Cố Nghịch bình tĩnh hỏi: "Hồ bơi vui không?"
Bạch Phó Tinh hừ mạnh một tiếng: "Tui đã ngắm xong hết trai xinh gái đẹp rồi nhé!"
Cố Nghịch bật cười, giơ tay xoa xoa đầu cậu, chậm rãi nói: "Thế à?"
Bạch Phó Tinh gật đầu cái rụp: "Đều siêu cấp đẹp luôn!"
Cố Nghịch rũ mắt nhìn cậu: "Có đẹp bằng tôi không?"
Tai Bạch Phó Tinh đỏ ửng, cậu nhìn đi chỗ khác, nhỏ giọng lầm bầm: "Thì chắc chắn là có rồi."
Khóe môi Cố Nghịch nhếch lên.
Bạch Phó Tinh lén nhìn anh một cái, bắt đầu hỏi tội: "Chẳng phải anh đang gặp người khác sao?"
Cố Nghịch: "Chẳng phải chính cậu ủng hộ à?"
Bạch Phó Tinh đuối lý: "Tui... tui..."
Cố Nghịch cúi người, buồn cười hỏi: "Cậu làm sao?"
Bạch Phó Tinh bất ngờ đẩy anh ra, quay người định chạy.
Cố Nghịch tóm lấy cổ tay cậu, thu hẹp khoảng cách giữa hai người: "Lại muốn chạy đi đâu nữa?"
Bạch Phó Tinh ưỡn lưng, mạnh miệng: "Ai bảo tui muốn chạy chứ!"
Hai người nhìn nhau một hồi, Cố Nghịch thản nhiên nói: "Hôm qua tôi giúp cậu giải vây, hôm nay có phải cậu nên giúp lại tôi không?" Website TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh ngẫm nghĩ một chút.
"Em nói xem?" Anh ghé sát tai Bạch Phó Tinh, nói rõ từng chữ một: "Bạn trai."
Bạch Phó Tinh hít một hơi thật sâu, đội cái mũ hoodie đáng yêu hét vào mặt anh: "Giúp thì giúp, tui sợ anh chắc?" TruyenLau.com
"Tui cũng thấy đúng là như thế đấy," Bạch Phó Tinh hơi kiễng chân lại gần, ngước mặt nhìn anh, bắt chước cách xưng hô lúc nãy của anh, nói từng chữ một: "Bạn trai."
Cả hai nhìn nhau một lúc, rồi tách ra, vờ như không có chuyện gì mà dời tầm mắt đi chỗ khác.
*
Chu tiểu thư đang tô son, thấy Cố Nghịch dẫn người tới, ngay lập tức ném cho anh ánh nhìn đầy khâm phục. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cái hiệu suất này thật là...
Bạch Phó Tinh vừa lên sàn, cái khí thế lúc nãy bay sạch bách, cậu khép nép, ngồi ngay ngắn một cách nghiêm túc: "Chào chị, tui là bạn trai của anh ấy."
Chu tiểu thư thấy mà tim muốn tan chảy, lộ ra nụ cười hiền hậu.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng.
Chu tiểu thư thu lại thần sắc, hỏi ngược lại: "Em là bạn trai của anh ấy?"
Bạch Phó Tinh gật gật đầu.
Đáng yêu quá đi mất. Chu tiểu thư lại nhịn không được lộ ra nụ cười hiền hậu của mẹ.
Cố Nghịch: "Khụ."
Chu tiểu thư lập tức bày ra vẻ mặt nghi ngờ nhìn Bạch Phó Tinh.
Cố Nghịch trầm giọng nói: "Người ta không tin kìa."
Nói đoạn, anh đặt tay mình lên bàn.
Ngón tay Bạch Phó Tinh khẽ động, cậu phủ tay mình lên tay anh, lại bị anh xoay tay nắm lấy, mười ngón đan xen.
Tai Bạch Phó Tinh đỏ bừng.
Làm cái gì mà nắm chặt thế không biết?
Cố Nghịch nhìn cậu, ánh mắt như muốn nói: Chuyên nghiệp một chút đi, hôm qua tôi chẳng phải rất chuyên nghiệp sao?
Bạch Phó Tinh lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu lên: "Đúng thế, giống như những gì chị đang thấy đấy, tui cực kỳ thích anh ấy!"
Chu đại tiểu thư chống cằm, bắt bẻ: "Người thích anh ấy nhiều lắm đó nha."
Bạch Phó Tinh há miệng, ngón tay dưới gầm bàn khẽ động đậy: "Tui biết anh ấy rất tốt, người thích anh ấy có rất nhiều người tốt hơn tui, nhưng mà tui cũng... tui cũng không có kém đâu... tui sẽ trở nên tốt hơn mà -"
Cậu căng thẳng đến mức vành mắt đỏ cả lên.
Chu đại tiểu thư sợ hãi, lo lắng nhìn Cố Nghịch. Tôi không cố ý đâu nha!
Ánh mắt Cố Nghịch lay động, anh nhẹ nhàng dùng ngón cái gãi gãi vào lòng bàn tay cậu.
Bạch Phó Tinh quyết định đánh nhanh thắng nhanh, cậu đứng bật dậy, trên đầu vẫn đội cái mũ hoodie, cả người trông cực kỳ dễ thương nhưng lời nói ra lại rất bá đạo: "Cảm ơn sự tiếp đãi của chị, tui đặc biệt tới để đưa anh ấy đi đây."
Nói xong liền kéo Cố Nghịch đi ra ngoài.
Cậu bừng bừng khí thế, một mạch kéo Cố Nghịch ra đến lối thoát hiểm, tay vẫn luôn không buông ra.
Lối thoát hiểm vắng vẻ, không khí đột nhiên yên tĩnh lại. Bạch Phó Tinh muộn màng nhận ra, mặt nóng bừng, vội vàng buông tay, tự khen mình: "Tui đúng là thông minh quá đi."
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh nhanh chân bước về phía trước, đứng trước thang máy đợi cửa mở.
Một lúc sau, Cố Nghịch nhịn cười, nhấn nút thang máy.
Bạch Phó Tinh: "..."
Con số từng chút từng chút nhảy lên, ngón tay Bạch Phó Tinh cứ động đậy liên tục, cậu càng lúc càng bình tĩnh, rồi lại càng lúc càng hối hận.
Lúc nãy sao tự dưng đầu óc nóng lên mà nói năng lung tung thế không biết?
Cậu nhanh chóng dãn khoảng cách với Cố Nghịch, cách nhau một đoạn dài, trông y như người dưng ngược lối.
Cố Nghịch thản nhiên nhích về phía cậu một chút.
Bạch Phó Tinh lại thoăn thoắt tách ra xa.
Cố Nghịch ngước lên nhìn phía trên, khẽ thở dài: "Thật khiến người ta đau lòng mà."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh chột dạ nói: "Cái đó... lúc nãy tui là đang giúp anh thôi, hông phải lời thật lòng đâu, anh đừng có để tâm nhé."
Trong lòng Cố Nghịch thấy buồn cười, phối hợp đáp: "Ừ."
Hai người cách nhau một đoạn thật xa, số trên thang máy nhảy rất chậm, tiếng giày cao gót vang lên.
Bạch Phó Tinh nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với Cố Nghịch, đứng sát rạt bên cạnh anh, trông cực kỳ thân mật.
Cố Nghịch nhếch môi.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc bảo: "Không được để công sức đổ sông đổ biển đâu."
Nụ cười trên môi Cố Nghịch khựng lại.
Vậy ra lúc nãy cậu thật sự đang diễn kịch à?
Cố Nghịch mặt không cảm xúc, cũng không hẳn là giận lắm.
Cái chuyện dỗi hờn rồi giận dỗi vu vơ này,
Thật sự.
Rất.
Là.
Trẻ con.
Cố Nghịch nhìn sang cậu.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Không cần cảm ơn đâu nha."
Cố Nghịch lại cúi người, trầm giọng bảo: "Bạn trai, hôn tôi một cái đi."
Bạch Phó Tinh: "?"
Cố Nghịch giữ nguyên tư thế đó, mặt không cảm xúc: "Cậu không định từ chối đấy chứ? Người khác thấy tôi chủ động như thế này mà cậu là bạn trai lại dửng dưng không đáp lại, chẳng lẽ cậu lại muốn công sức đổ sông đổ biển lần nữa sao?"
Bạch Phó Tinh bưng lấy đầu anh hôn một cái.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Người yêu là phải hôn vào má cơ."
Bạch Phó Tinh lập tức hôn "chụt" một cái lên má anh.
... Cố Nghịch có chút hối hận vì lúc nãy mình nói năng hơi bảo thủ quá.
Trong thang máy, Cố Nghịch nhìn nhìn nhìn góc nghiêng của cậu, khẽ ho một tiếng, đề nghị: "Chúng ta có thể đi dạo một chút, buổi tối cùng nhau về nhà."
Bạch Phó Tinh: "Chiều nay tui phải đi làm thêm rồi."
Cố Nghịch lần đầu tiên chủ động mời mọc người khác: "..."
Đi làm quan trọng hay là tôi quan trọng?
Cố Nghịch hỏi: "Cậu đi làm ở đâu?"
Bạch Phó Tinh: "Nhà ma ở công viên giải trí ạ."
Cố Nghịch: "..."
Ma đẹp hay là tôi đẹp?
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Ở đó còn thiếu người không?"
Bạch Phó Tinh khẽ phồng má, cố nhịn cười.
Lòng Bạch Phó Tinh ngứa ngáy, có chút không nỡ rời xa anh, nhỏ giọng hỏi: "Anh muốn qua đó chơi không? Tui sẽ bảo vệ anh."
Cố Nghịch từ chối: "Tôi không đi, trẻ con lắm."
Bạch Phó Tinh rũ mắt, thực ra cậu rất muốn đi dạo với Cố Nghịch, nhưng đã nhắn tin báo ông chủ nhà ma là chiều nay qua rồi, không thể thất hứa được.
Cố Nghịch thản nhiên hỏi: "Mấy giờ kết thúc?"
Mắt Bạch Phó Tinh sáng lên: "Tầm năm giờ ạ, xong việc chúng mình đi chung không?"
Cố Nghịch: "Ừm."
*
Cố Nghịch ước chừng cậu sắp xong việc nên qua đón, đợi một lúc không thấy người đâu, đành tự mua vé vào tìm.
Bên trong nhà ma tối om, đưa tay không thấy năm ngón, chỉ có những ngọn lửa ma trơi màu xanh bay lơ lửng.
... Cố Nghịch chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đến cái nơi như thế này, anh mặt không cảm xúc bước về phía trước.
Đời anh tuyệt đối không có chuyện gì nhảm nhí hơn chuyện này nữa.
Cố Nghịch liếc mắt một cái đã nhận ra ai đó, liền bước tới.
Sắp tan làm nên không có mấy người, Bạch Phó Tinh đang chán nản xoay qua xoay lại, đột nhiên mũi khẽ động, ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Sao Cố Nghịch lại tới đây nhỉ?
Chẳng phải anh ấy bảo trẻ con lắm sao?
Bạch Phó Tinh lao tới, há cái miệng đầy máu: "Oa!"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh lảo đảo, duỗi thẳng cánh tay, kéo dài giọng: "Sợ - không - hả -"
Cố Nghịch buồn cười, tóm lấy cổ tay đang múa may quay cuồng của cậu.
Ngón tay Bạch Phó Tinh cử động dọa người: "Gọi anh đi rồi đại ca đây sẽ tha cho."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh há to miệng một cách khoa trương: "A ngoạm."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Không hù người khác mà chỉ nhè mỗi tôi ra hù?"
Bạch Phó Tinh sáp lại gần: "Đúng thế."
Cố Nghịch bật cười.
Có con ma khác chạy tới định hù Cố Nghịch, Bạch Phó Tinh lập tức nói: "Không được hù." Anh ấy là của một mình tui thôi.
Con ma đó ngẩn người: "Đợi đã, anh ta có phải là -"
Bạch Phó Tinh lập tức chắn trước mặt Cố Nghịch: "Không phải, tối thế này cậu nhìn nhầm rồi đó!"
Bạch Phó Tinh đặc biệt hộ tống Cố Nghịch ra ngoài, chu đáo bảo: "Ở đây tối lắm, anh ngoan ngoãn đi theo sau lưng đại ca, đại ca đưa anh ra ngoài."
Cố Nghịch: "..."
Cậu tâm trạng cực tốt, vừa đi vừa nhảy chân sáo, dẫn Cố Nghịch đi vòng vào bên trong mật thất.
Khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, chân cậu vẫn còn ở bên ngoài, Cố Nghịch vội nắm lấy cánh tay kéo cậu về phía mình: "Cẩn thận."
Bạch Phó Tinh ngã nhào vào lòng anh.
Cố Nghịch bất lực.
Hậu đậu thế này, làm ở đây thật sự ổn sao?
Bạch Phó Tinh sờ sờ vách tường, nghiêm túc nói: "Đừng sợ, tui rành chỗ này lắm, để tui tìm công tắc cho anh."
Xung quanh tối đen như mực, rất yên tĩnh. Cố Nghịch nhìn người đang ở sát sàn sạt ngay trước mắt, ngón tay khẽ chạm vào áo cậu, đột nhiên không muốn tìm thấy công tắc nữa.
Cứ ở thế này, cũng không phải là không thể.
"Nếu anh sợ, tui có thể hát cho anh nghe - á -" Cậu suýt thì bị một ngọn lửa ma trơi bay tới tấn công.
Cố Nghịch ôm lấy eo cậu, che chở cả người cậu vào lòng mình.
Bạch Phó Tinh híp mắt cười: "Cảm ơn nha."
"Ồn quá." Cố Nghịch buông cậu ra, giơ tay ấn vào một chỗ trên tường, chậm rãi bước tiếp.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh đi theo, bàn tay lén lén lút lút nhích qua, dùng khuỷu tay đụng đụng anh: "Nắm tay đi."
Cố Nghịch hỏi ngược lại: "Muốn nắm tay?"
Bạch Phó Tinh gật đầu: "Người ta đều nắm tay mà."
Cố Nghịch: "... Người ta nắm tay là vì sợ."
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Ồ."
Cậu hụt hẫng rụt tay về, nhưng đột nhiên lại bị tóm lấy.
Cố Nghịch nắm tay cậu dắt đi về phía trước một cách tự nhiên.
Nắp quan tài bỗng dưng động đậy một cái, Bạch Phó Tinh giật nảy mình, nép sát về phía Cố Nghịch.
Cố Nghịch buồn cười, bảo vệ cái đồ "quỷ nhỏ" đang tự mình dâng tới tận cửa này.
Bạch Phó Tinh ngẩng đầu, trò chuyện với anh: "Vui không? Kích thích không?"
Cố Nghịch: "Cũng được."
Bạch Phó Tinh thừa cơ hỏi: "Anh thích nhất con vật nhỏ nào? Không trả lời là tui ăn thịt anh luôn đấy."
Cố Nghịch chẳng buồn để tâm, đáp thẳng: "Thỏ."
Bạch Phó Tinh sướng rơn trong lòng.
Cố Nghịch giơ tay chạm vào đầu cậu, mặt không cảm xúc: "Đừng diễn nữa, đồ ngốc."
Bạch Phó Tinh: "Dạ?"
Cố Nghịch nói: "Bạch Phó Tinh."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh ngẩn người: "Sao anh nhận ra được tui? Như thế này mà cũng nhận ra được?" Cậu dùng ngón tay chọc chọc Cố Nghịch, sán lại gần anh, "Chẳng phải anh bảo không đến cái nơi trẻ con thế này sao?"
"Ồn thật đấy." Cố Nghịch mặt không cảm xúc bước tiếp: "Khi nào xong việc?"
Bạch Phó Tinh: "Hôm nay sẽ muộn một chút ạ."
Cố Nghịch: "Ồ, vậy hôm nay cùng nhau về nhà."
Bạch Phó Tinh: "Dạ."
Bạch Phó Tinh đột nhiên ghé sát lại: "Anh có muốn nhìn tui một cái không?"
Cậu lén tháo mặt nạ ra cho Cố Nghịch nhìn một cái, rồi nhanh chóng đeo lại ngay.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Đẹp không?"
Cố Nghịch: "Kỳ -"
Bạch Phó Tinh chống nạnh, cơn giận bùng nổ: "Anh mới quái ấy, dám sỉ nhục người lao động, lát nữa tan làm xem tui xử anh thế nào!"
Kỳ thực rất đáng yêu. Cố Nghịch thầm nói nốt trong lòng với vẻ mặt không cảm xúc.
*
Cố Nghịch đợi cậu ở bên ngoài. Một người cao lớn ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ trong phòng ông chủ nhìn không hài hòa chút nào.
Ông chủ khui một chai bia lạnh, trò chuyện với anh: "Tiểu Bạch là nhóc con nhà cậu à?"
Cố Nghịch: "Vâng."
Ông chủ nhấp một ngụm bia, mãn nguyện nheo mắt lại: "Lần đầu tiên Bạch Bạch đến đây là vào ngày Thất Tịch, bảo là muốn làm thêm để mua quà, kết quả điện thoại cũng không mang, tiền lương toàn phải trả bằng tiền mặt."
Cố Nghịch khựng lại, nhớ lại món quà ngày hôm đó, và cả con thỏ nhỏ trông có vẻ rất mệt mỏi kia.
Cuối cùng anh đã biết làm thế nào mà cục bông nhỏ kia mua được quà cho mình.
Lòng Cố Nghịch xao động, một lúc sau mới mở lời: "Cảm ơn mọi người đã chiếu cố cậu ấy."
Ông chủ khen ngợi: "Nhóc con nhà cậu ngoan lắm, làm việc nghiêm túc, ai cũng quý cậu bé. Ăn cơm thì ăn hộp nhỏ thôi, nhưng cứ lĩnh lương là kiểu gì cũng đi mua cái loại trà sữa đắt tiền, thêm rõ nhiều topping, mà bản thân thì không nỡ uống, cứ phải giấu giấu cất cất đi."
Tim Cố Nghịch như bị thứ gì đó chạm khẽ vào, nhanh chóng tràn đầy, nghĩ đến người kia, nội tâm bị một loại tình cảm dịu dàng len lói.
Lúc lĩnh lương, Bạch Phó Tinh giả vờ rất thành thạo mở mã QR nhận tiền ra.
Ông chủ trêu chọc: "Có điện thoại rồi à?"
Bạch Phó Tinh lén nhìn Cố Nghịch, mắt cong cong: "Dạ!"
Cố Nghịch nhịn cười.
Trời đã tối hẳn, họ sánh vai bước đi trên đường. Ví tiền của Bạch Phó Tinh căng phồng, cậu vừa đi vừa nhảy chân sáo với tâm trạng cực tốt, đúng chất người hống hách nhất cái phố này.
Cố Nghịch nhìn cậu, trái tim dạo gần đây càng lúc càng thiếu bình tĩnh lại bắt đầu ngứa ngáy, thậm chí có chút... rạo rực.
Cách đó không xa có một quầy bán kẹo bông gòn.
"Cậu nhìn cái kia xem có giống," Cố Nghịch dừng một chút, "con thỏ nhà tôi không?"
Bạch Phó Tinh nhìn theo hướng tay anh, thấy cái kẹo bông tròn xoe như thế thì khóe môi giật giật: "Chẳng giống tí nào hết được chưa?"
Dạng thỏ của cậu làm gì mà tròn vo đến mức đó chứ?
Bạch Phó Tinh nhìn kẹo bông, lòng xốn xang: "Anh có muốn cùng tui -"
Cố Nghịch khựng lại, vành tai hơi đỏ: "Như thế có hơi nhanh quá không."
Anh chưa từng trải qua chuyện này bao giờ, không ngờ mình lại sắp yêu đương nhanh đến thế.
Dù có hơi nhanh thật, nhưng mà, nếu cậu ấy hỏi lại lần nữa, anh sẽ đồng ý ở bên cậu.
Bạch Phó Tinh: "Anh có muốn cùng tui-"
Không đợi cậu nói hết câu, Cố Nghịch đã làm vẻ miễn cưỡng mà nói: "Vậy thì thử xem sao." Nói đoạn, ngón tay anh khẽ động đậy, lén lút định nắm lấy tay cậu.
"Dạ?" Bạch Phó Tinh ngơ ngác một giây, "Tui đang định hỏi anh có muốn cùng tui đi mua kẹo bông gòn không, tui mời anh ăn."
Cố Nghịch: "..."
"Ồ," Cố Nghịch bình thản rụt tay về, "Không ăn."
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Nhưng mà tui muốn mua cho anh."
Cố Nghịch giơ tay xoa xoa đầu cậu: "Tiền tự mình làm ra thì lo mà tiết kiệm, không cần mua đồ cho tôi."
Bạch Phó Tinh không bỏ cuộc: "Thế kem thì sao, anh ăn không?"
Cố Nghịch lại từ chối lần nữa.
Bạch Phó Tinh cố gắng thuyết phục anh: "Nhưng mà cặp đôi thì được giảm nửa giá cây thứ hai á."
Cố Nghịch khựng lại, liếc nhìn cậu một cái: "Thế chúng ta có phải là cặp đôi không?"
Bạch Phó Tinh: "Dạ không."
Cố Nghịch nói giọng đầy chính nghĩa: "Không phải cặp đôi mà lại đòi hưởng phúc lợi của cặp đôi, cậu thấy có coi được không?"
Bạch Phó Tinh bĩu môi: "Anh nói cũng đúng."
Chẳng phải chỉ là ăn miếng kem thôi sao?
Chuyện bé xé to.
Làm quá vấn đề.
Quá đáng lắm luôn.
Một cơn gió thổi qua làm cát bay vào mắt, Bạch Phó Tinh dụi dụi, vành mắt đỏ hoe, cậu cúi đầu xoa xoa một hồi.
Cố Nghịch khựng lại, thử đưa tay chạm vào cậu, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút: "Bạch Phó Tinh."
"Dạ?" Bạch Phó Tinh ngẩng đầu, mắt nhắm mắt mở, nước mắt rơi lã chã.
Ngón tay Cố Nghịch khựng lại giữa không trung, có chút luống cuống. Anh tự kiểm điểm lại bản thân, thấy vừa rồi thái độ của mình quá lạnh lùng, làm người ta sợ phát khóc rồi.
Cố Nghịch nghiêm túc bảo: "Đợi tôi một chút."
Bạch Phó Tinh đứng yên tại chỗ, không biết anh đi làm gì.
Không lâu sau, Cố Nghịch quay lại, trên tay cầm một cây kẹo bông gòn và hai cây kem.
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch đưa qua: "Mua cho cậu đấy, đừng khóc nữa."
Bạch Phó Tinh vốn định phản bác, nhưng vừa thấy đồ ăn là mắt sáng rỡ: "Dạ được, không khóc nữa, hi hi."
Bạch Phó Tinh thản nhiên ôm lấy kẹo bông gòn, đưa cho Cố Nghịch một cây kem.
Cố Nghịch cầm giúp cậu, khẽ hỏi: "Còn muốn gì nữa không?"
Bạch Phó Tinh chỉ tay về phía vòng quay mặt trời: "Tui muốn chơi cái đó."
Cố Nghịch: "Trẻ con."
Bạch Phó Tinh lập tức lấy tay dụi mắt.
Anh nhìn đi, tui khóc rồi đây này.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh dụi dụi đầu vào lòng anh, cứ dụi mãi không thôi, thực ra cậu rất muốn thu nhỏ lại chui tọt vào lòng anh, nhưng bây giờ đang là dạng người, làm thế thì kỳ cục quá.
Cố Nghịch bị dụi đến mức lòng muốn tan chảy, anh bình thản kìm nén cái khóe môi đang muốn cong lên đến tận mang tai của mình xuống.
Bạch Phó Tinh giơ tay, vỗ vỗ lên đầu Cố Nghịch.
... Cố Nghịch tóm lấy cổ tay cậu.
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, một chỏm tóc ngốc trên đỉnh đầu Bạch Phó Tinh khẽ đung đưa trong không trung.
Cố Nghịch dời tầm mắt đi.
Sau đó Bạch Phó Tinh lấy ngón tay nắm lấy vạt áo anh, từng chút một kéo anh đến trước vòng quay mặt trời.
Trên cái bảng lớn dưới vòng quay mặt trời có viết bốn chữ to: [Chỉ dành cho cặp đôi].
Bạch Phó Tinh phồng má, giận dỗi nói: "Bộ kỳ thị người không có đôi có cặp hả?"
Cậu tiếp tục đọc xuống dưới, thấy có một dòng chữ đen nhỏ giải thích: [Vì không khí quá đỗi lãng mạn và mập mờ, hai người sẽ không tự chủ được mà hôn nhau.]
"Làm sao có thể?" Bạch Phó Tinh chẳng tin tí nào, "Hai cá thể có ý thức tự chủ thì sao lại không kiểm soát nổi chính mình chứ?"
Cố Nghịch nói: "Chiêu trò quảng cáo thôi."
Bạch Phó Tinh kéo kéo anh: "Chúng mình qua đó chơi đi."
Cố Nghịch từ chối: "Vô vị."
Bạch Phó Tinh dùng khích tướng kế: "Không lẽ anh sợ hả?"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Tôi sợ cái gì?"
Bạch Phó Tinh chỉ vào anh: "Anh sợ độ cao."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh lại nói: "Chắc là anh sợ anh mất kiểm soát rồi hôn tui chớ gì ha ha ha."
Cố Nghịch trực tiếp kéo cậu đi vào luôn.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.