Cục bông nhỏ rúc bên cạnh gối, quay lưng về phía anh. Một lúc sau, cậu định xoay người lại nhưng khựng lại một chút: "Chíp chíp."
"Hửm?"
Tay anh đè trúng đuôi tui rồi! Cục bông nhỏ đẩy đẩy cánh tay anh.
Tay Cố Nghịch nhích sang bên cạnh một chút.
Thỏ nhỏ xoay người, nhích lên trên gối, rất tự giác dùng vuốt ôm lấy cổ anh rồi nhắm mắt lại.
Cố Nghịch gỡ cái vuốt của cậu ra.
Thỏ nhỏ thực sự bị sốc toàn tập, cậu mở to mắt, chỉ chỉ anh rồi lại chỉ chỉ mình.
Cậu cứ tưởng quan hệ của hai đứa đã tốt lên rồi chứ!
Không ngờ ôm ngủ thôi cũng không cho.
Cố Nghịch: "..."
Thỏ nhỏ thấy anh cứng họng không nói được gì, lại tiếp tục hùng hồn ôm chặt lấy cổ anh.
Ngón tay Cố Nghịch khẽ động đậy, trượt xuống dưới, nhẹ nhàng gãi gãi cái đuôi tròn nhỏ của cậu.
Thỏ nhỏ nhanh chóng đá vào tay anh một cái.
Cố Nghịch: "Không được chạm vào à?"
Tất nhiên là không được rồi, đuôi của động vật nhỏ là không được chạm vào bừa bãi đâu!
Thỏ nhỏ nghiêm túc rụt người ra sau.
Cố Nghịch bình thản nói: "Tôi cứ tưởng qua chuyện ngày hôm nay thì quan hệ của chúng ta đã tốt lên nhiều rồi, không ngờ chạm vào đuôi một cái cũng không cho."
TruyenLau
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch quan sát phản ứng của cậu.
Cái người này sao mà xấu xa thế không biết! Thỏ nhỏ quay phắt người lại, chổng mông về phía anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sáng hôm sau, Cố Nghịch lại bị đè cho tỉnh giấc, đập vào mắt vẫn là một đống lông trắng.
Thỏ nhỏ đang ngủ say sưa, cái bụng phập phồng theo nhịp thở.
Cố Nghịch bất lực, nhẹ nhàng gỡ cái vuốt của cậu ra rồi xuống giường.
TruyenLau.com
Lúc thỏ nhỏ tỉnh dậy, Cố Nghịch đã chuẩn bị xong bữa sáng, lấy cà rốt sấy ra cho cậu ăn.
Vành tai thỏ nhỏ khẽ động đậy, cậu nhấm nháp miếng cà rốt sấy vốn dĩ chẳng ngon lành gì đối với mình.
Cố Nghịch nhìn cậu một hồi: "Không ngon à?"
Thực ra cũng tạm, nhưng vì anh đã hỏi nên thỏ nhỏ nũng nịu gật đầu một cái.
Cố Nghịch bèn lấy thịt khô vốn để cho cậu ăn vặt mài răng ra.
Biết ngay là vẫn còn đồ ngon hơn mà. Mắt thỏ nhỏ sáng rực lên, thầm nghĩ đầy tâm cơ.
Cố Nghịch cho ăn xong xuôi, chuẩn bị ra
ngoài.
Thỏ nhỏ đứng bằng hai chân sau, hai vuốt ôm lấy chân anh, chóp tai vểnh lên đầy thoải mái: Anh định đi đâu thế.
Cố Nghịch cúi đầu nhìn cục bông nhỏ xíu: "Tối tôi sẽ về."
Thỏ nhỏ "vèo vèo" leo lên chân anh, nhảy tót vào lòng, bám chặt lấy áo anh rồi đung đưa qua lại như chơi xích đu vậy, ý là cũng muốn đi theo.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bảo: "Bên ngoài nguy hiểm lắm."
Thỏ nhỏ nhớ lại cảnh bị đàn chó béc-giê truy đuổi, lập tức trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
Cố Nghịch bình thản dặn: "Cho nên cứ ở yên trong nhà, đừng chạy lung tung."
Thỏ nhỏ gật đầu thật mạnh đầy vẻ vâng lời.
Đợi anh đi rồi, thỏ nhỏ buồn chán chạy tới chạy lui trong nhà. Một lát sau, cậu dùng vuốt mở cửa tủ lạnh, rồi lại đẩy một cái ghế tới, nhảy lên trên nhìn vào bên trong, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc.
Cậu lấy vuốt lôi xuống một hộp chocolate và một túi bánh quy đủ màu sắc.
Cục bông nhỏ tò mò xé cái túi sặc sỡ kia ra, ghé mũi ngửi ngửi, một mùi sữa thơm phức tỏa ra. Cậu thử cắn một miếng, đôi mắt lập tức híp lại đầy thỏa mãn.
Ngon quá đi mất, vừa ngọt vừa giòn, còn giòn hơn cả bắp rang bơ nữa, trên đời sao lại có thứ đồ ăn tuyệt phẩm thế này nhỉ?
Cậu đánh chén sạch sành sanh cả túi bánh quy, rồi dời tầm mắt sang hộp chocolate, tò mò cắn thử một miếng.
Thỏ nhỏ cảm thấy mình sắp tan chảy đến nơi rồi, cái này mới là ngon nhất, chắc chắn trên thế giới này không còn gì ngon hơn thứ này nữa đâu!
Trước đây cậu chưa từng được ăn món nào ngon như vậy nên ăn uống chẳng hề tiết chế, cái bụng căng tròn ủng như quả bóng. Cậu nằm bệt ra sàn nhà, nấc lên một cái "ực".
Điện thoại bàn trên tường bỗng vang lên tiếng "tút tút".
Thỏ nhỏ tò mò liếc nhìn một cái rồi không thèm quan tâm.
Tiếng chuông điện thoại cứ reo mãi không ngừng, ồn ào chết đi được.
Thỏ nhỏ bực mình chạy tới, nhảy lên, dùng vuốt gạt cái ống nghe xuống, cuối cùng thì tiếng chuông cũng tắt.
Nhưng từ trong ống nghe bỗng vang lên một giọng nói: "A Nghịch!"
Thỏ nhỏ giật nảy mình.
"Alo? A Nghịch!"
Thỏ nhỏ thử lên tiếng: "Chíp chíp?"
"A Nghịch, cuối tuần qua ăn cơm nhé!"
Có vẻ như cái này có thể trò chuyện với người ta được nè. Thỏ nhỏ thấy rất vui, lại có chút mới lạ, cậu nghiêm túc đáp lại: "Chíp chíp chíp!"
"Nghe thấy không? A Nghịch cậu đang làm cái gì thế, đừng có chíp chíp mãi thế chứ!"
Thỏ nhỏ: "Chíp da!"
"???"
Đầu dây bên kia im bặt. Thỏ nhỏ đợi mãi không thấy người ta nói gì tiếp, tò mò nhìn chằm chằm cái ống nghe, giống như vừa phát hiện ra món đồ chơi mới, cậu nhấn vào phím đầu tiên.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng "tút tút", đôi mắt đen láy của cục bông nhỏ mở to đầy thích thú.
Điện thoại của Cố Nghịch sáng lên.
Bên kia đang quay phim, trợ lý không tiện ngắt lời, nhưng điện thoại cứ nháy sáng liên tục.
Đây là số cá nhân của Cố Nghịch, nhìn số gọi đến trông giống như số điện thoại bàn, có lẽ là có việc gì gấp gáp.
Trợ lý Tô bắt máy, lịch sự nói: "Xin chào, đây là máy của anh Cố, xin hỏi có việc gì không ạ?"
Thỏ nhỏ: "Chíp chíp."
"?"
Trợ lý Tô ngẩn người: "Alo, xin hỏi tìm ai ạ?"
Thỏ nhỏ vui vẻ đáp: "Chíp da!"
Có phải là gọi nhầm số rồi không nhỉ? Trợ lý Tô bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, ngập ngừng một lát rồi thận trọng cúp máy.
Không lâu sau, buổi quay quảng cáo kết thúc, Cố Nghịch đi tới hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Anh Cố, có người vừa gọi vào máy anh, là số điện thoại bàn." Trợ lý Tô đưa điện thoại qua, "Nhưng có lẽ là gọi nhầm rồi, cứ nghe máy là đầu dây bên kia lại không nói gì cả."
Cố Nghịch nhìn thấy dãy số điện thoại bàn quen thuộc, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Điện thoại bàn nhà anh có cài đặt quay số nhanh: phím 1 là số di động cá nhân của anh, ngoài ra còn có mấy số của các liên lạc khẩn cấp khác.
Lúc này, thỏ nhỏ đã bắt đầu thực hiện cuộc gọi thứ hai, cậu tiện tay nhấn đại một phím.
Tại phim trường của đạo diễn Phó, không khí lúc nào cũng căng như dây đàn. Phó Tri Cẩn vừa mắng người xong thì điện thoại sáng lên, anh nhấn nghe, giọng bực bội: "Gì thế?"
Thỏ nhỏ bị cái giọng gắt gỏng đó dọa giật mình: "Chíp..."
Phó Tri Cẩn: "?"
Anh nhìn lại số gọi đến, đúng là số điện thoại bàn nhà Cố Nghịch: "Cố Nghịch?"
Thỏ nhỏ nghe thấy cái tên quen thuộc thì phấn khích reo lên: "Chíp chíp!"
Sau đó mãn nguyện cúp máy.
Đạo diễn Phó: ???
Thỏ nhỏ vừa gác máy thì tiếng "tút tút" lại vang lên, cậu rất tự tin bắt máy: "Chíp da."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi giọng của Cố Nghịch truyền đến: "Thỏ nhỏ."
Thỏ nhỏ lập tức vui vẻ hẳn lên: "Chíp chíp!"
Là tui nè!
Tất cả mọi người bên phía Cố Nghịch đều rơi vào trầm mặc, đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý.
"Thỏ nhỏ" là cái gì? Biệt danh à?
Trời đất ơi! Một người cao ngạo lạnh lùng như vậy mà sau lưng lại gọi người khác là "Thỏ nhỏ" sao?!
Tình hình gì đây?
Cố Nghịch nói: "Đừng nghịch điện thoại lung tung, lát nữa tôi về ngay."
Thỏ nhỏ ngoan ngoãn đáp: "Chíp."
Cậu đặc biệt thích cái điện thoại này, cảm thấy nó là một món đồ rất hay ho, thế là "chụt" một cái vào ống nghe.
Cố Nghịch nghe thấy tiếng hôn gió đó thì khẽ ho một tiếng, thản nhiên nói: "Cúp đây."
Cố Nghịch quay đầu lại.
Không khí trong đoàn phim trở nên vô cùng kỳ quặc, ai nấy đều vờ như đang bận rộn với việc của mình, vẻ mặt chuyên nghiệp và nghiêm túc.
Nhưng thực chất trong lòng đều đang gào thét điên cuồng
.
Ảnh đế Cố vừa nãy mới cười đúng không?
Nói chuyện dịu dàng như thế, lại còn cười nữa.
Chắc chắn trong nhà có giấu người rồi!
Nhóm chat riêng của nhân viên bùng nổ, ai nấy đều bí mật bàn tán về chuyện này: [Sống đến từng này tuổi mới thấy được cảnh này nha!!!]
[Mọi người đoán xem có phải người trong giới không?]
[Trông không giống lắm đâu.]
[Anh Cố vừa nói là "về nhà"! Chứng tỏ hai người họ đã sống chung lâu rồi!]
[Một người lạnh lùng như thế mà riêng tư lại gọi là "thỏ nhỏ", mẹ ơi! Đây là sở thích kỳ quái gì vậy! Tôi đã não nề ra một vạn chữ truyện đam mỹ rồi!]
Phía nhãn hàng thường xuyên gửi rất nhiều đồ ăn nhẹ đến, lần này là chocolate. Cố Nghịch vốn không thích ăn mấy thứ này, bình thường đều đưa cho trợ lý chia cho mọi người, nhưng hôm nay anh lại phá lệ dặn: "Đúng rồi, để lại cho tôi một phần."
Anh nhớ tới con thỏ nhỏ bám người ở nhà, nói thêm: "Sau này có đồ ngọt gì thì nhớ để lại cho tôi một phần."
Nếu vừa nãy chỉ là suy đoán, thì bây giờ tất cả mọi người đã dám khẳng định 100%!
Trong nhà chắc chắn có giấu người rồi.
Hóa ra là một bé đáng yêu thích ăn đồ ngọt!
Sau khi cúp máy, cục bông nhỏ rất nghe lời không có ấn bừa nữa. Cậu đặt ống nghe xuống đất chỉnh cho ngay ngắn, suy nghĩ một lát rồi lại tốn sức đẩy cái ghế tới, ngậm ống nghe nhảy lên ghế, đặt nó trở lại vị trí cũ trên tường.
Cục bông nhỏ nằm vật ra sàn nhà, cái bụng tròn ủm. Qua một hồi lâu, trời bên ngoài đã tối mịt mà Cố Nghịch vẫn chưa về.
Cậu bắt đầu thấy nhớ, muốn hít hà hơi ấm của anh.
Thỏ nhỏ trải chiếc sơ mi của Cố Nghịch vào trong tổ của mình rồi rúc vào, nhưng bấy nhiêu đó hoàn toàn không đủ.
Thỏ nhỏ thấy khó chịu trong người, bèn nhảy lên ghế ở phòng khách, gọi điện cho Cố Nghịch.
Cố Nghịch vừa về đến cửa thì điện thoại gọi tới, anh nhấn nghe, đồng thời đẩy cửa bước vào.
"Chíp chíp." Thỏ nhỏ có chút sốt ruột: Sao anh vẫn chưa về nữa?
Sự chú ý của thỏ nhỏ đều dồn hết vào điện thoại nên không để ý thấy tiếng mở cửa.
Cố Nghịch đứng ở huyền quan vừa cởi áo vừa nói: "Về rồi đây."
Giọng của anh vang lên cực kỳ rõ ràng.
Thỏ nhỏ quay đầu lại.
Cố Nghịch giơ chiếc điện thoại trong tay lắc lắc với cậu.
Thỏ nhỏ như một quả bom nguyên tử mini lao vút tới, hai vuốt trước bám chặt lấy áo anh, bắt đầu màn hít hà điên cuồng.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.