Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 18: Đồ chơi thỏ

Bầu không khí trên bàn ăn rất kỳ quặc, thỏ nhỏ vốn định lén lút ăn chocolate nhưng rồi lại thôi, ngoan ngoãn gặm rau củ khô.
Anh ta bị làm sao vậy nhỉ? Thỏ nhỏ vừa ăn cà rốt khô vừa lén lút quan sát anh.
Cố Nghịch lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: "Từ nay về sau, ngủ ở chỗ của nhóc."
Tại sao? Động tác ăn của cục bông nhỏ khựng lại, cậu nhìn anh đầy thắc mắc.
Cố Nghịch không nói thêm gì nữa.
Nhưng mà cậu có tắm rửa sạch sẽ mà, thỏ nhỏ phô diễn bộ lông trắng mềm mại của mình cho anh xem.
Hơn nữa lúc ngủ cũng rất ngoan. Thỏ nhỏ ngoan ngoãn ngẩng cái đầu xù lông lên.
Cố Nghịch bình thản thu dọn đĩa bát.
Một lát sau, thỏ nhỏ tiễn anh rời đi, trong lòng đắn đo xem có nên đòi một nụ hôn hay không.
Thế này đi, nếu anh ta quay đầu nhìn mình một cái, mình sẽ đòi hôn. Thỏ nhỏ tự nhủ thầm.
Cậu hồi hộp nhìn theo bóng lưng Cố Nghịch.
Cố Nghịch không nhìn cậu.
Thỏ nhỏ có chút thất vọng, đang định cúi đầu xuống.
Cố Nghịch quay đầu lại.
Thỏ nhỏ lập tức lao tới, vô cùng vui sướng.
Website TruyenLau.com Có phải anh ta bình thường lại rồi không?
Cố Nghịch bất lực, ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói: "Ở nhà ngoan nhé."
Thỏ nhỏ gật gật đầu, ghé đầu lại gần, vẫn muốn anh hôn mình một cái.
Nhưng Cố Nghịch chỉ xoa xoa cái đầu xù của cậu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thỏ nhỏ lại xích gần hơn một chút, ngửa đầu lên, nhắm mắt ngoan ngoãn chờ đợi nụ hôn.
Đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì, mở mắt ra nhìn thì thấy tai Cố Nghịch đã đỏ ửng.
Thỏ nhỏ chớp chớp mắt. Website TruyenLau.com
Anh ta bị làm sao vậy nhỉ?
Sau khi anh đi rồi, thỏ nhỏ lười biếng cuộn tròn trên sofa.
Bên ngoài trời đã hửng nắng, ánh dương từ cửa sổ rọi khắp ban công. Cục bông nhỏ chạy tới, nằm ườn ra trong chiếc ổ của mình trên ban công, thoải mái vươn một cái vai thật lâu.
Hôm qua Cố Nghịch về thật đúng lúc, cảm ơn Cố Nghịch nhiều nhé.
Cậu không kìm được mà nhớ đến anh, lại càng rúc sâu vào chiếc ổ mềm mại, cái đuôi tròn nhỏ khẽ ve vẩy.
Đêm qua vừa hoảng hốt vừa sợ hãi, chẳng có tâm trí đâu mà nghiền ngẫm lại cảm giác đó.
Hôm nay tinh thần sảng khoái, cậu không khống chế được mà hồi tưởng lại thêm vài lần.
Càng ngẫm kỹ thì càng thấy có gì đó sai sai.
Bây giờ cậu đang ôm quần áo của Cố Nghịch, rõ ràng không phải vì quá cần hơi ấm của anh, nhưng tại sao vẫn thấy nhớ anh thế nhỉ?
Lạ thật.
Nghĩ không thông, cậu liền ném vấn đề đó ra sau đầu, rồi lại nhớ tới việc sáng nay Cố Nghịch đối xử với mình cực kỳ lạnh lùng, lúc đi còn chẳng thèm hôn cậu.
Giấu đồ trong chăn bị tui phát hiện mà còn tỏ vẻ có lý cơ đấy!
Thỏ nhỏ càng nghĩ càng giận.
Lẽ nào động vật nhỏ thì không biết giận chắc?
Lúc Cố Nghịch trở về, cục bông nhỏ vốn luôn chờ anh ở sofa đã biến mất tăm, anh theo bản năng đưa mắt nhìn quanh phòng.
Thỏ nhỏ đang trốn dưới gầm tủ ngủ mơ màng, cái mũi khịt khịt, ngửi thấy mùi thơm, là món thịt khô cậu thích nhất.
Thỏ nhỏ thò đầu ra khỏi gầm tủ, quả nhiên thấy một miếng thịt khô lớn, liền "ngoàm" một cái ăn sạch.
Phía trước không xa lại có thêm một miếng thịt khô khác, mắt thỏ nhỏ sáng lên, chạy tới há miệng ăn mất, ngẩng đầu nhìn lên, đằng kia lại có một miếng nữa.
Thỏ nhỏ phấn khích chạy đi, cứ thế một hơi ăn liền mấy miếng.
Cái bụng cậu tròn vo, còn một miếng thịt khô lớn cuối cùng, cậu lấy đà lao tới: "A --"
Cả cục bông đột nhiên bị nhấc bổng lên không trung.
Cố Nghịch đang xách cái cục tròn ung ủng này lên.
Thỏ nhỏ: "..."
Dùng thịt khô để câu thỏ thì cũng chỉ có kẻ nhàm chán như Cố Nghịch mới làm được thôi!
Cố Nghịch: "Chạy đi đâu mất rồi?"
Chẳng phải anh không thèm đếm xỉa đến tui sao? Thỏ nhỏ hung dữ chống nạnh.
Cố Nghịch mở miệng: "Sáng nay trạng thái của tôi không tốt."
Chỗ nào không tốt? Thỏ nhỏ chợt nhớ tới chỗ cộm lên ở giữa chăn, cứ như giấu đồ gì vậy.
Nhưng chiều nay cậu xem thử thì rõ ràng giữa chăn chẳng có gì cả.
Thỏ nhỏ ném cho anh một ánh mắt dò hỏi.
Cố Nghịch hiếm khi lộ vẻ không tự nhiên, anh không nhìn cậu: "Mơ thấy một giấc mơ không tốt."
Chắc chắn là thấy ác mộng rồi. Thỏ nhỏ tha thứ cho anh, còn an ủi xoa xoa đầu anh một cái.
"Mua cái này cho nhóc." Cố Nghịch lấy ra một hộp kem nhỏ.
Mắt thỏ nhỏ sáng rực.
Cố Nghịch vừa mở hộp vừa nói: "Không được ăn quá nhiều."
Thỏ nhỏ gật đầu, hôn một cái lên mặt anh.
Cố Nghịch sững lại, thản nhiên nói: "Đừng có hôn tới hôn lui."
Thỏ nhỏ gật gật đầu.
Tui biết mà, hôn tới hôn lui là phải làm vợ người ta đó!
Cố Nghịch dời tầm mắt đi chỗ khác.

Cố Nghịch sợ cậu buồn chán nên định mua đồ cho cậu, thanh tìm kiếm nhập: Đồ chơi thỏ.
Màn hình lập tức nhảy ra rất nhiều đồ♂chơi♂thỏ♂ (đồ chơi người lớn).
... Anh đang định tắt đi thì cục bông nhỏ đột nhiên nhào tới, cọ cọ trong lòng anh.
Cố Nghịch giơ tay xoa đầu cậu.
Cục bông nhỏ cúi xuống, tò mò liếc nhìn màn hình, rồi ngây người luôn tại chỗ.
Trên màn hình là những dòng chữ in đậm rất lớn, tiếng Hán đầy phóng túng, từ khóa toàn là: Tai thỏ đuôi thỏ x Đồ chơi tình-dục-lông-xù nhét trong --
"Sao thế?" Cố Nghịch nhận ra cậu có gì đó bất thường.
Cục bông nhỏ không ngờ Cố Nghịch lại là loại người này, chấn động nhìn anh.
Cố Nghịch nhướn mày: "Hửm?"
Anh còn nhướn mày, anh mua mấy thứ này mà còn dám thản nhiên nhướn mày. Cục bông nhỏ vỡ vụn tam quan!
Cố Nghịch thuận theo ánh mắt của cậu mà nhìn xuống.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Không phải --"
Không phải cái gì mà không phải! Tưởng động vật nhỏ không biết chữ chắc? Tui đây xem qua rất nhiều thoại bản chữ Phồn thể rồi đấy nhé!
Cố Nghịch: "Tôi --"
Anh cái gì? Ánh mắt cục bông nhỏ viết đầy vẻ không thể tin nổi.
Hay lắm, anh hóa ra lại là loại người này!
Cố Nghịch bình thản uống một ngụm nước, mặt không cảm xúc.
Diễn! Anh còn diễn!
Cậu tuy không hiểu sâu, nhưng cũng đọc được những chữ ám muội đó, còn cả cái phong cách vẽ tranh ủy mị kia nữa --
Cố Nghịch giơ tay lên.
Thỏ nhỏ lùi lại hai bước, dùng vuốt chỉ vào anh: Đừng chạm vào tui, đồ biến thái!
Cậu lại liếc xuống nhìn một cái, rồi kinh ngạc phát hiện, món đồ chơi này còn đi theo bộ, mua một tặng một, khiến cuộc sống của bạn tràn đầy bí ẩn và kích thích.
... Anh thiếu thốn mấy cái bí ẩn kích thích đến mức nào vậy? Cục bông nhỏ nhìn anh đầy đau xót.
Cố Nghịch đau đầu: "Tôi là đang xem cho nhóc --"
Thì ra là mua cho tui! Cục bông nhỏ như bị sét đánh ngang tai, theo bản năng lùi lại thêm một bước.
Cố Nghịch: "..."
Gu mặn quá rồi đấy!
Cố Nghịch day day thái dương, bế thỏ lại gần.
Cục bông nhỏ sợ đến mức không dám cử động.
Cố Nghịch dùng tay kia cầm điện thoại.
Còn muốn dạy hư tui sao? Cục bông nhỏ lập tức lấy vuốt bịt mắt lại.
Cố Nghịch khẽ nắm lấy vuốt trước của cậu: "Bỏ vuốt xuống."
Cục bông nhỏ nhắm nghiền mắt.
Cố Nghịch bảo: "Mở mắt ra."
Cục bông nhỏ: "..."
Cục bông nhỏ thử mở mắt.
Thực ra nhìn kỹ lại, trên màn hình ngoài mấy cái cửa hàng khoa trương đó ra, những cái khác đều là bóng đồ chơi mài răng, bóng xơ mướp cà rốt, vòng chạy cho thỏ, đồ chơi giải khuây cho thú cưng...
Lẽ nào mình thực sự nhìn nhầm rồi? Thỏ nhỏ hé mắt liếc anh một cái.
Cố Nghịch gõ nhẹ lên đầu cậu một cái.
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch chỉ vào thanh tìm kiếm: "Đang xem đồ chơi giải khuây cho nhóc."
Cố Nghịch đặt cậu trước mặt mình, nhấn mạnh từng chữ: "Thứ nhất, tôi không có sở thích kỳ quái đó, càng không có hứng thú với cái đuôi lông xù."
Thỏ nhỏ: "..."
Cố Nghịch khựng lại, bình thản nói: "Thứ hai, tôi không mặn mà với chuyện đó lắm."
Cục bông nhỏ: "?" Tui suýt thì tin anh thật đấy.
... Hai bên nhìn nhau một lúc, dường như cùng lúc nhớ lại chuyện gì đó, đồng loạt quay ngoắt đi không nhìn đối phương.
Thỏ nhỏ chuyển biến suy nghĩ: Nhưng mà lần đó anh ta là bị trúng thứ không tốt nên mới thế, có lẽ bản thân anh ta thật sự không ham hố chuyện này.
Đầu thỏ nhỏ đỏ bừng lên: Không sao, tui ham hố là được rồi.
Có thể dẫn dắt anh.
Cố Nghịch: "Thứ ba --"
Còn có thứ ba nữa à? Cục bông nhỏ nhìn anh.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Nếu tìm kiếm loại đồ đó, trang hiện ra có lẽ không phải như thế này, chúng ta có thể xem thử một chút."
Thỏ nhỏ: "!"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bấm vào thanh tìm kiếm, bắt đầu gõ chữ.
Thỏ nhỏ lập tức dùng vuốt ấn chặt tay anh lại, biểu cảm nghiêm trọng: Không cần xem, là tui hiểu lầm anh.
Cố Nghịch: "Tin rồi à?"
Cục bông nhỏ gật đầu lia lịa.
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Hay là cứ xem một chút đi."
Dứt lời định tiếp tục thao tác.
Cục bông nhỏ sợ quá vội vàng ấn chặt tay anh: Tin thật mà!
Cố Nghịch nhàn nhạt nói: "Dù sao tôi cũng là loại người đó mà."
Không, anh là người tốt chính trực. Thỏ nhỏ dùng vuốt áp vào đầu anh, ánh mắt đầy chân thành.
Vẻ mặt Cố Nghịch vẫn lạnh lùng.
Cục bông nhỏ tủi nhục chỉ chỉ vào chính mình: Là vì tui là loại thỏ như thế nên mới nghĩ anh thành loại người đó.
Cố Nghịch không nhịn được, biểu cảm dãn ra đôi chút, anh nhìn đi chỗ khác, khẽ mím môi nén cười.
Thỏ nhỏ: "..."
Người này sao mà xấu tính thế?
Thỏ nhỏ tức mình nhào tới, đè anh lại.
Cố Nghịch: "Hửm?"
Còn dám hửm? Xem tui hôn cho anh kêu chít chít thì thôi! Thỏ nhỏ áp lấy đầu anh, hôn "chụtttt" một cái thật mạnh.

Mấy ngày nay cục bông nhỏ hở ra là hôn người ta, tiếp xúc quá thân mật khiến cậu bị kích thích mạnh, lúc nào cũng uể oải, lười biếng nằm bò trong chăn chỉ muốn ngủ.
Sau một giấc ngủ trưa dài, cục bông nhỏ cảm thấy một cơn nóng hầm hập còn dữ dội hơn ập đến, toàn thân bủn rủn, sau đó cơ thể như bị kéo căng ra. Đợi đến khi định thần lại, nhìn thấy bàn tay mình, cậu sững sờ, vội chạy tới trước gương.
Thiếu niên trong gương có dáng người thanh mảnh, trên mặt hiện rõ vẻ khó tin, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.
Có công mài sắt có ngày nên kim!
Sau bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng lần đầu hóa thành hình người!
Thỏ nhỏ phấn khích nhìn chính mình trong gương: Đẹp trai quá!
Vẫn đẹp trai như xưa!
Nhưng mà tại sao lại đang trần truồng thế này? Bộ đồ ngủ tai thỏ của cậu đâu rồi?
Và tại sao tai với đuôi vẫn còn nguyên thế kia!
Thỏ nhỏ rụt tai lại, nhưng rụt không được, bèn tùy ý vẫy vẫy vài cái, chẳng thèm quan tâm nữa.
Cậu vớ đại một chiếc áo của Cố Nghịch mặc vào, nhảy tót lên giường, thoải mái nằm bò ra đó: "Em -"
Bạch Phó Tinh theo bản năng bịt miệng mình lại.
Đã lâu lắm rồi mới nghe lại giọng nói của chính mình, Bạch Phó Tinh có chút phấn khích, thử mở lời: "Cố Nghịch."
"Cố Nghịch." Cậu lại khẽ gọi một tiếng, vui sướng lăn lộn một vòng trên giường.
Tốt quá rồi, có phải điều này đồng nghĩa với việc sắp khôi phục lại bình thường không?
Sau khi trở lại bình thường, cậu sẽ không cần phải bám dính lấy Cố Nghịch như thế này nữa, có thể trở về lữ quán yêu quái, giống như trước kia, vui vẻ đào mỏ, ăn thật nhiều kẹo -
Nhưng không hiểu sao, cậu lại không muốn giống như trước kia nữa.
Như vậy thật nhạt nhẽo, nếu như không có Cố Nghịch.
Cục bông nhỏ lắc lắc đầu, gạt phắt những cảm xúc mà chính mình cũng không hiểu ra sau đầu, trong lòng thầm tính toán lát nữa sẽ làm gì.
Đột nhiên, tay chân bủn rủn, cơ thể không khống chế được mà thu nhỏ lại cực nhanh, trở về hình dạng thỏ.
Cục bông nhỏ: "..."
Sao mà ngắn ngủi vậy hả trời!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu