Mặt Bạch Phó Tinh đỏ bừng lên.
Cố Nghịch nhạt giọng: "Nhưng tôi sẽ không bắt nạt cậu đâu-"
Bạch Phó Tinh vội vàng túm lấy góc áo anh, lý nhí nói: "Thật ra anh có thể bắt nạt tui cũng được mà."
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
Vành tai Bạch Phó Tinh đỏ rực, cậu cảm thấy không tự nhiên, cố gắng trấn tĩnh lại: "Ý tui là tui có thể ở lại đây làm thuê."
Cố Nghịch đứng dậy đi ra ngoài, bỏ lại một câu: "Đợi tôi một chút."
Bạch Phó Tinh tò mò không biết anh đi làm gì, một lúc sau, Cố Nghịch quay lại và đưa cho cậu một chiếc điện thoại: "Cái này cho cậu, có việc gì thì gọi cho tôi, trong đó có lưu số của tôi rồi."
Bạch Phó Tinh ngẩn ra.
Cố Nghịch tiếp lời: "Mua đồ thì dùng cái này."
Bạch Phó Tinh mở WeChat lên, nhìn dãy số dài dằng dặc trong ví tiền mà đờ người ra.
"Điện thoại mới xuất xưởng nó tự có tiền đấy," Cố Nghịch vừa hướng dẫn cậu cài dấu vân tay vừa liếc nhìn cậu một cái, "Cậu không biết à?"
Bạch Phó Tinh sợ bị nghi ngờ, lập tức khẳng định: "Tui đương nhiên là biết chứ!" TruyenLau.com
Cố Nghịch bình tĩnh đưa qua một cái túi: "Đây là quần áo của cậu."
Bạch Phó Tinh cúi đầu nhìn, bấy giờ mới nhận ra bộ quần áo trên người mình quá rộng, trông chẳng giống ai. Cậu hơi ngượng ngùng, ngước lên nhìn Cố Nghịch.
Nhưng Cố Nghịch căn bản không nhìn cậu, vẻ mặt vẫn không chút gợn sóng như mọi khi, anh vừa đi ra ngoài vừa nói: "Thử xem có vừa vặn không."
Bạch Phó Tinh thay quần áo xong, mở điện thoại, nhấn vào tên Cố Nghịch rồi gọi đi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Nghịch đang đứng ở cửa phòng nhìn thấy cuộc gọi đến: "..."
Cố Nghịch bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mang theo chút tò mò: "Chào anh."
Cố Nghịch: "Ừm."
TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh nói: "Tui thay xong quần áo rồi."
"..." Cố Nghịch đẩy cửa phòng bước vào.
Bạch Phó Tinh nhìn thấy anh, nhưng vẫn chưa chịu tắt máy.
Kiểu áo nỉ này rất hợp với cậu, tôn lên vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn. Lúc nãy Cố Nghịch ra ngoài đã mô tả sơ qua chiều cao, vóc dáng để trợ lý đi mua quần áo mang tới.
Cố Nghịch chiều theo cậu không cúp điện thoại: "Rất vừa vặn."
Giọng nói của đối phương qua sóng điện từ trở nên trầm ấm và có sức hút hơn hẳn. Bạch Phó Tinh nghe đến đã tai, mới thòm thèm nhấn tắt máy. Cậu có chút vui sướng, hễ cứ lại gần anh là lại không kiểm soát được mà nhào vào lòng anh.
Cố Nghịch rũ mắt nhìn xuống.
Bạch Phó Tinh vội đứng dậy, tự trách sao mình lại chẳng ra thể thống gì: "Xin lỗi, tại anh thơm quá..."
Cố Nghịch không đáp lời.
Bạch Phó Tinh lý nhí: "Sao anh biết tui mặc cỡ nào?"
Cố Nghịch: "Cậu cứ nhào tới nhào lui như thế, tôi muốn không biết cũng khó."
Ngón tay Bạch Phó Tinh khẽ cử động một cách mất tự nhiên.
Một lát sau, cậu nhỏ giọng hỏi: "Cái đó, không phải lúc nãy anh báo cảnh sát rồi sao?"
Cố Nghịch: "Lừa cậu đấy."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh nhìn anh trân trối.
Cố Nghịch nhìn đi chỗ khác, giấu đi ý cười trong mắt, hỏi: "Đói không?"
Bạch Phó Tinh gật đầu lia lịa.
Cậu đói lắm rồi, mỗi ngày chỉ ăn một chút cơm hộp, có tiền cũng không nỡ tiêu vì muốn để dành mua trà sữa cho Cố Nghịch.
Cố Nghịch ra ngoài lấy đồ ăn cho cậu. Vì sợ cậu ăn không quen nên anh cố ý thái thêm ít cà rốt để vào đĩa. Không ngờ Bạch Phó Tinh chẳng thèm liếc miếng cà rốt lấy một cái, một hơi ăn hết sạch ba cái bánh bao nhân đậu đỏ.
Ý cười trong mắt Cố Nghịch nhàn nhạt, tầm mắt dừng lại trên người cậu một lúc, khẽ hỏi: "Ngon không?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, nhận ra mình ăn hơi mất hình tượng, cái má phúng phính khẽ động đậy, lí nhí: "Tui có ăn hơi nhiều quá không?"
"Không nhiều." Cố Nghịch đẩy ly sữa qua.
Bạch Phó Tinh: "Cảm ơn anh."
Cậu thấy Cố Nghịch cứ nhìn mình mãi, vành tai hơi đỏ lên, bắt đầu ăn uống từ tốn hơn.
Ngẩng đầu lên, thấy Cố Nghịch vẫn đang nhìn mình.
Bạch Phó Tinh hơi ngượng ngùng: "Sao anh cứ nhìn tui mãi thế?"
Cố Nghịch đưa khăn giấy qua: "Dính ở miệng kìa."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cậu vội vàng lau miệng.
Cố Nghịch rũ mắt, che đi nét cười.
Bạch Phó Tinh ôm ly sữa, vừa uống vừa nghiêm túc nói: "Anh tốt với tui như vậy, tui chẳng biết phải báo đáp anh thế nào cho phải."
Cố Nghịch: "Không cần nhắc đến báo đáp-"
Bạch Phó Tinh táo bạo nhích tay lại gần, đầu ngón tay khẽ chạm vào tay anh.
Cố Nghịch khựng lại một giây, nhạt giọng đáp: "Đúng thế, quả thực là nên báo đáp."
"Tui thấy nhà anh chỉ có một mình," Bạch Phó Tinh lấy hết can đảm nói, "Hay là anh đang thiếu một-"
Cố Nghịch lấy hết can đảm để nghe.
Rồi Bạch Phó Tinh thốt lên: "Một người chồng?"
Cố Nghịch: "..."
Anh im lặng hồi lâu không nói câu nào, khiến Bạch Phó Tinh cảm thấy bất an: "Hửm?"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đưa một chiếc bánh bao kim sa đến tận miệng cậu.
Bạch Phó Tinh ngoan ngoãn cắn lấy.
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Tìm thỏ giúp tôi trước đã."
Bạch Phó Tinh: "Ồ."
Bạch Phó Tinh nhấm nháp ăn cho xong, rồi lại thăm dò ý kiến của anh: "Chuyện tui vừa nói anh thấy sao?"
Cố Nghịch vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc: "Chuyện này sau này đừng nhắc lại nữa-"
Bạch Phó Tinh nắm lấy tay anh.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng, nhưng cũng không rút tay về.
Bạch Phó Tinh ngượng ngùng nói: "Cái cơ bụng đó của tui, anh có muốn chạm thử một cái không-"
Cố Nghịch trực tiếp dùng bàn tay còn lại chạm nhẹ vào bụng cậu một cái.
Mềm xèo.
Bị tấn công bất ngờ như vậy, Bạch Phó Tinh ngẩn người ra vì kinh ngạc, cậu còn chưa kịp gồng bụng chuẩn bị nữa mà.
Cố Nghịch nén cười trong lòng.
Ăn cơm xong, Cố Nghịch dẫn cậu đi cài đặt dấu vân tay và nhận diện khuôn mặt ở cửa chính.
Bạch Phó Tinh lo sợ trí tuệ nhân tạo không nhận ra mặt mình, thấy máy báo xác nhận thành công mới thở phào nhẹ nhõm, rồi bắt đầu trịnh trọng ghi dấu vân tay.
Cố Nghịch theo bản năng nắm lấy tay cậu, chỉ cậu cách nhập: "Ấn vào đây."
Bạch Phó Tinh nhẹ nhàng ấn vài lần, xác nhận thành công, cậu quay đầu lại, đôi mắt cong tít vì cười: "Xong rồi!"
Lúc này cậu mới phát hiện khoảng cách giữa hai người rất gần, bàn tay khẽ áp sát vào nhau.
Cả hai cùng khựng lại một lúc.
Cố Nghịch buông tay ra.
Bạch Phó Tinh cũng nhanh chóng lùi lại giữ khoảng cách.
Yết hầu của Cố Nghịch khẽ chuyển động, anh bình thản đi vào trong: "Lại đây, tôi đưa cậu về phòng."
Bạch Phó Tinh lủi thủi đi theo sau.
Phòng của cậu đã được dọn dẹp từ trước, vừa ngăn nắp vừa trang nhã. Cố Nghịch nói: "Tối nay cậu ở đây."
Bạch Phó Tinh ỉu xìu đáp: "Ồ" một tiếng đầy không vui.
Vẫn là làm thỏ sướng hơn, hồi đó anh ấy đâu có bắt mình ngủ riêng phòng thế này.
Cố Nghịch hỏi: "Biết dùng phòng tắm không?"
Bạch Phó Tinh há hốc mồm, hỏi một câu đầy vẻ khó tin: "Anh không vào cùng sao?"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bình tĩnh đáp: "Tự mình tắm đi."
Bạch Phó Tinh lập tức dùng vẻ mặt cực kỳ ủy khuất nhìn lên trần nhà.
Anh ấy không sợ cậu tiêu đời trong đó sao?
Vẫn là làm thỏ tốt hơn, trước đây toàn là anh ấy tắm rửa giúp mình thôi.
Cố Nghịch giúp cậu điều chỉnh nhiệt độ nước, rồi đưa đồ ngủ cho cậu.
Bạch Phó Tinh căng thẳng ôm bộ đồ ngủ, ngón tay cứ xoay qua xoay lại: "Vậy anh có thể đợi tui ở đây không?"
Cố Nghịch nhướng mày, nhấn mạnh từng chữ: "Cậu nghĩ tôi là người dễ tính lắm sao?"
Nửa ngày sau, Cố - không dễ tính - Nghịch đang bình thản ngồi đợi người trong phòng.
*
Bạch Phó Tinh nhắm tịt mắt, vô cùng căng thẳng tắm cho xong rồi lao vút ra ngoài trong bộ đồ ngủ.
Tóc cậu ướt sũng, gương mặt bị hơi nước làm cho đỏ bừng, hơi thở vẫn còn dồn dập vì chưa kịp định thần.
Một chiếc khăn lông mềm mại phủ lên đầu cậu, Cố Nghịch bất lực giơ tay, bao bọc lấy mái tóc đang nhỏ nước của cậu.
Ánh mắt Bạch Phó Tinh sáng rực nhìn anh, ngoan ngoãn để anh lau tóc cho mình, đôi lông mi dài và cong thỉnh thoảng khẽ rung động.
Đầu ngón tay Cố Nghịch khẽ động, anh cảm thấy cổ họng khô khốc, liền buông tay ra: "Tự mình lau đi."
Bạch Phó Tinh cầm lấy khăn, ra sức lau vò một hồi.
Một lúc sau, đôi bàn tay ấy lại phủ lên đỉnh đầu cậu, bất lực giúp cậu lau khô từng chút một.
Cố Nghịch dặn: "Lát nữa ngủ sớm đi."
Bạch Phó Tinh trùm chiếc khăn lông lớn, lấy hết can đảm nói: "Anh có thể ngủ cùng tui không?"
Cố Nghịch cúi người xuống, mang theo cảm giác áp bức đầy mạnh mẽ: "Tại sao cậu lại nghĩ tôi sẽ hết lần này đến lần khác đồng ý yêu cầu của cậu?"
... Mãi đến khi Bạch Phó Tinh đã ngủ say sưa, Cố Nghịch mới khẽ khàng đứng dậy, kéo góc chăn lại cho cậu.
Anh mượn ánh trăng mờ ảo ngắm nhìn người đang ngủ say một lúc, rồi nhẹ tay đóng cửa phòng lại.
*
"Trong tủ lạnh có đồ ăn," Cố Nghịch dặn cậu trước khi đi làm, "Ăn ít kem thôi, tối đa là hai cái, nếu tôi về mà thấy thiếu đi nhiều thì-"
Bạch Phó Tinh lập tức gật đầu lia lịa.
Cố Nghịch nghiêm mặt: "Gật đầu thì nhanh hơn bất cứ ai."
Bạch Phó Tinh đôi mắt cong tít cười hiền lành.
"Còn có ít bánh quy chocolate, đều là cho..." Cố Nghịch kịp thời đổi giọng, "đều có thể ăn, nhưng phải có chừng mực."
Cố Nghịch dặn tiếp: "Đồ trong bếp đừng có đụng lung tung, nguy hiểm lắm."
Bạch Phó Tinh gật đầu.
"Buổi trưa trợ lý sẽ qua đưa đồ ăn, nhớ kỹ không được mở cửa cho người lạ," Ánh mắt Cố Nghịch dời lên người cậu, "Trưa nay muốn ăn gì?"
Bạch Phó Tinh: "Bánh ngọt nhỏ ạ."
Cố Nghịch coi như không nghe thấy: "Tôi về sẽ hơi muộn, cậu tắm rửa rồi ngủ sớm đi, không cần đợi tôi."
"Vâng," Bạch Phó Tinh dang tay ra, nghiêm túc ôm anh một cái, "Tạm biệt anh."
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng, quay lưng về phía cậu.
Có phải không nên ôm bừa bãi không nhỉ?
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt.
Một lát sau, Cố Nghịch xoay người lại, mặt không cảm xúc nói: "Chúng ta chào tạm biệt lại lần nữa đi."
Bạch Phó Tinh dang rộng vòng tay, ôm anh một cái thật chặt.
Cố Nghịch giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu.
Bạch Phó Tinh: "Tạm biệt."
Cố Nghịch: "Ừm."
Một lúc sau, Bạch Phó Tinh siết chặt vòng tay hơn: "Vậy tối nay gặp lại nhé."
Cố Nghịch: "Ừm."
Bạch Phó Tinh lưu luyến không rời buông tay ra.
Cố Nghịch cố nén khóe môi đang muốn nhếch lên. Thế rồi suốt cả ngày hôm đó, khóe miệng anh cứ vô thức cong lên mãi.
Buổi trưa, mọi người trong đoàn đội đều tranh nhau đi đưa đồ ăn, ai cũng muốn xem xem rốt cuộc là thần thánh phương nào đã khiến Ảnh đế Cố mê mẩn đến mức hồn siêu phách lạc, lại còn có thể xem "cục bông nhỏ" yêu quý của anh nữa!
Trợ lý Tô vừa hay có nửa ngày nghỉ, liền vinh dự nhận nhiệm vụ đi giao cơm.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Bạch Phó Tinh chạy ra mở cửa, nhìn qua mắt mèo thấy là người quen nên liền mở cửa.
Vừa nhìn thấy người, trợ lý Tô đã đứng hình.
Vị thành niên à?
Đôi mắt Bạch Phó Tinh sáng rực, cong lên cười chào hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
Trợ lý Tô ngẩn ra, sao trông cậu nhóc này như thể vốn dĩ đã quen biết mình vậy?
Trợ lý Tô trước mặt người ngoài vẫn rất chú trọng hình tượng, anh thu lại vẻ ngạc nhiên: "Chào cậu, Cố tiên sinh dặn tôi mang đồ qua."
"Vâng." Bạch Phó Tinh đứng nghiêm chỉnh.
Trợ lý Tô đặt các loại hộp lớn hộp nhỏ lên bàn: "Đây là cơm nắm, vị rất ngon, pizza cũng còn nóng, cậu ăn lúc còn nóng nhé. Bánh ngọt nhỏ thì để ăn tráng miệng sau bữa, còn nữa, đây là chocolate tôi tặng cậu."
Bạch Phó Tinh: "Cảm ơn ạ."
Trợ lý Tô nhìn quanh ban công một lượt: "Cục bông nhỏ có nhà không thế?"
Bạch Phó Tinh nói năng lộn xộn: "Nó, nó - tạm thời không có ở đây."
"Tiếc nhỉ," Trợ lý Tô thất vọng xuôi vai xuống, đưa qua một chiếc hộp: "Đây là chocolate tôi tặng cho cục bông nhỏ nhé."
Bạch Phó Tinh nhận lấy, nghiêm túc nói: "Cảm ơn ạ."
Sau khi trợ lý Tô về, anh ta bắt đầu điên cuồng tám chuyện trong nhóm chat: [Tin cực sốc! Tin chấn động đây! Ảnh đế Cố đang giấu người trong nhà!]
[?]
[Đừng có tung tin đồn nhảm.]
[Lần này là giấu người thật đó! Chính mắt tôi thấy luôn! Hơn nữa còn cực kỳ xinh đẹp.]
[Thôi đi cha nội, dù sao ông cũng lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm rồi, mỹ nam mỹ nữ thấy thiếu gì đâu, đặt tiêu chuẩn cao cao chút đi.]
[Không, ngoại hình chắc chắn là không có gì để chê luôn! Các vị cứ tin tôi! Trông không giống người trong giới, chắc là vừa mới trưởng thành.]
[Đù!]
[Đúng là tạo nghiệp mà.]
Lúc Cố Nghịch về nhà thì trời đã rất muộn.
Bạch Phó Tinh đang ngủ gật trên sofa, nghe thấy tiếng cửa mở, theo phản xạ có điều kiện giống hệt như trước đây, cậu nhào tới.
Cố Nghịch thuận tay đỡ lấy cậu.
Bạch Phó Tinh lờ đờ hỏi: "Anh về rồi à?"
"Ừm -" Cố Nghịch nhìn cậu một cái, rồi khựng lại.
Bạch Phó Tinh ngáp một cái, đôi tai khẽ động đậy một cách thoải mái, cậu giơ tay dụi dụi mắt, mơ màng hỏi: "Sao thế anh?"
Trên đỉnh đầu cậu, đôi tai thỏ mềm mại rũ xuống, hồng hào ngây thơ khẽ vẫy vẫy. Bản thân cậu thì hoàn toàn không hay biết gì, vẫn đang chăm chú nhìn Cố Nghịch.
Cố Nghịch im lặng một hồi, ngón tay thon dài day nhẹ trán, rồi bình thản bước tiếp vào trong: "Không có gì."
Bạch Phó Tinh lủi thủi đi sau lưng anh.
Cố Nghịch đột nhiên dừng bước.
Bạch Phó Tinh không kịp phản ứng nên nhào thẳng về phía trước, đập mặt vào lưng Cố Nghịch, đôi tai thỏ ngay lập tức "vèo" một cái thu sạch lại.
Cố Nghịch: "Bạch Phó Tinh."
"Dạ?"
Cố Nghịch xoay người nhìn cậu, bình tĩnh hỏi: "Đã tìm thấy thỏ chưa?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh lập tức tỉnh ngủ hẳn, lùi lại giữ khoảng cách, đứng ngay hàng thẳng lối.
Cố Nghịch: "Hửm?"
Bạch Phó Tinh cố gắng tiếp tục cuộc đối thoại: "Con thỏ nhỏ của anh trông thế nào? Có phải trắng trắng gầy gầy-"
Cố Nghịch ngắt lời: "Không phải."
Bạch Phó Tinh: "Có phải trắng trắng, rất gầy-"
Cố Nghịch: "Nó không gầy."
Bạch Phó Tinh: "..." Hơi quá đáng rồi đó nha.
Cố Nghịch nói: "Là một con thỏ nhỏ tròn vo, béo múp míp."
Bạch Phó Tinh kích động tự minh oan cho mình: "Tuy là nó tròn tròn béo béo, nhưng đều là lông thôi, nhìn thoáng qua thì vẫn có eo mà."
Cố Nghịch sững lại một chút: "Thế thì phải nhìn 'thoáng' đến mức nào cơ chứ?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Ý ảnh là eo chang hi đó :D
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.