Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 29: Cố Nghịch là thụ dưới thân tui

Bạch Phó Tinh ngửi thấy mùi hương của Cố Nghịch, định ngẩng đầu lên thì lại bị ai kia dùng lực ấn mạnh đầu vào lòng ngực.
Kể từ khoảnh khắc nhìn thấy cậu, trái tim treo lơ lửng suốt dọc đường của Cố Nghịch cuối cùng cũng được thả lỏng. Anh đanh mặt lại, trầm giọng nói: "Biết sợ rồi? Giờ đã biết ở bên cạnh tôi mới là an toàn nhất chưa?"
... Bạch Phó Tinh ngẩn ra một chốc, thử cử động một chút.
Cố Nghịch giữ chặt đầu cậu, ngón tay cái khẽ mơn trớn mái tóc mềm mại, bất lực nói: "Thế nên đã bảo đừng có chạy lung tung mà."
... Bạch Phó Tinh bị vùi chặt đến mức suýt thì nghẹt thở.
Cố Nghịch rũ mắt: "Sao không nói gì?"
Anh nhớ mỗi lần Bạch Phó Tinh sợ hãi đều sẽ nhào vào lòng mình, thế là càng ôm chặt hơn nữa.
Bạch Phó Tinh vốn đã bị nghẹt thở nay lại càng khó thở hơn: "Cố Nghịch ơi..."
Cố Nghịch nhẹ nhàng đáp: "Ừ, tôi đây."
Bạch Phó Tinh sắp bị nghẹt chết đến nơi: "Cứu mạng... tui không thở nổi..."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch vội vàng buông cậu ra.
Bạch Phó Tinh hít lấy hít để không khí trong lành, sau khi bình tĩnh lại thì nghi hoặc nhìn anh: "Anh bị làm sao thế? Ôm chặt như vậy làm tui suýt nữa thì đứt hơi rồi."
Cố Nghịch cúi người, giơ tay khẽ lau khóe mắt hơi ướt của cậu: "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"
Mắt Bạch Phó Tinh sáng lên: "Vừa rồi thú vị cực kỳ luôn á!"
Bạch Phó Tinh kể lại một lượt sự việc cho anh nghe, cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cười đến mức tui chảy cả nước mắt đây này."
Website TruyenLau.com Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch lặng lẽ đứng dãn khoảng cách với cậu ra, đồng thời chỉ muốn tự tát chết cái bản thân vừa mới phát điên đi ôm người ta lúc nãy.
Bạch Phó Tinh híp mắt cười: "Đúng rồi, sao anh lại tới đây?"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Tiện đường đi ngang qua thôi."
"Thật không?" Bạch Phó Tinh nhìn anh với vẻ không tin tưởng.
Website TruyenLau.com Cố Nghịch khẽ ho một tiếng, đánh trống lảng: "Sao gọi điện thoại không nghe?"
Bạch Phó Tinh đưa điện thoại cho anh, bĩu môi: "Hỏng rồi, không mở lên được."
Cố Nghịch nhìn một hồi: "... Hết pin rồi, sạc đầy là dùng được."
Bạch Phó Tinh gật gật đầu: "Dạ."
Ánh sáng xung quanh lờ mờ, Bạch Phó Tinh ghé sát lại gần, nghịch ngợm tháo khẩu trang của anh ra rồi liếc nhìn một cái.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Rõ ràng ánh đèn nơi này vừa đục vừa loạn, nhưng gương mặt người này vẫn thanh lãnh quý tộc, khí chất thoát tục khiến người ta cảm thấy xa tận chân trời.
Bạch Phó Tinh chỉ nhìn một cái rồi nhanh chóng đeo lại cho anh.
Cố Nghịch nói: "Bar của Cố Phong không phải ai cũng vào được đâu, không cần lo."
Anh hỏi: "Ở một mình có sợ không?"
"Không sợ, tui chơi vui lắm luôn," Bạch Phó Tinh lập tức đáp, "Tui không có uống rượu đâu nhé."
Cố Nghịch giơ tay, ngón cái chạm nhẹ vào đầu cậu, vừa buồn cười vừa bất lực.
Bạch Phó Tinh nhìn anh, đột nhiên phản ứng lại, mắt sáng rực: "Lúc nãy anh ôm chặt thế, có phải là đang lo lắng cho tui không?"
Vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc truyền đến: "Bé đáng yêu!"
Bạch Phó Tinh: "..."
Sao cái gã này tới nhanh thế nhỉ?
"Mỹ nhân ơi, vừa rồi dọa chết anh rồi, mãi mới trốn thoát được đấy!" Người kia chạy đến thở hồng hộc, không ngờ lại được gặp lại Bạch Phó Tinh, gã chạy thẳng tới, cảm thán: "Chúng ta đúng là có duyên thật sự!"
Hắn ta chú ý đến Cố Nghịch đứng bên cạnh.
Chiều cao của Cố Nghịch hoàn toàn áp đảo hắn, khí trường lại cực mạnh, đứng cạnh Bạch Phó Tinh trông vô cùng xứng đôi. Hắn cảm thấy khó chịu trong lòng, vênh váo hỏi: "Mày là thằng nào?"
... Anh ấy chính là cái người "không thoát khỏi thói đời" và có quan hệ cá nhân cực tốt với anh đó. Bạch Phó Tinh nén cười trong lòng.
Cố Nghịch rũ mắt nhìn Bạch Phó Tinh, sự chiếm hữu trong đáy mắt dần lan tỏa: "Vị này là?"
Bạch Phó Tinh lập tức nói: "Tui với anh ta không có quen -"
Người kia hét lớn: "Anh là người anh trai vừa mới trò chuyện cực kỳ vui vẻ với em đây mà!"
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch nhìn chằm chằm Bạch Phó Tinh.
"Mày biết tao là ai không?" Người kia cao ngạo đưa danh thiếp của mình qua.
Cố Nghịch rũ mắt, tùy tiện liếc một cái, khóe môi hơi nhếch lên.
Người kia không coi ai ra gì, thao thao bất tuyệt kể ra một tràng danh hiệu dài dằng dặc của bản thân.
Cố Nghịch nhẹ tênh thốt ra một câu: "Ồ, hóa ra là cái vị tiên sinh đầu tư bộ nào tạch bộ nấy, lần nào cũng bị Tề Vệ từ chối nhưng lần nào cũng kiên trì gửi mail quấy rối đây mà."
Người kia sững lại, tiến gần thêm một chút, nheo mắt nhận diện anh dưới ánh đèn hỗn loạn: "Mày là...?"
Mau nói anh là ai đi! Dọa chết gã đi! Bạch Phó Tinh lập tức mượn oai hùm đứng sóng vai cùng anh, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, âm thầm chuẩn bị thay anh tháo khẩu trang.
Đột nhiên vai bị người ta ôm lấy, Bạch Phó Tinh khó hiểu nhìn anh.
Tay Cố Nghịch đặt trên vai cậu một cách tự nhiên, bình thản nói: "Tôi là bạn trai của em ấy."
Hả? Bạch Phó Tinh trợn tròn mắt nhìn Cố Nghịch.
Mặt người kia xìu xuống hẳn: "Bé đáng yêu, không phải em bảo không có bạn trai sao? Chỉ có mỗi một cái người em thích gì gì đó thôi mà."
Bạch Phó Tinh: "Tui -"
Cố Nghịch cúi người, trầm giọng hỏi: "Em nói với người khác là em không có bạn trai à?"
Diễn sâu vậy luôn? Đây là tố chất nghề nghiệp à? Trong lòng Bạch Phó Tinh chấn động vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Tên kia nói: "Bé đáng yêu à, em thiệt tình làm anh đau lòng quá đi, rõ ràng lúc nãy chúng mình còn tám chuyện cực kỳ vui vẻ mà."
Bạch Phó Tinh: "..."
Lực đạo trên vai lại nặng thêm vài phần. Cố Nghịch bá đạo kéo cậu về phía mình, ngang nhiên tuyên bố chủ quyền: "Em trò chuyện với người khác vui vẻ như thế, có từng nghĩ đến cảm nhận của bạn trai mình chưa?"
Lố quá rồi nha, mặt Bạch Phó Tinh đỏ bừng lên.
Sao anh ấy lại đứng sát cậu thế này?
Cố Nghịch rũ mắt: "Hết 'bé đáng yêu' rồi lại đến 'mỹ nhân', em không định giải thích cho rõ ràng sao?"
Bạch Phó Tinh há miệng: "Cái... cái gì cơ?"
Cố Nghịch áp sát cậu, hạ thấp giọng: "Em có bạn trai chưa?"
Bạch Phó Tinh nhìn gương mặt anh ở ngay sát sàn sạt, khẽ nuốt nước miếng một cái rồi gật gật đầu.
Tên kia nói: "Anh không tin! Lừa con nít à! Tưởng cứ ôm vai bá cổ như anh em thế kia là thành bạn trai được chắc?"
Cố Nghịch thản nhiên đáp: "Dù anh có tin hay không cũng chẳng liên quan gì đến bọn tôi, nhưng tôi không thích cứ bị người khác nhìn chằm chằm mãi đâu."
... Bạch Phó Tinh "chụt" một cái lên mặt Cố Nghịch.
Tên kia vẫn chưa chịu từ bỏ: "Thế em không cùng anh một 'đêm vui vẻ' nữa à?"
Bạch Phó Tinh chưa kịp lên tiếng đã thấy vai mình bị siết chặt hơn.
Cố Nghịch nhướng mày, bình tĩnh hỏi: "Em muốn 'đêm vui vẻ' với gã?"
Dù giọng điệu anh vẫn như thường lệ, nhưng Bạch Phó Tinh có thể cảm nhận rõ ràng không khí xung quanh vừa lạnh đi mấy độ.
Bạch Phó Tinh lập tức thanh minh: "Không có nha!"
Tui có nói thế đâu! Tui là đang chúc hắn và người khác đêm tối vui vẻ mà!
Cậu nhìn gã kia, chủ động đưa tay ôm lấy eo Cố Nghịch, ngẩng mặt lên giải thích: "Tui muốn 'đêm vui vẻ' với anh cơ."
"Cái bọn yêu nhau hâm hấp!" Tên kia tức giận dậm chân chạy mất hút.
Hai người đứng sát sạt vào nhau, thân mật y hệt một đôi tình nhân thực thụ. Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động, anh không được tự nhiên mà rời tay đi.
Bạch Phó Tinh cũng vội vàng buông tay ra, nhanh chóng dịch người ra xa một chút.
Không gian bỗng chốc yên tĩnh, Bạch Phó Tinh lén nhìn anh một cái, thấy tai Cố Nghịch hơi đỏ lên.
... Lúc nãy chẳng thấy anh ấy có vẻ gì là ngượng ngùng cả.
Ngón tay Bạch Phó Tinh khẽ chạm vào vạt áo anh, nhỏ giọng nói: "Cái đó... cảm ơn anh đã giải vây giúp tui."
Cố Nghịch: "Ừ."
"Thật là ngại quá đi, hôm nay cảm ơn anh nhé," Bạch Phó Tinh cười hì hì một tiếng để phá tan bầu không khí ngượng ngùng, "Ha ha ha ha chắc chắn là anh đặc biệt đến đây tìm tui rồi."
Cố Nghịch: "Ừm."
Bạch Phó Tinh không ngờ anh lại "ừ" thật, cậu ngẩn người, tim đập thình thịch liên hồi.
Cố Nghịch nhếch môi: "Đồ thỏ ngốc."
Bạch Phó Tinh sợ đến mức không dám cử động: "Dạ?"
Cố Nghịch thản nhiên bước về phía trước: "Tôi cứ ngỡ là em đã tìm thấy con thỏ của tôi rồi chứ."
Dọa chết cậu rồi. Bạch Phó Tinh thở phào nhẹ nhõm, giả vờ trấn tĩnh: "Chưa có đâu, tìm thấy tui sẽ bảo anh ngay mà."
Cố Nghịch hỏi: "Lúc nãy người kia nói em có người mình thích, người em thích là ai thế?"
Vành tai Bạch Phó Tinh càng đỏ hơn, cậu lúng túng không dám nhìn anh.
Cố Nghịch dừng bước: "Tôi có quen không?"
Bạch Phó Tinh: "Tui... tui... Thế anh có người mình thích không?"
"Có."
Bạch Phó Tinh lập tức chớp thời cơ hỏi ngược lại: "Người anh thích tui có quen không?"
Cố Nghịch khựng lại một chút.
Xung quanh im ắng, Cố Nghịch tiến lại gần hơn, nhìn thẳng vào mắt cậu, nói rõ từng chữ: "Quen."
Bạch Phó Tinh suýt thì cắn phải lưỡi: "Người của tui... anh cũng quen luôn đó."
Cố Nghịch: "Thế thì trùng hợp thật đấy."
Bạch Phó Tinh mặt đỏ bừng: "Đúng... đúng thế thật."
Cố Nghịch nhìn cậu, bỗng nhiên mỉm cười một cái.
Trời ơi cái này thì ai mà chịu cho thấu!
Mấy cái giai thoại mà Cố Phong kể về anh ấy chắc toàn là giả hết rồi!
Người thế này, dù có từ chối người khác thì cũng chẳng bao giờ sợ ế cả đời đâu, thiếu gì người tình nguyện lao vào như thiêu thân!
Vả lại anh ấy còn cười đẹp thế này, cậu thấy anh ấy cực kỳ biết rành luôn á! Chẳng giống người không hiểu phong tình tí nào.
Đối với cậu mà còn thế này, thì với người anh ấy thích chắc chắn còn dịu dàng hơn nữa.
Chỉ cần anh ấy thích ai, làm gì có chuyện người đó không thích lại anh ấy được.
Trong lòng Bạch Phó Tinh đang rối như tơ vò, cậu nhỏ giọng nói: "Người anh thích chắc chắn cũng cực kỳ thích anh luôn."
"Thật không?"
Bạch Phó Tinh gật đầu cái rụp.
Cố Nghịch khẽ chạm vào tay cậu: "Vậy thì cậu -"
"A Nghịch!" Giọng của Cố Phong vang lên từ đằng xa, chưa thấy người đã thấy tiếng.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bình tĩnh rụt tay về.
Cố Phong chạy tới, quan tâm hỏi: "Tiểu Bạch! Em không sao chứ, ngại quá, anh quên mất là em đang đợi anh ở quầy bar - A Nghịch, chú làm sao thế? Sao cứ nhìn anh chằm chằm vậy?"
"Không có gì," Cố Nghịch lạnh lùng thu hồi tầm mắt, mặt sa sầm xuống, "Sao anh lại bỏ cậu ấy một mình ở quán bar?"
Cố Phong vốn đang tự kiểm điểm rất tốt, nhưng bị đứa em nhỏ tuổi hơn dạy bảo thì lập tức thấy mất mặt, cứng họng nói: "Cậu ấy lớn tướng thế kia rồi, trông chừng kỹ thế làm gì?"
Cố Nghịch: "Cậu ấy chưa từng đến những nơi như thế này."
Cố Phong cãi chày cãi cối: "Thì cứ coi như là một trải nghiệm thần kỳ đi."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Cố Phong."
Cố Phong đuối lý, giọng điệu mất sạch khí thế: "Được rồi được rồi, chú làm gì mà căng thẳng thế -"
Anh ta khựng lại, đột nhiên phản ứng ra điều gì đó, nhìn nhìn hai người rồi nở một nụ cười trêu chọc xấu xa: "Lúc nãy ở đây không có ai, hai đứa đang làm gì đấy? Anh đến thật đúng là không đúng lúc chút nào."
Cố Nghịch: "..." Biết thế là tốt.
Cố Phong cười hì hì gian xảo: "A Nghịch, có phải chú thích Tiểu Bạch rồi không?"
Không đợi Cố Nghịch trả lời, Bạch Phó Tinh mặt đỏ rần, lập tức nói: "Anh đừng nói bậy, anh ấy không có thích tui đâu."
Cố Phong cười xấu xa: "Thế có phải em thích nó không? Mặt đỏ thế kia kìa."
Cố Nghịch nhìn sang: "Cố Phong."
Cố Phong: "..."
Tại sao đứa nào cũng nhảy vào bao biện cho đứa kia thế nhỉ?
Cố Phong vỗ tay một cái, diễn sâu bảo: "Ái chà, không thích thì lại hay quá cơ!"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch biết ngay là sắp chẳng có chuyện gì tốt đẹp rồi.
Quả nhiên Cố Phong nói: "A Nghịch này, tiểu thư nhà họ Chu đối tác của anh vẫn luôn ngưỡng mộ em đấy, hay là gặp mặt một chút đi?"
Cố Nghịch lạnh lùng đáp: "Anh không thấy chán à?"
Cố Phong nghiêm túc bảo: "Tiểu thư nhà họ Chu vừa xinh đẹp lại vừa tốt tính, cô ấy nhắc với anh mấy lần rồi, nói là có việc chính sự muốn tìm em, anh lỡ hứa với người ta rồi!"
Cố Nghịch: "Việc gì?"
Cố Phong: "Em cứ qua đó xem là biết ngay chứ gì? Tiểu Tinh Tinh, em thấy anh nói đúng không?"
Bạch Phó Tinh nhẹ giọng đáp: "Dạ đúng ạ."
Đúng? Cố Nghịch quay sang nhìn cậu.
Ngón tay Bạch Phó Tinh khẽ cử động, cậu nghiêm túc nói: "Đi xem thử cũng đâu có sao."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc, sau đó khóe môi hơi nhếch lên, nặn ra một nụ cười.
Bạch Phó Tinh: "..." Không muốn cười thì đừng có cười! Đáng sợ quá đi mất!
Cố Phong mời mọc: "Tiểu Bạch, mai đi dự tiệc bikini với anh đi!"
Bạch Phó Tinh tò mò: "Đó là cái gì ạ?"
Cố Phong: "Ở đó toàn là trai xinh gái đẹp bổ mắt lắm, vui cực kỳ luôn - A Nghịch, chú đi nhanh thế làm gì? Đợi bọn anh với -"
Về đến nhà, bầu không khí trở nên quái dị, không khí như lạnh thêm vài độ.
Ai đó đang không ngừng tỏa ra hàn khí, từ lúc về nhà đến giờ không thèm nói với hai người họ một câu nào.
Hai người kia ngồi ở phòng khách ăn gà rán, uống nước trái cây. Cố Phong cắn một miếng gà rán, cảm thán: "Lần cuối cùng Cố Nghịch như thế này là hồi còn ở nhà trẻ đấy."
Hồi đó anh lừa lấy mất cuốn sách của Cố Nghịch, cậu nhóc Cố Nghịch đanh mặt lại, chiến tranh lạnh với anh suốt cả tuần trời.
Cậu nhóc Cố Nghịch đi đến đâu là tỏa ra khí lạnh đến đó, không khí trong nhà mấy ngày ấy cứ gọi là rét run.
Nhưng từ khi trưởng thành, anh đã chẳng thèm dùng đến cái trò trẻ con, à không, trò con nít ranh như chiến tranh lạnh này nữa
.
Bạch Phó Tinh ôm miếng gà rán, đứng dậy đi tìm Cố Nghịch.
Cố Nghịch vừa vặn bước ra, tóc hơi ướt, trông anh và hai cái người đang cầm miếng gà dính đầy nước sốt kia hoàn toàn không cùng một thế giới.
Anh rũ mắt, nhìn xuống hai người ở phòng khách dưới lầu: "Hai vị, bây giờ là mấy giờ rồi?"
Cố Phong: "Mười giờ."
Cố Nghịch thản nhiên: "Biết là nửa đêm rồi mà còn chưa đi ngủ à?"
Cố Phong: "..."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch khẽ nâng mí mắt, để lại một câu: "Cố Phong, về phòng mình đi. Bạch Phó Tinh, qua đây."
"Dạ." Bạch Phó Tinh lau lau tay, vội vàng dọn dẹp đống giấy gói còn lại rồi chạy lạch bạch lên lầu.
Cố Phong cũng định đi theo lên.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc mở cửa phòng ngủ, Bạch Phó Tinh bước vào, Cố Phong cũng muốn lách vào theo thì bị tiếng cửa đóng "rầm" một cái chặn ngay ngoài rìa.
Không khí trong phòng hơi lạnh lẽo, Cố Nghịch không có ý định chỉnh nhiệt độ nước cho cậu, cũng không định ngủ cùng cậu, chỉ đơn thuần là giám sát cậu, bởi vì -
Cố Nghịch mặt lạnh tanh: "Ngủ sớm đi, trạng thái không tốt thì đi hồ bơi kiểu gì?"
Bạch Phó Tinh ngồi bên mép giường, co chân lại, hai bàn chân lơ lửng khẽ đung đưa.
Cố Nghịch: "Chân ngắn thật."
Bạch Phó Tinh lập tức đứng phắt dậy, ngước mặt nhìn anh.
Rõ ràng là chỉ kém anh ấy có một chút xíu thôi mà!
Cố Nghịch giữ khoảng cách với cậu.
Bạch Phó Tinh sán lại gần, lén lút kiễng chân, khẽ cụng đầu vào đầu anh một cái.
Sắc mặt Cố Nghịch hòa hoãn hơn đôi chút, anh quay người đi chỉnh nhiệt độ nước cho cậu.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Tự mà học đi, chẳng lẽ bắt tôi chỉnh nước với ngủ cùng cậu mãi à?"
Mặt Bạch Phó Tinh hơi nóng lên, thầm nghĩ trong lòng: Hông thèm học đâu, anh giúp tui mãi mãi mới là tốt nhất.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đợi cậu trong phòng.
Sau đó, anh vẫn lạnh lùng nằm ngủ cùng cậu.
Nói là bắt người ta học, nhưng lại chẳng thèm cho người ta lấy một cơ hội để thực hành.
Có anh ở bên cạnh, Bạch Phó Tinh yên tâm nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Lúc cậu ngủ trông rất ngoan, lông mi dài và cong vút, sống mũi tinh tế, đôi môi mang sắc hồng nhạt, trông mềm mại cực kỳ.
Cố Nghịch dời tầm mắt, giơ tay kéo chăn đắp kín cánh tay đang để lộ ra ngoài của cậu.
Thực ra, mãi mãi chỉnh nước và ngủ cùng cậu...
Cũng không phải là không thể.
Cố Nghịch nhìn cậu một lúc rồi rời khỏi phòng.
Cố Phong đang ở trong phòng mình hát hò như điên, tiếng hát vang dội thấp thoáng truyền ra từ căn phòng vốn cách âm rất tốt.
Cố Nghịch: "..."
*
Tầng thượng của quán cà phê có tầm nhìn rất tốt, yên tĩnh thanh nhã, không có thẻ VIP chuyên dụng thì không vào được.
Chu đại tiểu thư xinh đẹp thanh lịch, phong thái ung dung bước tới. Nhìn thấy Cố Nghịch, cô ngẩn người mất hai giây: "Hàng thật giá thật này."
Cố Nghịch: "..."
Chu đại tiểu thư ngồi xuống đối diện, cố nén sự phấn khích: "Cố thần, chào anh!!!"
Cố Nghịch: "Có chuyện gì?"
Chu đại tiểu thư: "À thì, để em tự giới thiệu trước, em là một trong số ít những fan mẹ luôn lo lắng cho đại sự cả đời của thầy Cố đây -"
... Cố Nghịch lấy ngón tay day day trán, rũ mắt nhìn chằm chằm vào khung chat WeChat của Bạch Phó Tinh.
Chu đại tiểu thư: "Em muốn biết trong mấy cái tin đồn kia có cái nào là thật không?"
Cố Nghịch: "Không có."
Chu đại tiểu thư thất vọng tràn trề: "Một cái cũng không có sao? Thậm chí chỉ cần có một cái thôi là fan tụi em mãn nguyện lắm rồi."
Cố Nghịch: "..."
Chu đại tiểu thư nhìn chằm chằm anh suốt hai phút, thầm cảm thán đúng là cực phẩm, so với anh thì mọi thứ xung quanh đều trở nên lu mờ.
Cô ngước mắt lên, đột nhiên khựng lại: "Thầy Cố, hướng tám giờ phía sau bên trái của anh -"
Cố Nghịch: "Cái gì?"
Chu đại tiểu thư lộ vẻ mặt mê trai: "Có một anh chàng đẹp trai lắm nha -"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch rũ mắt, nhìn khung chat với Bạch Phó Tinh vốn đã mở từ đầu, bình thản thoát ra, rồi lại bấm vào.
Chu đại tiểu thư: "Từ lúc vào đến giờ, cứ hằm hằm sát khí nhìn chằm chằm tụi mình suốt ấy."
Cố Nghịch khựng lại một chút, vờ như vô tình quay đầu lại.
Vừa vặn nhìn thấy một cái đầu nhỏ lén lén lút lút đang nấp sau lẵng hoa.
Cố Nghịch nhếch môi, trong mắt hiện lên ý cười.
Cái này thì ai mà chịu cho thấu, Chu đại tiểu thư hóng hớt hỏi: "Là bạn trai ạ?"
Cố Nghịch: "Không phải."
Chu đại tiểu thư rất hiểu chuyện: "Tạm thời không phải ạ?"
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng.
Chu đại tiểu thư nhìn lướt qua, trái tim như muốn tan chảy: "Đứa nhỏ này đáng yêu quá, mà không biết cậu ấy vào đây bằng cách nào nhỉ? Vào đây chẳng phải cần có thẻ VIP sao?"
Cố Nghịch hỏi Cố Phong: [Bạch Phó Tinh đâu?]
Cố Phong: [Chưa kịp qua đây đã chuồn mất tiêu rồi, bảo là người không khỏe, muốn về nhà ngủ.]
Cố Nghịch: [Ồ.]
*
Bạch Phó Tinh là nhờ "quẹt thẻ mặt" mà vào được.
Cố Nghịch vừa vào trước, cậu đã lót tót theo sau ngay.
Bảo vệ mặc định cậu và Cố Nghịch có quen biết, lại thấy cậu trông xinh xẻo, thầm nghĩ chắc là tiểu công tử nhà nào đó nên chẳng buồn ngăn cản.
Hừ, hai người họ vậy mà trò chuyện lâu thế không biết.
Bạch Phó Tinh thấy lòng mình chua loét, cứ nhìn chằm chằm vào liên lạc duy nhất trong WeChat, chọc chọc điện thoại, tức giận đổi tên WeChat của mình thành: Cầu Bông Đại Tổng Công.
Sau đó đổi ghi chú của Cố Nghịch thành: Cố Nghịch là thụ dưới thân tui.
Hả giận xong, cậu nhấn quay lại, vừa hay nhìn thấy ở góc trên bên phải dòng chữ [Cố Nghịch là thụ dưới thân tui] đang nhập văn bản...
Hôm đầu tiên Bạch Phó Tinh nhận điện thoại, trong WeChat đã có Cố Nghịch rồi, nhưng cả hai chưa từng nhắn tin cho nhau mà toàn liên lạc qua gọi điện.
Tin nhắn của "Cố Nghịch là thụ dưới thân tui" gửi đến: [Đang làm gì thế?]
Bạch Phó Tinh gõ lạch cạch: [Đang ở hồ bơi! Toàn là trai xinh gái đẹp! Siêu cấp bổ mắt luôn!]
Cố Nghịch phát hiện cậu vừa đổi tên thành Cầu Bông Đại Tổng Công, không nhịn được cười: [Thế à?]
Bạch Phó Tinh muốn chọc tức anh: [Có muốn xem ảnh không!]
Cố Nghịch: [Thế thì xem chút nào.]
Bạch Phó Tinh: [Hông cho xem!]
Bạch Phó Tinh đã tính kỹ rồi, lát nữa cậu sẽ đi làm thêm ở nhà ma, lần này kiếm được tiền, không mua trà sữa cho anh ta nữa!
Bạch Phó Tinh nhắn tin cho ông chủ: Tui là Bạch Phó Tinh đây ≧▽≦, chiều nay có cần người không ạ?
Ông chủ trả lời siêu nhanh: Đang thiếu người lắm đây, Tiểu Bạch mau qua đây đi!
Bạch Phó Tinh ngẩng lên, Cố Nghịch ở cách đó không xa vừa vặn quay đầu lại, khóe môi đang nhếch lên cười.
Anh ta vui đến thế cơ à? Bạch Phó Tinh trong cơn thịnh nộ bỗng mọc tai ra, cậu lập tức đưa tay bịt chặt lấy, nhìn ngó xung quanh rồi chạy tót vào nhà vệ sinh soi gương.
Cậu bịt tai, nói với gương: "Cái đồ xấu xa, suốt ngày thả thính lung tung."
"Nói anh đấy, sau này chỉ được cười với mỗi tui thôi."
"Trông cũng có đẹp trai lắm đâu."
Bạch Phó Tinh lè lưỡi với gương: "Lêu lêu lêu."
Cậu bịt tai, dự định lát nữa ra ngoài sẽ mua cái mũ đội vào rồi mới đi làm ở nhà ma.
Bạch Phó Tinh sắp xếp mọi thứ xong xuôi, quay người đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa đã đụng ngay người quen.
Cố Nghịch đang khoanh tay, thong dong tự tại nhìn cậu.
... Chẳng biết anh tới từ lúc nào, đã nghe thấy được bao nhiêu rồi.
Sắc mặt Bạch Phó Tinh thay đổi xoành xoạch, sau đó giả vờ như không thấy anh, bình tĩnh đi ngang qua. Lúc vừa lướt qua vai anh, cậu vắt chân lên cổ mà chạy.
Nhưng chưa chạy được hai bước đã bị túm lại.
*
Cố Nghịch giơ tay, ngón tay thon dài móc lấy áo cậu: "Đi đâu đấy?"
Bạch Phó Tinh nhắm tịt mắt, thầm nghĩ sao mình lại đen đủi thế không biết. Cậu trấn tĩnh lại, đành mặt dày quay người chào anh một tiếng: "Thật là trùng hợp quá."
Cố Nghịch tiến lại gần.
Bạch Phó Tinh theo bản năng lùi lại một bước.
Cố Nghịch dồn cậu vào hành lang, khóe môi hơi nhếch lên: "Ừ, trùng hợp thật."
Bạch Phó Tinh ngước mắt nhìn trần nhà.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Hình như lúc nãy tôi nghe thấy cậu đang hỏi thăm một người hay thả thính lung tung mà trông cũng chẳng đẹp trai cho lắm thì phải."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh cứng giọng: "Đúng thế! Chẳng lẽ tui không được phàn nàn à!"
"Dĩ nhiên là được," Cố Nghịch ép sát thêm một bước, trầm giọng nói, "Có điều, chẳng phải giờ cậu nên ở hồ bơi với Cố Phong sao?"
Bạch Phó Tinh ưỡn ngực, lý lẽ hùng hồn: "Tui chơi chán rồi, không được à?"
Cố Nghịch nhìn cậu, rồi bảo: "Bỏ tay ra."
Bạch Phó Tinh bịt chặt đôi tai thỏ của mình, cảnh giác lùi lại một bước cho đến khi bị ép vào góc tường.
Cố Nghịch giơ tay lên.
Bạch Phó Tinh: "Anh định làm gì -"
Tay Cố Nghịch vươn thẳng ra sau lưng cậu, nhẹ nhàng túm lấy cái mũ áo hoodie rồi trùm lên đầu cậu.
Cố Nghịch bất lực nói: "Tay không mỏi à?"
Có ngốc không cơ chứ? Không biết đội mũ lên à?
... Lúc nãy cậu vậy mà quên mất áo có mũ, tai Bạch Phó Tinh khẽ động đậy.
Cố Nghịch quay mặt đi, không nhìn cậu nữa.
Bạch Phó Tinh cảm thấy mũ đã đè lên tai rồi, cậu lén thò tay vào trong mũ áo hoodie, vuốt ve đôi tai thỏ mềm mại cho nó nằm bẹp xuống thật phẳng phiu.
Cố Nghịch dùng ánh mắt liếc thấy hành động nhỏ của cậu, suýt thì bị đáng yêu chết.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu