Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 51: Đêm tân hôn đáng nhớ

Ánh mắt Bạch Phó Tinh khẽ xao động: "Lúc nãy anh đang tỏ tình đấy à?"
Cố Nghịch: "Anh đang cầu hôn."
Bạch Phó Tinh sững lại, nhìn anh, từ trong đôi mắt anh cậu thấy rõ hình bóng của chính mình, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Tiếp đó, cậu cảm thấy có thứ gì đó từ từ lồng vào ngón áp út, mang theo chút hơi ấm.
Bạch Phó Tinh rũ mắt.
Là nhẫn, kiểu dáng đơn giản trang nhã, vì được ủ trong lòng bàn tay Cố Nghịch hồi lâu nên vẫn còn vương hơi ấm của anh.
... Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao mấy ngày nay Cố Nghịch cứ "hổ đói rình mồi" nhìn chằm chằm vào ngón tay mình rồi.
"Cứ đeo vào đã," Cố Nghịch có chút gượng gạo, mặt không cảm xúc cố giữ lấy phong độ cuối cùng, "Vì lời cầu hôn anh quên mất tiêu rồi."
Bạch Phó Tinh bật cười.
Cố Nghịch xoa đầu cậu: "Em phải biết là, anh chưa bao giờ gặp phải chuyện quên lời như thế này đâu."
Bạch Phó Tinh không nể nang gì mà nhịn cười đến run người.
Cố Nghịch bất lực khẽ nói: "Nhưng cứ nhìn thấy em là những gì chuẩn bị trước đều quên sạch sành sanh."
Bạch Phó Tinh nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh.
Cố Nghịch ngắm nghía cậu, ngón cái mơn trớn gò má cậu, mắt hiện lên ý cười: "Bạch Phó Tinh có gì tốt đâu chứ? Ngốc nghếch này, suốt ngày nhảy nhót tung tăng, lại còn ham ăn vặt, chẳng chín chắn chút nào."
Bạch Phó Tinh lập tức hung dữ véo anh một cái.
Cố Nghịch khẽ khàng: "Nhưng cứ nghĩ đến những điều đó, anh lại càng yêu em hơn."
Tai Bạch Phó Tinh đỏ lên, có chút ngại ngùng.
Cố Nghịch nghiêm túc: "Bạch Phó Tinh tốt lắm, tốt hơn anh nhiều."
Anh rũ mắt, nắm lấy tay Bạch Phó Tinh, đầu ngón tay chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út: "Cho nên anh cứ muốn giấu em vào trong túi áo, không cho ai nhìn thấy cả."
Ngón tay Bạch Phó Tinh khẽ cựa quậy.
TruyenLau.com "Anh vẫn luôn nghĩ về tương lai của chúng mình."
Cố Nghịch dịu dàng: "Mỗi ngày chúng mình đều nói lời thì thầm, bắt đầu hôn nhau từ lúc mặt trời lặn cho đến khi đêm khuya tĩnh mịch, vạn vật đều ngủ say, em cũng ngủ say. Lúc đó cả thế giới đều yên bình, và anh sẽ yêu em nhiều hơn cả cách em yêu anh."
... Lúc anh nói chuyện, để đề phòng Bạch Phó Tinh tháo nhẫn ra, anh cứ mưu mô nắm chặt lấy tay người ta không buông.
Bạch Phó Tinh nhúc nhích, nhưng lại bị giữ chặt hơn.
Cố Nghịch ghé sát lại, trán khẽ chạm vào trán cậu, bình tĩnh tuyên bố: "Xong rồi, Bạch Phó Tinh cũng thích anh, lễ thành." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh sắp cười chết mất.
Cố Nghịch mấp máy môi: "... Có phải em thấy anh tệ lắm không, đến lời cầu hôn mà cũng quên được?"
Bạch Phó Tinh thật sự quá yêu anh rồi.
TruyenLau.com Sao mà lại có người đáng yêu đến thế này cơ chứ?
Bạch Phó Tinh buồn cười: "Cầu hôn thật đấy à?"
Cố Nghịch: "Ừ, nếu em không đồng ý thì chính là cưỡng ép cưới."
Bạch Phó Tinh khẽ ho một tiếng: "Anh buông em ra đã."
Cố Nghịch không buông.
Bạch Phó Tinh bình thản nói: "Anh không buông thì sao chúng mình xuống xe được?"
Cố Nghịch sững lại.
Bạch Phó Tinh thản nhiên ngẩng đầu, thong thả bảo: "Không xuống nhanh là Cục Dân Chính đóng cửa bây giờ."
Đôi mắt Cố Nghịch dần bị ý cười lấp đầy, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây toàn là sự dịu dàng, anh hôn mạnh lên mặt cậu một cái.
Sau khi thuận lợi lãnh chứng, Bạch Phó Tinh bắt đầu nghĩ về vấn đề đêm tân hôn, cậu lén lút liếc nhìn anh.
Trên tay Cố Nghịch cũng là chiếc nhẫn cùng bộ do chính tay Bạch Phó Tinh đeo vào. Cậu không chuẩn bị trước nên đã hứa với Cố Nghịch sau này sẽ tặng anh một chiếc nhẫn kim cương to cỡ "hột vịt".
Cố Nghịch bị niềm vui kết hôn làm cho lú lẫn, chẳng thèm cân nhắc xem cái "hột vịt" đó có hợp với khí chất của mình không, liền vô nguyên tắc đáp: "Được."
Bạch Phó Tinh hình dung thử cái cảnh đó, cố nhịn cười.
Bạch Phó Tinh chống cằm, ám chỉ: "Đêm tân hôn nha, đêm tân hôn đó nha."
Ánh mắt Cố Nghịch chứa đầy ý cười, cứ thế nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh ngồi trên giường ở nhà, ngồi đối diện với anh, đầu gối chạm đầu gối, cùng nhau bàn bạc xem làm thế nào để trải qua một đêm tân hôn thật ý nghĩa.
Bạch Phó Tinh nghiêng đầu hỏi: "Anh đã sắp xếp hoạt động gì chưa?"
... Cố Nghịch chỉ lẳng lặng bóc hạt cho cậu ăn.
Bạch Phó Tinh sáp lại gần: "Đêm tân hôn là phải có cảm giác nghi thức lắm đúng không?"
"Ừm." Cố Nghịch hôn nhẹ lên trán cậu.
Bạch Phó Tinh lấy ngón áp út của mình chạm vào ngón áp út của anh, hai chiếc nhẫn cưới cùng mẫu khẽ chạm nhau: "Phải trải qua đêm tân hôn thế nào thì mới đáng nhớ và ấn tượng sâu sắc nhỉ?"
Cố Nghịch nhìn cậu: "Em thấy sao?"
Bạch Phó Tinh lập tức đáp: "Em muốn mua đồ ăn vặt! Mua thật nhiều đồ ăn vặt!"
Cố Nghịch bật cười, đưa cậu đi siêu thị mua đồ ăn vặt một cách rất "nghi thức". Lúc thanh toán, Bạch Phó Tinh thừa dịp Cố Nghịch không chú ý, thản nhiên ném một hộp "thứ gì đó mát lạnh vị dâu" vào giỏ hàng.
Về đến nhà, lúc Cố Nghịch dọn đồ, anh khựng lại một chút.
Bạch Phó Tinh lập tức híp mắt, ra chiêu ác nhân cáo trạng trước: "Anh thế mà lại mua cái thứ này!"
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh hung dữ chống nạnh: "Đây là cái 'cảm giác nghi thức' của anh đấy à? Đồ đầu óc đen tối."
Cố Nghịch đảo mắt nhìn món đồ trong tay hai cái rồi cất đi, ý cười như có như không nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh để ý thấy động tác của anh, mặt đỏ bừng lên: "Còn dám nhìn em? Làm sai chuyện rồi mà còn dám mặt dày nhìn em! Uổng công chúng mình còn đeo nhẫn đôi."
Cố Nghịch gõ nhẹ lên trán cậu một cái, bế bổng người lên đi về phía phòng tắm.
Bạch Phó Tinh quẫy quẫy chân giữa không trung: "Đồ không biết xấu hổ, chắc chắn là muốn thừa cơ lột sạch người ta để làm chuyện xấu đây mà."
"Im lặng nào." Cố Nghịch hôn lên môi cậu một cái.
Cố Nghịch "thanh tâm quả dục" tắm rửa cho cậu xong xuôi, rồi bế cái người đang trần trụi ấy đặt lên giường.
Bạch Phó Tinh không mặc quần áo thấy không tự nhiên chút nào, ngón chân khẽ cử động, hỏi một câu: "Anh không mặc đồ ngủ cho em à?"
"Khỏi đi," Cố Nghịch hôn lên tai cậu, hạ thấp giọng, "Dù sao tí nữa cũng phải cởi ra thôi."
Anh đột nhiên đổi nết "không đứng đắn" như vậy làm mặt Bạch Phó Tinh đỏ rực trong nháy mắt.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt nhắc nhở: "Đồ ăn vặt của chúng mình thì sao, đêm tân hôn của chúng mình không phải là ăn đồ vặt à?"
Cố Nghịch: "Anh đổi ý rồi."
Cố Nghịch nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường, cúi người ghé sát tai cậu nói: "Em nói đúng, đêm tân hôn là phải có cảm giác nghi thức."
Anh ám muội hôn lên vành tai đang đỏ ửng của Bạch Phó Tinh: "Ít nhất, cũng phải có một vài tiến triển mang tính thực tế."
*
Thế là Bạch Phó Tinh đã trải qua một đêm tân hôn khó quên.
Cố Nghịch hôn lên trán cậu, giúp cậu "giải quyết", Bạch Phó Tinh nhanh chóng lún sâu vào trong đó.
Cả người cậu ửng hồng, đầu óc mê muội, ánh mắt có chút rã rời, hé mắt nhìn Cố Nghịch. Vậy mà Cố Nghịch trông vẫn vô cùng ung dung tự tại, cao lãnh thoát tục, biểu cảm chẳng có mấy thay đổi.
Hai người tạo nên một sự tương phản rõ rệt, một kẻ thì đắm chìm trong tình dục, một kẻ lại như vị thiên thần thanh khiết không màng dục vọng. Bạch Phó Tinh cảm thấy xấu hổ cực kỳ, không phục, tay cũng đưa xuống dưới định "phản công", nhưng lại sợ hãi rụt nhanh tay về.
Sao mà lại --
Nhưng rõ ràng trông anh chẳng có vẻ gì là bị ảnh hưởng cả.
Ánh mắt Cố Nghịch tối sầm lại, ghé sát tai cậu, khàn giọng hỏi: "Sao lại hư thế?"
Bạch Phó Tinh lấy hết can đảm chạm vào lần nữa, nhưng lần này lại bị người ta ấn chặt tay lại.
Tay Bạch Phó Tinh mỏi nhừ, cuối cùng phải gọi không biết bao nhiêu tiếng "ông xã", sắp khóc đến nơi rồi mới được người ta tha cho.
Bạch Phó Tinh tủi thân ôm chặt lấy mình.
Cố Nghịch vẫn còn trêu cậu: "Khó quên không? Có cảm giác nghi thức không?"
Bạch Phó Tinh lấy khuỷu tay thúc anh, chóp mũi đỏ hỏn.
Cố Nghịch ghé lại gần, hôn lên chóp mũi cậu, buồn cười hỏi: "Ai khơi lửa trước hả?"
Bạch Phó Tinh không thèm nói chuyện, lầm bầm: "Nhưng mà tay em sắp hỏng luôn rồi này!"
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động.
Bạch Phó Tinh tố cáo: "Anh cố tình bắt nạt em!"
Cố Nghịch hôn lên vành tai cậu, một lúc sau trầm giọng bảo: "Anh mà cố tình bắt nạt em thì không chỉ dừng lại thế này đâu."
Đầu óc Bạch Phó Tinh "ong" một tiếng.
Cố Nghịch tiếp tục hôn tai cậu: "Sẽ không chỉ hời hợt bên ngoài như thế." Sáu chữ cuối gần như là gằn từng chữ một chui tọt vào tai cậu.
Bạch Phó Tinh đánh anh một cái thật mạnh.
Sao tự nhiên anh lại nói toàn lời ma quỷ thế này!
Cố Nghịch lấn tới gần cậu: "Đúng rồi, lúc nãy em vừa gọi anh là gì cơ?"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Đồ chó Cố Nghịch."
Cố Nghịch: "Không phải cái này."
Bạch Phó Tinh: "Cố... Cố Nghịch."
Cố Nghịch cười khẽ bên tai cậu, hỏi vặn lại: "Em gọi như thế thật à?"
Bạch Phó Tinh: "Ừm, em gọi như thế đấy!"
Cố Nghịch khẽ nói: "Cũng tốt, em mà gọi thêm tiếng nữa chắc anh khỏi ngủ luôn quá."
Bạch Phó Tinh lập tức trả thù, nhéo tai anh, nói nhỏ vào tai: "Ông xã."
Có nghe rõ chưa hả?
Cố Nghịch khựng lại, khẽ hôn lên đầu cậu, giọng nói mang theo ý cười: "Ừm, ngoan."
Nói xong liền nhắm mắt lại, an tâm đi ngủ.
Bạch Phó Tinh ra sức đấm anh, nhưng bị Cố Nghịch ôm chặt cứng vào lòng.
*
Bạch Phó Tinh tự thấy mình trông "ghê" lắm rồi, nhưng Cố Nghịch ngày nào cũng khen cậu, khen đủ kiểu đủ trò.
Nào là Bạch Phó Tinh xinh đẹp, Bạch Phó Tinh đẹp trai, Bạch Phó Tinh đáng yêu.
Dần dần, sự tự tin của Bạch Phó Tinh phồng to lên hết mức.
Thời tiết chuyển lạnh, Bạch Phó Tinh mặc một chiếc áo nỉ hoodie lông xù, thoạt nhìn chẳng thấy gì khác thường cả.
Trên đất trải một tầng lá rụng vàng óng dày cộp, giẫm lên nghe tiếng xào xạc, Bạch Phó Tinh đi dạo trên con đường nhỏ, cả một vùng quanh đó đều có thể cảm nhận được sự tự tin ngút trời của cậu.
Cậu đang thấy chán, ở nhà bí bách quá, khó khăn lắm mới được ra ngoài hít thở không khí.
Ở đây yên tĩnh, phong cảnh đẹp, không khí trong lành, thỉnh thoảng sẽ bắt gặp vài người ra ngoài tản bộ.
Cậu đi trên đường, ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ: Đây là một cậu chàng đẹp trai, nhìn là thấy mến ngay, chắc là ăn no quá nên ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm đây mà.
Thỉnh thoảng có người đến bắt chuyện với cậu.
Thế là Bạch Phó Tinh sẽ cực kỳ "cao lãnh" mà để lộ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, ý bảo cậu đây là người đã có gia đình rồi nhé.
Cứ mỗi khi cậu lượn lờ được một lát là Cố Nghịch sẽ tìm tới, cầm theo chiếc áo khoác bọc kín người cậu lại.
Bạch Phó Tinh nhíu mày: "Nóng mà."
Cố Nghịch đi ở phía đón gió để chắn gió cho cậu.
Bạch Phó Tinh kéo tay anh, để anh sờ lên bụng mình rồi nghiêm túc hỏi: "Có lộ lắm không?"
"Không lộ đâu," Cố Nghịch khẽ vòng tay ôm lấy cậu, "Đợi vài ngày nữa, mọi người đều mặc áo bông vào thì ai nấy đều tròn ung ủng như nhau thôi."
Mắt Bạch Phó Tinh sáng lên: "Anh cũng tròn ung ủng á?"
Cố Nghịch thản nhiên đáp: "Chắc chắn là không rồi."
Bạch Phó Tinh nhìn anh chằm chằm.
Cố Nghịch liền đổi vẻ mặt cao lãnh: "Thế để anh cố gắng tròn ung ủng cùng em."
Bạch Phó Tinh lúc này mới hài lòng, nghiêng đầu dụi dụi vào người anh: "Nói thế còn nghe được."
Bạch Phó Tinh nép vào người anh, hỏi: "Anh đánh giá khách quan một chút xem, em có béo lên không?"
"Không có" Cố Nghịch ôm lấy cậu, cảm giác chạm vào rất thích, chẳng nỡ buông tay chút nào, "Thế thịt nó mọc đi đâu hết rồi?"
Bạch Phó Tinh đanh mặt lại: "Bỏ cái filter người thương của anh ra đi."
Cố Nghịch liếc cậu một cái, nhàn nhạt nói: "Bỏ filter người thương ra thì em chỉ là một cậu chàng đẹp trai bình thường thôi."
Bạch Phó Tinh vểnh đuôi lên hỏi: "Thế đeo vào thì sao?"
Cố Nghịch mặt không biến sắc: "Vợ yêu đẹp tuyệt trần."
Bạch Phó Tinh: "Ha ha ha ha ha ha ha."
Cố Nghịch nhịn cười, hôn chụt lên mặt cậu một cái.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu