Cố Nghịch nhếch môi đáp lại một tiếng, khẽ nói: "Xong việc thì đợi tôi."
Bạch Phó Tinh gật đầu, rồi khựng lại, tò mò hỏi: "Chúng mình đi đâu làm gì?"
Cố Nghịch xoa đầu cậu, buồn cười đáp: "Đi lĩnh chứng."
Bạch Phó Tinh: "?"
Lĩnh chứng? Bây giờ bị lộ tẩy thôi mà cũng gắt thế sao? Hay là chứng nhận thu nhận yêu quái? Chứng nhận yêu quái không có tiền án tiền sự? Anh ta biết chỗ nào để làm cái này sao?
Bạch Phó Tinh ngẩn người hỏi: "Chứng gì cơ?"
Cố Nghịch bảo: "Chứng nhận kết hôn."
Bạch Phó Tinh: "?"
Bạch Phó Tinh đứng hình, không nhịn được mà thốt lên: "Sao lại phải đi làm cái đó?"
Cố Nghịch cũng khựng lại, nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh cân nhắc rồi nói: "Nếu tui không đoán nhầm, cái đó chỉ có tác dụng với hai người sắp kết hôn thôi mà, sao chúng mình lại phải đi làm cái đó?"
Cố Nghịch: "..."
TruyenLau.com
Cố Nghịch tức khắc cảm thấy mình vừa bị tra, anh trấn tĩnh lại một chút rồi bình thản hỏi: "Chẳng phải từ tối qua đến giờ, em vẫn luôn nhắc đến chuyện này sao?"
Bạch Phó Tinh: "?"
Bạch Phó Tinh rơi vào trạng thái hỗn loạn, cậu nhìn anh, não bộ vận hành hết công suất, kết hợp với những phản ứng bất thường của anh, cậu chợt nhận ra điều gì đó.
TruyenLau
Sắc mặt Cố Nghịch ngày càng đen lại, Bạch Phó Tinh vội vàng chữa cháy: "Đúng rồi! Đúng là như thế mà -- ây ây anh đợi tui với --"
Cố Nghịch giận dỗi không thèm đoái hoài đến cậu suốt mấy ngày liền.
Bạch Phó Tinh ra sức dỗ dành: "Tiền bối, thầy Cố, đại thần Cố ơi."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bước thẳng về phía trước.
Bạch Phó Tinh khen lấy khen để: "Anh đáng yêu thật đấy."
TruyenLau.com
Cố Nghịch cảm thấy mình đang bị cười nhạo.
Bạch Phó Tinh thực tâm thấy anh đáng yêu: "Sao anh có thể hiểu lầm đến mức đó cơ chứ?"
Cố Nghịch đi càng nhanh hơn.
Bạch Phó Tinh bám đuôi không rời: "Cố Nghịch, anh xem đây là gì này?"
Cố Nghịch lờ đi.
Bạch Phó Tinh lắc lắc điện thoại: "Anh nhìn một cái thôi mà."
Cố Nghịch liếc mắt nhìn một cái, thấy hình nền điện thoại của cậu là mình, vẻ mặt anh mới dịu đi đôi chút.
Bạch Phó Tinh miệng ngọt xớt: "Em bé anh ghép ra đáng yêu thật đấy."
Cố Nghịch lại thấy mình bị trêu, đứng dậy bỏ đi chỗ khác.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Dáng dấp giống anh nên mới đẹp trai, trông rất thông minh nữa, còn trí tuệ thì giống tui."
Cố Nghịch cuối cùng cũng chịu mở miệng, rũ mắt nhìn cậu: "Hay là ngược lại đi?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Không thì trong nhà cả hai đứa đều ngốc nghếch như nhau."
Bạch Phó Tinh tức đến mức nhảy dựng lên.
Cố Nghịch ấn cậu xuống, mặt không cảm xúc bảo: "Chuyện này cho qua đi."
Bạch Phó Tinh: "Nhưng anh đã làm tổn thương tui."
Cố Nghịch trưng ra bộ mặt liệt: "Được rồi được rồi, em không ngốc."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch hỏi: "Thế em định bồi thường cho tôi thế nào?"
Bạch Phó Tinh hào phóng đáp: "Tặng anh một em bé vậy."
Cố Nghịch liếc cậu một cái: "Tặng kiểu gì?"
Bạch Phó Tinh ngước mặt lên, mắt sáng lung linh: "Anh xem tui đã đủ nhỏ chưa, có giống em bé không?"
Cố Nghịch nhìn cậu một hồi lâu rồi rời mắt đi chỗ khác.
Sao lại có thể đáng yêu đến mức này cơ chứ?
Bạch Phó Tinh dang rộng hai tay, rộng lượng bảo: "Nào, ôm em bé của anh một cái đi."
Cố Nghịch bị cậu dỗ cho mê muội cả đầu óc, mặt vẫn đơ ra nhưng vẫn ôm một cái, coi như tha lỗi cho cậu.
Đồ ngốc này.
Bạch Phó Tinh cứ nghĩ lại là thấy buồn cười, cậu nép vào cạnh anh, nghiêm túc nói: "Nhưng nói thật lòng nhé, em bé anh ghép đẹp cực luôn! Siêu cấp đáng yêu! Đúng là cực phẩm! Không phải tui nổ đâu!"
Cố Nghịch: "Em thì có gì để mà nổ?"
Bạch Phó Tinh ngượng ngùng: "Vì trông nó hơi giống tui một tẹo."
Cố Nghịch nhìn cậu, cố nhịn cười, ánh mắt có phần dịu dàng.
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Tất nhiên cũng có chút giống anh nữa, anh cũng có thể tự nổ về mình đi." Cậu chân thành thở dài: "Lần đầu tiên tui thấy chúng mình lại đẹp đôi đến thế."
Cố Nghịch nhếch môi, tâm trạng khá tốt nên không thèm chấp nhặt câu "lần đầu tiên" của cậu.
Cố Nghịch nhìn vào mắt cậu, khẽ nói: "Mặc dù là hiểu lầm, nhưng những lời tôi nói đều là thật lòng."
"Dạ?" Bạch Phó Tinh chưa kịp phản ứng.
Cố Nghịch giơ tay xoa đầu cậu: "Mà thôi, đồ ngốc như em chắc là chẳng nhớ gì đâu."
Bạch Phó Tinh khựng lại, hồi tưởng một chút rồi nhìn anh đầy khó hiểu.
Mãi đến tận lúc sắp đi ngủ, Bạch Phó Tinh mới nhớ lại màn "đấu trí" lúc đó.
Lúc ấy cậu quá căng thẳng, cứ theo mạch suy nghĩ riêng của mình mà đối đáp, giờ ngẫm lại phản ứng và những lời anh nói, trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác khác lạ.
Sao cảm thấy có chút giống như là... bày tỏ lòng mình vậy?
Bạch Phó Tinh đỏ mặt.
*
Phó Tri Cẩn gần như ngày nào cũng là người rời đi muộn nhất, tối mịt vẫn còn ở phòng đạo diễn, Bạch Phó Tinh thì đang thỉnh giáo anh vài vấn đề.
Ở đây ai cũng là đối tượng để học hỏi, Bạch Phó Tinh cứ lầm lũi bám theo học từng chút một.
Phó Tri Cẩn hỏi: "Nóng không?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu.
Phó Tri Cẩn cười một tiếng: "Quay trong phim trường dựng rạp là thế đấy, không thông khí." Anh ngáp một cái, đứng dậy nói: "Hôm nay buồn ngủ quá, mai tiếp tục, em mau đi nghỉ đi."
Bạch Phó Tinh gật đầu: "Tui dọn dẹp tí rồi về ngay."
Bạch Phó Tinh sắp xếp lại đồ đạc một chút, tắt đèn phòng đạo diễn định rời đi. Bên ngoài hơi bừa bộn, cậu liền ngồi xuống tiện tay giúp thu dọn.
Nhân viên bên ngoài nhìn đồng hồ, chậm rãi đi tới, ló đầu nhìn thấy đèn phòng đạo diễn đã tắt, tưởng bên trong không có ai nên trực tiếp đóng cửa khóa lại.
"Về ngủ thôi nào." Nhân viên "cạch" một cái ngắt luôn cầu dao tổng.
Trước mắt tối sầm lại, Bạch Phó Tinh giật mình, theo bản năng lùi lại phía sau. Khác với sự náo nhiệt ban ngày, ban đêm nơi này trở nên vô cùng trống trải và yên tĩnh, Bạch Phó Tinh có thể nghe rõ cả tiếng tim mình đập.
Một lúc sau, mắt đã thích nghi với bóng tối, Bạch Phó Tinh lần mò đi tới định mở cửa.
Cậu kéo kéo nhưng cửa không nhúc nhích, lúc này mới biết bên ngoài đã bị khóa.
Bạch Phó Tinh bất lực, chỉ đành ngủ tạm ở đây một đêm, đợi sáng mai nhân viên đến.
Cố Nghịch thấy trong phòng cậu không có ai, vừa vặn đụng mặt Phó Tri Cẩn vừa về, liền hỏi: "Bạch Phó Tinh đâu?"
Phó Tri Cẩn ngáp ngắn ngáp dài, vừa đi vừa nói: "Vẫn còn ở phim trường, chắc sắp về rồi."
Cố Nghịch nhíu mày, kiên nhẫn đợi một lát vẫn không thấy người đâu, liền trực tiếp đi tìm.
Phim trường vốn đã bí, đóng cửa ngắt điện lại càng oi bức. Bạch Phó Tinh cảm thấy hơi khó thở, cậu nằm bò ra bàn, gối đầu lên cánh tay, trong bóng tối khẽ nhíu mày.
Thật khó chịu. Bạch Phó Tinh không ngủ được, não bộ bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, có chút sợ hãi.
Cậu cố gắng chuyển dời sự chú ý, nghĩ về Cố Nghịch, hễ cứ nghĩ đến anh là tự dưng thấy hết sợ.
Cố Nghịch hôm đó đã hiểu lầm lời mình nói, thức đêm gửi toàn bộ lý lịch, đòi đi lĩnh chứng với mình, còn ôm mình nói mấy lời sến rợn.
Sau đó biết là hiểu lầm thì thẹn quá hóa giận, cực kỳ sĩ diện mà tuyệt đối không hé môi nhắc lại chuyện đó lấy nửa lời.
Sao lại có thể đáng yêu đến thế nhỉ?
Thực ra cũng không phải là không được mà. Tai Bạch Phó Tinh hơi ửng đỏ, cậu cong mắt cười, cả người bắt đầu thả lỏng dần.
Cánh cửa đột nhiên phát ra tiếng động nhẹ, Bạch Phó Tinh giật thót, lập tức tỉnh táo hẳn.
Cửa được mở ra, luồng không khí trong lành ùa vào, Bạch Phó Tinh thấy dễ chịu hơn nhiều, cậu khẽ hít thở, nhận ra có người vừa bước vào.
Ai lại mò đến đây giữa đêm hôm thế này? Bạch Phó Tinh cảnh giác nấp vào một góc kín.
Tiếng bước chân ngày càng gần, vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch nghe có chút đáng sợ. Bạch Phó Tinh nhíu mày, trong đầu đang tính xem nên hạ gục đối phương thế nào.
Người đó đi về phía cậu, cúi xuống, đưa tay ra.
Bạch Phó Tinh nhanh chóng chộp lấy cổ tay hắn. Lúc nãy vì quá căng thẳng nên không nhận ra, giờ ở khoảng cách gần thế này, cậu đột nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc đến không thể quen hơn, bèn khựng lại.
"Em trốn ở đây làm gì?" Giọng nói quen thuộc vang lên.
Cố Nghịch giơ tay, xoa xoa đầu cậu.
Bạch Phó Tinh hoàn toàn trút bỏ phòng bị, nhào thẳng vào lòng anh.
Cố Nghịch ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vuốt tóc: "Bị nhốt ở trong này sao không bảo tôi một tiếng?"
Bạch Phó Tinh rúc trong ngực anh, lí nhí: "Tui tưởng anh ngủ rồi, sợ làm phiền anh."
Cố Nghịch thật hết cách với cậu, nếu anh không qua đây, chẳng lẽ cậu định cứ thế này mà ở lại cả đêm sao?
Khoảng cách giữa hai người quá gần, Bạch Phó Tinh quyến luyến cọ cọ đầu vào ngực anh, sau đó mới ngượng ngùng buông tay, ngước nhìn anh: "Sao anh lại tìm được đến đây?"
Cố Nghịch nói: "Phòng em không bật đèn, tôi đợi một lúc, thấy lo quá nên --"
Anh khựng lại.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nhỏ giọng: "Nên là anh đặc biệt đi tìm tui à?"
Cố Nghịch "ừ" một tiếng, dắt tay cậu đi ra ngoài.
Chân Bạch Phó Tinh hơi bị tê, đi đường mà cảm giác như đang dẫm lên bông, cậu khẽ nhíu mày.
Cố Nghịch giữ lấy cánh tay cậu: "Để tôi cõng em."
Bạch Phó Tinh vội nói: "Thôi khỏi, bị người ta nhìn thấy thì -- kìa --"
Cậu theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh.
"Muộn thế này rồi, không có ai đâu," Tay Cố Nghịch nhẹ nhàng đặt dưới chân cậu, "Vả lại Phó Tri Cẩn ghét nhất bị làm phiền, xung quanh đây anh ta sẽ không cho những người không liên quan lai vãng đâu."
"Ồ." Bạch Phó Tinh khẽ ôm cổ anh, hai bàn tay cứ loay hoay không biết đặt đâu cho phải, lúng túng động đậy tới lui.
Cố Nghịch rũ mắt, khẽ nhếch môi.
Một lúc sau, Bạch Phó Tinh tì cằm lên vai anh, lén lút ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của anh.
Cậu tưởng mình không bị phát hiện nên nhìn rất dạn dĩ, ánh mắt cứ dính chặt lấy mặt anh, nhìn từ lông mày xuống tận xương quai hàm, nhìn mãi mà không thấy chán.
Cố Nghịch nghiêng đầu, đầu anh khẽ chạm vào đầu cậu: "Sao thế?"
Bạch Phó Tinh giữ kẽ: "Anh trông cũng đẹp trai phết."
Cố Nghịch khẽ cười.
Bạch Phó Tinh siết chặt cổ anh: "Thật là tốt quá."
Cố Nghịch: "Cái gì tốt?"
Bạch Phó Tinh cong mắt, siết chặt hơn nữa: "Cái gì cũng tốt hết."
Cố Nghịch: "Cái cổ của tôi..."
... Bạch Phó Tinh nới lỏng tay ra một chút.
Cậu nhìn nghiêng khuôn mặt anh, nhỏ giọng hỏi: "Tui có nặng không?"
Cố Nghịch buồn cười: "Không nặng."
Bạch Phó Tinh thử lén buông tay, lại còn ngọ nguậy chân.
Cố Nghịch bình thản nói: "Ôm cho chắc vào, cẩn thận ngã xuống đấy."
Bạch Phó Tinh không dám nghịch nữa, sợ hãi ôm chặt lấy cổ anh.
Lát sau, Bạch Phó Tinh thấy hơi ngại, lí nhí: "Anh thả tui xuống đi, chân hết tê rồi."
Cố Nghịch hỏi: "Đi bộ không mệt à?"
Bạch Phó Tinh vốn đang được cõng đến lười cả người, nghe anh nói thế lại càng lười hơn, nhõng nhẽo bảo: "Dù vậy, nhưng cứ thế này thì chẳng ra làm sao cả."
Cố Nghịch cười khẽ.
Bạch Phó Tinh cảnh giác: "Chẳng lẽ tí nữa lại đổi lại là tui cõng anh à?"
Cố Nghịch ra vẻ suy nghĩ: "Cũng được đấy."
Bạch Phó Tinh xị mặt: "Không được đâu, tui không cõng nổi."
Cố Nghịch: "Thế thì tính sao?"
Bạch Phó Tinh hôn một cái lên mặt anh.
Tai Cố Nghịch bỗng ửng đỏ.
Bạch Phó Tinh như vừa khám phá ra lục địa mới, liền đưa tay sờ sờ cái tai đang đỏ lên của anh.
Cố Nghịch bình tĩnh bảo: "Đừng nghịch lung tung --"
Còn chưa nói hết câu, Bạch Phó Tinh đã hôn lên tai anh một cái.
Cố Nghịch cứng đờ người, dừng hẳn bước chân.
Bạch Phó Tinh vỗ vỗ vai anh, hào phóng nói: "Thôi được rồi, tí nữa để tui cõng anh cho."
Phía trước không xa, giọng của Trì Diễm vọng lại.
Anh ta đang đứng trên một tảng đá lớn gọi điện thoại cho vợ: "A Tịnh, có sóng không? Có nghe thấy không --"
Tiếng gào vang dội giữa trời đêm.
Bạch Phó Tinh lập tức đẩy đẩy Cố Nghịch: "Mau thả tui xuống."
Cố Nghịch đặt cậu xuống. Hai người sóng vai bước đi.
Trì Diễm thoáng thấy bóng hai người, nhanh chóng nhảy xuống khỏi tảng đá, chặn đường bọn họ, ánh mắt nghi ngờ nhìn tới nhìn lui.
Bạch Phó Tinh chào một tiếng.
"Tôi ghét nhất là mấy hành vi ỷ mạnh hiếp yếu đấy," Trì Diễm hỏi Bạch Phó Tinh, "Hắn ta có bắt nạt em không?"
Bạch Phó Tinh: "Dạ không."
Trì Diễm nhíu mày: "Thế sao mặt em đỏ lựng lên thế kia?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Cậu nhanh trí nói: "Điện thoại anh sáng đèn kìa!"
Trì Diễm nhìn xuống, hớn hở nhảy tót lại lên tảng đá, giọng vang như sấm: "Vợ ơi!"
Bạch Phó Tinh nhân cơ hội đó kéo Cố Nghịch chạy thật nhanh.
Cố Nghịch cứ để mặc cậu kéo đi, một lúc sau nhìn cậu, trêu chọc: "Mặt đúng là hơi đỏ thật."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh lườm anh một cái, nhưng khi chạm phải ánh mắt tràn ngập ý cười của anh, nhịp tim bỗng hẫng đi một nhịp.
Cố Nghịch thong thả bảo: "Giờ đến lượt em cõng tôi rồi đấy."
... Bạch Phó Tinh vờ như không nghe thấy, cắm đầu đi tiếp.
Cố Nghịch rảo bước đuổi kịp, khoác tay lên vai cậu, ngón tay khẽ gõ gõ giục giã: "Nhanh lên nào."
Bạch Phó Tinh: "Tui không làm được đâu."
"Em cứ thử một chút xem." Cố Nghịch nhịn cười, từ phía sau khẽ ôm lấy cậu, vì vóc dáng quá cao lớn nên anh bao trùm cả người cậu vào lòng mình.
Mùi hương quen thuộc và dễ chịu bao quanh lấy cậu, như thể muốn khơi dậy nỗi luyến lưu đã ăn sâu vào xương tủy, Bạch Phó Tinh khựng người lại.
Cố Nghịch vốn chỉ muốn trêu cậu một chút, không ngờ tư thế lại thân mật đến thế, chính anh cũng sững lại một giây rồi mới buông tay ra.
Vành tai Bạch Phó Tinh đỏ bừng, cậu cắm đầu chạy biến về phía trước.
Trước cửa phòng, Bạch Phó Tinh vẫn đang để lộ đôi tai thỏ chẳng biết vểnh ra từ lúc nào, cậu lễ phép nói: "Cảm ơn anh, anh thật tốt."
Cố Nghịch nhìn cậu một lúc, khẽ đáp: "Không cần cảm ơn, tôi có lẽ không tốt như em nghĩ đâu."
Bạch Phó Tinh nghĩa khí ngời ngời: "Sao anh lại có thể nói mình như thế? Anh siêu tốt luôn, anh là người tốt nhất nhất trên đời này."
Cố Nghịch khẽ cười, ghé sát lại, đặt một nụ hôn lên đôi tai thỏ trên đỉnh đầu cậu.
Bạch Phó Tinh theo bản năng run bắn lên, đôi tai thỏ ửng lên sắc hồng nhạt, thế mà đến mức này rồi cậu vẫn chưa nhận ra có gì bất thường.
Sao tự dưng anh ấy lại hôn tóc mình nhỉ? Bạch Phó Tinh kiễng chân, có qua có lại mà hôn lên tóc anh một cái.
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nói năng có chút lắp bắp: "Anh... anh nhìn tui làm gì?"
Cố Nghịch cúi người, độ cong nơi khóe môi mang theo một chút ẩn ý sâu xa.
Bạch Phó Tinh lập tức nghĩ ngay đến cái "mặt nạ" rách nát của mình, chỉ thiếu điều bị người ta lột sạch ra nữa thôi, cậu thầm kêu không ổn, định nhanh tay đóng cửa nhưng đóng mãi không được.
Cố Nghịch đang chặn cửa.
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch bình thản bước vào trong rồi đóng chặt cửa lại. Ngay khoảnh khắc cửa đóng, Bạch Phó Tinh còn chưa kịp phản ứng đã bị người ta ấn lên cánh cửa.
Trong phòng hơi tối, tim Bạch Phó Tinh đập thình thịch.
Cố Nghịch nắm lấy tay cậu, dắt lên phía trên, tốt bụng để cậu tự sờ vào thứ trên đỉnh đầu mình, khẽ hỏi: "Đây là cái gì?"
Đầu ngón tay truyền lại cảm giác lông xù mềm mại, Bạch Phó Tinh theo bản năng định rụt tay nhưng lại bị ấn chặt không thể cử động, chỉ đành bị động cảm nhận sự lông xù ấy, cậu lắp bắp: "Tui... tui sao mà biết được?"
"Vậy để tôi nói cho em biết," Cố Nghịch tận tình giải đáp: "Tai thỏ."
Bạch Phó Tinh: "..."
Hu hu hu, tới rồi tới rồi, anh ấy tới rồi.
Cố Nghịch ghé sát tai cậu thì thầm: "Tôi nói có đúng không, cục bông nhỏ?"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt.
Đừng có gọi bừa bãi thế chứ, tự nhiên gọi vậy ai mà chịu nổi!
Bạch Phó Tinh tưởng thế là xong rồi, định nhanh chóng rụt tay về.
Nhưng Cố Nghịch lại kéo cậu sát hơn chút nữa, hai người dán chặt vào nhau, tay anh hạ thấp xuống, phủ lên cái đuôi thỏ nhỏ: "Còn cái này thì sao?"
Chân Bạch Phó Tinh hơi nhũn ra, cậu nhịn không được muốn dán sát vào anh hơn, nhưng miệng vẫn cứng: "Anh... anh đừng có sờ lung tung."
Lớp lông xù giữa các ngón tay rất mềm, hễ bị chạm vào là cứ như dính chặt lấy đầu ngón tay anh, không nỡ rời xa.
Thật không biết xấu hổ. Bạch Phó Tinh thầm mắng cái đuôi thỏ một trận, sợ cứ thế này mình sẽ không nhịn được mà mời người ta sờ đuôi mất, nên lập tức khai luôn: "Là đuôi thỏ đó!"
Cố Nghịch bấy giờ mới tha cho cậu, nhưng cái đuôi tròn nhỏ lại không biết đủ, chủ động run run rồi dán sát vào tay anh, cứ như muốn được vuốt ve thêm nữa.
Bạch Phó Tinh chân mềm đến mức đi không nổi, đáng thương bảo: "Cố Nghịch, tui bủn rủn chân tay rồi, anh bế tui lên giường được không?"
Yết hầu của Cố Nghịch khẽ chuyển động, anh bế bổng cậu lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường. Mặt Bạch Phó Tinh đỏ lựng, cậu nhanh chóng trùm chăn kín mít, không muốn nhìn ai nữa.
Cố Nghịch xoa xoa cậu qua lớp chăn: "Bạch Phó Tinh?"
Người trong chăn im phăng phắc.
Cố Nghịch cúi người: "Cầu bông nhỏ?"
Người trong chăn lập tức quấn chặt hơn.
Cố Nghịch buồn cười, khẽ kéo chăn ra: "Đồ ngốc, không nóng sao?"
Bạch Phó Tinh vừa thẹn vừa cuống, lại thêm bị kích động không hề nhẹ, "bùm" một cái biến hình thành một cục bông nhỏ ngay tại trận.
... Cục bông nhỏ vội vàng giấu đầu vào trong chăn, ủn ủn mông, sau khi chắc chắn mình đã trốn kỹ liền lặng lẽ nhích từng chút một sang bên cạnh, định bụng chui xuống gầm giường.
Nó không hề biết rằng hơn nửa cái thân hình tròn ủm của mình vẫn đang lộ ra ngoài.
Dưới góc nhìn của Cố Nghịch, khung cảnh lúc này là: phần lớn cục bông nhỏ đã biến mất dưới chăn, chỉ có cái đốm tròn lông xù là lộ ra, đang di chuyển ngang từng chút một cực kỳ cẩn thận.
Cố Nghịch khoanh tay, nhắc nhở: "Cái đuôi."
Cái đuôi tròn nhỏ "vèo" một cái rụt vào trong.
Cố Nghịch: "Có chuột kìa."
Ở đâu? Cục bông nhỏ cứng đờ.
Giọng nói bình thản vang lên: "Ở trong chăn ấy."
Cục bông nhỏ giật thót, lao thẳng ra ngoài, nhào vào lòng Cố Nghịch.
Cố Nghịch đón lấy nó, nhếch môi: "Một con chuột to thật đấy."
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.