Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 36: Tối nay qua đây, tôi đích thân dạy em

Cố Nghịch đã tính toán kỹ rồi.
Đợi đến lần gặp tới, nhất định anh phải cho cậu biết tay, sẵn tiện lột sạch mặt nạ của cậu ra, để cậu biết giữa hai người ai mới là người có quyền quyết định.
Sau khi bóc mẽ cậu xong, anh sẽ chiều theo sở thích của cậu, trên giường sẽ nhiệt tình chủ động hơn một chút. Đến lúc đó, con yêu tinh nhỏ này kiểu gì chẳng mất kiểm soát mà sớm muộn cũng tỏ tình với anh.
Cố Nghịch bình thản gửi cho trợ lý Tô một cái tin nhắn: "Ngày mai giúp tôi gửi ít đồ."
Anh mặt không cảm xúc soạn danh sách những thứ cần mua: Socola, bánh quy, bánh mì, thịt bò khô, kẹo sữa bò, ô mai, và tất cả những thứ gì có vị chua...
Trợ lý Tô nhận được tin thì ngẩn người: "Sao toàn đồ ăn vặt thế này?"
Cố Nghịch đáp: "Số lượng cậu tự xem mà mua. Đúng rồi, mai cho cậu nghỉ phép kết hôn."
Trợ lý Tô xúc động suýt làm rơi điện thoại: "Vãi! Thật không ạ?"
Giọng Cố Nghịch vẫn bình thản: "Nghỉ hai tháng, lương vẫn nhận đủ. Quà mừng ngày mai Tề Vệ sẽ gửi tới, phần của tôi tôi để chỗ cậu ta rồi."
Trợ lý Tô cảm động đến rơm rớm nước mắt: "Anh ơi sao anh tốt quá vậy!"
Cố Nghịch nhắc nhở: "Nhớ mua đồ ăn vặt cho tôi."
Trợ lý Tô: "Rõ! Mai em đi siêu thị ngay."
*
Bạch Phó Tinh cởi bỏ bộ quần áo dày cộm vướng víu, lười biếng nằm bò ra giường. Hai má cậu hơi phồng lên, vừa rồi về đến nơi lại đói bụng không chịu nổi, đành ăn tạm hai miếng bánh quy lót dạ.
Mấy ngày nay vận động nhiều quá, nhanh đói thật.
Bạch Phó Tinh xoay người, sờ sờ bụng mình, nhịn không được lấy ngón tay chọc chọc.
Gầy thật đấy.
Cậu lại nhớ tới Cố Nghịch, trên khóe môi dường như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại lúc nãy, tâm hồn xao động, cậu phấn khích lăn một vòng trên giường.
TruyenLau Lần tới gặp Cố Nghịch sớm nhất cũng phải một tháng nữa, lúc đó chắc anh ấy cũng nguôi giận rồi.
Bạch Phó Tinh vừa cầm điện thoại lên thì tin nhắn của Cố Nghịch gửi tới: [Rốt cuộc công việc của em là gì?]
Bạch Phó Tinh gõ lạch cạch lên màn hình: [Tui đang ở trên đảo hoang đào đá quý.] Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Nghịch: [...]
Bạch Phó Tinh thoải mái trở mình, lười đến mức chẳng muốn động đậy, chỉ dùng ngón tay chọc chọc điện thoại: [Vậy chúng mình hòa nhau chưa ạ?]
Cố Nghịch: [Trông tôi có vẻ dễ dãi lắm à?]
Bạch Phó Tinh: [...]
Cậu đang đắn đo không biết dỗ dành anh thế nào thì phía Cố Nghịch gửi qua một biểu tượng trái tim. Website TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh chậm rãi gõ một dấu chấm hỏi: [?]
Cố Nghịch: [Em nhìn cái này xem có giống một con dao không?]
Bạch Phó Tinh đứng hình rất lâu, mãi đến tận lúc sắp đi ngủ mới nhớ ra cái vật thể lạ trông giống con dao trên tờ giấy, cậu ngẩn người.
Ý là sao? Lúc đó Cố Nghịch không hề giận à?
*
Ngày hôm sau, Bạch Phó Tinh lo lắng không thôi, không biết mấy người sắp đến là ai? Có dễ gần không? Có dữ dằn không?
Dù Phó Tri Cẩn đã nói trước là trong đoàn toàn diễn viên bình thường thôi, nhưng cậu vẫn thấy bồn chồn lạ thường.
Lạc Minh Dực mấy ngày nay vẫn luôn ở đây, có điều cứ nhìn thấy Bạch Phó Tinh là lại không vui, toàn né mặt không thèm gặp.
Bạch Phó Tinh vừa tới nơi thì gặp một cô gái có vẻ ngoài thuần khiết đáng yêu, trông rất mềm mại.
Cô lễ phép nói: "Chào cậu, tôi là Hạ Liễu Liễu, rất vui được làm quen với cậu, hy vọng sau này chúng ta hợp tác vui vẻ."
Bạch Phó Tinh lập tức đáp: "Chào cô, tôi là Bạch Phó Tinh."
Phía sau vang lên những tiếng xôn xao, một người đàn ông cao ráo đẹp trai bước tới, dáng đi hiên ngang, phô trương thanh thế.
Bạch Phó Tinh nhìn một cái liền nhận ra ngay, Trì Diễm, cái người cứ dính lấy Sở Tịnh không rời ấy mà.
Trì Diễm liếc nhìn cậu một cái, tà áo khoác gió bay bay đầy vẻ làm màu, anh ta cao ngạo hếch cằm: "Lính mới?"
Bạch Phó Tinh lại tự giới thiệu bản thân một lần nữa.
Trì Diễm chỉ cảnh giác với kiểu người như Cố Nghịch thôi, còn với kiểu "bé con" trắng trẻo sạch sẽ này thì hoàn toàn không có địch ý, anh ta tự luyến hỏi: "Có muốn xin chữ ký không?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Trì Diễm rút một tờ giấy, vung bút ký rẹt một cái rồi hào phóng đưa qua, bước tiếp về phía trước: "Cố lên nhé."
Lát sau, lại có một đại mỹ nhân dáng người cao ráo đi tới, môi đỏ, tóc xoăn dài, đeo kính râm, khí chất ngời ngời.
Sao trông quen thế nhỉ?
Hai giây sau, Bạch Phó Tinh nhớ ra rồi, cô ấy chính là vị Ảnh hậu cực kỳ đẹp đôi từng có tin đồn tình cảm với Cố Nghịch.
Không ngờ người thật còn đẹp hơn trong ảnh.
Bạch Phó Tinh nhớ lại lúc đó Cố Nghịch lấy tay che mắt mình, không cho mình nhìn, còn nhỏ mọn giữ khoảng cách với mình, cậu chợt nhận ra.
Hóa ra lúc đó anh ấy ghen sao?
Ôn Niệm tháo kính râm, liếc nhìn cậu một cái, mặt không cảm xúc: "Lính mới?"
Bạch Phó Tinh căng thẳng: "Chào chị ạ, tôi là Bạch Phó Tinh, lần đầu gặp mặt, mong chị giúp đỡ nhiều hơn."
Ôn Niệm khẽ nhếch môi: "Cố lên."
Trì Diễm từ xa đã nhìn thấy Phó Tri Cẩn, anh ta lao tới quát: "Phó Tri Cẩn, sao ông có thể không cho mang theo người nhà? Ông nỡ nhìn tôi và A Tịnh phu phu chia lìa sao?"
Phó Tri Cẩn: "..."
Trì Diễm không được dính lấy vợ nên tâm trạng không vui, anh ta nhìn Bạch Phó Tinh rồi hỏi: "Phó Tri Cẩn, sao lần này ông đột nhiên lại dùng lính mới thế?"
Phó Tri Cẩn thản nhiên: "Tôi thích, không có ai mà tôi không đào tạo được." Nói rồi anh ta nhìn Trì Diễm với vẻ khinh bỉ.
Trì Diễm: "..." Nhìn tôi làm gì?
Chẳng phải lúc đầu tôi chỉ hơi có gánh nặng thần tượng, hay làm màu một chút thôi sao?
Phó Tri Cẩn nhìn quanh một lượt, nhíu mày: "Lạc Minh Dực đâu? Sao không thấy cậu ta?"
Lạc Minh Dực - kẻ bị "thất sủng" - đang đau lòng ngồi xổm ở góc tường vẽ vòng tròn.
Giới giải trí chính là như vậy.
Đạo diễn ai cũng thế cả.
Chỉ thấy người mới cười, chẳng nghe người cũ khóc.
Cảm giác thiếu niên ư? Rõ ràng trước đây anh ta cũng bảo mình có cảm giác thiếu niên mà.
Dáng người thanh mảnh? Cậu ta có cao bằng mình không?
Ánh mắt trong trẻo? Người gần nhất có ánh mắt trong trẻo chẳng phải là mình sao.
Chẳng qua là cậu ta trắng hơn mình một chút,
đáng yêu hơn một chút, mềm mại hơn một chút thôi.
Cái lão Phó Tri Cẩn này, đúng là chỉ khoái gu đó.
Đàn ông đúng là không có ai tốt lành gì.
Loại đàn ông khó chiều, xét nét như Phó Tri Cẩn lại càng như vậy.
Bạch Phó Tinh đi tới.
Lạc Minh Dực không muốn thèm để ý đến cậu, trực tiếp quay ngoắt đầu đi.
Bạch Phó Tinh ngồi xổm xuống bên cạnh anh ta, quan tâm hỏi: "Sao anh lại trốn ở đây một mình thế?"
Lạc Minh Dực hậm hực nói: "Cậu bớt giả tạo đi, Phó Tri Cẩn bây giờ thích cậu nhất đấy, cậu đang rất đắc ý đúng không?"
Bạch Phó Tinh bảo: "Đừng dỗi nữa mà, anh ấy thích anh nhất, giờ vẫn đang đi tìm anh khắp nơi kìa."
Lạc Minh Dực hừ một tiếng, không thèm nói chuyện.
Bạch Phó Tinh thở dài, phiền não nói: "Thật ra tui thấy mọi người ở đây chẳng có ai là diễn viên bình thường cả, tui áp lực quá đi mất."
Lạc Minh Dực cứ như nghe thấy chuyện cười, khóe miệng giật giật: "Bình thường? Được thôi, tôi và cái 'bình hoa nhỏ' Hạ Liễu Liễu kia coi như là bình thường đi, nhưng cậu bảo Ôn Niệm và Trì Diễm là 'bình thường' á?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Lạc Minh Dực nhướng mày: "Tất nhiên, nếu hai người đó mà còn coi là bình thường, thì cái người cuối cùng đến ấy --"
Người cuối cùng? Bạch Phó Tinh ngẩn ra: "Vẫn còn người cuối cùng ạ?"
Lạc Minh Dực nói: "Nhà anh ta mất đồ, nên chắc sẽ đến muộn một chút."
Bạch Phó Tinh gật gật đầu, có chút mong đợi xem người cuối cùng là ai.
Gần đến buổi chiều, người cuối cùng cũng đã lộ diện.
Trong phòng nghỉ, các nhân viên công tác xì xào bàn tán:
[Mẹ kiếp, đẹp trai vãi, đẹp đến mức tui bủn rủn cả chân, đi không vững nữa rồi.]
[Danh bất hư truyền, tui xỉu đây.]
[Tui bị anh ấy liếc một cái mà suýt nữa thì không thở nổi.]
Đẹp trai đến mức nào chứ? Bạch Phó Tinh cũng hóng hớt lao ra xem.
Dáng người đàn ông cao lớn, khí trường mạnh mẽ, nhìn từ xa mang lại cảm giác xa cách, lạnh lùng.
Phía Bạch Phó Tinh bị ngược sáng nên nhìn không rõ lắm, vì nôn nóng muốn xem đẹp trai cỡ nào nên cậu vươn cổ ra hết sức để nhìn, cuối cùng cũng nhìn rõ.
Ngũ quan tinh tế hoàn mỹ đến mức khó tin, như thể món quà của thần linh, đôi môi mỏng khẽ mím, lạnh lùng như băng giá.
Bạch Phó Tinh nhìn gương mặt quen thuộc không thể quen thuộc hơn kia, đờ người ra hai giây.
Vãi chưởng!!! Bây giờ cậu chạy còn kịp không?
Gần như cùng lúc đó, người nọ như cảm nhận được ánh mắt của cậu, ngước mắt nhìn qua. Ánh mắt anh không dừng lại ở bất kỳ ai khác, mà chuẩn xác di chuyển thẳng lên mặt cậu.
Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Phó Tinh suýt thì đi đời nhà ma tại chỗ.
Đối mắt hai giây, Cố Nghịch khẽ nhếch môi.
[Thế thì em xong đời rồi.]
Trong đầu Bạch Phó Tinh đột nhiên hiện lên câu nói đêm qua, cậu nhanh chóng che mặt lại, phen này tiêu thật rồi.
Chẳng phải bảo là "tầm thường" sao?
Mấy người gọi cái này là "tầm thường" á?
*
Những người khác đều nhiệt tình chào hỏi: "Chào tiền bối, mong anh chỉ giáo nhiều hơn."
Đến lượt Bạch Phó Tinh, cậu đành cắn răng, chào một tiếng: "Cố Nghịch."
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Phó Tri Cẩn giật mình, lập tức liếc mắt ra hiệu: Cố Nghịch cái gì mà Cố Nghịch! Là lính mới, lại còn là lính mới đóng cảnh đối đầu với người ta, dù không thích thì ít nhất cũng phải làm màu mà tạo quan hệ tốt chứ!
Bạch Phó Tinh há hốc mồm: "Cố... Thầy Cố."
Cái cảm giác xấu hổ nồng nặc này là sao đây?
Cố Nghịch đi đến trước mặt cậu, bình thản nói: "Tự giới thiệu về mình đi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh liếc anh một cái.
Anh nghiêm túc đấy à?
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh nhịn nhục nói: "Chào anh, tui là Bạch Phó Tinh, lần đầu gặp mặt, xin chỉ giáo nhiều hơn."
Cố Nghịch đưa tay ra: "Chào cậu, Cố Nghịch."
... Bạch Phó Tinh yếu ớt bắt tay anh, lúc định rút tay về thì rút không được.
Giữa bàn dân thiên hạ, anh định làm gì vậy?
Bạch Phó Tinh kinh hãi ngẩng đầu, chợt nhìn thấy trên cổ anh có một vết hôn màu rất nhạt, cả người cậu thấy không ổn chút nào.
Đêm qua trời tối nên không thấy, giờ thì nhìn rõ mồn một.
Là do hôm đó mình gặm sao?
Cố Nghịch nắm lấy đầu ngón tay cậu, nhếch môi: "Hợp tác vui vẻ."
Anh cúi người, ghé vào tai Bạch Phó Tinh nói bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe: "Em đào đá quý trên đảo nhỏ có vui không?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh nhanh chóng rút tay về, đứng thẳng tắp, lễ phép nhe răng cười đúng tiêu chuẩn tám cái răng.
... Đầu óc Bạch Phó Tinh rối như tơ vò, nghĩ xem sau này phải tính sao đây. Phó Tri Cẩn đi tới, cười hỏi: "Hai người quen nhau à?"
Cố Nghịch nhìn Bạch Phó Tinh đang cúi đầu sắp chạm đất, khẽ nói: "Vừa gặp đã như đã quen từ lâu."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh ngẩng khuôn mặt đỏ bừng lên, cười gượng: "Đúng, vừa gặp đã như quen từ lâu."
Phó Tri Cẩn nhẹ nhõm: "Vừa gặp đã như quen biết là tốt rồi, tôi còn lo hai người cần thời gian mài dũa. Đúng rồi, cục bông nhỏ đâu? Sao không mang theo cục bông nhỏ?"
Cố Nghịch nhìn về phía Bạch Phó Tinh, người sau đang bồn chồn mân mê ngón tay, chột dạ không dám nhìn anh.
Cố Nghịch nhẹ giọng nói: "Thỏ nghịch ngợm, chạy ra ngoài chơi rồi."
Tai Bạch Phó Tinh đỏ ửng.
Cố Nghịch bình thản nói: "Nhưng tôi thấy chắc hai ngày nữa là nó về thôi, em thấy sao?" Anh cong môi, "Bạch Phó Tinh."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh căng thẳng đứng thẳng người: "Tui cũng thấy vậy á."
*
Đáng sợ quá đi mất. Bạch Phó Tinh ôm chặt lấy cái "mặt nạ" rách nát của mình, lúc ăn cơm vì quá kinh hãi mà ăn thêm một suất cơm hộp, hai quả chuối, ba quả táo chua.
Cố Nghịch liếc nhìn cậu một cái, mặt không cảm xúc vẽ một hình trái tim lên giấy, rồi lại dời ánh mắt lên mặt Bạch Phó Tinh.
Hai má Bạch Phó Tinh hơi phồng lên, đang cầm tờ giấy trắng được Phó Tri Cẩn gạch chân trọng điểm để chăm chỉ học tập.
Phó Tri Cẩn đi tới ngồi cạnh Cố Nghịch, đắc ý hỏi: "Thấy sao hả?"
"Cũng ổn," Cố Nghịch dời tầm mắt đi, "Cậu gặp em ấy thế nào?"
Phó Tri Cẩn kể sơ qua một lượt, rồi cảm thán: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy rất quen thuộc, cũng là duyên phận cả." Anh ta tùy ý liếc mắt qua mặt bàn, nhíu mày: "Cái này là ai vẽ con dao thế?"
Cố Nghịch: "..."
Phó Tri Cẩn kéo người đi tới chỗ Bạch Phó Tinh để tán gẫu, sau một hồi hỏi thăm, anh ta liền hỏi: "Trên phương diện cá nhân, em thích kiểu người thế nào?"
Bạch Phó Tinh suy nghĩ một chút: "Tui thích kiểu ôn hòa nhã nhặn ạ."
Cố Nghịch cười cười, thản nhiên nói: "Tôi cứ tưởng em thích kiểu nhiệt tình chủ động cơ chứ."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh sợ đến mức líu cả lưỡi, không biết nói gì, vội vàng chuyển chủ đề: "À... Đạo diễn Phó, chỗ này tui không hiểu lắm-"
Không đợi Phó Tri Cẩn trả lời, Cố Nghịch đã thản nhiên cắt lời: "Tối nay qua phòng tôi, tôi đích thân dạy em."
Tất cả mọi người đứng quanh đó đều thầm cảm thán trong lòng: Ảnh đế Cố tốt thật đấy, bình dị gần gũi chẳng ra vẻ chút nào! Bạch Phó Tinh đúng là tốt số quá đi!
Bạch Phó Tinh: "..." Cái "tốt số" này cho các người, các người có lấy không?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu