Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 3: Lông xù trộm quần áo

Tiểu thỏ yêu cực kỳ hảo ngọt, cậu thích tất cả những thứ gì ngọt lịm, và từng cho rằng mùi hương ngọt ngào là thứ thơm nhất trên đời.
Thế nhưng lúc này đây, khi ôm lấy chiếc áo của Cố Nghịch, cậu lại thấy nó còn có sức quyến rũ hơn cả kẹo.
Sao mà thơm thế không biết?
Nói đây là mùi hương thơm nhất thế gian cũng chẳng ngoa chút nào.
Nó thanh đạm, có chút mát lạnh, và hoàn toàn không gây ngán.
Cục bông nhỏ hạnh phúc rúc sâu thêm vào trong lớp vải, ngay cả cái đuôi tròn nhỏ cũng đang vẫy vẫy liên hồi.

Người thanh niên đeo kính gọng mảnh, bộ đồ thí nghiệm màu trắng không một vết bụi. Anh ta quan sát từng chỉ số qua tròng kính, hồi lâu sau mới hài lòng nói: "Tốt đấy, ổn hơn nhiều rồi."
Sở Tịnh: "Thuốc ngủ có thể ngừng được rồi."
"Chỉ là nhịp tim này của cậu bị sao thế? Cao hơn bình thường 0.3%, cậu đã trải qua chuyện gì à?" Sở Tịnh thong thả tháo găng tay, trêu chọc: "Có người trong lòng rồi hả?"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch: "Không có."
Anh xưa nay vốn không mấy thấu hiểu loại cảm xúc đó.
Nói ra có lẽ khó tin, một người có thể khắc họa hoàn hảo đủ loại tính cách phức tạp và tâm lý mâu thuẫn trên màn ảnh, nhưng ngoài đời thực lại như một kẻ không có cảm xúc, nội tâm tựa mặt hồ tĩnh lặng, không chút gợn sóng.
Website TruyenLau.com Cố Nghịch luôn giữ mình rất tốt, trạng thái của anh không bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì, chuyên nghiệp và bình tĩnh đến mức đáng sợ.
Người đàn ông này có thể hóa thân thành những nhân vật cực kỳ phức tạp, tạo nên vô số vai diễn kinh điển mà ai ai cũng biết đến.
Thế nhưng, cứ hễ chạm vào những cảnh phim tình cảm nồng cháy, đòi hỏi cảm xúc yêu đương mãnh liệt là anh lại "tịt ngòi".
Phó Tri Cẩn là người đầu tiên phát hiện ra điều này.
Phó Tri Cẩn là bạn học trung học của anh, cả hai quen nhau từ thuở hàn vi, quan hệ rất sắt son. Phó Tri Cẩn có thể coi là một thiên tài, nhờ những bộ phim cốt truyện độc lạ mà một bước lên mây. TruyenLau
Phó Tri Cẩn khi ấy muốn thử sức với phim tình cảm ở tác phẩm thứ hai của mình.
Nhưng Cố Nghịch không thể nhập vai, anh không tài nào hiểu nổi động cơ của nhân vật.
-- Hai cá thể dính chặt lấy nhau, trao nhau những ánh mắt tình tứ rồi nói mấy lời không đầu không đuôi, đúng là vô vị hết sức.
Phó Tri Cẩn chưa bao giờ phải giảng giải về diễn xuất cho anh vì điều đó là không cần thiết, nhưng lúc này cũng phải im lặng một hồi.
Website TruyenLau.com Còn vì sao nữa! Vì tình yêu chứ sao!
Với lại, cái gì mà vô vị hết sức cơ!
Không lãng mạn à! Không mãnh liệt hào hùng à!
Dù không thể thấu hiểu, nhưng đạo đức nghề nghiệp vẫn giúp Cố Nghịch thể hiện mọi thứ một cách hoàn hảo.
Từng ánh mắt đều rất chuẩn xác, trong mắt người ngoài thì có thể gọi là kinh diễm.
Nhưng Phó Tri Cẩn vốn là kẻ soi mói và độc miệng, chỉ nhìn qua một cái, biểu cảm đã vô cùng phức tạp.
Xem ra mỗi người đều có thế mạnh riêng.
Đạo diễn Phó đổi nam chính ngay trong đêm.
Cố Nghịch lấy ra một chiếc túi nhỏ trong suốt, bên trong đựng một sợi lông trắng mịn: "Giúp tôi xem đây là cái gì."
Sở Tịnh liếc nhìn một cái rồi bảo: "Lông thỏ."
Cố Nghịch: "Chắc chắn? Còn khả năng nào khác không?"
"Chắc chắn," Sở Tịnh day day thái dương, nhắm mắt an thần, "Ở trong phòng thí nghiệm lâu như vậy, lông động vật nhỏ tôi vẫn phân biệt được."
Có lẽ là con thỏ nhỏ nào đó từng chạy vào trong hố. Cố Nghịch thầm nghĩ.
Về đến nhà, Cố Nghịch mở tủ quần áo lấy một chiếc sơ mi, lúc đóng cửa, động tác của anh khựng lại.
Anh bị mất một cái áo.
Quán trọ Yêu Quái, thỏ nhỏ ôm chiếc áo sơ mi của Cố Nghịch, lười biếng rúc vào trong đó suốt cả một ngày trời.
Tỉnh dậy lại không nhịn được mà hít hà một hơi.
Hơi thở dường như đã nhạt đi một chút, nó không kìm được mà dùng vuốt nhỏ ôm thật chặt, chẳng nỡ buông ra.
Hai ngày nay Bạch Phó Tinh luôn ở dạng cục bông nhỏ, vừa ăn kẹo, vừa rúc trong đống quần áo tận hưởng cảm giác "say sưa". Đời sống trôi qua cực kỳ hưởng lạc mơ màng.
Cho đến ngày thứ ba, mùi hương đã phai nhạt đi khá nhiều.
Tai thỏ nhỏ khẽ động đậy, cậu hóa thành nhân hình, tìm cách đánh lạc hướng sự chú ý của bản thân.
Áo sơ mi của Cố Nghịch quá rộng, cậu mặc vào trông chẳng ra làm sao cả, đành phải buộc chiếc áo vào cánh tay mình, chạy tới chạy lui khắp quán trọ.
Tầng một của quán trọ lại đang kể chuyện, Bạch Phó Tinh uể oải nằm ườn ra bàn để nghe.
"Tiểu yêu quái xoay người đè người nọ xuống --" Người kể chuyện khựng lại một chút, "Hôm nay tâm trạng tốt, sẽ kể cho mọi người nghe một chút chi tiết."
Tất cả thính giả đều nín thở tập trung, mắt sáng rực lên.
"Tiểu yêu quái nhẹ nhàng cởi áo người nọ ra, xúc cảm dưới tay thật săn chắc, cậu ta chỉ thấy tim đập gia tốc, nhất thời không kìm nén được bèn xoay người đè xuống, cùng người nọ hưởng thụ một đêm xuân nồng."
Quá sức kích thích, tất cả thính giả yêu quái đều phấn khích đến mức mọc cả đuôi ra.
Chỉ có Bạch Phó Tinh là vùi đầu vào cánh tay, mặt đỏ bừng bừng.
Cái người này đang nói linh tinh cái thứ không đứng đắn gì vậy nè.
Truyện nghe cũng không lọt tai nữa, Bạch Phó Tinh đi tìm Tra Tra đánh cờ. Sau vài ván, Bạch Phó Tinh uể oải chìa tay ra.
"Lại thua rồi!" Tra Tra hậm hực đưa cho cậu một viên kẹo mạch nha hạt thông, vô tình ngước mắt lên, thần sắc bỗng trở nên quái dị.
Bạch Phó Tinh khó hiểu: "Gì vậy?"
Tra Tra: "... Tai cậu lại mọc ra kìa."
Bạch Phó Tinh thu tai lại.
Tra Tra vẻ mặt kỳ quặc: "Cậu bị bệnh hả? Sao hết lần này đến lần khác cứ tự lòi tai ra thế?"
"Ông không hiểu đâu," Bạch Phó Tinh bình tĩnh đáp, "Tui cố ý đó."
Lại qua một ngày nữa, mùi hương trên chiếc áo sơ mi đã tan sạch, dù có tìm cách đánh lạc hướng bản thân cũng chẳng có tác dụng gì. Bạch Phó Tinh bắt đầu bồn chồn, khao khát hơi thở của người nọ còn mãnh liệt hơn trước, cậu lại muốn đi lấy quần áo của anh ta.
Cậu nỗ lực kiềm chế lại.
Đã mấy ngày rồi, sao vẫn chưa thích nghi được vậy nè?
Nếu không thích nghi được, chẳng lẽ cả đời này cậu đều phải ôm quần áo của anh ta mà sống sao?
Cục bông thỏ nhỏ xù lông lăn lộn qua lại trên giường.
Trong lòng thật sự rất khó chịu, cứ như có thứ gì đó đang cắn xé, trong đầu không tự chủ được mà hiện lên gương mặt của người nọ, ý thức trở nên mơ hồ.
Cục bông nhỏ hít hít chiếc áo sơ mi của Cố Nghịch.
Nhưng bấy nhiêu vẫn là hoàn toàn không đủ.
Không thể cứ đi trộm áo của người ta mãi được.
Không được thỏa hiệp với dục vọng!
Cục bông nhỏ tui đây thà là khó chịu đến chết, thà nhảy từ lầu hai quán trọ xuống, cũng nhất quyết không làm cái chuyện hèn hạ đó nữa!
"Lấy cái nào thì tốt nhỉ?" Bạch Phó Tinh đứng trước tủ quần áo, có chút phân vân khó chọn.
Vừa bước vào cửa một cái là cậu đã thấy khỏe hơn bao nhiêu rồi.
Quả nhiên là có kỳ tích mà.
Hơi thở trên giường anh ta quá sức thu hút cậu. Bạch Phó Tinh không nhịn được nữa, nhào lên mép giường lăn qua lăn lại một vòng nhỏ.
Sảng khoái tinh thần, lục phủ ngũ tạng đều như đang reo hò vì sung sướng. Bạch Phó Tinh sướng đến mức suýt thì khóc ra luôn. So với cái này, việc ôm quần áo chỉ giống như gãi ngứa ngoài giày thôi.
Tai và đuôi chẳng biết từ bao giờ đã đồng loạt thò ra sạch, Bạch Phó Tinh thoải mái tới nỗi hận không thể bê luôn cái giường này về nhà.
Thôi bỏ đi, lấy quần áo người ta đã là quá đáng lắm rồi.
Bạch Phó Tinh lưu luyến không nỡ rời giường, từ trong tủ lấy bừa một chiếc áo sơ mi rồi rời đi.
Cố Nghịch vừa về đến nhà đã mẫn cảm nhận ra có người từng tới đây. Anh nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vẫn như cũ, ngăn nắp sạch sẽ, không để lại bất cứ dấu vết nào. Ánh mắt Cố Nghịch dừng lại nơi mép giường, đồng tử khẽ co rút.
Cạnh giường có một sợi lông trắng cực kỳ nhỏ.
Cố Nghịch nhặt nó lên.
Hai ngày sau, "tên tội phạm quen tay" lại mò tới. Dựa theo kinh nghiệm hai lần trước, chắc chắn trong nhà không có ai, Cố Nghịch chắc là quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi ở nhà đâu.
Bạch Phó Tinh nới lỏng cảnh giác.
Lúc này đang là buổi chạng vạng, trong phòng hơi tối. Bạch Phó Tinh quen đường quen lối mở tủ quần áo ra, đang định tùy tiện lấy một cái áo thì đột nhiên cổ tay bị siết chặt.
Sau lưng là hơi thở quen thuộc, Bạch Phó Tinh theo bản năng khẽ động đậy.
Cố Nghịch tưởng cậu muốn chạy nên ngón tay siết lại, lực đạo nặng thêm vài phần.
... Bạch Phó Tinh nào có muốn chạy, cậu chỉ là suýt chút nữa thì nhào luôn vào lòng người ta thôi.
Đầu ngón tay Cố Nghịch chạm vào cổ tay cậu.
Đầu óc Bạch Phó Tinh bây giờ hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi cái gì nữa. Chỉ riêng việc được anh nắm tay thế này thôi đã thấy cực kỳ thoải mái rồi.
Những ngày dằn vặt vừa qua được xoa dịu đi rất nhiều. Bạch Phó Tinh chẳng còn chí hướng gì cao xa, chỉ mong anh đừng có buông tay ra là tốt rồi.
Ai mà biết được ngủ với người ta một giấc lại thành ra thế này chứ?
Biết trước mà đen đủi vậy, thì lúc đó dù có bị kỳ phát tình hành hạ chết đi nữa, cậu cũng nhất quyết không chạm vào người khác dù chỉ một cái.
Hơi thở này có chút quen thuộc, giống như cậu thiếu niên đêm hôm đó. Cố Nghịch giữ chặt cổ tay cậu, tay kia định đi bật đèn.
Trước mắt đột ngột sáng bừng lên, Bạch Phó Tinh thầm kêu không ổn.
Cố Nghịch còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy đầu ngón tay đã trống rỗng, người nọ chẳng biết đã thoát ra từ lúc nào, biến mất không thấy tăm hơi.
Một người lớn như vậy, không thể nào đột ngột biến mất trong khoảng thời gian ngắn như thế được.
Căn phòng sáng choang, Cố Nghịch hơi nhíu mày, đưa mắt nhìn quanh phòng rồi tầm mắt khựng lại.
Cửa sổ đóng chặt, bốn bề không một ngọn gió, Cố Nghịch lững thững đi tới.
Mau mau mau, biến mất tại chỗ, Quán trọ Yêu Quái!
Bạch Phó Tinh căng thẳng muốn chết, cậu nhắm tịt mắt lại, nỗ lực tập trung tinh thần. Nhưng khi mở mắt ra, sao cậu vẫn còn ở đây thế này!
Hơi thở của người nọ càng lúc càng gần.
Bạch Phó Tinh nhắm mắt, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại.
Quán trọ Yêu Quái!
Mở mắt ra lần nữa, cậu vẫn đang đứng tại chỗ, mà tiếng bước chân bên tai thì đã sát sàn sạt.
Sau lớp rèm có thứ gì đó đang động đậy, Cố Nghịch tiến lại gần.
Tim Bạch Phó Tinh như treo ngược lên tới tận cổ họng.
Quỷ mới biết tại sao yêu lực của cậu lại đột ngột mất linh vào cái thời khắc mấu chốt này chứ!
Đầu ngón tay anh đã đặt lên tấm rèm.
Bạch Phó Tinh trợn tròn mắt, nhịp tim như ngừng lại.
Ánh sáng xuyên qua khe hở của rèm cửa đâm thẳng vào mắt.
Xong đời rồi. Bạch Phó Tinh cam chịu nhắm mắt lại.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc kéo rèm cửa ra, rồi sững người.
Ở góc tường, một cục bông nhỏ xù lông đang quấn chặt lấy chiếc áo của anh, run bần bật.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu