Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 15: Tước đoạt thỏ quyền

Cố Nghịch vừa về, thỏ nhỏ đã đùng đùng nổi giận chạy tới, hưng binh vấn tội.
Không ngờ có những kẻ để ngăn cản bản công tỏa ra sức hấp dẫn mà lại không từ thủ đoạn như vậy, dám cài tivi sang chế độ thiếu nhi.
Cố Nghịch ngồi xổm xuống: "Sao thế?"
Thỏ nhỏ chống nạnh, lấy đủ khí thế, đang định hung dữ mắng anh một trận, đột nhiên phát hiện trên mu bàn tay anh dán mấy miếng băng cá nhân.
Cục bông nhỏ ngẩn ra, dùng vuốt nâng tay anh lên, ném cho anh một ánh mắt dò hỏi.
Đây là sao?
Cố Nghịch: "Hôm nay không cẩn thận bị trầy da thôi, không có gì-"
Nhưng trong mắt thỏ nhỏ, đây đã là vết thương rất lớn rồi, nhất định là đau lắm, cậu nhẹ nhàng thổi thổi cho anh.
Cố Nghịch khựng lại, dùng ngón cái gãi gãi đầu cậu: "Lúc nãy nhóc muốn nói gì với tôi?"
Đợi anh khỏe lại rồi tui mới tính sổ với anh. Cục bông nhỏ lắc đầu, dùng móng vuốt tự xoa xoa chính mình.
Cố Nghịch nhìn thấy hết, khều khều vuốt cậu: "Ngốc nghếch, đang làm gì đấy?"
Cục bông nhỏ không thèm để ý, cậu tự xoa cho mình nóng lên, rồi cuộn tròn lại thành một cục, tựa sát vào bên bàn tay bị thương của anh.
Cố Nghịch sững lại.
Sưởi ấm tay cho anh đó.
Có thấy dễ chịu không?
Cục bông nhỏ nghiêm túc nhìn anh.
Xúc cảm trong lòng bàn tay ấm áp mềm mại, Cố Nghịch có chút không tự nhiên, ngón tay khẽ cử động.
Thỏ nhỏ cẩn thận nâng tay anh lên, phồng má, nghiêm túc thổi thổi cho anh.
Cố Nghịch cố làm cho mình trông không có gì khác thường, bình thản dùng ngón cái mơn trớn đầu cậu: "Không sao đâu."
Cục bông nhỏ kiên nhẫn thổi "phù phù" cho anh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Nghịch buồn cười: "Không đau."
Không lừa tui chứ? Cục bông nhỏ dùng vuốt chạm vào ngón tay út của anh, móc ngoéo.
Cố Nghịch nhẹ nhàng móc ngoéo với cậu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lúc này cục bông nhỏ mới yên tâm hơn nhiều, cậu nhìn nhìn miếng băng cá nhân, rồi cẩn thận rúc vào bên cạnh anh.
Cố Nghịch bế cậu vào lòng, lên tiếng: "Mấy ngày nay sao nhóc cứ lạ lạ thế?"
Cục bông nhỏ không ngờ anh lại còn dám chủ động nhắc tới, cậu chỉ chỉ vào cái tivi.
Nói đi, tại sao hủy hoại công cụ học tập của tui?
TruyenLau.com Cố Nghịch nói: "Đừng xem linh tinh."
Cậu không có xem linh tinh.
Chỉ là muốn trở nên có sức hấp dẫn hơn một chút thôi.
Dù sao thì vóc dáng mình nhỏ như vậy, còn tròn vo, đuôi lại còn rất ngắn.
Thỏ nhỏ im lặng hồi lâu.
Cố Nghịch như nhìn thấu tâm tư của cậu, gãi gãi đầu cậu, khẽ nói: "Bản thân nhóc đã rất tốt rồi, không cần học những thứ khác."
Thỏ nhỏ rầu rĩ cúi đầu.
Cố Nghịch buồn cười: "Nhóc không thấy mọi người đều rất thích nhóc sao?"
Anh có thích tui đâu. Thỏ nhỏ chán nản nghịch vuốt nhỏ.
Cố Nghịch mở miệng định nói: "Và tôi cũng khá-"
Cục bông nhỏ lập tức nhìn về phía anh.
Cố Nghịch bình tĩnh nói tiếp: "-được mọi người yêu thích mà."
Cục bông nhỏ: "..."
Cứ tưởng anh ta định nói cái gì chứ.
Thỏ nhỏ tiếp tục nghịch vuốt, vuốt trái đè lên vuốt phải.
Cũng không biết bao giờ mình mới có thể hóa hình đây?
Đang mơ mộng hão huyền, trên đầu bỗng truyền đến xúc cảm mềm mại.
Thỏ nhỏ sững sờ, ngẩng đầu.
Khuôn mặt Cố Nghịch ở ngay sát sạt, không hề né tránh.
Cục bông nhỏ ngẩn người.
Anh ta vừa mới hôn mình một cái sao?
Biểu cảm của Cố Nghịch có chút không tự nhiên: "Hơn nữa, cái giống thỏ như cậu thì khá là-"
Cục bông nhỏ dựng đứng tai lên, khá là gì cơ?
Đáng yêu à?
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Béo đấy."
Cục bông nhỏ: "..."
Cái đồ xấu xa này!
Lúc đi ngủ, thỏ nhỏ rất quy củ, nằm cách Cố Nghịch thật xa, sợ vô tình đè vào tay anh.
Nửa đêm thỏ nhỏ không dám ngủ, đợi đến khi Cố Nghịch ngủ say rồi, cậu mới lấy vuốt lông sờ sờ lên trán anh.
Vẫn ổn.
Chăn của Cố Nghịch hơi bị tuột xuống dưới, cậu lấy vuốt kéo kéo lên trên, nghiêm túc đắp lại cho anh thật kỹ.

Điện thoại bàn vang lên từ sáng sớm, cục bông nhỏ nhanh chân chạy tới nghe máy, chỉ sợ Cố Nghịch sẽ tranh với mình.
Đầu dây bên kia: "A Nghịch!"
Cục bông nhỏ: "Chíp chíp."
Đầu dây bên kia khựng lại một lát, lấy bạo trị bạo: "Gâu."
Cục bông nhỏ: "Chíp ya~"
Đầu dây bên kia: "Gâu gâu!"
Cục bông nhỏ giật cả mình, nhìn về phía Cố Nghịch: Ở trong đó có chó kìa!
Cố Nghịch nhận lấy điện thoại, xoa xoa thái dương, cạn lời nói: "Cố Phong."
Cố Phong khó chịu: "Sao giờ mới nghe máy?" Quá đáng là lần trước gọi tới cũng nghe toàn tiếng chíp chíp!
Cố Nghịch nói: "Tiếng chó sủa lúc nãy tôi đã ghi âm lại rồi."
Cố Phong: "..." Sao tên này xấu tính thế không biết?
Cố Nghịch thản nhiên: "Có việc gì không?"
"Không có gì." Cố Phong chửi thề lẩm bẩm rồi cúp máy.
Cố Nghịch trong lòng bất lực, nghiêng đầu, cục bông nhỏ đang ngoan ngoãn nằm bò trên vai anh.
Vừa rồi đúng là bị dọa sợ thật.
Cố Nghịch khẽ cười, xoa xoa cái đầu xù lông của cậu.

Trước lúc chuẩn bị ra ngoài, Tề Vệ đặc biệt gọi tới một cuộc điện thoại: "Lúc qua đây có thể mang theo cục bông nhỏ không?"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Tôi phải trưng cầu ý kiến của thỏ đã."
Tề Vệ phấn khích: "Bé cưng chắc chắn là rất muốn rồi, tôi thay mặt toàn bộ hơn hai mươi người trong studio chào đón sự xuất hiện của bé cưng."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc cúp điện thoại.
Cứ một câu "bé cưng", hai câu "bé cưng", Cố Nghịch trong lòng thấy rất không cân bằng, anh xoa xoa thỏ nhỏ, không kìm được mà gọi: "Bé cưng."
Thỏ nhỏ giật nảy mình.
Anh gọi tui là cái gì cơ?
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Bé cưng."
Cục bông nhỏ khựng lại, đầu hơi đỏ lên.
Đừng có gọi bừa bãi được không hả?
Cố Nghịch tỏ vẻ dân chủ: "Nhóc có muốn đi cùng tôi không?"
Muốn! Cục bông nhỏ lập tức đứng phắt dậy.
Cậu thực sự quá thích nơi đó rồi, anh trai chị gái ở đó vừa đẹp người, nói chuyện lại khéo, ai nấy đều cực kỳ đáng yêu.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Hóa ra là không muốn."
Tui bảo là tui muốn mà! Cục bông nhỏ kích động nhảy tót vào lòng anh, tự giác tìm một vị trí thoải mái, chuẩn bị đi theo anh.
Cố Nghịch: "..."
Mấy ngày này là buổi quay quảng cáo cho một thương hiệu nổi tiếng quốc tế, ekip không phải lần đầu hợp tác nên phối hợp rất ăn ý.
Thỏ nhỏ ở cùng Cố Nghịch trong phòng nghỉ, cậu không biết mệt là gì mà cứ hồi tưởng lại huyễn thuật của mình, nhìn chằm chằm vào mắt anh, thử kiểm soát ý chí của anh: Mau xoa đầu tui đi!
Cố Nghịch quả nhiên xoa xoa đầu cậu.
Trong tủ lạnh có rất nhiều đồ ăn vặt, có người đang ăn kem, cục bông nhỏ nhìn đến ngẩn cả người.
Trông có vẻ rất ngon, cậu thật sự muốn ăn một ngụm.
Thỏ nhỏ kiểm soát ý chí của anh: Đút cho tui, tui muốn ăn.
Cố Nghịch thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào kem, biết cậu ăn một chút cũng không sao, bèn lấy ra một hộp kem, đút cho cậu một ngụm.
Trong não thỏ nhỏ bùm một cái như có pháo hoa nổ tung.
Ngon quá đi mất, ngọt ngọt mát mát, đúng là phiên bản đông lạnh của bánh quy chocolate, lại còn rất mềm, tan ngay trong miệng.
Cục bông nhỏ há to miệng: "A --"
Cố Nghịch buồn cười, xúc một thìa nhỏ cho cậu.
Tất cả mọi người đều nhìn đến ngẩn ngơ, kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Ảnh đế Cố đại thần đang làm gì vậy?
Vậy mà lại đút đồ ăn cho cục bông nhỏ một cách cưng chiều như thế!
Đây có còn là một Cố Nghịch nghiêm nghị, không hay cười nói kia nữa không?
Cố Nghịch nhìn qua.
Tất cả mọi người cực kỳ ăn ý đồng thời cúi đầu, việc ai nấy làm, vừa nghiêm túc vừa chuyên nghiệp.
Sau đó âm thầm trao đổi trong nhóm chat riêng:
[Ảnh đế Cố cũng cưng chiều cục bông nhỏ quá rồi đấy?]
[Đúng thế, cưng chiều quá mức luôn.]
[Nhưng tôi không thấy ghen tị đâu, thậm chí còn thấy trái tim thiếu nữ đang bùng nổ đây này.]
[Cưng chiều cũng dễ hiểu thôi, ai mà cưỡng lại được cái vẻ vừa mềm vừa yêu của cục bông nhỏ chứ!]
[Tôi không thể!]
[Tôi cũng không thể!!]
Hết một hộp, thỏ nhỏ tóm lấy tay anh, tỏ ý mình vẫn còn có thể ăn thêm rất nhiều.
Cố Nghịch lại bảo: "Được rồi, hôm nay ăn quá nhiều rồi."
Nhưng anh nhìn xem, bụng vẫn đang xẹp lép nè. Cục bông nhỏ phơi bụng ra, nghiêm túc hóp bụng lại.
Cố Nghịch bế cậu lên, nói: "Để mai ăn tiếp."
Thỏ nhỏ căn bản không sợ, nhìn anh, bắt đầu phát động tấn công huyễn thuật.
Cố Nghịch: "Đừng nhìn tôi chằm chằm như thế, vô ích thôi."
Thỏ nhỏ tiếp tục nhìn chằm chằm!
Cố Nghịch: "..."
Thỏ nhỏ chỉ chỉ vào hộp kem, dùng ý niệm ra lệnh: Mau đi lấy mười hộp nữa đút cho tui.
Cố Nghịch bình thản nói: "Không được."
Thỏ nhỏ nhìn anh, thế tấn công càng thêm mãnh liệt.
Cố Nghịch: "..."
Thỏ nhỏ há to miệng: "A."
Cố Nghịch bóp lấy cái miệng của cậu.
Thỏ nhỏ: "..."
Sai ở đâu nhỉ?
Sao lại không có tác dụng nữa rồi?
Cố Nghịch không cho cậu ăn kem, thỏ nhỏ cực kỳ tức giận, cảm thấy mình bị tước đoạt quyền lợi của loài thỏ, hầm hầm không thèm để ý đến anh, cũng không cho anh bế nữa.
Thỏ nhỏ co bụng lại, dùng biểu cảm đầy ủy khuất nhìn lên trần nhà.
Rốt cuộc mình đã làm sai điều gì chứ, anh ta không cho mình ăn kem.
Thật sự rất buồn.
Có người đi tới, đút cho cậu một viên kem tròn, đó là người mẫu lai của bên đối tác, vừa cao vừa đẹp trai, trông rất dịu dàng.
Thỏ nhỏ lập tức có tinh thần trở lại, há to miệng.
Cố Nghịch: "Đừng có cho ăn."
... Thỏ nhỏ không ngờ mình lại bị đối xử như vậy, cậu nhìn Cố Nghịch với vẻ mặt không thể tin nổi.
Cố Nghịch nói: "Hôm nay đã ăn hết một hộp rồi."
Chàng người mẫu sở hữu đôi mắt màu xanh xám u sầu, nói tiếng Trung không lưu loát lắm, nhíu mày bảo: "Nhưng mà nhóc nằm bò trên sàn nhà đáng yêu quá đi mất, tim tôi sắp tan chảy rồi đây này."
Cố Nghịch lạnh lùng không nể tình: "Không được ăn quá nhiều."
Ai nói chứ! Thỏ nhỏ nhảy dựng lên định phản bác, nhưng bị Cố Nghịch ấn lại, cậu tức tới mức cắn vào hổ khẩu của Cố Nghịch một cái.
Mặc dù cực kỳ giận dữ, nhưng vẫn không nỡ lòng cắn mạnh, cậu chỉ khẽ cắn một cái nhẹ hều.
Khóe môi Cố Nghịch hơi nhếch lên.
Thỏ nhỏ tức chết đi được, cảm thấy mất mặt vô cùng.
Ngón tay với những khớp xương rõ rệt của Cố Nghịch nhẹ nhàng gãi gãi đầu cậu, ánh mắt có chút cưng chiều.
Chàng người mẫu nhìn lén Cố Nghịch một cái, suýt chút nữa không rời mắt ra được. Biết Cố Nghịch cao lãnh, nhưng anh ta vẫn không kìm được, lấy hết can đảm hỏi: "Tiền bối, có thể để lại phương thức liên lạc không?"
Cố Nghịch: "Thỏ không bán."
Người mẫu: "..."
Đến cả thỏ nhỏ cũng nhìn ra được người này đang có ý đồ với Cố Nghịch, cậu càng thêm tức giận.
Thế là bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh kéo dài nửa tiếng đồng hồ.
Cục bông nhỏ sữa sữa co lại thành một quả cầu, ngồi xổm trong góc phòng giận dỗi một mình.
Ở đâu ra một bé con bông xù thế này?
Những người đi ngang qua đều gào thét trong lòng.
Người trong studio của Cố Nghịch từ sớm đã xem cục bông nhỏ là người nhà của họ rồi, bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt, lại còn hẹp hòi nữa, không cho ai nhòm ngó.
Người tinh mắt đều có thể nhận ra Cố Nghịch và cục bông đang cãi nhau, liền muốn thừa cơ "đào góc tường"
May mà mọi người vẫn còn lý trí, chỉ dám nhắn tin trong nhóm cho đỡ thèm.
Dẫu sao thì cũng chẳng ai nghĩ quẩn đến mức dám đi đào góc tường của Cố Nghịch.
[Cái cục này đáng yêu quá đi mất.]
[Lúc giận dỗi mà cũng đáng yêu như vậy!]
[Các người có còn là người không hả? Cục bông nhỏ đang giận đấy! Vậy mà các người lại nhắn tin rần rần bảo người ta giận nhìn đáng yêu! Còn nhân tính không hả? Nhưng mà đúng là đáng yêu thật.]
[Hèn gì đến cả người cao lãnh như ảnh đế Cố mà cũng dịu dàng với nó như thế!]
[Muốn nựng quá.]
[Các người quá đáng vừa thôi, bé con giận đến mức đó rồi mà vẫn còn ngồi đấy "hít thỏ" qua mạng! Sao không rủ tôi với!]
Trợ lý Tô thấy cục bông nhỏ ở một mình trong góc, bèn đi tới, ngồi xổm xuống: "Bé cưng sao lại ở đây một mình thế này? Ảnh đế Cố đâu rồi?"
Đừng nhắc đến anh ta. Thỏ nhỏ sa sầm mặt, cực kỳ giận dữ.
Chúng tôi không thân, đã rạn nứt rồi, bây giờ chỉ là quan hệ tạm trú trên giường anh ta, anh ta tạm thời được vuốt tui thôi.
Hơn nữa tối nay tui dự định mạnh ai nấy ngủ.
Một lúc sau, Cố Nghịch đi tới.
Cục bông nhỏ xoay người một cái rõ mạnh, dùng mông đối diện với anh để bày tỏ thái độ của mình.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng.
Cục bông nhỏ lén liếc anh một cái.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Đi dạo loanh quanh, tình cờ thấy nhóc ở đây."
Hừ. Thỏ nhỏ dùng đuôi hướng về phía anh.
Cố Nghịch cao lãnh ngồi xổm xuống, muốn làm hòa với người ta mà lại cứ biệt biệt tữu tữu giả bộ mặt không quan tâm đưa qua một miếng bánh quy chocolate nhỏ: "Ăn không?"
Không ăn. Thỏ nhỏ ngoảnh đầu đi chỗ khác.
"Tôi cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi." Cố Nghịch đưa miếng bánh vào miệng mình, món đồ vốn rất hợp khẩu vị thỏ nhỏ lại khiến anh ngọt đến mức nhíu mày.
Cục bông nhỏ: "..."
Thỏ nhỏ đứng dậy, định chuyển chỗ khác.
Cố Nghịch chặn đường lại.
Làm cái gì? Thỏ nhỏ tỏ thái độ kiêu ngạo.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Con đường này là của tôi."
Đồ xấu xa. Thỏ nhỏ hậm hực quay đầu, chưa đi được mấy bước đã bị tóm lấy đuôi.
Làm cái gì thế? Thỏ nhỏ còn chưa kịp nổi cáu đã bị bế thốc lên.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc xách thỏ về lại phòng nghỉ của mình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu