Cố Nghịch suốt quãng đường về đều không nói lời nào.
Bạch Phó Tinh cảm thấy về nhà kiểu gì cũng bị anh "xử lý", nên vừa về đến nơi đã lén biến thành cục bông nhỏ, trốn tịt dưới gầm bàn, không muốn bị anh phát hiện.
Cố Nghịch tìm mãi mới thấy cục bông nhỏ đang cuộn tròn dưới gầm bàn.
Cố Nghịch dở khóc dở cười: "Trốn ở đây làm gì?"
Cục bông nhỏ im lặng.
Cố Nghịch dỗ dành: "Ra đây đi, trong đó toàn bụi thôi."
Cục bông nhỏ ôm chặt lấy chính mình.
Cố Nghịch hết cách, phải bò vào trong tìm thỏ.
Bụng của cục bông nhỏ đã rất tròn rồi, trông cực kỳ tội nghiệp khi cứ ôm lấy khư khư cái bụng nhỏ. Để ngăn thỏ con chạy lung tung, việc đầu tiên Cố Nghịch làm là ôm lấy nó vào lòng.
Trong không gian chật hẹp, anh bảo vệ cục bông nhỏ của mình thật kỹ, một tay che đầu cho thỏ con, đầu ngón tay của bàn tay còn lại chạm vào cái bụng tròn lẳn, khẽ hỏi: "Em bé quấy em à?"
"Anh quấy em thì có." Cục bông nhỏ nhúc nhích thân mình, xoay người lại, lấy mông đối diện với anh.
Cố Nghịch hôn một cái lên cái đầu nhỏ lấm lem của thỏ con: "Sao mà uất ức thế này?" TruyenLau
Cục bông nhỏ không thèm nói chuyện.
Cố Nghịch ôm chặt lấy nó, hôn hôn lên đầu, rồi lại cúi xuống hôn lên cái bụng tròn vo.
Cục bông nhỏ né một cái, lý nhí bảo: "Xấu lắm."
TruyenLau.com
"Không xấu," Cố Nghịch dùng chóp mũi cọ cọ đầu thỏ, nghiêm túc nói, "Đẹp lắm."
Đầu của cục bông nhỏ hơi ửng hồng.
Cố Nghịch cười hỏi: "Em không thèm để ý đến anh nữa à?"
Website TruyenLau.com
Cục bông nhỏ gật gật đầu, vẻ mặt cực kỳ tủi thân: "Anh hung dữ với em."
"Anh cứ thế này này --" Cục bông nhỏ học theo vẻ mặt không cảm xúc của anh, đanh mặt lại, nhưng hình dạng của cục bông làm nó chẳng thể phát huy được tí uy nghiêm nào.
Cố Nghịch nhịn cười, nhưng cuối cùng nhịn không nổi, bật cười thành tiếng.
Cục bông nhỏ lén liếc nhìn anh một cái.
Ý cười trong mắt Cố Nghịch vẫn chưa tan hẳn, anh hôn liên tiếp mấy cái lên đầu nó: "Nhem nhuốc hết cả rồi, chúng mình ra ngoài có được không?"
Cục bông nhỏ chủ động ôm lấy cổ anh.
Cố Nghịch bảo vệ nó, bế nó từ dưới gầm bàn ra. Cục bông nhỏ hít hà không khí trong lành, hóa thành hình người, chóp mũi vẫn còn dính bụi, trông lấm lem hết sức.
Cố Nghịch ngoài miệng thì chê bai, nhưng tay lại nhẹ nhàng lau đi vết bụi trên mũi cậu, tiến lại gần quan sát kỹ càng: "Để anh xem nào."
Bạch Phó Tinh phồng má.
Cố Nghịch: "Chậc, thỏ nhỏ ở đâu ra mà bẩn thế này nhỉ?"
Cố Nghịch buồn cười: "Để xem có phải người nhà mình không nào?"
Bạch Phó Tinh làm một cái mặt quỷ thật xấu xí.
Cố Nghịch khẳng định chắc nịch: "Xem ra đúng là người nhà mình rồi."
Bạch Phó Tinh lập tức đánh anh, nhưng lại bị người ta bế bổng lên, cậu vô thức ôm lấy cổ anh: "Anh làm gì đấy?"
Cố Nghịch bế cậu đi về phía phòng tắm: "Tắm cho em, tiện thể làm chuyện xấu lúc nãy định làm trên xe."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh trần trụi ngâm mình trong làn nước nóng, hơi nước nghi ngút hun cho làn da cậu hiện lên màu hồng nhạt, cậu thoải mái nheo mắt lại.
Đôi chân cậu vừa trắng vừa thẳng, cơ thể như một bức tượng điêu khắc bằng tuyết tinh xảo, cậu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lấy tay che đi cái bụng hơi nhô lên.
Cố Nghịch buồn cười, gạt tay cậu ra.
... Bạch Phó Tinh lại che lại.
Cố Nghịch hôn lên chóp mũi cậu, ánh mắt vô cùng thành kính: "Bạch Phó Tinh đẹp nhất."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, đẩy cái đầu của anh ra.
Cố Nghịch nắm lấy tay cậu, cúi người đặt một nụ hôn lên trán cậu, mấp máy môi: "Thật sự không biết nên nói cảm ơn hay xin lỗi nữa."
"Hả?"
Chẳng lẽ không phải là mình nên xin lỗi sao?
Cố Nghịch kiên nhẫn dùng khăn lông bọc lấy mái tóc hơi ướt của cậu, lau lau: "Hôm nay anh không có giận, chỉ là lo lắng theo bản năng thôi."
Anh khựng lại một chút: "Dù biết em không giống người bình thường, nhưng anh vẫn không nhịn được mà lo cho em."
Bạch Phó Tinh nghe anh nói vậy thì thấy tự trách vô cùng: "Em --"
Cố Nghịch: "Mệt không? Có vất vả lắm không? Ở nhà có bí bách quá không em?"
Bạch Phó Tinh nhìn anh.
Không ngờ điều anh nghĩ tới lại là những chuyện này.
Trong mắt Cố Nghịch dâng lên niềm xúc động: "Có phải thấy uất ức lắm không --"
Bạch Phó Tinh: "Câm miệng!"
Cậu đỏ mặt, hùng hổ tuyên bố: "Không uất ức, ông đây yêu anh!"
Không khí im lặng trong giây lát, Cố Nghịch sững người, rồi khẽ nói: "Anh cũng yêu em."
Anh rũ mắt, hồi lâu không nói gì, dùng khăn khô cẩn thận lau sạch nước trên người Bạch Phó Tinh, lại lấy khăn tắm bằng bông mềm mại bọc kín người cậu, bế lên giường.
Cố Nghịch dùng khăn lau tay cho cậu, đột nhiên bảo: "Trên tay trống trải quá."
Bạch Phó Tinh liếc nhìn: "Đâu có trống đâu."
Cố Nghịch không nói gì, chỉ vuốt ve ngón áp út của cậu.
Bạch Phó Tinh thấy hay hay, ngón áp út khẽ cử động.
Từ ngày đó trở đi, cậu bắt đầu nghi ngờ Cố Nghịch bị ngón tay của mình bỏ bùa rồi.
Lúc rửa tay anh sẽ ôm cậu từ phía sau, giả vờ vô tình khen ngón tay cậu đẹp, buổi tối thậm chí còn lén lút sờ ngón tay cậu.
Bạch Phó Tinh nhìn chằm chằm ngón tay mình, nghiêm túc suy nghĩ, đúng là đẹp thật.
Trắng trẻo, thon dài cân đối.
Hèn gì mê hoặc được Cố Nghịch.
*
Bạch Phó Tinh lỡ miệng nhắc một câu, bảo là đặc biệt muốn ăn kẹo bông gòn hồi trước đi chơi ở công viên giải trí, thế là Cố Nghịch liền trang bị đầy đủ đi mua cho cậu.
Bạch Phó Tinh không biết, cũng tự mình đi tới đó mua.
Trước quầy kẹo bông, không khí trang nghiêm chưa từng có.
Giờ này đúng lúc học sinh tiểu học tan học, lũ trẻ ùa ra mua kẹo bông gòn.
Bình thường tụi nhóc con toàn vây thành một vòng, đẩy tới đẩy lui, chẳng bao giờ chịu xếp hàng, nhưng hôm nay đứa nào đứa nấy đều không dám hé răng nửa lời, đứng thẳng tắp, không khí áp lực cực kỳ.
Thậm chí có đứa nhỏ còn lén lút móc khăn quàng đỏ trong túi ra đeo vào.
... Bởi vì trong hàng có một người lớn trông rất dữ dằn cũng đang mua kẹo bông, người đó cao lêu nghêu, mặt lạnh như tiền.
Lúc Bạch Phó Tinh đi tới, liền nhìn thấy cảnh tượng ai đó đang xếp hàng giữa đám trẻ con.
Cố Nghịch nổi bần bật giữa đám đông, rõ ràng là muốn thấp điệu cũng không nổi.
... Độ cao của mấy đứa trẻ đứng trước đứng sau cộng lại chắc gì đã dài bằng đôi chân của anh.
Cố Nghịch vô cảm nhìn đồng hồ.
Đứa nhỏ xếp hàng ngay phía trước anh sợ phát khiếp, áp lực đè nặng, nó quay người lại: "Ch-chào chú ạ."
Cố Nghịch rũ mắt: "Chào cháu."
Đứa trẻ thấp quá, Cố Nghịch muốn nhìn nó thì buộc phải nhìn xuống, thế nên trông anh càng thêm vẻ bề trên áp chế.
Đứa nhỏ sợ run cầm cập, chủ động hỏi: "Chú... chú có muốn chen hàng không ạ?"
Cố Nghịch: "... Không cần đâu, cảm ơn."
Lũ trẻ chẳng dám thở mạnh, đứng ngay ngắn như tạc tượng, lấy xong kẹo bông là cúi chào rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Cố Nghịch không cảm xúc nhìn thẳng về phía trước, một lát sau, lại nhìn đồng hồ.
... Nói thật, từ năm ba tuổi tới giờ anh chưa bao giờ phải xếp hàng dài thế này để mua kẹo.
Anh cảm thấy chỉ số tuổi tác của mình bị kéo thấp xuống đáng kể, đành phải đanh mặt lại, giả vờ như chẳng có chuyện gì to tát.
Bạch Phó Tinh bị sự đáng yêu này làm cho tan chảy, cậu nấp sau thân cây ngắm anh một hồi rồi mới lấy điện thoại ra nhắn tin: Đang làm gì đấy?
Cố Nghịch: Đang bận.
Bạch Phó Tinh gửi một cái meme hôn môi, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cố Nghịch khẽ nhếch môi cười.
Bạch Phó Tinh rón rén đi tới, chọc chọc vào vai Cố Nghịch.
Cố Nghịch quay đầu lại.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh nén cười, lý nhí hỏi: "Anh làm gì ở đây thế?"
Vành tai Cố Nghịch đỏ bừng, chẳng buồn tiếp lời cậu.
Bạch Phó Tinh: "Ơ kìa."
Bạch Phó Tinh huých nhẹ vào người anh: "Này, thầy Cố ơi."
Cố Nghịch nhìn thẳng về phía trước.
Bạch Phó Tinh cong mắt cười, đứng sát cạnh anh rồi quay đầu nói với mấy đứa nhỏ: "Đừng sợ nha, tụi mình là người một nhà, chỉ mua một cái thôi."
Bạch Phó Tinh lấy vai đụng vào vai anh: "Ngượng à?"
Cố Nghịch không đáp, dùng "chiến thuật" nhìn đồng hồ.
Bạch Phó Tinh nhìn anh một lúc, lòng dạ bị sự đáng yêu này đánh gục: "Không được, em phải chụp ảnh lại, anh đáng yêu quá mức cho phép rồi."
Cố Nghịch bắt lấy bàn tay đang cầm điện thoại của cậu, rồi mặt không đổi sắc nắm chặt lấy tay cậu.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Đông người thế này..."
Cậu đỏ hết cả tai, cố vùng vẫy ra, thì thầm: "Về nhà cho anh nắm."
Từ khi Bạch Phó Tinh đứng cạnh, đám trẻ con cũng thả lỏng hơn, bắt đầu nhí nha nhí nhố chứ không còn nghiêm trọng như lúc nãy nữa.
Đứa nhỏ đứng sau lấy hết can đảm hỏi Cố Nghịch: "Sao chú lớn thế này rồi mà vẫn đi mua kẹo ạ?"
Vừa dứt lời, bao nhiêu đôi mắt tò mò đều đổ dồn về phía anh.
Cố Nghịch: "Để chú hỏi giúp các cháu." Rồi anh quay sang hỏi Bạch Phó Tinh: "Sao em lớn thế này rồi mà vẫn thích ăn?"
Tai Bạch Phó Tinh đỏ rực.
Cố Nghịch cười thầm trong lòng, rồi bình tĩnh trả lời tụi nhỏ: "Chú mua cho em bé ăn đấy."
Nói xong liền trưng ra bộ mặt liệt nhìn lên trời.
... Bởi vì Bạch Phó Tinh đang véo hông anh.
Bạch Phó Tinh ăn sạch kẹo bông ngay trên đường về, hai người chia nhau ăn. Kết quả là cậu bị Cố Nghịch đè ra ghế phụ hôn lấy hôn để.
Mãi một lúc lâu sau, Cố Nghịch mới buông cậu ra.
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt, đầu lưỡi bị hôn đến tê dại, nửa ngày trời vẫn chưa hoàn hồn.
Cố Nghịch nhìn cậu một lát, rồi lẳng lặng lái xe.
Về đến nhà, vừa vào cửa Cố Nghịch đã bế bổng cậu lên, đặt nhẹ xuống giường rồi hôn tới tấp, từ trán xuống đến tận cằm.
Bạch Phó Tinh bủn rủn chân tay không nhấc nổi.
Cậu ôm cổ anh, mặt đỏ gay: "Lúc anh xếp hàng trông đáng yêu xỉu luôn, cứ như một cậu học sinh tiểu học ngoan ngoãn ấy."
Cố Nghịch nhìn cậu, khẽ hôn lên mặt một cái rồi tách ra.
Bạch Phó Tinh: "Em làm anh bỏng miệng à?"
Cố Nghịch bị chọc cười.
Bạch Phó Tinh bĩu môi, giọng mang theo chút nũng nịu: "Hôn ở đây này."
Cố Nghịch ghé sát lại hôn cậu cho đến khi đôi môi đỏ mọng mới thôi.
... Lúc nãy trên xe anh đâu có hôn kiểu "ăn chay" thế này, cứ như muốn nuốt chửng người ta vậy, giờ đột nhiên hiền khô làm cậu thấy không phục chút nào.
Bạch Phó Tinh dùng ánh mắt "đòi hỏi" nhìn anh.
Cố Nghịch khẽ che mắt cậu lại, ôm vào lòng: "Muốn nghe kể chuyện không?"
Bạch Phó Tinh dụi dụi đầu: "Muốn."
Cố Nghịch mở điện thoại, tìm cho cậu mấy câu chuyện ngọt ngào.
Màn hình khóa vừa sáng lên.
Bạch Phó Tinh nheo mắt, kinh hoàng bạt vía: "Màn hình khóa là ai thế này!"
Cậu ghé sát vào nhìn, thế mà lại là ảnh chụp biểu cảm hai cằm của chính mình.
Bạch Phó Tinh tức đến phát khóc.
Cậu cảm thấy mình bị xúc phạm.
Cố Nghịch nhịn cười đến mức bả vai run bần bật.
... Đó là ảnh anh chụp màn hình lúc hai người gọi video hồi trước, lúc nào nhớ quá thì lôi ra ngắm.
Thật là vô đạo đức! Bạch Phó Tinh hung hổ đè nghiến lên người anh, nhất quyết phải chụp bằng được ảnh dìm của Cố Nghịch.
Cậu hậm hực tìm góc chụp, hồi lâu sau mới nhíu mày.
Vì Cố Nghịch hoàn toàn không có góc chết nào cả.
Tại sao lại có chuyện này cơ chứ? Trên đời thực sự tồn tại khuôn mặt như này sao?
Bạch Phó Tinh cảm thấy chắc chắn là điện thoại mình hỏng rồi, hoặc là cái thiết bị điện tử này đã bị người đàn ông này mua chuộc.
Cố Nghịch hào phóng bảo: "Tặng em một tấm này."
"Được thôi." Bạch Phó Tinh híp mắt cười, hoàn toàn mất cảnh giác mà đưa điện thoại qua.
Cố Nghịch nhìn màn hình, bình tĩnh nói: "Bạch Phó Tinh, em nhìn xem, chụp thế này trông có phải rất xấu không?"
"Đâu đâu để em xem!" Bạch Phó Tinh vô cùng phấn khích, ghé đầu sát lại.
Vừa ghé qua, Cố Nghịch đã hôn chụt lên mặt cậu một cái.
Cố Nghịch đưa điện thoại cho cậu: "Chụp xong rồi."
Trong ảnh, Cố Nghịch đang hôn một tên ngốc.
Trên mặt Bạch Phó Tinh là nụ cười hớn hở phát ra từ tận đáy lòng khi nghe tin Cố Nghịch có ảnh xấu.
Trông cứ như thể Cố Nghịch hôn cậu và cậu đang cực kỳ hạnh phúc vậy.
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch thong thả hỏi: "Đẹp không?"
Bạch Phó Tinh tức đến mức ngồi cưỡi lên người anh "làm mưa làm gió" một hồi, cuối cùng bị Cố Nghịch kéo xuống ôm chặt vào lòng.
*
Dạo gần đây móng tay Bạch Phó Tinh mọc nhanh như thổi, lần nào cũng là Cố Nghịch cắt cho cậu.
Lúc mới đầu, Cố Nghịch chưa quen, động tác vừa lóng ngóng vừa cẩn thận hết mức, cứ sợ sẽ phạm vào thịt cậu, anh liên tục ngước mắt nhìn biểu cảm của cậu để đánh giá trình độ của mình.
Bạch Phó Tinh thì lúc nào cũng cười tủm tỉm.
Giờ thì đã khá hơn nhiều rồi, Cố Nghịch kiên nhẫn cắt móng cho cậu, dũa lại gọn gàng, đầu ngón tay sờ vào thấy rất trơn nhẵn.
Mỗi lần cắt xong anh đều bồi thêm một câu: "Đầu ngón tay trông cứ trống trải sao ấy."
Bạch Phó Tinh lần nào cũng trả lời một cách ngơ ngác: "Không có trống, trống chỗ nào đâu?"
Trước khi ngủ, Cố Nghịch ôm lấy cậu: "Mai anh đưa em đi một nơi."
Bạch Phó Tinh tò mò: "Đi đâu cơ?"
"Đến nơi sẽ biết," Cố Nghịch hôn lên tóc cậu, "Tối nay ngủ sớm đi."
Bạch Phó Tinh rúc sâu vào lòng anh, hỏi: "Có vui không?"
Cố Nghịch: "Anh cũng chưa đến đó bao giờ."
Bạch Phó Tinh: "Ồ."
Cố Nghịch ôm cậu, khẽ khàng nói: "Trước đây anh không thể hiểu nổi tại sao con người lại thích đến nơi đó, và tại sao họ lại không biết mệt mỏi mà chúc phúc cho người khác đến nơi như vậy."
Bạch Phó Tinh lập tức đứng về phía anh: "Nơi xấu xa."
"Ừm," Cố Nghịch giơ tay, gãi gãi mấy sợi tóc mái trước trán cậu, "Chúng mình chỉ đi một lần thôi."
Bạch Phó Tinh: "Dạ."
Cố Nghịch nhìn cậu, đôi mắt chan chứa ý cười.
Thấy anh cứ nhìn chằm chằm mình, Bạch Phó Tinh khó hiểu chớp chớp mắt: "Hửm?"
"Không có gì," Cố Nghịch ôm cậu vào lòng, "Đồ ngốc."
Bạch Phó Tinh khẽ cử động, nhưng lại bị ôm chặt hơn, cậu nghe loáng thoáng bên tai Cố Nghịch nói ba chữ gì đó.
"Gì cơ?" Bạch Phó Tinh nghe không rõ.
Cố Nghịch không nói nữa, cứ thế ôm cậu ngủ.
Ngày hôm sau, cậu đầy mong đợi đi theo Cố Nghịch ra ngoài chơi, kết quả đi được nửa đường, xe đột nhiên hỏng, đành phải tấp vào lề đường.
Cố Nghịch có chút không tự nhiên: "Xe hình như hỏng rồi."
Bạch Phó Tinh ngồi ngay ngắn, nhìn chằm chằm vào vô lăng để nghĩ cách.
Cố Nghịch mở miệng: "Để động cơ nghỉ ngơi một chút -- là sẽ được thôi." Anh khẽ ho một tiếng.
Bạch Phó Tinh tin sái cổ, ngoan ngoãn ngồi đợi.
Cố Nghịch nhìn phía trước, chẳng dám nhìn cậu, một lúc sau hỏi: "Có nóng không?"
"Không nóng mà." Bạch Phó Tinh kỳ lạ nhìn anh.
"Ừm." Cố Nghịch nhìn về phía trước, mấp máy môi như muốn nói lại thôi, mấy ngón tay thon dài khẽ cử động.
Một lát sau, Cố Nghịch nắm lấy tay cậu.
Bạch Phó Tinh giật mình, lòng bàn tay anh đầy mồ hôi.
Bạch Phó Tinh nhẹ nhàng dùng mu bàn tay chạm vào, giúp anh lau đi mồ hôi tay, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Nghịch đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Cố Nghịch cứ nhìn cậu như thế thật lâu.
Bạch Phó Tinh bị chọc cười: "Anh đang nghĩ gì thế?"
Cố Nghịch khẽ nói: "Anh đang nghĩ, em mặc vest trắng nhất định sẽ rất đẹp, giống như một hoàng tử nhỏ cao quý vậy."
Bạch Phó Tinh cong cong đôi mắt.
"Em chẳng hiểu sự đời mà đến với nhân gian này, còn anh đứng cạnh bên em, mặc bộ đồ giống hệt như em."
Bạch Phó Tinh cảm thấy những lời anh nói rất thú vị.
"Chúng mình ở trong giáo đường, nắm tay nhau đi qua tấm thảm đỏ thật dài."
Bạch Phó Tinh nghe mà thấy hạnh phúc tràn trề, trong lòng ngọt ngào vô cùng: "Tốt vậy sao ạ?"
Cố Nghịch: "Ừm."
Tầm mắt hai người giao nhau thật lâu, một sự rung động khó tả lặng lẽ lan tỏa trong không khí.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Sao tự nhiên anh lại nói chuyện này?"
Cố Nghịch nhìn cậu, nghiêm túc bảo: "Phía trước chính là Cục Dân Chính."
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.