Bạch Phó Tinh lề mề đứng trước cửa, cuối cùng mới lấy hết can đảm, giơ tay gõ cửa.
Cửa mở ra, Cố Nghịch đang mặc đồ ngủ, một tay tùy ý lau tóc, bình tĩnh nhìn cậu hai giây rồi nghiêng người cho vào.
Bạch Phó Tinh có cảm giác như sắp bước vào hang hùm miệng cọp, tay chân cứng đờ đi cùng bên, chả biết mình vào bằng cách nào.
Cố Nghịch chốt cửa lại, nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh: "..."
Tóc anh hơi ướt, nửa phần xương quai xanh lộ ra ngoài trông cực kỳ quyến rũ. Nhưng Bạch Phó Tinh hoàn toàn không có tâm trí đâu mà thưởng thức mỹ sắc, trong lòng chỉ toàn cảm giác khủng hoảng như đang đứng ở hiện trường vụ án mạng.
Bạch Phó Tinh đứng thẳng tắp, chân thành nói: "Tui tới để xin lỗi anh."
Cố Nghịch vừa lau tóc vừa thong thả bước lại gần.
Bạch Phó Tinh đứng nghiêm chỉnh, đọc bản nháp xin lỗi đã chuẩn bị sẵn: "Vì sự mạo phạm của tui, vì sự thiếu tự trọng của tui-"
Cố Nghịch bình thản đưa khăn lông qua.
"Dạ?"
Cố Nghịch thản nhiên: "Lau khô cho tôi."
"Ồ." Bạch Phó Tinh nhận lấy khăn, tiến lại gần anh, giơ tay dùng khăn trùm kín đầu anh rồi nhiệt tình phục vụ một trận.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch rũ mắt, định nói gì đó rồi lại thôi.
Bạch Phó Tinh lau cực kỳ nghiêm túc, dùng sức rất mạnh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai người đứng rất gần, Cố Nghịch chỉ cần cúi xuống là thấy được dáng vẻ chăm chú của Bạch Phó Tinh. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo nỉ xanh rộng rãi, trông rất ngoan, cổ lại rất trắng.
Đúng là ngốc nghếch. Cố Nghịch nhìn đi chỗ khác, giấu đi ý cười trong mắt, một lúc sau mới nắm lấy cổ tay cậu, khẽ dùng lực.
Bạch Phó Tinh bất ngờ nhào thẳng vào lòng anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai người đối mắt một hồi, tim Bạch Phó Tinh đập thình thịch liên hồi.
Cố Nghịch cúi đầu, chậm rãi nói: "Không ngờ lại gặp nhau nhanh thế này, còn nhớ trước đây tôi từng nói gì không?"
Mọi rung động của Bạch Phó Tinh lập tức tan thành mây khói, ý thức cảnh giác ập đến, cậu nhanh chóng đứng thẳng dậy, lập tức nói: "Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, anh không được dùng tư hình, không được tư thù cá nhân đâu đấy!"
Cố Nghịch thong thả hỏi: "Vậy giữa chúng ta thuộc về quốc pháp hay gia quy?" TruyenLau
Bạch Phó Tinh không do dự: "Gia quy!"
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng, có vẻ rất hưởng thụ.
Bạch Phó Tinh đưa ra lý lẽ rất thuyết phục: "Chúng mình trước đây ở chung với nhau, quan hệ lại tốt như thế, chắc chắn là thuộc phạm vi gia quy kiểu thân thiện rồi."
Cố Nghịch mím môi: "Đúng là vậy."
Bạch Phó Tinh trong lòng không chắc chắn, nhỏ giọng hỏi: "Vậy anh định phạt tui thế nào?"
Cố Nghịch dời tầm mắt, đặt khăn lông lên giá bên cạnh, thản nhiên nói: "Gia pháp thì để tôi suy nghĩ đã."
Bạch Phó Tinh đi theo, lấy ngón tay nắm lấy vạt áo anh, vẻ mặt đáng thương: "Có nặng lắm không?"
Cố Nghịch bình tĩnh: "Xem biểu hiện của em đã."
Bạch Phó Tinh lập tức hứa hẹn: "Tui sẽ biểu hiện thật tốt! Tui nhất định sẽ hối lỗi, quy quy củ củ, làm lại cuộc đời."
Cố Nghịch nhìn cậu, nhếch môi: "Cũng không cần phải quy củ quá đâu."
Anh lại nói tiếp: "Cũng không nhất thiết phải làm người."
Bạch Phó Tinh: "?"
Cố Nghịch cúi người xuống: "Tôi thấy làm một loại động vật nhỏ nào đó cũng tốt lắm."
Bạch Phó Tinh đờ người ra một lúc để tiêu hóa câu nói.
Cố Nghịch định "vạch mặt" là vạch luôn, không hề vòng vo, giọng điệu ôn hòa, vẻ mặt hiền lành, nhưng nội dung câu nói lại làm Bạch Phó Tinh sợ đến mức không dám cử động: "Em bây giờ trông y hệt một con thỏ đang kinh hãi."
Bạch Phó Tinh căng thẳng ưỡn thẳng lưng, ngón tay vô thức cử động.
Cố Nghịch thản nhiên nói tiếp: "Nói cũng lạ, thỏ nhà tôi đột nhiên biến mất, ngay sau đó em liền xuất hiện ở nhà tôi, em thấy sao-"
Anh khựng lại, nhìn xuống dưới: "Trong tay cầm cái gì đấy?"
Bạch Phó Tinh xòe tay trái ra, trong lòng bàn tay là một quả quýt nhỏ nhăn nheo.
Ánh mắt Cố Nghịch dao động.
Bạch Phó Tinh đưa qua, nhỏ giọng nói: "Cái này là cho anh nè, tui... tui nhớ anh lắm, hôm đó tui hái được quýt ngon, người đầu tiên tui nghĩ đến là anh đó."
Tim Cố Nghịch khẽ rung động khi nhìn quả quýt nhỏ nhăn nheo kia.
Con tiểu yêu này không chủ động nói ra chắc chắn là có nỗi khổ riêng, mình vẫn là đừng dọa em ấy quá.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Anh nếm thử đi, để mấy ngày rồi chắc là không chua như lúc đầu đâu."
Cố Nghịch yên tâm ăn một miếng, suýt nữa thì nhổ ra.
... Vừa nãy mình định vạch mặt đến đoạn nào rồi nhỉ?
Bạch Phó Tinh sát lại gần anh hơn, thái độ cực kỳ tốt: "Trước đây là tui làm không đúng, sau đó tui tự trách mình lắm, sao tui có thể làm chuyện đó với anh được cơ chứ? Tui thực sự chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn anh-"
Cố Nghịch lặng lẽ hỏi: "Nên em mới bỏ đi, để lại cho tôi năm mươi hai đồng năm hào ba xu?"
Bạch Phó Tinh: "..." Có cần phải cụ thể đến tận hàng xu thế không.
Cố Nghịch nhướng mày: "Em rốt cuộc là không hài lòng với tôi đến mức nào?"
Bạch Phó Tinh khẽ phồng má: "Cũng bình thường mà."
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh lập tức nói: "Anh đừng có nghĩ bậy, tui rất hài lòng! Mỗi người một phong cách khác nhau mà, kiểu như anh cũng có sức hút lắm."
Thái dương Cố Nghịch giật giật, rặn ra bốn chữ: "Tôi là kiểu nào?"
Bạch Phó Tinh nói một cách hàm súc: "Thì là kiểu thận trọng điềm tĩnh, rồi thì... lãnh cảm, ngồi trong lòng mà không loạn, lực bất tòng tâm ấy."
Cố Nghịch hít sâu một hơi, bình tĩnh lấy ngón tay day day thái dương.
Không khí im lặng một hồi, Bạch Phó Tinh trong lòng thấp thỏm, hỏi một câu: "Anh đang nghĩ gì thế?"
Cố Nghịch: "Điều thứ nhất của gia pháp."
Bạch Phó Tinh lập tức kiễng chân lên, đấm bóp vai cho anh, lại còn ân cần nặn nặn: "Tui biểu hiện có tốt không?"
Cố Nghịch nắm lấy cổ tay cậu, lặng lẽ nói: "Lên giường."
"Dạ?" Bạch Phó Tinh chưa kịp phản ứng.
"Em chẳng phải bảo sẽ biểu hiện thật tốt sao?" Cố Nghịch liếc nhìn về phía chiếc giường, "Ba giây, ba, hai --"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nhanh chóng lăn lên giường.
Cố Nghịch bình thản nằm xuống bên cạnh, kéo cậu vào lòng ôm một cái.
Bạch Phó Tinh hơi cứng người.
Cố Nghịch thản nhiên: "Điều thứ nhất của gia pháp."
Bạch Phó Tinh ngẩn ra: "Chỉ thế thôi ạ?"
Cố Nghịch: "Ừ."
Bạch Phó Tinh dùng sức ôm anh một cái, đôi mắt cong cong cười, cái gia pháp này cũng nhẹ quá đi mất.
Cậu không nhịn được nhìn về phía Cố Nghịch.
Góc độ này của Cố Nghịch rất đẹp, đường hàm hoàn mỹ, Bạch Phó Tinh đối với mỹ sắc của anh luôn không có sức kháng cự.
Lúc còn là cục bông nhỏ, cậu thường xuyên lấy móng vuốt giẫm lên cơ bụng người ta.
Cổ áo ngủ mở rộng một mảng lớn, lộ ra xương quai xanh khiến người ta muốn gặm một cái, trên cổ có vài vết đỏ nhạt.
Bạch Phó Tinh ôm một tia hy vọng, yếu ớt hỏi: "Cổ anh bị va quệt vào đâu à?"
Cố Nghịch thản nhiên: "Không biết đứa nào ôm gặm nữa."
Bạch Phó Tinh lập tức nói: "Tui xin lỗi!"
Cố Nghịch: "Rồi sao nữa?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc: "Sau này tui sẽ bồi thường cho anh."
Cố Nghịch cười lạnh một tiếng: "Năm mươi hai đồng năm hào ba xu?"
Bạch Phó Tinh: "..."
"Cũng đúng," Cố Nghịch giơ tay, nhéo nhéo mặt cậu, "Em đây là tôn trọng thành quả lao động của tôi."
Bốn chữ "thành quả lao động" được nói cực kỳ nặng nề.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt tía tai.
Cái gì mà thành quả lao động?
Không thể nói chuyện tử tế được à!
Cậu rũ mắt, nhìn thấy ngón tay thon dài của Cố Nghịch, liền liên tưởng đến những thứ không hay ho, cả người thấy không ổn chút nào.
Cố Nghịch nhẹ nhàng nhéo nhéo mặt cậu.
Bạch Phó Tinh lập tức ấn tay anh xuống, cưỡng ép để tay anh biến mất khỏi tầm mắt.
Cái bộ phận riêng tư như tay này, đừng có lắc qua lắc lại trước mắt người ta nữa được không!
Cố Nghịch nhìn cậu, cười như không cười.
"Cố Nghịch." Cậu đỏ mặt, đầu khẽ tựa vào vai Cố Nghịch.
Bạch Phó Tinh nhớ tới một chuyện, muốn nói lại thôi, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được, mở miệng hỏi: "Cái đó, tui hơi tò mò, anh vẽ là hình trái tim hả? Tui muốn nói là anh vẽ đẹp lắm, đi sâu vào linh hồn luôn, chạm đến trái tim tui rồi."
Cố Nghịch thản nhiên: "Đúng thế."
Bạch Phó Tinh: "Ha ha ha ha ha ha ha ha."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bình tĩnh hỏi: "Cười cái gì?"
Bạch Phó Tinh nín cười, mặt đỏ bừng lên, bả vai run run: "Không có gì ạ."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc ôm lấy cậu, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào bụng cậu, nhíu mày: "Béo lên rồi."
... Bạch Phó Tinh lập tức không cười nổi nữa.
Trước đây Cố Nghịch vẫn luôn ôm cậu ngủ, cảm giác tay không thể quen thuộc hơn, chỉ một chút thay đổi thôi cũng nhận ra được. Cố Nghịch ôm eo cậu, tay chạm vào bụng: "Đừng cử động lung tung."
Đúng là béo lên một chút, chắc là do hai ngày nay ăn hơi nhiều.
Bạch Phó Tinh kinh hãi: "Có hả anh?"
Cố Nghịch kéo cậu sát vào lòng mình thêm một chút, bình thản nói: "Không có, tôi cảm nhận nhầm."
Bạch Phó Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Phó Tinh rất hưởng thụ nói: "Tay anh cứ đặt ở đây đi, đừng cử động lung tung, xoa nhẹ nhẹ cho tui, dễ chịu lắm."
Cố Nghịch bình tĩnh: "Bạch Phó Tinh, hy vọng em hiểu rõ, hiện tại là tôi đang hỏi tội, em là bên tạ tội --"
"Nhẹ chút, đúng rồi, chính là như vậy." Bạch Phó Tinh thoải mái đến mức không muốn động đậy.
Cố Nghịch nhẹ nhàng xoa xoa bụng cho cậu.
Bạch Phó Tinh ngáp một cái, nghiêng người về phía anh, buồn ngủ díu cả mắt.
Cố Nghịch hôn một cái lên trán cậu.
Bạch Phó Tinh mơ màng: "Hửm?"
Cố Nghịch: "Điều thứ hai của gia pháp."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nhỏ giọng: "Gia pháp của anh đáng sợ quá đi mất."
Cố Nghịch không nói gì, nhắm mắt lại.
Bạch Phó Tinh nhìn anh một lúc, thổi thổi vào lông mi anh, nhỏ giọng: "Được rồi, có thể không xoa bụng nữa rồi."
Tay Cố Nghịch dời đi.
Bạch Phó Tinh mềm mại rúc vào lòng anh, sai bảo: "Giờ anh dỗ tui ngủ đi."
Cố Nghịch mở mắt, lặng lẽ nói: "Bạch Phó Tinh, hy vọng em hiểu rõ --"
Bạch Phó Tinh lại ngáp một cái.
Cố Nghịch khẽ nói: "Ngoan, mau ngủ đi."
Bạch Phó Tinh nhắm mắt lại, đầu cọ cọ trong lòng anh tìm tư thế thoải mái.
Cậu mơ mơ màng màng ôm lấy Cố Nghịch, mềm mỏng nói: "Anh tốt thật đấy, tui thật sự nhớ anh lắm."
Cố Nghịch cao ngạo đáp: "Tôi không tin."
"Thật mà," Bạch Phó Tinh quyến luyến ôm anh, nhỏ giọng, "Nếu không phải quá quá đáng, tui đều muốn ngày nào cũng dùng điều thứ hai của gia pháp để đối phó anh."
Yết hầu Cố Nghịch khẽ động, ngón tay gãi gãi mái tóc mềm mại của cậu.
Chẳng mấy chốc Bạch Phó Tinh đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đặn, ngủ rất ngon.
Cố Nghịch nhìn cậu một lúc, không vui nói: "Biểu hiện thật chẳng tốt chút nào."
Dáng vẻ lúc ngủ của Bạch Phó Tinh rất đáng yêu, Cố Nghịch càng nhìn càng không ngủ được, đưa mắt nhìn lên trần nhà.
Đợi đến lần gặp mặt tới, nhất định phải cho cậu biết tay, sẵn tiện lột sạch mặt nạ của cậu ra, để cậu biết giữa hai người ai mới là người nói quyết định.
Kết quả không những không lột được mặt nạ, lại còn dỗ cậu ngủ, người ngoài không biết còn tưởng anh bị Bạch Phó Tinh nắm thóp rồi.
Đã bảo phải cho cậu biết tay thì nhất định phải làm.
Cố Nghịch nói là làm, ghé sát lại, âm thầm để lại một dấu vết đỏ trên cổ cậu.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.