn phẳng phiu, đợi một hồi lâu mà Cố Nghịch vẫn chưa tắm xong. Cậu tò mò chạy lại, áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Bạch Phó Tinh đang định lên tiếng thì cửa đột nhiên mở ra, theo quán tính, cả người cậu lao mạnh về phía trước.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Nghịch theo bản năng đỡ lấy cánh tay cậu.
Chóp mũi đập vào lồng ngực rắn chắc, cảm giác rất thích. Bạch Phó Tinh đỏ mặt, vừa xoa mũi vừa ngước lên, mặt bỗng chốc càng đỏ hơn nữa.
Cố Nghịch đang để trần nửa thân trên, tóc còn hơi ướt, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày, cả người anh tỏa ra hơi thở hormone nam tính, là kiểu gợi cảm khiến người ta đầu óc choáng váng muốn nhào vô ngay lập tức.
TruyenLau.com
Cố Nghịch nhìn cậu: "Mũi đau không?"
"Dạ?" Bạch Phó Tinh dời tầm mắt đi chỗ khác, nói năng lộn xộn, "Hông... hông đau lắm ạ."
Cố Nghịch nhíu mày, đầu ngón tay khẽ chạm vào chóp mũi cậu: "Chóp mũi đỏ rồi kìa."
Bạch Phó Tinh né sang một bên.
Anh tránh xa tui ra một chút đi! Tự trọng tí đi chớ! Tui không có bảo đảm là mình không làm ra chuyện gì đâu nha!
Cố Nghịch rũ mắt, có chút buồn cười: "Vừa rồi là đang rình mò à?"
Bạch Phó Tinh lập tức phủ nhận: "Không có nha."
Cố Nghịch giơ tay vò đầu cậu: "Thế sao tôi vừa ra đã thấy một cái đầu thập thò lén lút thế kia?"
Cảm giác trong lòng bàn tay rất mềm mại, lần này nhóc con này cuối cùng cũng không để tóc ướt sũng mà chạy ra nữa, Cố Nghịch nhịn không được vò thêm vài cái.
Bạch Phó Tinh né tránh cái chạm của anh, quay mặt sang hướng khác: "Tui... tui là định gọi anh mà!" Cậu lý lẽ hùng hồn, "Vả lại, cửa đóng chặt như thế, làm sao mà nhìn lén được chứ!"
Cố Nghịch hiểu ra: "Ồ."
Anh cúi người, mắt mang ý cười: "Nghĩa là cũng muốn nhìn, nhưng tại cửa đóng chặt quá nên hại cậu không nhìn thấy gì?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, rồi khựng lại, lắc đầu lia lịa.
Cố Nghịch cười, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra, anh khẽ gõ lên trán cậu một cái: "Cứ giữ tư thế này mãi, cổ không mỏi à?"
... Bạch Phó Tinh tiếp tục nhìn chằm chằm vào cửa sổ, ánh mắt cậu thực sự không biết đặt vào đâu cho phải.
Bạch Phó Tinh đang mặc đồ ngủ, vùng da cổ trắng ngần như sữa, xương quai xanh tinh tế, cổ áo lỏng lẻo, chỉ cần rũ mắt là có thể thấp thoáng thấy được -
Cổ họng Cố Nghịch thắt lại, nhất thời ánh mắt anh cũng không biết đặt vào đâu, đành cùng cậu nhìn chằm chằm vào cửa sổ, giọng nói có chút khàn đặc: "Được rồi, mau đi ngủ đi."
Sao giọng anh ấy nghe lạ vậy nhỉ? Bạch Phó Tinh dời tầm mắt lên mặt anh, định nói gì đó: "Cái đó -"
Giống như trước đây, mỗi khi bối rối cậu lại theo bản năng túm lấy vạt áo anh, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào cơ bụng là cậu chợt nhận ra, vội vàng dời tay xuống chiếc khăn tắm, khẽ kéo kéo.
Thế rồi cậu kéo tuột luôn cái khăn tắm của người ta xuống.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh vội vàng kéo lại: "Xin lỗi, xin lỗi -"
Kết quả là kéo hụt, khăn tắm rơi xuống, tất cả mọi thứ đều phơi bày rõ mồn một, tay cậu còn đặt ngay lên chỗ nhạy cảm của người ta.
Bạch Phó Tinh đờ người ra hai giây, gương mặt bùng nổ đỏ lựng, vội vàng nhắm tịt mắt lại: "Tui không có thấy gì hết nha!"
Trời đất ơi trời đất ơi...
Cái này quá... quá... quá là...
Hồi còn là cục bông nhỏ, cậu cũng từng vô tình liếc thấy một cái, nhưng đó là góc nhìn động vật, không có để ý gì mấy. Bây giờ thì khác rồi, trực quan sinh động, đầy tính xung kích, nhìn rõ mồn một từ đầu đến cuối luôn -
Rất...
Hùng vĩ...
Tay Bạch Phó Tinh run bần bật, đầu ngón tay nóng hổi, cứng đờ ra đó, quên cả rụt lại.
Cố Nghịch gỡ tay cậu ra, bình thản nhặt khăn tắm lên quấn lại, rồi bước ngang qua người cậu. Nếu Bạch Phó Tinh bình tĩnh hơn một chút, cậu sẽ phát hiện tai anh cũng đang đỏ lên.
Bạch Phó Tinh đứng ngây ra tại chỗ.
Giọng Cố Nghịch vang lên: "Lại đây ngủ."
Bạch Phó Tinh giật mình tỉnh lại, vội nói: "Không đâu!"
Cậu rén rồi, thực sự hông dám đối mặt riêng với Cố Nghịch lúc này nữa.
Cố Nghịch nhìn gương mặt đỏ bừng của cậu, khóe môi khẽ nhếch lên: "Sao trông cứ như tôi là người nhìn cậu thế nhỉ?"
Bạch Phó Tinh lập tức xù lông: "Anh đừng có nói bậy, tui không có thấy gì hết."
"Ừ," Cố Nghịch không trêu cậu nữa, thuận theo ý cậu, "Không thấy gì hết, lại đây ngủ đi."
Nhưng Bạch Phó Tinh mãi vẫn không nhúc nhích.
Cố Nghịch hông thúc giục nữa, anh nửa tựa vào đầu giường xem kịch bản, một lát sau, Bạch Phó Tinh mới chậm chậm chạp chạp đi tới.
Cố Nghịch dùng ánh mắt liếc nhìn cậu một cái, khẽ cong môi.
Bạch Phó Tinh nhanh chóng gom chăn của mình thành một đống.
Ánh mắt Cố Nghịch không rời khỏi kịch bản, thản nhiên hỏi: "Không ngủ với tôi nữa à?"
Bạch Phó Tinh nhanh tay ôm chặt lấy gối, một mình ôm cả đống chăn gối lùi lại mấy bước.
Cậu nói: "Để tối mai đi ạ, hôm nay trạng thái của tui không được tốt lắm."
Nói xong hông đợi Cố Nghịch kịp lên tiếng, cậu đã ôm đống đồ tháo chạy thục mạng.
Cố Nghịch khẽ cong môi.
Sao lại có thể đáng yêu đến mức này chứ?
Bạch Phó Tinh nằm mơ cả một đêm, trong cơn mơ màng chỉ thấy bản thân rất khó chịu, nhưng lại chẳng biết khó chịu ở đâu, cứ theo bản năng mà cọ cọ vào ga giường.
Mấy ngày nay Cố Nghịch không có lịch trình, khoảng một tuần nữa mới vào đoàn phim, nên anh ở lì trong thư phòng cả ngày.
Bạch Phó Tinh đêm qua ngủ không ngon, lúc này đang gục mặt lên cuốn sách dày cộm mà ngủ đến quên trời đất. Khi cậu tỉnh dậy, Cố Nghịch vẫn đang ngồi nghiêm chỉnh trước bàn, dường như chưa từng thay đổi tư thế.
Bạch Phó Tinh thấy rất ngại, lật cuốn sách to đùng ra đọc từng chút một. Một lát sau, cậu lén lút lấy điện thoại ra, tìm kiếm ảnh của Cố Nghịch.
Dưới phần bình luận, một đám người đang gào thét gọi "ông xã". Cậu loay hoay đăng ký một tài khoản, tên giống hệt tên WeChat:
[Cầu Bông Đại Tổng Công].
Sau đó, cậu nhảy vào khu bình luận trên mạng gào lên hai tiếng: "Bà xã!"
Bạch Phó Tinh gõ chữ, cực kỳ nghiêm túc bảo bọn họ: [Mọi người đừng có suốt ngày gọi vợ của người khác như thế chứ, mọi người làm vậy có từng nghĩ đến cảm nhận của tui không? Thử đặt mình vào vị trí của người khác đi, nếu ai cũng gọi vợ của các bạn như vậy, các bạn có vui nổi không?]
Cậu khổ tâm đi bình luận cảnh cáo từng người một, nhưng vì bình luận quá nhiều nên cậu mới chỉ kịp cảnh cáo mấy người đầu tiên.
Mọi người đều tưởng cậu đang viết kịch bản tấu hài, vui vẻ tặng cho cậu một nút like, rồi đồng loạt thả một tràng: [Ha ha ha ha ha ha].
Bạch Phó Tinh nghiêm túc gõ chữ xong liền thoát Weibo.
Giọng Cố Nghịch đột nhiên vang lên: "Tối nay có ngủ cùng tôi không?"
Ngón tay Bạch Phó Tinh khựng lại, cậu bình tĩnh đáp: "Ngủ thì ngủ, không lẽ tui lại sợ anh chắc?"
"Tôi mới là người sợ đấy," Cố Nghịch đóng cuốn sách trên tay lại, trêu chọc: "Tôi sợ cậu lại chiếm tiện nghi của tôi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Tối đến, Bạch Phó Tinh tắm rửa sạch sẽ thơm tho, ôm chăn gối chậm chạp đi sang. Cố Nghịch không nhìn cậu nhiều, nhắm mắt chuẩn bị ngủ: "Lại đây nhanh lên."
Bạch Phó Tinh đi đứng lóng ngóng như robot, trải chăn, lên giường, rúc sâu vào trong lớp chăn của mình.
Hai người cách một lớp chăn nhìn nhau. Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt, lén lút nhấc một góc chăn của anh lên, thấy anh không phản ứng gì liền nhanh như chớp chui tọt vào trong chăn của anh.
Cố Nghịch cong môi, buồn cười: "Đừng quậy."
Hương vị của Cố Nghịch vây quanh cánh mũi, Bạch Phó Tinh dang tay ôm chặt lấy anh. Cố Nghịch nhìn cậu, đột nhiên nhớ lại hồi cậu còn là cục bông nhỏ, ngày nào cũng đáng yêu như thế ngủ bên cạnh mình, trong lòng anh mềm nhũn.
Bạch Phó Tinh híp mắt cười, thấy anh không từ chối liền vắt chân lên chân anh một cách thoải mái. Dù thấy hành động này rất không ổn, nhưng Cố Nghịch cũng không để tâm lắm, mặt không đổi sắc: "Tắt đèn đây."
Bạch Phó Tinh gật gật đầu.
Trong bóng tối, họ nằm sát rạt bên nhau, hơi thở của đối phương ở ngay sát sàn sạt. Bạch Phó Tinh cảm thấy trong người có một cảm giác kỳ lạ, cơ thể cũng có những phản ứng bất thường, giống hệt như trong giấc mơ đêm qua.
Cậu cảm thấy bên cạnh chân mình có cái gì đó, thử cử động một chút, Cố Nghịch liền hít ngược một hơi khí lạnh.
Bạch Phó Tinh đờ người, đột nhiên như bừng tỉnh, cái gì cũng hiểu ra hết rồi. Bao gồm cả cái ngày Cố Nghịch bị ốm, lúc cậu chăm sóc anh, cậu đã theo bản năng cọ vào người anh để giải tỏa.
Nghĩ đến đây, Bạch Phó Tinh thấy cả người không ổn rồi, cậu bật dậy, cuống cuồng vơ lấy gối của mình nhảy xuống sàn nhà.
Ngày đó vì không biết gì nên không thấy hổ thẹn. Bây giờ biết rồi, cậu chỉ muốn đào cái lỗ chui xuống đất cho xong. Điều đáng mừng duy nhất là lúc đó Cố Nghịch không có tỉnh.
Cố Nghịch bật đèn lên, vừa nhìn thấy đã thấy đầu của Bạch Phó Tinh sắp cúi gầm xuống đến mặt đất rồi. Anh thấy thật thú vị. Cục bông nhỏ lúc trước thường hay làm màu, mỗi lần "lật xe" là cái đầu lại đỏ rực lên. Bây giờ đúng là chẳng thay đổi chút nào.
Bạch Phó Tinh đánh liều bước tới, vơ đại lấy chăn của mình, lùi lại hai bước.
Cố Nghịch chậm rãi hỏi: "Tối nay lại không ngủ ở phòng tôi nữa à?"
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Cậu làm sao mà thanh tâm quả dục được như Cố Nghịch chứ. Cố Nghịch thì "ngồi trong lòng mà vẫn không loạn", không có ham mê chuyện đó. Nhưng khả năng tự kiểm soát của cậu thì tệ lắm. Cậu... cậu cảm thấy mình siêu cấp thích chuyện đó luôn. Nếu nằm chung, cậu không dám đảm bảo mình sẽ không động tay động chân với người ta.
Ví dụ như lúc này đây, cậu đang muốn sờ sờ cơ bụng của Cố Nghịch rồi.
Nghĩ đến đó, trên đầu mọc ra hai cái tai thỏ nhuốm màu hồng phấn. Nhưng chính cậu lại chẳng hay biết gì, nghiêm túc bảo: "Vậy tui rút lui đây, anh ngủ sớm đi nha."
Cố Nghịch khựng lại, đứng dậy đi tới: "Bạch Phó Tinh."
"Dạ."
Cố Nghịch tùy ý khoanh tay, hơi cúi người, nhếch môi khẽ nói: "Có lẽ cậu không biết, mỗi khi thẹn thùng, trên người cậu sẽ có một vài thay đổi rất thú vị đấy."
Bạch Phó Tinh ngẩng đầu, đầy sương mù: "Cái gì cơ?"
Cố Nghịch áp sát lại.
Bạch Phó Tinh lùi lại một chút, đôi tai thỏ giữa làn tóc đen hồng hồng mềm mại, ngây ngô vẫy vẫy. Cố Nghịch giơ tay, dùng ngón cái gãi nhẹ vào phần tóc trước trán cậu, dịu dàng bảo: "Không có gì, ngủ sớm đi."
Bạch Phó Tinh như được đại xá, vội vàng ôm chăn chạy biến về phòng, nhào mạnh lên giường. Cậu vùi đầu vào chăn, sao lại có thể như vậy chứ? Thật là kỳ quái quá đi.
Bạch Phó Tinh lại nằm mơ thêm một đêm nữa, lần này những cảm giác khó chịu mờ nhạt đều trở nên rõ ràng. Cậu mơ thấy đêm đầu tiên họ gặp nhau, lúc đó cậu thần trí không tỉnh táo, nhưng cũng biết mình định "nằm trên", tức giận còn cắn Cố Nghịch nữa.
Sau đó thì quên sạch bách, chỉ dựa theo bản năng mà ôm lấy cổ anh, cùng nhau chìm đắm.
Sáng sớm tỉnh dậy, Bạch Phó Tinh nhận ra có gì đó sai sai, lật chăn lên nhìn -
Bạch Phó Tinh nhốt mình trong phòng, đỏ mặt giặt ga giường, giặt đi giặt lại mấy lần.
Cố Nghịch gõ cửa. Bên trong không có phản ứng.
Cố Nghịch: "Bạch Phó Tinh, ra ăn cơm."
Một giọng nói nghèn nghẹt vọng ra: "Tui không đói."
Bên ngoài không còn động tĩnh, Bạch Phó Tinh tưởng Cố Nghịch đã đi rồi. Một lát sau, cửa truyền đến tiếng động khẽ. Cố Nghịch dùng chìa khóa dự phòng mở cửa đi vào.
Bạch Phó Tinh vội đứng bật dậy, mặt đỏ lựng: "Sao anh có thể tùy tiện vào phòng người khác như thế chứ!"
Cố Nghịch rũ mắt, nhìn thấy chiếc ga giường ướt sũng trong chậu.
Bạch Phó Tinh lập tức chắn ngang tầm mắt anh, không cho nhìn.
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh thẹn quá hóa giận: "Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy người ta giặt ga giường bao giờ hả?"
Cố Nghịch nén cười.
Bạch Phó Tinh cố giữ thể diện mà giải thích: "Đêm qua tui nằm mơ thấy chuyện không tốt! Tui - chuyện này cũng bình thường thôi! Dù sao mọi người đều là người trưởng thành cả rồi!"
Cố Nghịch lại hỏi: "Mơ thấy ai?"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nhìn cũng không dám nhìn anh: "Mơ thấy một thứ xấu xa."
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.