Cố Nghịch nhìn cậu vài cái rồi bật cười, không tiếp tục trêu chọc nữa mà buông tay ra.
Người này sao mà xấu tính thế!
Cố Nghịch nói: "Có phải vẫn chưa mọc ra không?"
Anh đang nói bậy bạ gì đó?
Tui có mọc nhé! Cái đó ở dạng người của tui còn hơn cả anh --
Thỏ nhỏ bỗng khựng lại, đột nhiên nhớ tới những thứ không nên nhớ, kích thích quá lớn khiến hốc mắt cậu hơi đỏ lên.
Cố Nghịch ngẩn người, tưởng mình trêu quá đà làm cậu khóc, bèn mở lời: "Lúc nãy tôi chỉ đùa thôi."
Cục bông nhỏ không có động tĩnh gì, một lát sau, cậu im lặng chạy về ổ của mình, cuộn tròn lại thành một khối, chẳng rõ đang nghĩ ngợi gì.
Có phải giận rồi không? Cố Nghịch đắn đo một hồi, rồi đẩy cửa phòng bước vào, đi tới cạnh cậu.
Mất một lúc lâu anh vẫn không biết phải nói gì.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng.
Cục bông nhỏ liếc nhìn anh một cái.
Cố Nghịch vẫn không thạo việc chủ động bắt chuyện với người khác, anh không tự nhiên gọi: "Cục bông nhỏ." Website TruyenLau.com
Cục bông nhỏ: "..."
Cái đồ xấu xa này. Cục bông nhỏ cũng đầy vẻ nũng nịu mà phát cho anh mười tấm "thẻ vợ hiền".
Cố Nghịch đầy cao lãnh hôn lên đầu cậu một cái, cứ ngỡ cậu sẽ vui sướng ngã lăn ra như mọi khi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chẳng ngờ lần này thỏ nhỏ lại giữ khoảng cách với anh.
Sau này không được hôn như thế nữa.
Cố Nghịch: "Ồ."
Cục bông nhỏ lén liếc anh một cái, cái vuốt không tự chủ được mà cử động, rồi cậu lấy vuốt này đè lên vuốt kia, tự khống chế bản thân không được nhúc nhích.
Cố Nghịch sáp lại gần một chút.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thỏ nhỏ ra vẻ đoan trang nhích ra xa anh.
Cố Nghịch: "Xin hỏi nhóc một câu."
Thỏ nhỏ gật đầu.
Cố Nghịch: "Nghe nói chỉ có số ít thỏ nhỏ vừa xinh đẹp vừa thông minh mới có thể hóa thành hình người?"
Chẳng phải chính là tui sao? Thỏ nhỏ gật đầu, cái đuôi đắc ý đến mức vẫy vẫy liên hồi.
Cố Nghịch: "Theo cổ thư ghi chép, thỏ nhỏ khi hóa thành người đều cực kỳ xinh đẹp."
Thỏ nhỏ nghiêm túc gật đầu.
Anh xem cổ thư gì thế? Ghi chép thật khách quan và toàn diện quá đi.
Cố Nghịch khẽ nói: "Nếu cậu là một con thỏ yêu --"
Trong lòng thỏ nhỏ theo bản năng có chút sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được lén nhìn anh, muốn nghe lời tiếp theo.
Cố Nghịch: "Hóa thành hình người chắc chắn là cực kỳ xấu xí."
Cục bông nhỏ: "..." Anh mới xấu ấy!
"Có phải không?" Ngón cái Cố Nghịch khẽ ấn lên đầu cậu, "Đồ béo lùn."
Cục bông nhỏ tức tối trừng mắt nhìn anh.
Cố Nghịch: "Đồ ngốc tròn vo."
Chỉ có anh là vốn từ phong phú thôi đấy! Cục bông nhỏ tức đến mức hung hãn xoạc chân một cái để dọa anh.
Cố Nghịch bị chọc cười: "Thỏ ngốc."
Anh lại đây, xem ông đây có hôn chết anh không!
Cố Nghịch ghé sát lại, và rồi phải hứng chịu một nụ hôn cực mạnh.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Chẳng phải nhóc bảo không được thế này nữa sao?"
Cục bông nhỏ hùng hổ chống nạnh: Kệ tui, tui thích lật lọng đấy thì sao?
Một con động vật nhỏ đáng yêu lật lọng một lần thì đã làm sao?
Cục bông nhỏ lại dùng vuốt ôm lấy đầu anh, cưỡng hôn một cái, khí chất tổng công cực ngầu!
Thỏ nhỏ thỏa mãn rồi, lúc tách ra, cậu thấy dễ chịu như đang ở trên chín tầng mây, giây tiếp theo có thể hóa thành một miếng bánh thỏ mềm nhũn luôn.
Cậu vẫy đuôi với Cố Nghịch, đột nhiên nhớ tới cái thuyết về thiện cảm, bèn không tự nhiên mà khống chế bản thân lại.
Nhưng vẫn không nhịn được, khẽ rung rung một chút, cố hết sức để không bị phát hiện.
Thỏ nhỏ lén liếc anh một cái.
Đẹp trai thật đấy, ngũ quan sâu sắc, sống mũi cao thẳng, nhìn từ góc độ này, đường xương hàm đúng là gợi cảm muốn chết.
Thế này thì ai mà chịu cho thấu?
Cục bông nhỏ vờ như không có chuyện gì ngồi trên giường, đè cái đuôi tròn nhỏ đang muốn vẫy qua vẫy lại xuống.
Cố Nghịch tiến lại gần.
Đầu cục bông nhỏ đỏ bừng, vô cùng không tự nhiên.
Cố Nghịch khẽ gãi cái vuốt hồng nhạt của cậu: "Sao không nằm xuống cho hẳn hoi?"
Anh ấy sợ mình mệt sao?
Cố Nghịch dùng lòng bàn tay xoa nắn cậu: "Thế này trông đặc biệt giống một quả cầu."
Cục bông nhỏ: "..."
Cục bông nhỏ tức tối đánh nhau với anh, và đã chiến thắng, đè Cố Nghịch xuống giường với tư thế của kẻ chiến thắng.
Cố Nghịch giơ tay lên.
Thỏ nhỏ dùng vuốt giẫm lên tay Cố Nghịch, nhưng lại bị anh khẽ nắm lấy vuốt thỏ.
Thỏ nhỏ rút rút lại, không rút ra được.
Cố Nghịch nhìn cậu.
Làm sao giờ, cậu đột nhiên lại muốn vẫy đuôi với Cố Nghịch rồi.
Cố Nghịch rủ mắt, khựng lại một chút: "Hóa ra là có thật."
Thỏ nhỏ nhìn theo ánh mắt anh: "!!!"
Người này sao mà xấu tính thế!
Cục bông nhỏ tức phát điên, chạy mất hút.
Cố Nghịch tắt đèn.
Cục bông nhỏ lại mếu máo chạy ngược trở về.
Tối quá, cậu sợ.
Cố Nghịch buồn cười, nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
Đầu cục bông nhỏ gối lên vai anh, để không làm phiền người khác, cậu cố gắng khiến cơ thể mình trở nên thật nhẹ.
Cố Nghịch: "Ngủ cho ngoan đi, nhóc không nặng đâu."
Cục bông nhỏ dùng vuốt ôm chặt lấy anh, khẽ lăn lộn một vòng, chạm trúng cơ bụng của anh, liền ngất ngây ngây ngất mà đổ gục lên đó.
Hỏng bét, cậu bị say cơ bụng ở khoảng cách gần.
Thế sau này hóa thành hình người thì biết phải làm sao đây?
Cục bông nhỏ gối lên cơ bụng anh, mơ màng ngủ thiếp đi, lại còn nhích xuống dưới một chút, tìm một vị trí thật thoải mái.
Sáng sớm hôm sau, thỏ nhỏ đang ngủ lơ mơ thì đột nhiên bị cái gì đó chọc trúng, bèn tùy ý vung vuốt một cái.
Cứng ngắc.
Cố Nghịch giật mình tỉnh giấc, ngay sau đó lấy tốc độ nhanh nhất túm cục bông ra, đặt ở cạnh giường.
Cục bông nhỏ mắt nhắm mắt mở, dùng vuốt dụi dụi mắt.
Sáng sớm ra bị làm sao vậy cà?
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đi vào phòng tắm.
Thỏ nhỏ: "..."
Thỏ nhỏ nghe tiếng nước chảy róc rách, đợi anh rõ lâu, trong lòng thầm cười khẩy: Tắm rửa gì mà lâu thế không biết!
Cậu mở tủ lạnh tự tìm đồ ăn. Trong tủ lạnh có những quả anh đào đỏ mọng, Cố Nghịch mỗi lần chỉ cho cậu ăn vài quả.
Mắt cục bông nhỏ sáng lên, một hơi ăn sạch cả một đống lớn.
Cậu đã ăn vụng xong hết rồi mà Cố Nghịch vẫn chưa ra.
Tắm gì mà lâu thế! Thỏ nhỏ rất có ý kiến với anh, nhảy chân sáo chạy tới xem anh thế nào.
Trong phòng tắm không có động tĩnh gì.
Có phải anh ta xảy ra chuyện gì rồi không? Cục bông nhỏ lo sốt vó, vội vàng nhảy cao lên để ấn tay nắm cửa.
Đúng lúc này, cửa mở ra, Cố Nghịch quấn khăn tắm, một tay lau tóc, rũ mắt nhìn cục bông đang định nhảy lên.
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch dời tầm mắt, mặt không cảm xúc lau tóc, một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn cậu.
? Thái độ gì đây?
Tắm chậm như thế mà còn dám ra vẻ chảnh chọe à! Cục bông nhỏ cũng chẳng buồn thèm đếm xỉa đến anh.
Giọng nói bình thản của Cố Nghịch vang lên: "Buổi tối ngủ đừng có làm loạn."
Cục bông nhỏ chống nạnh, dáng vẻ cực kỳ lý lẽ hùng hồn.
Cố Nghịch đi xuống lầu, mở tủ lạnh ra, phát hiện anh đào đã vơi mất một nửa.
Cục bông nhỏ: "..." Anh ta phát hiện ra gì rồi sao?
Cố Nghịch nhìn về phía cục bông nhỏ.
Môi cục bông nhỏ đỏ chót, trông rất "vô tội".
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc lấy sữa ra.
Có vẻ như không bị phát hiện rồi. Cục bông nhỏ thở phào nhẹ nhõm, vô tình cúi đầu nhìn xuống cái vuốt đỏ lựng của mình mà kinh hãi.
Móng vuốt đỏ chót, trông như bị sưng lên vậy, nhìn mà phát khiếp.
Cậu không nhịn nổi nữa, vừa khóc vừa chạy tới bắt Cố Nghịch xem móng vuốt cho mình.
Cố Nghịch: "Nhóc ăn vụng anh đào đúng không?"
Thỏ nhỏ ngượng ngùng gật đầu.
Cố Nghịch khựng lại hai giây: "Có cảm thấy miệng rất tê, toàn thân không còn sức lực không?"
Thỏ nhỏ ngẫm nghĩ một hồi, rồi gật đầu thật mạnh.
Hình như đúng là có triệu chứng này thật!
Cố Nghịch bình thản đưa ra chẩn đoán: "Bị dị ứng anh đào rồi, ăn nhiều là dễ bị thế này lắm."
Cả bầu trời của cục bông nhỏ như sụp đổ.
Sao cậu có thể dị ứng với thứ ngon lành đến thế chứ?
Cố Nghịch: "Cho nên đừng có ăn nhiều."
Cục bông nhỏ gật đầu, xót xa nâng niu cái vuốt nhỏ của mình, cảm thấy tình hình rất nghiêm trọng, muốn được băng bó thật dày.
Cố Nghịch kiên nhẫn lấy gạc băng bó cho cậu, quấn thành một cục tròn ủm.
Nhất thời, cục bông nhỏ thấy suy nhược đến mức không đứng dậy nổi.
Cố Nghịch xót xa bảo: "Đồ bông nhỏ yếu ớt."
Cục bông nhỏ nước mắt sắp trào ra tới nơi, than thở cho đời thỏ truân chuyên của mình.
Cố Nghịch gãi gãi đầu cậu: "Ở nhà ngoan ngoãn dưỡng thương, đừng chạm vào nước, cẩn thận vết thương bị nhiễm trùng."
May mà có Cố Nghịch ở đây, nói cục bông nhỏ không cảm động là nói dối, cậu lập tức phát cho anh hẳn một trăm tấm "thẻ vợ hiền".
Cố Nghịch rất có trách nhiệm dặn dò: "Hai ngày nay phải kiêng ăn kem, ăn nhiều rau củ khô, ít chạm vào đồ ngọt thôi, ăn uống thanh đạm một chút."
Cục bông nhỏ gật đầu, mắt rưng rưng: Vậy tui có chết không?
Cố Nghịch dịu dàng xoa đầu cậu: "Không đâu, tin tôi."
Thỏ nhỏ cảm động ôm chầm lấy anh.
Sao người này lại tốt đến thế nhỉ?
Thỏ nhỏ ở nhà dưỡng thương cực kỳ quy củ, cả con thỏ nom yếu ớt vô cùng, khẽ đặt cái vuốt lên thành sofa, không dám động đậy lung tung.
Lúc cậu đi lấy đồ, cái vuốt không cẩn thận dính phải nước.
Xong đời rồi, vết thương sắp nhiễm trùng rồi!
Thỏ nhỏ với bản năng sinh tồn mãnh liệt phi như bay đi tìm giấy ăn, cẩn thận lau lau, rồi thấy màu của vết thương nhạt đi đôi chút.
Cậu khựng lại, thử thấm thêm tí nước nữa rồi lau mạnh hơn.
Thế rồi vết thương biến mất hoàn toàn.
Trên tờ giấy ăn dính đầy màu đỏ.
Cục bông nhỏ: "..."
Anh mới dị ứng anh đào ấy!
Cái tên tồi tệ nhà anh.
Đợi anh về, xem tui có đè anh ra làm thịt cho anh kêu chít chít thì thôi!
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.