Cố Nghịch ngẩn người.
Đêm qua đã đi tìm đồ cho anh sao?
Nhìn tui làm gì? Thỏ nhỏ thu vuốt lại vẻ không quan tâm.
Cũng không phải tui cố ý đi tìm đâu, nó tự lăn vào ổ của tui đấy, vẫn chưa làm hòa với anh đâu nhé.
Cục bông nhỏ thấy anh không động tĩnh gì, bèn dùng vuốt đẩy đẩy, sao còn chưa cầm lấy?
Cố Nghịch ghé sát lại, chóp mũi cọ nhẹ vào cái đầu xù lông của cậu, khẽ nói: "Cảm ơn."
Cục bông nhỏ cực kỳ ngượng ngùng, nhích nhích người rồi xoay lưng đối mặt vào tường.
Cố Nghịch ở phía sau gãi gãi đầu cậu: "Thỏ nhỏ."
Đừng có dùng cái giọng điệu như thể quan hệ của chúng ta tốt lắm để nói chuyện với tui.
Tui còn chưa làm hòa với anh đâu, nếu biết điều thì mau đi mua một thùng kem về tích trữ cho tui đi.
Cố Nghịch: "Cục bông."
Cục bông nhỏ lén liếc anh một cái.
Cố Nghịch mở miệng, quyết định xin lỗi vì sự lạnh lùng ngày hôm qua. Anh chưa từng làm việc này bao giờ nên có chút không tự nhiên: "Đến tìm nhóc làm hòa đây."
Cục bông nhỏ đỏ mặt hừ nhẹ một tiếng.
Cố Nghịch nựng cậu: "Cục bông."
Cục bông nhỏ ngượng nghịu khoanh vuốt lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thực ra hôm qua kem đúng là có ăn hơi nhiều thật, Cố Nghịch cũng là vì tốt cho cậu thôi.
Cậu không nên nổi tính khí động vật nhỏ như vậy.
Cố Nghịch: "Thỏ ngốc." TruyenLau
Nói năng kiểu gì thế hả! Thỏ nhỏ hung dữ quay người lại.
Vừa quay người đã bị Cố Nghịch ôm chặt vào lòng.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc, chốt hạ một câu: "Vậy coi như làm hòa rồi nhé."
Cục bông nhỏ: "..."
Website TruyenLau.com
Cố Nghịch rộng lượng bảo: "Nhóc có thể ôm đầu tôi."
Cục bông nhỏ: "..." Ai thèm ôm đầu anh chứ?
Cố Nghịch nắm lấy vuốt cậu, đặt lên đầu mình một cách đầy nghi thức, nghiêm túc nói: "Chính thức làm hòa."
Cục bông nhỏ: "..."
Anh ta đã từng chiến tranh lạnh với người khác bao giờ chưa vậy? Làm gì có kiểu làm hòa thế này?
Cố Nghịch đầy ẩn ý: "Nhóc có thể tranh thủ đưa ra vài yêu cầu quá đáng."
Ví dụ như để tôi hôn một cái chẳng hạn.
Thỏ nhỏ lắc đầu, cậu không phải loại thỏ quá đáng như thế.
Cố Nghịch: "Ồ."
Cục bông nhỏ nhịn cười.
Cố Nghịch lấy ra một túi kẹo sữa nhỏ, cùng một chiếc hũ nhỏ đựng rất nhiều tiền xu: "Cho nhóc này, thích cái nào?"
Kẻ ngốc mới không biết chọn cái nào! Thỏ nhỏ ôm lấy túi kẹo sữa đầy mãn nguyện.
Cố Nghịch buồn cười, xoa đầu cậu: "Đều là của nhóc cả, chẳng phải thích tích trữ mấy thứ này sao? Để vào kho báu nhỏ đi."
Thỏ nhỏ liếc nhìn anh một cái, đã hiểu ra vấn đề, cậu nhận lấy hũ tiết kiệm nhỏ, dùng vuốt ôm khư khư giữ kỹ.
Coi như đây là tiền sính lễ anh tự bỏ ra vậy.
Sao Cố Nghịch lại tốt thế nhỉ?
Thỏ nhỏ vô cùng ngượng ngùng phát cho anh mười tấm "thẻ vợ hiền", đồng thời quyết định lần sau nếu mình có nổi giận thì sẽ chỉ thu hồi lại một tấm tùy theo tình hình thôi.
Cố Nghịch lại thừa cơ tự đề cử mình, xích lại gần một chút, ẩn ý ám chỉ: "Còn cần gì nữa không?"
Ví dụ như để tôi hôn một cái chẳng hạn.
Thỏ nhỏ cúi đầu, nhích nhích về phía anh: Anh có thể hôn tui một cái không?
Cố Nghịch hôn một cái lên đầu cậu.
Dễ chịu quá đi mất!
Thỏ nhỏ ngồi đờ ra trên mặt đất.
*
Đầu óc cục bông nhỏ quay cuồng, lúc đứng dậy lần nữa suýt chút nữa thì đứng không vững, phải định thần lại rất lâu.
Cố Nghịch: "Không thoải mái à?"
Chỉ là tui thấy quá đà dễ chịu thôi mà. Cục bông nhỏ mềm nhũn ngã gục vào trong ổ, hóa thành một vũng nước, thầm cảm thán trong lòng: Vợ của cậu thật khiến người ta phải mê mẩn.
Thỏ nhỏ lúc này chỉ muốn ngủ, đặt vuốt lên mép ổ mềm, vẫy vẫy tay với anh.
Hôm nay cậu định ở nhà đánh một giấc thật dài.
Cố Nghịch giúp cậu đóng cửa sổ lại, căn phòng tối đi đôi chút: "Nếu... nhớ tôi thì gọi điện thoại."
Cục bông nhỏ ôm chiếc chăn nhỏ chuyên dụng, gật gật đầu.
Cục bông nhỏ ngủ một giấc thật thỏa mãn, ngủ mãi tới tận chiều mới tỉnh. Lúc tỉnh dậy cảm thấy lồng ngực rất bí bách, đầu óc vẫn cứ choáng váng, nặng nề.
Lạ thật, sao lại khó chịu thế này?
Bầu trời mây đen dày đặc, sập tối bắt đầu nổi gió, cây cối bên ngoài bị thổi nghiêng ngả.
Thỏ nhỏ vẫn như thường lệ chạy ra phòng khách, ôm chiếc áo sơ mi của Cố Nghịch, nằm trên sofa đợi anh về.
Trời tối sầm lại, một tia sét đánh xuống vang dội.
Cục bông nhỏ giật nảy mình, vội vàng rúc sâu vào trong đệm sofa.
Mưa rơi ào ào, xen lẫn tiếng sấm nổ đùng đoàng.
Một lúc sau tiếng sấm dứt, thỏ nhỏ thử ló đầu ra, một tia chớp màu xanh tím rạch ngang trời, cả căn phòng sáng rực lên trong chốc lát, dọa cậu sợ đến mức lại rụt đầu vào.
Thỏ nhỏ sợ nhất là tiếng sấm.
Loại tiểu yêu quái như các cậu đều có một nỗi sợ sấm sét bẩm sinh.
Bao giờ Cố Nghịch mới về đây?
Cục bông nhỏ sợ hãi thu mình thành một cục.
Cố Nghịch có chút tâm thần bất định.
Trợ lý nói: "Anh, mưa lớn quá, lát nữa chúng ta hãy về."
Cố Nghịch nhìn trời: "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
Trợ lý đáp: "Chín giờ rưỡi ạ."
Trong lòng Cố Nghịch bồn chồn bất an một cách kỳ lạ, anh cầm lấy áo khoác rồi đi thẳng ra ngoài.
"Bên ngoài vẫn còn đang mưa mà!" Trợ lý Tô hét gọi với theo sau.
Thỏ nhỏ yếu ớt hơn hẳn ngày thường, dù đang ôm áo của Cố Nghịch nhưng bấy nhiêu vẫn là chưa đủ.
Lúc này cậu khao khát hơi ấm của Cố Nghịch vô cùng, thực sự không chống chọi nổi nữa, đành cố gắng đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Cục bông nhỏ tranh thủ lúc tiếng sấm tạm ngưng để nhảy xuống khỏi sofa.
Chớp giật qua, dường như muốn chẻ đôi thân mình cậu. Sấm sét giống như những con dã thú đang nhe nanh múa vuốt, cục bông nhỏ sợ đến mức nhũn cả chân, chẳng biết bằng cách nào mà chạy được vào phòng ngủ, nhanh chóng rúc sâu vào trong chăn.
Thỏ nhỏ giấu mình thật kỹ, đôi tai dán chặt vào đầu, nhưng tiếng sấm vẫn truyền rõ mồn một vào tai.
Cậu nhớ Cố Nghịch quá.
Giá mà Cố Nghịch ở đây thì tốt rồi.
Lúc này trong đầu toàn là hình ảnh của Cố Nghịch, dường như chỉ có nghĩ về người đàn ông đó mới có thể xoa dịu được nỗi sợ hãi.
Phía chân trời, tia chớp xanh tím rạch qua, theo sau lại là một tiếng sét nổ vang.
Cả cục thỏ run bắn lên, sợ đến phát khiếp, hốc mắt đỏ hoe.
Bao giờ Cố Nghịch mới về?
Có phải hôm nay anh không về nữa không?
Bên tai là tiếng sấm nổ vang trời, thỏ nhỏ không thể cử động nổi, đầu óc choáng váng trầm trọng, cảm thấy có lẽ mình sắp chết mất rồi.
Cố Nghịch thu ô lại, nước mưa trên nan ô chảy xuống như trút. Anh trở về vội vã, gấu áo bị mưa đánh ướt sũng một mảng.
Cục bông nhỏ không lao tới vồ lấy anh như mọi ngày.
Phòng khách yên tĩnh lạ thường, không thấy bóng dáng cục bông đâu. Cố Nghịch đi thẳng vào phòng ngủ, ánh chớp khiến căn phòng sáng mờ, một khối nhỏ trong chăn đang run rẩy bần bật.
Cố Nghịch đi tới, cúi người vuốt ve lớp chăn đang nhô lên như để trấn an, anh bật đèn đầu giường, xung quanh được bao phủ bởi ánh sáng vàng nhạt ấm áp.
Có lẽ là cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cục bông nhỏ bỗng dưng chui tọt ra khỏi chăn, nhảy thẳng vào lòng anh.
Cố Nghịch ôm chặt lấy cậu.
Cục bông nhỏ dùng vuốt bịt chặt tai lại.
"Đừng sợ." Cố Nghịch xoa đầu cậu, muốn giúp cậu che tai nhưng cậu tự bịt chặt quá rồi, anh không biết phải làm sao, đành để tay hờ hững giữa không trung.
Cố Nghịch cùng cậu rúc vào trong chăn.
Cả một quả cầu thỏ đều giấu kín trong lồng ngực anh, cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Cố Nghịch một tay bảo vệ cậu, tay kia che đi đôi tai của cậu.
Đôi mắt mất một lúc mới thích nghi được với bóng tối, thỏ nhỏ mơ màng nhìn anh, đôi tai vốn dán chặt vào đầu dần buông lỏng, mềm rũ xuống.
Bên ngoài vẫn chớp giật đùng đoàng, nhưng lúc này chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Hơi thở của Cố Nghịch bao vây lấy cậu từ mọi phía, não bộ thỏ nhỏ như bị đình trệ, dường như mọi sấm sét ngoài kia đều không còn tồn tại.
Chân trời bỗng vang lên một tiếng sấm lớn, cậu theo bản năng rùng mình một cái.
Cố Nghịch che chở cho cậu: "Đừng sợ, ngủ một giấc là ổn thôi."
Thỏ nhỏ nhắm mắt, một lúc sau lại lén mở mắt xem anh đã ngủ chưa.
Cố Nghịch khẽ nói: "Đợi nhóc ngủ rồi tôi mới ngủ."
Thỏ nhỏ vô cùng ngượng ngùng, chẳng biết phải cảm ơn anh thế nào cho phải.
Sao anh ấy lại dịu dàng đến thế? Thỏ nhỏ mơ màng nghĩ ngợi, dần thả lỏng và từ từ chìm vào giấc ngủ.
Cảm giác nóng nực bứt rứt lúc ẩn lúc hiện lúc chiều lại trỗi dậy, tứ chi thỏ nhỏ bủn rủn, thần trí có chút mê muội, theo bản năng càng rúc sâu vào lòng Cố Nghịch hơn.
Cố Nghịch sát lại gần cậu thêm một chút.
"Cố Nghịch..." Một giọng thiếu niên trong trẻo nhưng rất yếu ớt vang lên trong đêm tĩnh mịch, yếu đến mức nếu không chú ý sẽ tưởng là ảo giác.
Cố Nghịch khựng người lại.
Anh nhận ra đó chính là giọng nói của thiếu niên trong hang động ngày hôm đó.
Máu trong người dường như chảy ngược, rất lâu sau anh vẫn chưa kịp hoàn hồn.
"Cố Nghịch..." Giọng nói mềm mại, ngọng nghịu như đang sụt sịt của thiếu niên lại vang lên.
Cố Nghịch mở miệng, cổ họng có chút khô khốc: "Ừ, tôi đây."
Thỏ nhỏ vô cùng ủy khuất, lẩm bẩm: "Cố Nghịch, em sợ..."
Cố Nghịch dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đầu cậu: "Đừng sợ, không sao đâu."
Thỏ nhỏ dần bình tĩnh lại, thi thoảng vẫn khẽ lầm bầm tên anh, Cố Nghịch cũng từng tiếng một đáp lời cậu.
Cho đến khi hơi thở của cục bông nhỏ đều đều, chìm sâu vào giấc ngủ.
Cố Nghịch có chút không tự nhiên, theo bản năng muốn giữ khoảng cách với cậu, nhưng khựng lại một chút, anh vẫn lấy tay che chở cho cậu thật kỹ.
Đêm khuya, một luồng sáng mờ ảo lướt qua, thỏ nhỏ biến thành một thiếu niên tóc đen tinh xảo, đầy lưu luyến mà rúc sâu vào lòng người bên cạnh, vừa yên lặng vừa ngoan ngoãn.
Cố Nghịch mơ một giấc mơ, bắt đầu là giọng nói của một thiếu niên ướt át: Tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh.
Anh mơ thấy cục bông nhỏ bám lấy mình, đột nhiên hóa thành dáng vẻ của thiếu niên, lao vào lòng anh như mọi khi. Gương mặt thiếu niên có chút mờ ảo, trên người tỏa ra hương thơm ngọt ngào thanh khiết, từ từ xích lại gần--
Cố Nghịch tỉnh dậy, người cứng đờ, theo bản năng nhớ lại giấc mơ đêm qua, quay đầu lại thì thấy cục bông nằm ngay sát đầu mình.
Cục bông nhỏ động đậy, mơ màng tỉnh giấc, vẫy vẫy vuốt chào anh một cái.
Cố Nghịch tách ra, giữ một khoảng cách với cậu.
Thỏ nhỏ thấy thoải mái hơn nhiều, cảm giác nóng nảy bứt rứt mấy ngày nay đã quét sạch sành sanh. Cậu không nhận ra có điểm gì bất thường, lại ngoan ngoãn sáp lại gần anh.
Giọng Cố Nghịch có chút khàn: "Xuống giường trước đi."
Cục bông nhỏ không hiểu, dụi dụi vào người anh.
Hôm qua chẳng phải còn rất tốt sao? Còn dỗ tui ngủ nữa mà.
Nghĩ đến đêm qua, trong lòng cục bông nhỏ có chút xao động khó tả, cứ muốn dính lấy anh.
Nhưng lần này không phải vì khó chịu mà muốn tiếp xúc, mà là--
Mà là một cảm giác rất kỳ lạ mà chính cậu cũng không rõ là gì.
Gương mặt Cố Nghịch không chút biểu cảm: "Xuống giường trước đi."
Cục bông nhỏ khó hiểu liếc nhìn anh một cái, đột nhiên phát hiện giữa lớp chăn mỏng có chỗ nào đó đang cộm lên, cậu chớp chớp mắt nhìn anh.
Anh ta chắc chắn là giấu đồ gì trong chăn rồi nên mới không muốn cho mình thấy.
Đồ keo kiệt!
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.