Vòng quay mặt trời chậm rãi đi lên, nhìn từ trên cao xuống là vô vàn những ánh đèn. Bạch Phó Tinh mở to mắt, lần đầu tiên cậu thấy nhiều đèn đến thế.
... Cố Nghịch mặt không cảm xúc xếp chuyện này vào danh sách lịch sử đen tối, chỉ hy vọng cái thứ này quay thật nhanh để còn đưa Bạch Phó Tinh rời khỏi đây.
Anh bất lực liếc nhìn Bạch Phó Tinh một cái.
Bạch Phó Tinh cũng là lần đầu thấy cảnh đêm đẹp như vậy, mọi thứ dưới đất đều trở nên nhỏ bé và phát sáng, cậu nhìn đến xuất thần, đôi mắt long lanh.
Cố Nghịch có chút không dời mắt đi được, đột nhiên anh trở nên kiên nhẫn hơn, muốn cùng cậu chơi thật chậm.
Bạch Phó Tinh sực tỉnh, thấy Cố Nghịch cứ nhìn mình chằm chằm, thắc mắc hỏi: "Sao thế ạ?"
Cố Nghịch hoàn hồn, thu hồi tầm mắt: "Không có gì."
Cố Nghịch mở lời: "Khả năng quản lý bản thân của tôi từ trước đến nay luôn rất tốt."
Bạch Phó Tinh biết anh đang nhắc tới dòng chữ trên cái bảng kia, thản nhiên đáp: "Tui cũng hông kém đâu."
Bạch Phó Tinh phân tích cho anh nghe: "Theo tui thấy, chắc chắn là mấy người không phải cặp đôi đó vốn dĩ đã có ý đồ với đối phương rồi, nên mới cố ý tìm cớ đổ lỗi cho không khí này nọ thôi."
Cố Nghịch: "Đúng là như vậy."
Cố Nghịch mím môi: "Bao gồm cả việc ở trong môi trường tối tăm nguy hiểm thì tim dễ trở nên đập nhanh cũng vậy. Hiệu ứng cầu treo rất dễ khiến người ta lầm tưởng đó là tình yêu."
Bạch Phó Tinh bừng tỉnh đại ngộ: "Hèn chi lúc ở nhà ma tim tui đập nhanh quá chừng."
Cố Nghịch: "Tôi cũng thế."
Cả hai đồng thời nhìn đối phương một cái, rồi đột nhiên không ai nói gì nữa.
Không gian yên tĩnh, bên tai là bản nhạc nhẹ lãng mạn xen lẫn tiếng chuông gió đung đưa, khiến lòng người ngứa ngáy.
Hóa ra tim anh ấy cũng bị đập nhanh. Bạch Phó Tinh rũ mắt, khẽ cong mắt cười.
Cậu ấy vừa bảo tim đập nhanh. Cố Nghịch nhìn đi chỗ khác, khẽ che giấu ý cười trong mắt mình. TruyenLau
Vòng quay mặt trời đột ngột khựng lại một chút, Bạch Phó Tinh giật nảy mình.
Cố Nghịch theo bản năng dang tay che chở cho cậu.
Vòng quay mặt trời rất nhanh đã khôi phục bình thường, chậm rãi đi lên. Bạch Phó Tinh thở phào nhẹ nhõm: "Hết hồn, tui còn tưởng sắp rơi xuống đến nơi rồi chứ."
Cậu vẫn còn chưa hoàn hồn mà nghiêng đầu sang, lúc này mới phát hiện mình và Cố Nghịch đang tựa sát vào nhau, gần như thu nhỏ trong lòng Cố Nghịch. Tư thế của hai người vô cùng thân thiết, hơi thở khẽ quấn quýt, gương mặt cận kề trong gang tấc.
TruyenLau
Cố Nghịch vẫn đang bảo vệ cậu: "Vẫn còn sợ sao?"
Má Bạch Phó Tinh nóng bừng, cử động một cách không tự nhiên: "Dạ không, tui -"
Cố Nghịch lúc này mới phản ứng lại, mặt không cảm xúc dãn khoảng cách giữa hai người ra.
Không khí yên tĩnh đến quái dị, Bạch Phó Tinh tìm đại chuyện để nói: "Đẹp thật đó nha."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ừm."
Vòng quay mặt trời chậm rãi đi lên. Ngón tay Bạch Phó Tinh cử động, cúi đầu mân mê đầu ngón tay đang đỏ ửng: "Cái đó, cảm ơn anh nhé."
"Hửm?"
Bạch Phó Tinh nhìn anh, nghiêm túc nói: "Tui trước đây chưa từng sống ở chỗ các anh, thật may mắn là đã gặp được anh."
Cố Nghịch: "Tôi cũng nên cảm ơn cậu mới đúng."
"Dạ?" Cậu có chút thắc mắc.
Cố Nghịch nhìn cảnh đêm phồn hoa, mở lời: "Tôi là một người khá nhạt nhẽo vô vị, người thân cận bên cạnh không nhiều, trước đây chưa từng thấy điều gì thú vị, cho dù đã từng diễn qua rất nhiều linh hồn của người khác -"
Bạch Phó Tinh giơ tay trong lòng: Nói bậy, anh siêu cấp đáng yêu luôn! Ít người là do anh cao lãnh thôi!
Ánh mắt Cố Nghịch dời lên người cậu, thần cậu ôn nhu: "Thật may mắn vì đã gặp được em."
Bạch Phó Tinh ngẩn người, nhìn Cố Nghịch. Trong mắt Cố Nghịch gợn lên ý cười quen thuộc.
Bạch Phó Tinh ngây ra. Ánh sao đầy trời và những đốm sáng dưới đất sao mà đẹp bằng đôi mắt anh được chứ?
Phải làm sao đây? Cậu hơi nhịn không được muốn hôn Cố Nghịch rồi. Vừa nãy còn thề thốt chắc nịch, bây giờ không lẽ lại tự vả vào mặt mình.
Cố Nghịch: "Tim đập nhanh thế sao?"
Tiếng tim đập trong không gian kín rất rõ ràng, Bạch Phó Tinh chưa bao giờ biết tim mình có thể đập lớn đến thế, hốt hoảng nói: "Tui, tui cái đó, bị sợ độ cao á."
Yết hầu Cố Nghịch khẽ động: "Thực ra, tôi cũng hơi có chút."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh thầm cười trong lòng. Khóe môi Cố Nghịch khẽ nhếch lên: "Cười cái gì?"
Bạch Phó Tinh: "Cười anh á."
Ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt phản chiếu gương mặt của đối phương, ma xui quỷ khiến thế nào mà khoảng cách dần dần thu hẹp.
Cố Nghịch sáp lại gần. Bạch Phó Tinh chậm rãi nhắm mắt lại.
Môi Cố Nghịch chạm vào khóe môi cậu, ngọt lịm, mềm mại, mang theo chút lành lạnh.
Vòng quay mặt trời đúng lúc này đạt đến đỉnh điểm, trên đầu là muôn vàn tinh tú, dưới đất là ánh đèn lộng lẫy vô cùng. Làn gió thanh mát thổi qua, lông mi Bạch Phó Tinh khẽ động, mở mắt. Cố Nghịch đang ở rất gần, rũ mắt nhìn cậu, lông mi rất dài. Chóp mũi hai người khẽ cọ vào nhau, cả hai gần như đồng thời tỉnh táo lại, nhanh chóng tách ra.
Thật mềm mại, lại mát lịm. Bạch Phó Tinh ngây người, mím mím môi.
Ngọt ngào. Yết hầu Cố Nghịch trượt lên xuống.
Tim Bạch Phó Tinh đập thình thịch: "Thật là kỳ lạ quá đi!"
Cố Nghịch không nói lời nào, vành tai rất đỏ, trong đầu chỉ còn lại một câu nói: Khóe môi cậu ấy ngọt lịm.
Bạch Phó Tinh tim đập không thể kiểm soát, căng thẳng tìm đại chủ đề: "Sao vẫn chưa hạ xuống nhỉ? Xuống chậm thật đó."
Cố Nghịch đột nhiên nói: "Tim cậu đập rất nhanh."
Bạch Phó Tinh: "Tui sợ độ cao mà!"
Cố Nghịch sáp lại gần cậu, gần như bao trọn cả người cậu vào lòng: "Đã đỡ hơn chưa?"
Mặt Bạch Phó Tinh đỏ bừng, "vèo" một cái nép sát ra mép: "Hình như càng sợ hơn rồi!"
Cố Nghịch lại tựa qua. Bạch Phó Tinh sắp thở không nổi nữa.
Vòng quay mặt trời hạ xuống, gió thổi một cái, làm cả hai đều tỉnh táo hơn hẳn. Bạch Phó Tinh căng thẳng nói: "Kỳ lạ quá."
Tim Cố Nghịch đập rất loạn, cảm xúc không thể kiểm soát cứ dồn nén trong lòng, cảm giác xa lạ này khiến anh có chút không thích nghi được: "Ừm, đúng là có chút kỳ quái."
Cố Nghịch cứ nghĩ mãi không thông, trong lòng trăn trở một vấn đề: Khóe môi cậu ấy sao lại ngọt ngào thế nhỉ?
Cố Nghịch đề nghị: "Chơi lại lần nữa đi."
Bạch Phó Tinh: "?"
Lòng Bạch Phó Tinh đang rất loạn, vội nhìn đi chỗ khác: "Mau về nhà thôi, không còn sớm nữa đâu."
Cố Nghịch không nói gì. Bạch Phó Tinh cúi đầu đi nhanh về phía trước, một lúc sau quay đầu lại nhìn, Cố Nghịch vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.
Bạch Phó Tinh: "..."
Sau lưng anh, những thiết bị trò chơi khổng lồ lần lượt tắt đèn, một mình anh đứng trong góc tối, trông thật đáng thương. Bạch Phó Tinh đi tới, kéo kéo cánh tay anh: "Anh xem, khu vui chơi sắp đóng cửa rồi kìa."
Các thiết bị trò chơi đều đã tắt đèn, tiếng nhạc trong không khí dần lịm đi, Cố Nghịch lúc này mới mặt không cảm xúc đi theo cậu.
"Vậy thì lần sau." Cố Nghịch cao lãnh nói.
Bạch Phó Tinh cúi đầu: "Dạ."
Cố Nghịch liếc nhìn cậu một cái, hoàn toàn quên mất cái gì gọi là "nhảm nhí", thản nhiên nói: "Nếu cậu muốn, sau này có thể thường xuyên tới đây."
Bạch Phó Tinh: "..." Tui không có muốn nha.
Cái người này sao vậy chứ? Bạch Phó Tinh đi song song với anh, cứ cúi gầm mặt xuống, ngón tay cử động đầy lúng túng, cậu lấy một viên kẹo trong túi ra bỏ vào miệng.
Cố Nghịch nhìn một cái rồi dời tầm mắt đi, vấn đề trăn trở lúc nãy cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi.
Thì ra là thế. Thảo nào khóe môi lại ngọt.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Ăn ít kẹo thôi."
Mặc kệ tui. Bạch Phó Tinh nói thầm trong lòng.
Cố Nghịch giơ tay, nhẹ nhàng nhéo gáy cậu, đanh mặt lại: "Đây là viên thứ mấy trong tối nay rồi?"
Bạch Phó Tinh mở to mắt, hông phục mà phản bác: "Rõ ràng là viên đầu tiên mà."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Lúc nãy môi cậu rất ngọt."
Bạch Phó Tinh đờ người ra hai giây, cái gì gọi là môi rất ngọt, mặt bỗng chốc đỏ lựng. Cậu nghi ngờ Cố Nghịch đang trêu ghẹo mình, nhìn sang, nhưng người nọ rõ ràng đang trưng ra vẻ mặt chính trực như đang trình bày một sự thật khách quan.
Cậu lập tức xìu xuống, bình tĩnh nói: "Đó là vì kẹo bông gòn á."
Cố Nghịch lúc này mới phản ứng lại.
Bạch Phó Tinh: "Chẳng phải anh cũng ăn kem sao?"
Cố Nghịch khựng lại: "Cho nên -"
Bạch Phó Tinh sắp điên rồi, cậu bước nhanh về phía trước. Tại sao họ lại phải thảo luận cái vấn đề đáng xấu hổ này với vẻ mặt nghiêm trọng như thế chứ?
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đi theo sau, trong đầu toàn là: Vậy có phải cậu ấy cũng thấy mình rất ngọt không?
Mặt Bạch Phó Tinh đỏ bừng, trong lòng đang nghĩ chuyện khác, chân bước thoăn thoắt. Thấy bậc thang phía trước, cậu định nhảy xuống.
Cố Nghịch giữ cậu lại, nhắc nhở: "Cẩn thận bậc thang."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh quay đầu lại, bất lực bảo: "Biết rồi, thấy rồi mà."
Ánh mắt Cố Nghịch bỗng khựng lại, chằm chằm nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh: "Sao thế?"
Yết hầu Cố Nghịch khẽ động: "Không có gì."
Trên đỉnh đầu Bạch Phó Tinh, hai cái tai thỏ hồng phấn mềm mại đang rũ xuống, thế mà chính chủ lại cứ mơ mơ màng màng, chẳng hay biết gì cả.
Thấy phía trước có người, Cố Nghịch theo bản năng nghiêng người chắn cho cậu, đợi người ta đi qua rồi mới thản nhiên dịch ra.
Bạch Phó Tinh vẫn chẳng biết gì, trong lòng đang mải nghĩ về kẹo bông gòn vị dâu tây.
Cố Nghịch nhịn không được liếc nhìn cậu một cái.
Giữa làn tóc đen, đôi tai thỏ trắng trắng mềm mềm, chóp tai mang theo sắc hồng, ngoan ngoãn rũ xuống.
Anh nhớ lại cục bông nhỏ đặc biệt nũng nịu, mỗi lần ngã là cứ bắt anh phải thổi chóp tai cho nó thật lâu.
Ngón tay Cố Nghịch khẽ động, đến khi anh kịp phản ứng thì ngón tay đã ở ngay sát sàn sạt rồi. Đôi tai thỏ khẽ vẫy vẫy, giống như đang mời gọi anh chạm vào vậy.
Bạch Phó Tinh nghiêng đầu, khựng lại: "Gì vậy ạ?"
"Không có gì." Cố Nghịch tùy ý vò nhẹ lên trán cậu một cái.
Trên đường không nhiều người lắm, tiểu yêu quái có mơ màng đội đôi tai thỏ đi đứng cũng không sao.
Phía trước đèn đường sáng trưng, thỉnh thoảng có người đi ngang qua, Cố Nghịch giơ tay, tùy tiện kéo cái mũ hoodie của cậu trùm lên đầu.
Bạch Phó Tinh đang đi đứng tử tế: "..."
Bạch Phó Tinh nhìn anh. Cái người này sao tự dưng lại giở trò nghịch ngợm vậy?
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nhìn lại.
Bạch Phó Tinh lười quản anh, cậu lắc lắc đầu làm cái mũ hoodie tuột xuống. Đôi tai thỏ thoát khỏi sự gò bó liền duỗi ra ngoài, khẽ rung rinh.
Cố Nghịch chỉ nhìn một cái rồi dời tầm mắt đi. Cũng chẳng muốn chạm vào lắm đâu.
Khi người tiếp theo đi ngang qua, Cố Nghịch im hơi lặng tiếng túm lấy cái mũ của cậu kéo lên, che kín đầu cậu lại.
Bạch Phó Tinh lười quản anh, lại lắc lắc đầu cho mũ rơi xuống, một lát sau, lại bị trùm lên tiếp.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh chịu hết nổi rồi. Cái người này bị làm sao vậy? Nghịch ngợm gây sự thành nghiện rồi hả?
Cậu đội cái mũ, hậm hực nhìn anh.
Cố Nghịch chạm phải ánh mắt cậu, khựng lại một chút. Cái mũ của cậu phồng lên tròn ủng, bên trong giấu hai cái tai thỏ mềm xèo. Trên gương mặt trắng trẻo viết rõ ba chữ [Tui đang giận], cố tỏ ra thật hung dữ, nhưng trong đầu Cố Nghịch chỉ toàn thấy cậu quá đỗi đáng yêu.
Nghịch ngợm mà còn có lý à? Bạch Phó Tinh dãn khoảng cách với anh.
Cố Nghịch lại nép qua.
Bạch Phó Tinh tiếp tục dãn khoảng cách.
Cố Nghịch lại nhích về phía cậu thêm chút nữa.
... Bạch Phó Tinh không thèm tránh nữa, cũng lén lút nhích về phía anh một chút.
Hai người đứng rất gần, vai sắp chạm vào nhau đến nơi. Cánh tay Cố Nghịch đụng vào tay cậu, phát hiện tai cậu đỏ ửng lên, sau đó đôi tai thỏ dần biến mất.
Phía đối diện có hai đứa nhóc đeo cặp sách đi tới, học sinh tiểu học thường hay lo chuyện bao đồng, khả năng quan sát lại nhạy bén, luôn có rất nhiều chuyện để phàn nàn.
Đứa này bảo: "Nghe nói mấy đôi yêu nhau sến súa lắm."
Đứa kia nói: "Đúng rồi, họ còn thích đi công viên giải trí chơi nữa cơ, bọn mình lớp sáu rồi còn chẳng thèm đi."
Một đứa lại bảo: "Còn nữa nha, họ đi đường cứ sát rạt vào nhau, lén lút nắm tay, không biết có lén lút thơm thơm nhau không nhỉ?"
... Cố Nghịch và Bạch Phó Tinh dĩ nhiên đều nghe thấy hết, cả hai bình thản dãn khoảng cách ra.
Lúc hai đứa nhỏ đi ngang qua, tụi nó còn lén nhìn một cái rồi thì thầm: "Giống hệt hai người này nè, nhìn một cái là biết cặp đôi rồi -"
Bạch Phó Tinh: "..." Mấy nhóc lại đây cho tui!
Hai đứa nhỏ đeo cặp sách nhảy chân sáo đi xa rồi, tai Bạch Phó Tinh vẫn còn đỏ lựng, cậu lén liếc nhìn Cố Nghịch một cái.
Cố Nghịch đang cười thầm, nhận ra ánh mắt của cậu, anh liền mặt không cảm xúc kìm nén khóe môi xuống.
Bạch Phó Tinh: "..." Mình và Cố Nghịch giống cặp đôi chỗ nào chứ? Bạch Phó Tinh lẩm bẩm trong lòng.
Gió nhẹ thổi qua, vô cùng dễ chịu. Cố Nghịch lại gần thêm một chút: "Lạnh không?"
Bạch Phó Tinh híp mắt cười: "Mát mẻ thật đó."
Cố Nghịch bật cười, cùng cậu tản bộ trên đường, chỉ cần nghiêng đầu là có thể thấy Bạch Phó Tinh.
Bạch Phó Tinh lười biếng thong thả lắc lư, nhanh chóng theo không kịp: "Anh đi chậm lại chút đi!"
Cố Nghịch chậm bước lại, nghiêng đầu nhìn cậu, đột nhiên hỏi: "Cậu cao bao nhiêu?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc đáp: "Mét tám lăm ạ."
Cố Nghịch rũ mắt nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh hơi kiễng chân: "... Được rồi, mét tám tư."
Cố Nghịch vẫn nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh nắm chặt tay, nghiến răng: "Mét tám ba, mét tám ba được chưa!"
Cố Nghịch nhịn cười.
Bạch Phó Tinh thẹn quá hóa giận đẩy đầu anh ra: "Đừng có nhìn nữa!"
Tự dưng đi hỏi chiều cao người ta làm cái gì không biết!
Cố Nghịch bước chậm lại, ý cười trong mắt nhạt nhòa, nhìn về phía trước, đột nhiên nói: "Thỏ đáng yêu thật đấy."
Bạch Phó Tinh ngẩn người, đứng khựng lại: "Dạ?"
Cố Nghịch chỉ chỉ vào cái bóng bay hình con thỏ cách đó không xa.
Bạch Phó Tinh: "Ồ."
Bạch Phó Tinh tức giận giẫm nhẹ một cái vào giày anh.
Không cho nhìn! Tui còn không đủ cho anh nhìn hay sao!
Cố Nghịch thầm nhịn cười trong lòng.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.