Bạch Phó Tinh lập tức nhào vào lòng anh.
Cố Nghịch ôm lấy cậu, cười khẽ bên tai: "Anh nói có đúng không nào?"
Bạch Phó Tinh ôm chặt lấy cổ anh, chỉ sợ đây là ảo giác.
Quần áo anh mang theo hơi lạnh hơi ẩm đặc trưng của ngày mưa bên ngoài. Cảm giác từ đầu ngón tay là thật, mùi hương hít vào cũng là thật.
Bạch Phó Tinh ngẩng đầu lên khỏi lòng anh, mái tóc trên đỉnh đầu bị cọ đến mức dựng đứng lên mấy sợi, trông xù xù mềm mềm.
Lòng Cố Nghịch ngứa ngáy, khẽ gọi: "Thỏ ngốc."
Bạch Phó Tinh ôm chặt anh: "Sao anh lại đột ngột trở về thế?"
Cố Nghịch: "Vì nhớ em."
Nhớ con thỏ nhỏ của mình chắc là đang sợ lắm.
Cơn mưa bên ngoài tầm tã, khí thế bừng bừng, nhưng Bạch Phó Tinh chẳng còn sợ chút nào nữa, cứ thế rúc vào lòng anh.
Có anh bên cạnh, cái gì cũng trở nên đáng yêu, thời tiết xấu cũng chẳng còn tệ đến thế.
Bên ngoài mưa lớn gột rửa lớp kính, sấm chớp thỉnh thoảng lại vạch ngang trời để phô trương thanh thế. Trong phòng lại yên tĩnh ấm áp, trong chăn ấm áp dễ chịu, tạo thành một thế giới nhỏ chỉ có hai người bọn họ.
Bạch Phó Tinh mặc đồ ngủ, nghiêm túc nhìn Cố Nghịch, cậu không nỡ ngủ vì sợ mở mắt ra sẽ không thấy anh đâu nữa.
Nhưng cậu không hề nói cho Cố Nghịch biết tâm tư nhỏ này của mình.
Cố Nghịch vòng tay ôm cậu vào lòng, hít hà mùi sữa nhàn nhạt trên người cậu.
Bạch Phó Tinh nhích người, nằm bò lên ngực anh, nhìn chằm chằm vào mặt anh không chớp mắt.
Họ nhìn nhau thật lâu, ánh mắt như dính chặt lấy nhau, không thể tách rời.
Cố Nghịch sát lại gần: "Em mà còn nhìn nữa là anh sẽ -"
Giọng Bạch Phó Tinh mềm mượt: "Sẽ gì ạ?"
Cố Nghịch cười khẽ, không nói gì, chỉ hôn lên tóc cậu: "Ngoan, ngủ đi." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh hít hà mùi hương quen thuộc, yên tâm nhắm mắt lại: "Chúc anh ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Cố Nghịch đặt một nụ hôn lên trán cậu.
Cố Nghịch dỗ được người ngủ say, anh nhìn gương mặt cậu, còn bản thân thì mãi vẫn chưa ngủ được.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu có thể, anh muốn giấu Bạch Phó Tinh trong lòng, nâng niu trong lòng bàn tay, không muốn cậu phải chịu chút tổn thương nào.
Trong lòng anh, Bạch Phó Tinh luôn tỏa sáng, thuần khiết, thẳng thắn lại đáng yêu.
Một người như thế, trong bụng đang có một bảo bảo nhỏ, mang trong mình dòng máu của cả hai người bọn họ, nghĩ đến điều này, lòng Cố Nghịch lại dâng lên niềm xót thương khôn tả, không biết bản thân phải làm sao để tốt hơn nữa, làm sao để yêu cậu nhiều hơn nữa.
Những lời này anh chưa bao giờ nói với cậu, không biết cậu có hiểu hay không.
Cố Nghịch nửa tựa vào đầu giường, lấy chiếc máy tính bảng bên cạnh để giúp cậu vượt ải game, mở ra xem... Fruit Ninja.
TruyenLau
Cố Nghịch khẽ cười, chỉnh sang chế độ im lặng, những ngón tay thon dài lướt trên màn hình, nhẹ nhàng giúp cậu thăng hạng vù vù, thỉnh thoảng lại nhìn Bạch Phó Tinh một cái.
Anh chơi suốt hai tiếng đồng hồ, giúp Bạch Phó Tinh leo thẳng lên vị trí số một. Ảnh đại diện game của Bạch Phó Tinh được đội một chiếc vương miện nhỏ, bỏ xa người đứng thứ hai một đoạn dài dằng dặc.
Nửa đêm mưa tạnh, trời sáng hẳn là sẽ nắng đẹp, Cố Nghịch hôn lên gương mặt đang ngủ say của cậu.
Anh để lại cho cậu một tờ giấy nhắn, trên đó vẽ một hình trái tim tròn trịa - một hình vẽ mà anh đã phải tốn bao công sức, nắn nót vô cùng thận trọng mới vẽ xong được.
Bạch Phó Tinh vừa tỉnh dậy đã bị chọc cười.
... Thật chẳng biết tại sao anh lại cứ phải lăn lộn đi đi về về trên đường như thế làm gì.
Trung tâm chăm sóc mỗi ngày đều gửi ba bữa ăn được phối hợp dinh dưỡng kỹ lưỡng đến, Bạch Phó Tinh tự nấu sữa nóng, tiện tay cầm lấy máy tính bảng.
Cậu nhấn mở trò chơi, rồi ngẩn người.
Cậu đang chễm chệ ở vị trí thứ nhất trên bảng xếp hạng, ngạo nghễ nhìn xuống quần hùng.
Cái tính hư vinh đáng chết bắt đầu trỗi dậy từng chút một, Bạch Phó Tinh phấn khích đạp đạp chân, quá là đã luôn!
... Cứ như thể chính cậu tự chơi lên được vậy.
Cố Nghịch trải qua hai tháng đảo lộn ngày đêm cuối cùng cũng kết thúc công việc, anh dành ra một khoảng thời gian dài chỉ để ở bên cạnh cậu.
Sau khi về, anh bắt đầu học nấu ăn.
Bạch Phó Tinh muốn ăn tôm hùm đất, anh liền tự mình đi mua tôm tươi, học theo công thức nấu ăn.
Khả năng học hỏi của Cố Nghịch vốn rất đỉnh, anh ghi nhớ kỹ lưỡng từng bước một, thế nhưng lại "lật xe" ngay ở bước sơ chế tôm.
Tay anh bị chiếc càng sắt của con tôm kẹp chặt, dù anh có trưng ra bộ mặt lạnh lùng đe dọa thế nào thì con tôm vẫn nhất quyết không buông.
Cố Nghịch bình tĩnh gỡ ra, kết quả lại bị cái càng sắc nhọn kẹp chặt hơn nữa.
Anh vô cảm nhìn con tôm, giằng co mất vài giây, cuối cùng cũng mất hết phong thái mà dùng cái dĩa thép làm vũ khí đối phó với nó.
Không ngờ chiếc càng còn lại của con tôm cũng vươn tới, kẹp ngón tay anh càng chặt hơn.
Trong lúc đang bế tắc, Bạch Phó Tinh thò đầu ra từ cửa, lén nhìn anh.
Cố Nghịch lập tức giả vờ trưng ra vẻ mặt lạnh lùng cực ngầu, giấu nhẹm bàn tay kia đi.
Bạch Phó Tinh đi tới.
Cố Nghịch thản nhiên như không: "Sao em lại ra đây?"
"Xem anh làm tôm mà," Bạch Phó Tinh nhìn con tôm vừa to vừa oai phong, khẽ nhíu mày, "Ơ? Sao anh không đeo găng tay?"
Cố Nghịch khựng lại một chút.
"Tay kia anh đang lén giấu cái gì thế?" Bạch Phó Tinh vừa nói vừa định xem cho bằng được.
"Em ra ngoài trước đi," Cố Nghịch bình tĩnh nói, "Quá trình này có thể gây khó chịu."
"Em không ra đấy." Bạch Phó Tinh ôm lấy eo anh, nhìn ra phía sau thì thấy trên tay anh đang treo lủng lẳng một con tôm hùm đang vung tay múa chân.
Bạch Phó Tinh: "..."
Hồi lâu sau, Cố Nghịch vô cảm gỡ được con tôm ra, không nói lời nào.
Anh cảm thấy mình bị mất mặt quá thể.
Đầu ngón tay anh sưng vù lên, Bạch Phó Tinh nhíu mày, trực tiếp kéo anh ra ngoài, ấn xuống sofa rồi chạy đi lấy tăm bông và băng cá nhân.
Bạch Phó Tinh lấy tăm bông chạm nhẹ một cái, máu lập tức rỉ ra, cậu xót xa không thôi: "Có đau không anh?"
Cố Nghịch nhìn vào mắt cậu, mỉm cười: "Không đau."
"Không đau cái gì mà không đau?" Bạch Phó Tinh đơn giản sát trùng cho anh, vừa dán băng cá nhân vừa hung dữ nói, "Sưng hết lên rồi đây này, bị kẹp một cái đau lắm đấy, anh không biết đeo găng tay vào à?"
Sao lại dám tay không bắt giặc thế chứ?
Cái đồ ngốc này.
Cố Nghịch nhìn gương mặt đang hung dữ của cậu, khóe môi khẽ cong lên.
Bạch Phó Tinh lườm anh: "Còn cười nữa!"
Cố Nghịch đột nhiên ôm chầm lấy cậu.
Bạch Phó Tinh sắp phát điên rồi: "Anh ngồi yên chút đi, đừng có động đậy lung tung -"
Cậu lại không dám đẩy Cố Nghịch, dù sao anh cũng đang là bệnh nhân.
"Không sao đâu," Tay Cố Nghịch dù đang "đổ máu" nhưng giọng điệu lại rất vui vẻ, anh nói bên tai cậu: "Xót anh à?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Đm.
Người thương to đùng của mình bị thế này, không lẽ lại không xót sao?
Cố Nghịch hôn lên mái tóc mềm mại của cậu, tì cằm lên vai cậu, thân mật cọ cọ: "Phải làm sao đây? Anh vui quá."
Bạch Phó Tinh: "..."
Tuy rằng chịu chút đau đớn da thịt nhưng anh lại vô cùng hạnh phúc, ngày hôm sau còn dỗ dành bắt Bạch Phó Tinh dán băng cá nhân cho mình lần nữa.
Sau khi "lật xe" với món tôm hùm đất, Cố Nghịch lại bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu hầm canh. Đúng nghĩa là "nghiên cứu" luôn, kiểu bấm cả đồng hồ tính giờ ấy.
Tay bị bỏng mấy lần anh đều không dám cho Bạch Phó Tinh biết. Sau vài lần luyện tập, tay nghề hóa ra cũng rất ra dáng, Bạch Phó Tinh có thể uống một hơi hết hai bát.
Canh anh hầm rất ngon, lại cực kỳ kiên nhẫn, xương đều được hầm mềm nhừ. Anh lại sợ Bạch Phó Tinh uống mãi sẽ chán nên mỗi ngày đều đổi món mới.
Rất nhiều lần Bạch Phó Tinh lần theo mùi hương đi tới, thấy một người đàn ông cao lớn đứng trong bếp, ống tay áo tùy ý xắn lên một chút, đẹp trai đến mức hỗn loạn, ngay cả nấu ăn trông cũng cực kỳ bổ mắt.
Khí chất của anh thiên về kiểu lạnh lùng, nên khi đứng ở nơi nồng đượm hơi thở khói bếp thế này, trông anh có chút tương phản rất đáng yêu.
Lúc Bạch Phó Tinh đến tìm anh, ánh nắng vừa vặn lọt qua khe cửa sổ rọi vào, giống như một bức tranh tuyệt mỹ, khiến trái tim cậu như bị bóp nhẹ một cái.
Bạch Phó Tinh lon ton chạy tới, nhét vào miệng anh một múi quýt nhỏ ngọt lịm. Một lát sau lại chạy tới, đút cho anh một miếng kiwi khô. Một lát sau nữa lại chạy qua, cho anh ăn một miếng hoài sơn cắt mỏng.
Cố Nghịch: "Em ăn vụng đồ ăn vặt đấy nhé."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh ôm chầm lấy anh: "Hi hi."
Cố Nghịch bảo: "Vẫn chưa đến ngày ăn vặt mà."
Bạch Phó Tinh nũng nịu giọng mềm nhũn: "Thế thì sớm hơn một ngày, cũng như nhau thôi mà."
Cố Nghịch bất lực, gõ nhẹ lên trán cậu một cái.
Bạch Phó Tinh nằm trên sofa đọc sách, mang đôi dép lê chạy tới chạy lui, thỉnh thoảng lại vào bếp ngó xem Cố Nghịch đang làm gì.
Góc nghiêng của Cố Nghịch rất tinh tế, thần sắc giống như đang làm việc gì đó cực kỳ quan trọng vậy. Anh nếm thử một ngụm canh, rồi vô cảm rắc thêm chút muối.
Bạch Phó Tinh bị chọc cười.
Cố Nghịch quay đầu, thấy Bạch Phó Tinh liền mỉm cười.
Hai người nhìn nhau một lúc, Bạch Phó Tinh đi tới, phồng má nói: "Có canh dinh dưỡng người ta gửi đến rồi mà, anh không cần vất vả tự mình nấu đâu."
Cố Nghịch: "Dù sao anh cũng đang rảnh -"
Bạch Phó Tinh khẽ kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh một cái.
Cố Nghịch khẽ cười.
Bạch Phó Tinh ôm lấy eo anh, thấy anh cứ canh cánh nhìn đồng hồ thì bảo: "Đồ ngốc, không cần phải khắt khe thời gian thế đâu."
Cố Nghịch: "Làm vậy mới ngon."
Bạch Phó Tinh không đồng tình, phản bác lại: "Rõ ràng là anh đang bới lông tìm vết thì có."
-- Mặc dù lần nào cậu cũng bị thèm đến mức chỉ lo húp canh chứ chẳng thốt nên lời.
Trong không khí vương vấn mùi hương thanh đạm, nồi canh trên bếp sôi sùng sục sủi bọt khí, những hạt bụi nhỏ li ti bay lơ lửng dưới ánh nắng mặt trời, tất cả hòa quyện lại tạo nên một cảm giác rất đỗi hạnh phúc.
Cố Nghịch múc cho cậu một bát canh, bản thân cũng không uống mà chỉ ngồi ngắm cậu.
Bạch Phó Tinh húp một ngụm lớn.
Cố Nghịch: "Ngon không?"
Bạch Phó Tinh cong mắt, gật gật đầu. Canh có vị rất thơm ngọt, đậm đà và nguyên chất, không hề bị lẫn bởi bất kỳ loại gia vị nồng nặc nào khác.
Cố Nghịch chống cằm nhìn cậu, trong mắt tràn ngậl ý cười.
Bạch Phó Tinh liếc anh một cái, thản nhiên nói: "Kiềm chế lại đi -" Em biết là em đẹp rồi.
Cố Nghịch cười đáp: "Bạch Phó Tinh đúng là đẹp thật."
Bạch Phó Tinh đắc ý vô cùng.
"Uống thêm chút nữa đi." Cố Nghịch lại múc thêm một bát nhỏ, múc một thìa rồi thổi nguội đút cho cậu.
Bạch Phó Tinh lười biếng há miệng: "A -"
Cố Nghịch bật cười, không nhịn được hôn một cái lên cái má đang phồng lên của cậu.
Bạch Phó Tinh uống đến no căng, không muốn ăn thịt nên cứ gắp hết thịt sang cho Cố Nghịch.
Cậu chống cằm, mắt không rời khỏi Cố Nghịch, miệng lẩm bẩm: "Em thật là đáng thương mà, anh thì ăn thịt, còn em chỉ được húp canh, ai nhìn vào mà chẳng bảo thảm?"
Sau đó trong lòng lại thầm nghĩ một cách ác độc: Hy vọng anh ấy béo lên thật béo!
Mọi người cùng béo mới vui.
Thế nhưng đời không như là mơ, Cố Nghịch vẫn có cơ bụng, lúc ngủ sờ vào là thấy ngay.
Đêm nào Bạch Phó Tinh cũng sờ thử một cái, rồi lại thất vọng tràn trề.
Ngược lại cậu lại béo hơn trước một chút, phần bụng vốn không rõ ràng nhất trước đây giờ cuối cùng cũng bắt đầu lộ ra một tẹo.
Bạch Phó Tinh giận dỗi, sờ sờ bụng mình, rồi lại sờ sang cơ bụng của người ta, sau đó bàn tay bắt đầu có chút không đứng đắn.
Cố Nghịch bắt lấy tay cậu, đặt lên tim mình: "Đừng quậy."
Bạch Phó Tinh mè nheo: "Cứ quậy đấy."
Cố Nghịch: "... Không được."
Bạch Phó Tinh không hài lòng, cái môi dẩu ra đến mức có thể treo được cả hũ dầu.
"Bạch Phó Tinh." Cố Nghịch hôn hôn cậu, bàn tay chậm rãi luồn vào dưới vạt áo, mơn trớn tấm lưng cậu.
Từng tấc da thịt đều mịn màng non nớt, còn ấm áp và mượt mà hơn cả loại ngọc thạch thượng hạng.
Bạch Phó Tinh ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích, để mặc anh sờ soạng, đến khi bị kích thích quá mức mới cắn chặt môi dưới.
Cậu cũng không biết tại sao, bản thân lại đặc biệt khao khát những tiếp xúc thân thể này, nhất là một vài hành động quá đáng, khó có thể thốt ra lời...
Cố Nghịch nhìn thấy dáng vẻ của cậu thì có chút không nhịn được, bàn tay di chuyển từ lưng xuống dưới, lực đạo hơi nặng.
Bạch Phó Tinh run lên một cái, theo phản xạ đánh vào đầu anh: "Làm gì đấy?"
Cố Nghịch bị chọc cười.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Tay hướng lên trên, lên trên cơ mà!" Cậu còn phẫn nộ mắng: "Đồ biến thái."
Cố Nghịch hôn cậu một cái, giọng khàn đặc: "Người ta không làm thì em không vui, hơi làm cái gì đó thì lại bảo biến thái, sao em khó chiều thế hả, hửm?"
Bạch Phó Tinh: "Cái này mà gọi là 'hơi' à?"
"Ừm." Cố Nghịch sát lại gần, Bạch Phó Tinh nhìn thấy rõ mồn một dục vọng bùng phát trong ánh mắt anh, như những dòng nước ngầm cuộn xoáy.
Bạch Phó Tinh vội giơ tay che mắt anh lại.
Cố Nghịch cười bế cậu vào lòng, tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng cậu.
Bạch Phó Tinh vô thức né tránh, nhỏ giọng: "Xấu lắm."
"Không xấu." Cố Nghịch ôm cậu, cảm nhận được cậu đã tròn trịa hơn trước một chút, liền khẽ hôn lên má cậu một cái.
Thật chẳng dễ dàng gì, cuối cùng cũng béo lên được một tí.
Cố Nghịch thở dài: "Nuôi em béo lên đúng là khó quá đi mất."
Bạch Phó Tinh nghiêm túc chất vấn: "Em mà biến thành heo mập thì có lợi lộc gì cho anh?"
Cố Nghịch bật cười.
Bạch Phó Tinh tra hỏi tiếp: "Để anh có cảm giác thành tựu à? Hay là do lòng đố kỵ?"
Cố Nghịch: "Đều không phải."
Bạch Phó Tinh đang chờ anh nói câu "đó là tình yêu".
Thì nghe thấy Cố Nghịch bảo: "Là niềm vui khi mùa màng bội thu."
Bạch Phó Tinh tức đến mức cưỡi lên người anh mà đánh.
*
Bạch Phó Tinh thời gian này bị anh quản thúc quá chặt, nhốt ở nhà đến mức sắp mọc nấm luôn rồi.
Vừa hay Cố Nghịch có việc phải ra ngoài.
Bạch Phó Tinh hứa hẹn với anh, thề thốt chắc nịch: "Em nhất định sẽ ngoan ngoãn ở nhà!"
Thế nhưng Cố Nghịch vừa đi trước, cậu đã lẻn ra ngoài ngay sau đó.
Bạch Phó Tinh hít thở bầu không khí tự do, phấn khích đến mức muốn nhảy dựng lên, may mà bản tính cậu vốn "thành thục vững vàng".
Bạch Phó Tinh tâm trạng cực tốt, đang cân nhắc xem nên đi đâu chơi.
Dĩ nhiên phải chọn nơi nào mà chắc chắn không thể đụng mặt Cố Nghịch.
Quán bar chính là một nơi lý tưởng, vừa náo nhiệt, vừa giải khuây, lại chắc chắn không gặp phải Cố Nghịch.
Cậu quá hiểu anh rồi, Cố Nghịch không chạm vào rượu, cũng tuyệt đối không chủ động đến những nơi ồn ào như thế này.
... Nói anh ấy đi học nấu canh còn có khả năng hơn là xuất hiện ở đây.
Bạch Phó Tinh rẽ vào một quán bar gần đó, đi dạo xem náo nhiệt khắp nơi. Giờ này người chưa đông lắm, ánh đèn mờ ảo, không khí vừa vặn.
Bạch Phó Tinh đang thong dong đi dạo thì phía trước đột nhiên có một người hớt hải chạy tới, như tìm thấy cứu cánh mà nấp sau lưng cậu, trông người đó khá là trắng trẻo thanh tú.
Cậu còn chưa kịp phản ứng thì một kẻ khác đã đuổi tới, mặt mũi hung thần ác sát, nhìn chằm chằm cậu vài cái: "Ý gì đây?"
Hắn mang theo một đám đàn em phía sau, hống hách nói: "Mẹ kiếp, đứa nào dám động vào người của tao?"
Bạch Phó Tinh vốn không muốn quan tâm, nhưng thấy người ta tin tưởng mình như vậy, lại nấp sau lưng mình, cậu không kìm được mà tỏ ra "ngầu" một chút, bình tĩnh đáp: "Là tôi."
Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.
Bạch Phó Tinh: "..."
"Mẹ nó, mày là thằng nào?" Gã kia gào lên, đám người phía sau bắt đầu xắn tay áo.
Bạch Phó Tinh lùi lại theo chiến thuật, nhưng không cẩn thận đụng trúng một chai rượu, chai rượu rơi xuống đất phát ra tiếng "choảng" giòn tan.
Tất cả mọi người có mặt đều lặng đi.
Ai cũng tưởng cậu đang tuyên chiến, thực ra cậu chỉ là vô ý.
Gã kia tưởng cậu đang khiêu khích mình: "Ý gì đây?"
Có người vội chạy lên tầng hai báo với ông chủ rằng phía dưới có kẻ gây rối.
Trong căn phòng yên tĩnh trên tầng hai, Cố Phong nói: "Lần sau nhớ dắt Bạch Bạch theo, lâu rồi anh chưa gặp cậu ấy, nhớ phết."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Đừng có suốt ngày tơ tưởng vợ người khác."
Cố Phong ngẩn người: "Đệch, nói huỵch toẹt ra thế luôn à?"
Cố Nghịch bình thản: "Em qua đây là để nói với anh chuyện này."
Hồi lâu sau, nghe anh nói xong, Cố Phong há hốc mồm: "Thiết lập quan hệ hôn nhân -- chẳng phải là đi đăng ký kết hôn sao!"
Cố Nghịch: "Ừ."
Cố Phong kinh ngạc: "Nhanh quá đấy, chú em đâu phải hạng người bốc đồng như vậy --"
"Không hề bốc đồng," Cố Nghịch bình tĩnh đáp, "Ngoài ra còn một việc nữa, anh có tin trên đời này có yêu quái không?"
Cố Phong hoảng hốt: "Cái gì? Thế giới này thế mà lại có yêu quái á! Thật là đáng sợ quá đi mất!"
Cố Nghịch thản nhiên: "Đừng diễn nữa, từ lúc em bắt đầu có ký ức đến giờ, ngoại hình của anh chưa từng thay đổi."
... Cố Phong sợ đến mức suýt chút nữa lòi cả đuôi ra.
Nhưng Cố Nghịch hiển nhiên không muốn thảo luận sâu thêm vấn đề này: "Em chỉ đặc biệt đến thông báo cho anh một tiếng thôi."
Cố Phong không phục: "Đấy là do anh có bí quyết giữ gìn nhan sắc!"
Cố Nghịch: "Ừ."
Cố Phong mở cửa, nghe thấy tiếng ồn ào bên dưới, liền hỏi một người đi ngang qua: "Phía dưới có tình hình gì, xảy ra chuyện gì thế?"
Người đó kể lại đầu đuôi sự việc một lần.
Cố Phong: "Cứ để người phụ trách giải quyết là được -- khoan đã, người đó trông có đẹp không?"
"Một người trông cũng được, còn người kia thì," người đó khựng lại, chân thành nói, "Siêu cấp đẹp."
Mắt Cố Phong sáng lên, lập tức bảo: "A Nghịch, đi xem náo nhiệt đi!"
Cố Nghịch vô cảm: "Không đi."
Thế là Cố Phong hớn hở tự mình chạy xuống xem.
Người phụ trách nhanh chóng có mặt, khí thế bừng bừng, đánh mắt nhìn bọn họ: "Ai dám gây chuyện trên địa bàn của ta?"
Gã bên kia lập tức thay đổi sắc mặt thành nụ cười nịnh bợ, nhanh nhảu nói trước: "Anh ơi, đừng nhìn bên em đông người, thật ra em mới là nạn nhân, người này đập chai rượu hù em, tính chất cực kỳ ác liệt!"
"Đúng đấy ạ, anh mà đến muộn một bước chắc chắn cậu ta sẽ hành hung tụi em."
Bạch Phó Tinh liếc bọn họ một cái.
Nếu không phải vì đang không tiện --
"Anh xem cậu ta kìa! Thế mà còn dám dùng ánh mắt đe dọa tụi em, rõ ràng là không coi anh ra gì!"
"Được rồi," Tầm mắt người phụ trách dừng lại trên mặt Bạch Phó Tinh một lúc, "Rượu nhà tôi là do cậu đập vỡ?"
Sự việc rất dễ giải quyết, cả hai bên gây rối đều bị đưa vào danh sách đen, ân oán cá nhân tự ra ngoài mà giải quyết, còn Bạch Phó Tinh phải bồi thường tiền rượu.
Gã kia vẫn không chịu buông tha: "Không được, chỉ đền tiền rượu thôi sao? Tôi là người hiền lành chất phác, cậu ta đập chai rượu làm tôi hoảng loạn, phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi."
Người phụ trách đang định lên tiếng thì ngẩng lên thấy Cố Phong đang đi tới, vội nói: "Ơ kìa anh! Sao anh lại xuống đây? Em xử lý được mà!"
Cố Phong: "Tôi xuống xem thử."
Bạch Phó Tinh nghe giọng nói này thấy hơi quen tai, ngẩng lên thấy Cố Phong, trong lòng liền có dự cảm chẳng lành.
Cậu ngước mắt lên, lập tức thấy Cố Nghịch đang chuẩn bị từ tầng hai đi xuống, giật mình đến mức suýt văng tục.
... Ánh mắt Cố Nghịch khựng lại, nhìn về phía cậu.
Bạch Phó Tinh nhanh chóng cúi đầu xuống.
Cố Nghịch vừa lại gần đã thấy vợ mình, bụng còn đang mang em bé, mà lại đứng giữa đống mảnh chai vỡ, sắc mặt lập tức trầm xuống mấy phần.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên áp lực vô cùng, những người xung quanh không hiểu chuyện gì, hít một hơi khí lạnh, thầm đổ mồ hôi hột cho hai nhóm người gây sự này.
Cố Nghịch nhíu mày, sải bước đi tới, trực tiếp bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa.
Bạch Phó Tinh giật thót, nhỏ giọng: "Anh làm gì thế? Xung quanh đông người lắm."
Cố Nghịch mặt tối sầm: "Dưới đất toàn là mảnh thủy tinh."
"Ồ."
Xung quanh yên tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng nghe thấy, Bạch Phó Tinh không dám nhìn ai, rúc đầu vào lòng anh.
Cố Nghịch đi ngang qua cạnh Cố Phong: "Anh tự giải quyết đi, người em mang đi trước."
"Được," Cố Phong chào Bạch Phó Tinh, "Tinh --"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc ấn đầu Bạch Phó Tinh vào lòng mình, tiếp tục đi thẳng.
Bạch Phó Tinh: "..."
Một lát sau, Bạch Phó Tinh ngọ nguậy chân: "Anh thả em xuống đi."
Không thèm đếm xỉa.
Bạch Phó Tinh cựa quậy trong lòng anh: "Hết mảnh thủy tinh rồi mà."
Không thèm trả lời.
Bạch Phó Tinh tay chân loạn xạ: "Em còn chưa chào anh Cố Phong nữa."
Cố Nghịch cuối cùng cũng mở miệng: "Còn động đậy nữa là anh đánh đòn đấy."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, rồi đánh cược rằng anh không nỡ nên vẫn cố tình nhích nhẹ.
Cố Nghịch bất lực, thở dài trong lòng, đúng là không làm gì nổi cậu.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Không nỡ đúng không?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh được nuông chiều nên sinh hư: "Anh làm gì được em nào -- tay bỏ ra chỗ khác!"
Tay Cố Nghịch đang đặt ở chỗ không nên đặt, khẽ xoa một cái, cách xoa có chút tình tứ.
Bạch Phó Tinh: "Anh mau bỏ tay ra!"
Cảm giác quá tốt, Cố Nghịch giả vờ như không nghe thấy.
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt, mềm nhũn không dám quậy nữa, giấu đầu vào lòng anh.
Cố Nghịch nhét người vào trong xe, áp sát lại gần, ánh mắt nguy hiểm: "Em nói xem anh làm gì được em?"
Bạch Phó Tinh tưởng anh định tiếp tục làm càn, co rúm lại như con chim cút: "Anh đừng có xoa lung tung --"
Cố Nghịch thắt dây an toàn cho cậu.
Bạch Phó Tinh: "..."
໒꒱.
Trong nguyên tác, từ này là "山药" (Sơn dược), dân gian Việt Nam mình thường gọi là Hoài sơn hoặc Củ mài. Đây là một loại củ có màu trắng, vị ngọt, tính bình, rất bổ dưỡng và thường được dùng trong các món canh hoặc thuốc Bắc để bồi bổ sức khỏe. Trong truyện, có hai chi tiết thú vị về món này: Bạch Phó Tinh đang ăn "山药薄片" (Hoài sơn bạc phiến), thực chất đây là một loại snack/bim bim làm từ củ mài rất phổ biến ở Trung Quốc. Nó được thái lát mỏng dính, chiên giòn rụm, ăn giống như khoai tây chiên nhưng được cho là "lành mạnh" hơn.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.