Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 19:Người thỏ khác biệt, giữ tự trọng.

Kể từ khi phát hiện mình có thể hóa thành hình người, cục bông nhỏ bắt đầu lao vào nghiên cứu phương pháp.
Cuối cùng rút ra kết luận: Hôn tới hôn lui có ích cho việc hóa hình.
Thế là những ngày này, cậu toàn tìm cách lừa anh hôn mình.
Lúc đầu cậu còn chú trọng phương pháp và chiến thuật, cố gắng thực hiện việc này một cách thanh lịch, lãng mạn, thể diện, đúng phong thái của một chú thỏ văn minh lịch sự. Nhưng giờ đây, cậu hoàn toàn hành xử kiểu "bá vương".
Bởi vì mấy cái chiêu trò phù phiếm đó chẳng có tác dụng sất.
Cứ "ép thỏ quá đáng" là tốt nhất, đơn giản, thô bạo mà hiệu quả.
Cố Nghịch: "Đừng có hôn tới hôn lui-"
Cục bông nhỏ bán manh, đáng thương vô cùng mà ôm lấy cổ anh.
Vô ích, Cố Nghịch véo véo cái mặt thỏ nhỏ của cậu.
Cục bông nhỏ lập tức đổi bài, dũng mãnh dùng vuốt ấn chặt tay anh lại, không cho anh cử động.
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ tiến lại gần như một tên ác bá, mặc cho khí chất "công" mạnh mẽ của mình tỏa ra trong không khí, vô cùng hưởng thụ cảm giác kiểm soát toàn trường này.
Cố Nghịch bóp lấy cái vuốt nhỏ trong lòng bàn tay.
Cục bông nhỏ: "?"
Cục bông nhỏ đánh nhanh thắng nhanh, cưỡng ép "chụtttt" một cái lên đầu anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Cố Nghịch thản nhiên nói: "Người và cầu (vật tròn) khác biệt, xin tự trọng."
Thỏ nhỏ: "!!"
Cái đồ xấu xa này! Dùng lời lẽ công kích cậu.
Cục bông nhỏ lùi lại hai bước, nhảy lên chỗ cao nhất, rồi như một quả pháo đại bác nhỏ lao thẳng vào lòng anh, định dùng chiêu "cục bông công kích".
TruyenLau.com Cố Nghịch: "..."
Tui có nặng lắm không? Cục bông nhỏ khựng lại, khẽ nhấc vuốt lên.
Cố Nghịch: "Không nặng."
TruyenLau Cục bông nhỏ lùi lại, nhảy lên cái tủ cao cao, chuẩn bị tư thế khởi động. Sau khi ủ mưu xong xuôi, cậu lại bắt đầu một vòng "cục bông công kích" mới, lao như một quả pháo nhỏ vào lòng anh.
Khóe môi Cố Nghịch khẽ cong lên, anh kìm nén biểu cảm, nhàn nhạt nói: "Sức sát thương quá lớn, cẩn thận khi dùng."
Cục bông nhỏ nghiêm túc gật đầu.
Cậu biết mà, sẽ dọa người ta chết khiếp cho xem.
Cố Nghịch nói: "Dọa tôi là được rồi, đừng làm thế với người khác."
Cục bông nhỏ gật đầu, rồi lại bắt đầu, chơi không biết mệt, "bùm" một cái đâm sầm vào lòng anh.
Cố Nghịch nén cười.
Thật sự không đau sao? Cục bông nhỏ nhìn anh.
Cố Nghịch: "Không đau."
Cục bông nhỏ dùng móng vuốt xoa xoa trước ngực anh.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng: "Hình như... cũng có hơi đau thật."
Cục bông nhỏ thế là rất nghiêm túc xoa xoa cho anh, lúc ngẩng đầu lên lại phát hiện tai Cố Nghịch đỏ bừng.
Anh ấy bị làm sao thế?
Cục bông nhỏ kinh ngạc chằm chằm nhìn anh.
Cố Nghịch khẽ ho, bình tĩnh túm lấy con thỏ, không cho thỏ nhìn mình nữa.

Hôm nay Cố Nghịch có hẹn gặp Sở Tịnh để tư vấn tâm lý định kỳ.
Trước đây Phó Tri Cẩn cho rằng Cố Nghịch quá vô tình vô dục, lo anh từng chịu tổn thương tâm lý nào đó nên đã đưa danh thiếp của Sở Tịnh cho anh.
Kết quả kiểm tra cho thấy, tâm lý không có bất kỳ vấn đề gì.
Cục bông nhỏ cũng muốn đi theo.
"Nhưng nhóc phải trốn cho kỹ," Cố Nghịch dặn, "nếu không sẽ bị vị kia đem đi giải phẫu đấy."
Quán cà phê yên tĩnh, trên sân thượng gần như không có khách khứa nào khác.
Sở Tịnh lật sổ bệnh án: "Hết cách rồi, đạo diễn Phó đã trả tiền, đành vất vả để Cố tiên sinh chạy đi chạy lại, cứ coi như trò chuyện bình thường đi."
Cố Nghịch đút tay vào túi áo, khẽ gãi gãi cục bông nhỏ: "Hỏi đi."
Sở Tịnh nắn nót viết vào sổ, hỏi: "Có đối tượng hẹn hò không?"
Cố Nghịch nhào nặn cái mặt của cục bông nhỏ: "Không có."
Sở Tịnh lại hỏi: "Trước đây từng có đối tượng hẹn hò nào chưa?"
Cố Nghịch trêu đùa cục bông trong túi, trả lời: "Chưa từng."
Cục bông nhỏ ôm lấy ngón tay Cố Nghịch gặm một cái, nhưng bị anh dễ dàng ấn đầu xuống, cử động không nổi, tức đến phồng cả má.
Cố Nghịch bật cười thành tiếng.
... Sở Tịnh ngẩng đầu nhìn anh một cái: "Hiện tại anh đang yêu đương à?"
Cố Nghịch khựng lại: "Hửm?"1
Tranh thủ lúc anh khựng lại, cục bông nhỏ nhanh chóng giữ chặt tay anh, cắn cho một phát.
Tui thắng rồi. Cục bông nhỏ ôm lấy tay anh, đắc ý tuyên bố.
"Không có gì, tôi nhìn lầm thôi, chúng ta tiếp tục," Sở Tịnh đẩy kính mắt, "Có người mình thích không?"
Cố Nghịch: "Không có."
Sở Tịnh nhìn anh hai giây: "Từng thích ai bao giờ chưa?"
Cố Nghịch: "Chưa từng."
Sở Tịnh tiếp tục: "Cố tiên sinh có quan điểm thế nào về tình yêu?"
Cố Nghịch suy nghĩ một chút: "Là từ vựng tiếng Hán, chỉ tình cảm ngưỡng mộ lẫn nhau giữa hai cá thể có tình cảm."
Sở Tịnh: "... Đừng có đọc thuộc lòng từ điển Baidu."
Cố Nghịch đáp: "Không có quan điểm gì."
Tình yêu? Cục bông nhỏ ngậm một viên kẹo trong miệng, ngẫm nghĩ, mình thích ăn chocolate, vậy có tính là có tình yêu với chocolate không?
Mình định cưới Cố Nghịch làm vợ, vậy có tính là có tình yêu với Cố Nghịch không?
Sở Tịnh nói: "Anh đã bao giờ rung động trước ai chưa? Kiểu như trong một khoảnh khắc tim đập nhanh, thân nhiệt tăng cao, chân tay lúng túng, trong lòng như thiên binh vạn mã hỗn loạn, lửa cháy lan đồng ấy."
Chủ đề này thực sự nằm ngoài vùng nhận thức của Cố Nghịch, anh đứng hình mất hai giây: "Cái gì?"
Sở Tịnh: "..." Thật sự có người sống được đến từng này tuổi mà vẫn như thế này sao?
Sở Tịnh nảy ra một ý tưởng, quyết định tiếp cận từ góc độ khác: "Vậy anh có cảm thấy ai đó đặc biệt đáng yêu không?"
Cố Nghịch khựng lại, lần này thì im lặng không nói gì.
Người này tuy thích giải phẫu nhưng giọng nói dịu dàng ghê. Cục bông nhỏ không nhịn được muốn xem diện mạo của anh ta nên lén ló đầu ra khỏi túi.
Trông anh ta khá thư sinh trắng trẻo, chẳng giống kiểu người sẽ đi giải phẫu người khác chút nào.
Cố Nghịch nhận thấy động tĩnh của cậu, bèn đưa tay xoa xoa đầu cậu để trấn an, kết quả chạm phải một tay đầy vụn kẹo.
Cố Nghịch: "..."
Anh mặt không cảm xúc lấy khăn giấy lau tay.
Bề ngoài là hai người, thực chất là ba, nhưng loáng một cái đã có người thứ tư xuất hiện.
Người mới tới đeo kính râm, làm màu bán khỏa thân: "Thật trùng hợp, đây chẳng phải là Ảnh đế Cố sao?" Hắn làm như vừa mới phát hiện ra Sở Tịnh: "A Tịnh, cậu cũng ở đây à?"
Sở Tịnh: "..." Diễn cái gì mà diễn, kỹ năng diễn xuất như hạch.
Trì Diễm hỏi: "Có tiện ngồi đây không?"
Sở Tịnh: "Không tiện."
Lời vừa dứt, Trì Diễm đã mặt dày ngồi xuống sát cạnh anh ta: "Cảm ơn nhé, A Tịnh thật tốt. Hai người cứ tiếp tục đi, đừng bận tâm đến tôi."
Thỏ nhỏ ló đầu ra khỏi túi áo Cố Nghịch, liếc nhìn người mới tới một cái.
Người này trông rất đẹp trai, kiểu rực rỡ lóa mắt, có đôi mắt đào hoa đa tình, từ cách ăn mặc đến khí chất đều dễ dàng trở thành tâm điểm của đám đông.
Sở Tịnh phát hiện ra cục bông nhỏ, mắt anh sáng lên, vẫy vẫy tay với nó.
Thỏ nhỏ trốn không kịp, đành nghiêm túc gật đầu chào lại.
Sở Tịnh bị chọc cười: "Ở đâu ra con động vật nhỏ đáng yêu thế này?"
Của tôi. Cố Ảnh đế bất động thanh sắc che chở cho "bé cưng".
Sở Tịnh nhẹ giọng: "Cục bông nhỏ, cho nhóc ăn này."
Cục bông nhỏ lập tức nhảy phóc ra khỏi áo Cố Nghịch.
Cố Nghịch: "..."
Đúng là dễ bị đồ ăn lừa đi thật.
Sở Tịnh đút cho cậu ăn nho khô, dịu dàng hỏi: "Ngọt không?"
Thỏ nhỏ gật đầu.
Trì Diễm không có chút cảm giác tồn tại nào, bắt đầu làm màu: "Có phiền không nếu tôi châm điếu thuốc?"
Sở Tịnh ngước mắt lên mắng: "Cút, có động vật nhỏ ở đây, không được hút thuốc."
Mắng xong, anh lập tức thay đổi sắc mặt, ôn tồn đút hạt cho cục bông nhỏ: "Lúc nãy tôi có làm nhóc sợ không?"
Cục bông nhỏ: "..."
Trì Diễm tức đến mức khóc thầm trong lòng.
Khác với sự thấp điệu của Cố Nghịch, Trì Diễm là một kẻ "yểu điệu thục nam" luôn cần tiếng vỗ tay, hoa tươi và sự chú ý.
Với sự góp mặt của Trì Diễm, chỗ của họ trở nên náo nhiệt hơn nhiều. Thi thoảng có người nhìn về phía này, nhưng vì khí trường của Cố Nghịch nên không ai dám lại gần.
Cuối cùng, cũng có người không nhịn được mà chạy tới, mắt lấp lánh: "Xin hỏi anh có phải là Trì Diễm không?"
Sự hư vinh của Trì Diễm trước mặt người thương được thỏa mãn, hắn mỉm cười, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Người đó phấn khích: "Trì Diễm! Tôi là fan của anh! Có thể ký tên cho tôi không?"
Trì Diễm múa bút một cái rồi đưa cho fan.
Người đó cẩn thận liếc nhìn người bên cạnh, kìm nén sự kích động: "Xin hỏi đây có phải là Ảnh đế Cố không ạ?"
Người đó không dám tin mình lại may mắn đến thế? Trong một ngày mà gặp được cả hai vị đại thần.
Chắc chắn là lát nữa phải đi mua vé số mới được.
Mình và Cố Nghịch mà cũng có fan chung sao? Trì Diễm hơi kinh ngạc, vì phong cách của hai người hoàn toàn khác biệt, một trời một vực.
Người kia đỏ mặt: "Đừng hiểu lầm, trong lòng tôi chỉ có anh thôi! Cố Ảnh đế là tài sản chung của toàn dân!" Là kiểu người chỉ có thể ngắm nhìn từ xa chứ không thể chạm tới, tơ tưởng đến anh ấy là sẽ gây phẫn nộ trong cộng đồng đấy.
Trì Diễm khẽ ho một tiếng, thản nhiên để lộ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út: "Chúng ta không có khả năng đâu, bạn biết đấy, tôi là người đã có vợ rồi."
Người fan kia như được thỏa mãn niềm đam mê, ôm ngực chạy đi đầy mãn nguyện.
Trì Diễm vốn là ca sĩ thần tượng chuyển hướng sang, trên sân khấu tỏa sáng đầy sức hút, đạt đủ loại giải thưởng, fan đông đảo khắp nơi. Những năm gần đây anh bắt đầu lấn sân sang mảng điện ảnh. Năm ngoái anh công bố kết hôn, Weibo đã bị sập suốt ba ngày, tiếng than khóc vang trời dậy đất.
Cũng may anh không phải đi theo con đường lưu lượng, nên công ty quản lý cũng đành mặc kệ anh.
Bên cạnh những lời than vãn, cư dân mạng bắt đầu lùng sục xem "nửa kia" của anh là ai, nhưng người đó được bảo vệ quá kỹ, đến nay vẫn chưa ai tìm ra được, chỉ biết là người ngoài ngành.
Chính điều này lại vô tình làm tăng thêm độ hot. Thậm chí không ít người còn thực sự đẩy thuyền nhiệt tình.
Trì Diễm trong các sự kiện cứ hở ra là khoe nhẫn cưới, khiến fan la hét không ngừng. Đây không hẳn là để tạo nhiệt độ, mà thuần túy là do tính cách cá nhân của anh ta.
Lúc này, Trì Diễm lại lặng lẽ khoe chiếc nhẫn cưới ra một cách đầy ẩn ý.
... Người ngoài ngành Sở Tịnh chỉ thấy mất mặt thay.
Sở Tịnh lười để ý đến hắn, khẽ phổ biến kiến thức: "Thỏ nhỏ cần mài răng thường xuyên, nên chuẩn bị nhiều đồ mài răng cho thỏ."
Nghe thấy chưa? Tăng thêm đồ ăn vặt cho tui đi! Cục bông nhỏ lý lẽ hùng hồn mà cọ cọ vào người Cố Nghịch.
Sở Tịnh thấy cục bông nhỏ cứ bám dính lấy Cố Nghịch, liền nói: "Nếu thỏ thích bám lấy anh, chứng tỏ rất thích anh đấy."
Nói bậy bạ gì đó! Cả "quả cầu thỏ" đỏ bừng lên vì ngượng. Cậu rõ ràng chỉ là vì muốn sinh tồn thôi mà.
Cố Nghịch tâm trạng rất tốt, dùng ngón tay gãi gãi đầu cục bông nhỏ.
Sở Tịnh nhấp một ngụm cà phê: "Còn nữa, nếu động vật nhỏ vẫy đuôi với anh, nghĩa là có thiện cảm rất lớn với anh."
Cố Nghịch rủ mắt, nhìn thoáng qua cục bông nhỏ. Cục bông nhỏ lập tức nghiêm túc giấu kỹ cái đuôi của mình đi.
Sở Tịnh đeo kính, trông rất thư sinh nho nhã, nhưng lại dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc để phổ cập kiến thức: "Đuôi thỏ nhỏ không được chạm vào đâu, cứ vuốt ve mãi là nó sẽ bị phát tình đấy."
... Sao anh có thể nói cho anh ta chuyện riêng tư như thế chứ? Cục bông nhỏ sững sờ.
Sở Tịnh tiếp tục buông lời chấn động: "Thỏ rất dễ phát tình, nếu anh cứ vuốt lưng nó mãi, nó cũng sẽ --"
Cái này thì đừng có nói ra chứ! Tui không cần thể diện à! Cục bông nhỏ kích động dùng vuốt đập đập xuống bàn.
Hơn nữa, đó là thỏ bình thường, cậu cũng đâu có như vậy!
Được rồi được rồi, không nói nữa," Sở Tịnh dỗ dành thỏ nhỏ, cuối cùng cũng chịu đổi chủ đề, "Đúng rồi, anh có biết cách phân biệt thỏ đực với thỏ cái không?"
... Cục bông nhỏ cứng đờ người, nhìn người này đầy vẻ không thể tin nổi.
Sao anh ta có thể dùng cái biểu cảm tự nhiên như thế để nói ra một chuyện đáng xấu hổ như vậy chứ?
Sở Tịnh dừng lại một chút, chống cằm: "Nhưng mà nó nhỏ thế này, chắc là chưa mọc ra đâu nhỉ?"
Tui có mọc nhé!!! Cục bông nhỏ hoàn toàn xù lông.
Cố Nghịch bật cười thành tiếng, gãi gãi đầu thỏ: "Đừng nói chuyện này nữa, nhóc ấy thẹn thùng rồi."
Sở Tịnh trêu chọc: "Cố đại Ảnh đế để tâm đến cục bông nhỏ này gớm nhỉ."
Lời vừa dứt, Trì Diễm lập tức dính sát vào: "Bảo bối, anh cũng rất để tâm đến em mà."
Sở Tịnh: "..."
Cố Nghịch bế cậu về nhà, cục bông nhỏ ngồi xổm trên vai anh, ủ rũ không vui, cảm giác như mình bị người ta "lột sạch sành sanh" từ trong ra ngoài vậy.
Hệ thống nhận diện khuôn mặt trên cửa tự động bật lên, cục bông nhỏ tò mò ghé sát vào, cả quả cầu bông hiện rõ mồn một trên màn hình hiển thị.
Cục bông nhỏ chớp chớp mắt.
Giọng nói máy móc của trí tuệ nhân tạo vang lên: "Không phát hiện sinh vật, vui lòng thử lại."
... Chẳng phải nó đang bảo cậu là yêu quái sao!!!
Cái đồ trí tuệ nhân tàn đáng ghét!
Cục bông nhỏ sợ quá rụt đầu lại.
Cố Nghịch túm cục bông nhỏ vào lòng bàn tay, để cậu nhìn mình nhập mật mã. Sau khi cửa mở, anh vừa bế cậu đi vào vừa hỏi: "Nhớ kỹ chưa?"
Thỏ nhỏ hồi tưởng lại dãy số đó một lượt rồi gật đầu.
Cố Nghịch khẽ khen: "Thật thông minh."
Cục bông nhỏ đỏ bừng cả đầu, ngượng nghịu ra sức dụi vào ngực anh.
Cố Nghịch bước vào nhà, đặt cậu xuống sofa, rồi gãi gãi cái vuốt lông của cậu.
Cục bông nhỏ rất hưởng thụ mà nằm bẹp ra.
Tay Cố Nghịch dịch xuống phía dưới.
!!! Chuông cảnh báo trong đầu cục bông nhỏ reo vang liên hồi, người này đang làm cái gì thế?
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Để tôi xem thử có không nào?"
!!! Thỏ nhỏ phản ứng lại được anh đang nói về cái gì, cậu điên cuồng giãy dụa, muốn lật người lại nhưng lại bị anh ấn chặt vuốt.
Cứu mạng! Cố Nghịch biến thái rồi! Bắt nạt động vật nhỏ kìa.
Cố Nghịch tự lẩm bẩm: "Xem thế nào nhỉ? Hình như là ở chỗ này --"
Nói đoạn, tay anh dời đến phần đuôi.
Cả quả cầu thỏ đỏ lựng lên, anh đừng có mà làm bậy nha!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu