Cục bông sữa rất nhỏ, tròn ung ủng, trông chỉ cỡ lòng bàn tay, hệt như một quả cầu lông mập mạp đang rúc sâu trong chiếc áo sơ mi của anh.
Cố Nghịch bước tới.
Cục bông nhỏ theo bản năng ôm chặt lấy chiếc áo.
Mắt nó đen láy sáng long lanh, bộ lông toàn thân xù ra như một đám mây, co rụm thành một đoàn, vừa tròn vừa béo. Đôi tai thỏ màu hồng nhạt áp sát vào thân hình tròn trịa, bên trên là lớp lông nhung mịn màng, mềm mại.
Cố Nghịch đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào áo của mình.
Của tui mà, đừng có đụng vào đồ của tui! Thỏ nhỏ lập tức ôm cứng lấy cái áo trong tay.
Cố Nghịch vẫn nhớ rõ xúc cảm đầu ngón tay chạm vào cổ tay thiếu niên lúc nãy, không thể nào là ảo giác được, càng không thể có chuyện một người sống sờ sờ lại biến mất không chút dấu vết trong thời gian ngắn như vậy.
Đầu óc Bạch Phó Tinh xoay chuyển điên cuồng, sau khi bình tĩnh lại, cậu nhanh chóng chấp nhận sự thật rằng mình đã biến về nguyên hình.
Đây cũng là một cách hay.
Nếu muốn được ở gần anh ta, thì cứ để nguyên hình bên cạnh anh là chuyện dễ dàng nhất trên đời. Tình hình vẫn ổn, không đến nỗi tệ, mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của cậu.
Hơi thở nồng đậm ngay trong gang tấc quá sức quyến rũ, cục bông nhỏ dứt khoát chọn nơi có mùi hương đậm nhất, nhào thẳng vào lòng anh, cái đầu nhỏ cọ cọ liên hồi.
Thoải mái quá đi mất, muốn khóc luôn rồi đây này.
Thỏ nhỏ dùng vuốt nhỏ túm chặt lấy áo của Cố Nghịch, sướng đến mức cái đuôi tròn vo cũng khẽ lắc lư theo biên độ nhỏ.
Dùng nhân hình mà bám lấy người ta thì có đủ thứ bất tiện. Nhưng nguyên hình thì khác hẳn nha. Bởi vì, có ai mà nỡ đi tính toán chi li với một bé thỏ đáng yêu cơ chứ?
Cố Nghịch nhìn nó một hồi: "Ở đâu ra con thỏ béo thế này?"
Đáng yêu đúng không? Thỏ nhỏ sướng muốn xỉu, hận không thể cứ ôm chặt lấy anh mãi không buông.
Cố Nghịch: "Vừa hay, đem vào bếp đi." TruyenLau
Anh ta lo mình bị đói nên định dắt mình đi ăn hả? Cũng có lòng nhân ái gớm nhỉ.
Cố Nghịch bồi thêm một câu: "Phải bỏ ít muối thôi."
"!!!" Động tác cọ người của thỏ nhỏ khựng lại. Website TruyenLau.com
Cái tên nhân loại xấu xa này, thế mà lại định ăn thịt mình!!!
Cố Nghịch trực tiếp xách cậu lên, lặng lẽ quan sát, đôi mắt bình lặng không chút gợn sóng, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Thế mà dám đòi hầm mình! Thỏ thép cứng cỏi không được khóc! Cục bông nhỏ kiên cường kìm nén nước mắt, cố quá thành ra biến thành cái đầu thỏ ngậm ngùi lệ nhòa. TruyenLau.com
Xem ra là nghe hiểu được. Cố Nghịch buông cậu ra rồi đứng dậy.
Thỏ nhỏ suýt thì bị dọa chết khiếp, nhìn bóng lưng anh biến mất khỏi tầm mắt. Vừa mới thả lỏng được một chút thì cậu nghe thấy tiếng dao, đó là tiếng dao va chạm với thớt.
Đang mài dao đấy à?!
Cục bông nhỏ không dám nghĩ sâu hơn, run bần bật, chưa bao giờ thấy bất lực như lúc này. Quả nhiên là đào hoa kiếp mà -- Đào hoa kiếp thì cũng thôi đi, nhưng quả nhiên đúng là tai nạn đổ máu!
Vừa rồi cậu đã nghĩ mọi chuyện quá tốt đẹp rồi. Không được, vẫn phải chạy thôi.
Thỏ nhỏ bây giờ không tài nào biến lại thành người được, yêu lực cũng biến mất tiêu, chỉ có thể chọn cách chạy trốn theo kiểu truyền thống thôi.
Cái người kia đang ở trong bếp tập trung mài dao, không chú ý đến động tĩnh của cậu, cửa sổ phòng ngủ thì lại đóng rất chặt. Cục bông nhỏ nhìn xuống dưới một cái, cao quá, suýt thì ngất xỉu vì sợ, đành phải tìm đường thoát ra từ cửa chính vậy.
Cục bông nhỏ tốn bao nhiêu sức lực mới cào mở được tủ quần áo, lấy một chiếc sơ mi mỏng rồi nghiêm túc quấn chặt quanh cái thân hình tròn ủm của mình.
Cậu rón rén bò ra khỏi cửa phòng ngủ. Phía trước rất rộng rãi, nếu cứ thế mà lao đại qua thì mục tiêu lớn quá, dễ bị phát hiện lắm.
Cậu quan sát kỹ một hồi, thấy ở bên phía ngoài cùng, giữa cái tủ và bức tường có một khe hở, ước chừng là có thể lách qua được.
Cục bông nhỏ tiến lại gần cái tủ, nhích từng chút một qua đó, cái đầu quả nhiên chui qua một cách dễ dàng. Cậu rất hài lòng, thừa thắng xông lên, chẳng mấy chốc nửa thân người đã qua được bên kia. Cậu cố gắng lách thêm chút nữa, nhưng thế nào cũng không qua nổi.
Cái mông bị kẹt cứng ngắc rồi.
Hết cách, thỏ nhỏ đành lùi lại, đổi sang phương án khác. Lần này cậu cho mông ra trước, vất vả lắm mới lách được cái mông qua thì thân người lại bị kẹt. Cậu định lùi lại, nhưng cuối cùng lại kẹt luôn ở giữa, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Đang lúc giằng co, một bàn tay đặt lên người cậu, kéo nhẹ cậu ra phía sau. Thỏ nhỏ cứ như gặp được cứu tinh, mượn lực đó mà thoát ra ngoài.
Cảm giác như vừa từ cõi chết trở về, thỏ nhỏ cảm kích quay đầu lại, thì đập ngay vào mắt là một gương mặt đẹp trai phóng đại.
Gương mặt đó lạnh lùng nhàn nhạt, chẳng có lấy một chút biểu cảm.
Tim thỏ nhỏ suýt thì ngừng đập vì sợ, cậu vội dùng vuốt nhỏ ôm chặt lấy ngực.
Ánh mắt Cố Nghịch rơi trên cơ thể của cậu. Cái thân hình tròn vo quấn chiếc áo sơ mi của anh, vạt áo quá dài trông chẳng ra làm sao cả.
Cố Nghịch nắm lấy hai vuốt trước của cậu, nhấc bổng lên, đối mắt với cậu một hồi rồi đặt cậu lên bàn.
Bên cạnh là một chiếc đĩa nhỏ tinh xảo cùng với dao và nĩa.
Đây là định ăn trực tiếp luôn hả? Thỏ nhỏ kinh hoàng nhìn anh. Thậm chí còn không thèm nấu nướng gì luôn á?
Cố Nghịch bình thản đẩy chiếc đĩa đến trước mặt cậu. Trong đĩa là những miếng cà rốt đã được thái hạt lựu gọn gàng.
Thỏ nhỏ ngẩn người. Cái tên nhân loại ngốc nghếch này, hóa ra nãy giờ là đang chuẩn bị đồ ăn cho cậu đó hả?
Cố Nghịch nhìn cậu, vẻ mặt cực kỳ thân thiện.
Thỏ nhỏ ăn thử một miếng, giòn giòn ngọt ngọt, cậu không kìm được lại nhìn anh thêm một cái. Ngũ quan của người này hoàn hảo miễn bàn, đẹp trai lắm, cái kiểu đẹp trai mà ai nhìn cũng phải rung động ấy. Chóp tai đang rủ xuống của thỏ nhỏ hơi ửng hồng.
Thì ra cái người này cũng tốt tính phết nhỉ.
Cố Nghịch cứ nhìn cậu chằm chằm, chẳng rõ đang suy tính điều gì.
Sao cứ nhìn tui hoài vậy ta? Thỏ nhỏ có chút ngượng ngùng.
Cố Nghịch nói: "Ăn cho béo vào."
Thỏ nhỏ cúi gằm đầu, thẹn thùng tiếp tục gặm cà rốt.
Cố Nghịch bồi thêm: "Cho dễ vào nồi."
Thỏ nhỏ sợ đến mức nghẹn ngang họng.
Cái tên nhân loại xấu xa này! Té ra vẫn là muốn ăn thịt cậu!
Cố Nghịch xoa xoa lưng cậu, cho cậu uống nước, khóe mắt thoáng thấy một sợi lông trắng mà thỏ nhỏ đánh rơi lúc hoảng hốt nãy giờ, anh bất động thanh sắc thu dọn nó đi.
Đợi cậu ăn xong, Cố Nghịch tìm một cái đệm mềm mại, trải thêm lớp bông xù xì làm tổ cho cậu: "Tối nay ngủ ở đây."
Thỏ nhỏ nhào tới.
Kích cỡ vừa vặn luôn, lại còn mềm ơi là mềm. Vì thỏ ta vừa tròn vừa béo nên lớp bông lún hẳn xuống một mảng rõ rệt.
Cố Nghịch nhìn cậu một hồi rồi đứng dậy rời đi.
Anh chẳng biết đi đâu làm gì mà mãi một lúc lâu vẫn chưa thấy quay lại.
Thỏ nhỏ nằm trong tổ thầm nghĩ, tuy là ở đây thoải mái thật đấy, nhưng tóm lại là không an toàn chút nào --
Cái người này lúc nào cũng lăm le đòi ăn thịt mình.
Giờ anh ta không có nhà, chính là thời cơ tốt nhất để chuồn lẹ, không chạy lúc này thì còn đợi đến lúc nào nữa?
Thỏ nhỏ rón rén lết ra phía cửa, đột nhiên bị một căn phòng nhỏ bên cạnh thu hút. Rèm cửa trong phòng rất dài, che chắn mọi thứ bên trong, trông có vẻ bí ẩn lắm.
Thỏ nhỏ đẩy cửa, đẩy không ra, bèn nhảy cẫng lên ấn tay nắm cửa xuống, cánh cửa mở ra.
Bên trong truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Phía bên cạnh là một cánh cửa kính mờ, không nhìn rõ thứ gì bên trong, dường như có rất nhiều hơi nước bao phủ.
Thỏ nhỏ tò mò tiến lại gần.
Cửa là dạng cửa kéo.
Thỏ nhỏ nghiên cứu một hồi, rồi vất vả dùng cái thân hình mập mạp của mình đẩy cánh cửa ra.
Tiếng nước chảy đột ngột dừng lại.
Thỏ nhỏ tò mò ngước mắt lên nhìn, đập thẳng vào mắt là thân hình trần trụi của Cố Nghịch. Chân anh ta dài thật đấy, cậu cứ thế từ từ nhìn lên trên, rồi nhìn chằm chằm vào "chỗ giữa" một hồi.
Vài giây sau, cả con thỏ Bạch Phó Tinh đỏ bừng lên như tôm luộc, vội vàng lấy vuốt nhỏ bịt chặt mắt lại. Nhưng giữa các kẽ vuốt vẫn lén lút hé ra một khe nhỏ để nhìn trộm.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch vơ lấy khăn tắm quấn lại, nhẹ nhàng bế thỏ nhỏ đi ra ngoài.
Thỏ nhỏ ở rất gần anh, ngửi thấy hơi thở trên người anh, đầu óc hoàn toàn tê liệt. Cậu thử mở mắt ra, từ kẽ vuốt nhìn thấy tám múi bụng rõ mồn một, những giọt nước men theo cơ bụng rồi biến mất ở nơi đầy rẫy sự liên tưởng.
Cả con thỏ mềm nhũn ra, hệt như bị tan chảy, không thể nhúc nhích nổi.
... Cố Nghịch chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay mình như đang cầm một vũng chất lỏng đang chảy, ngón tay anh khẽ động, bình tĩnh đặt cục bông nhỏ vào trong tổ mềm.
Thỏ nhỏ vẫn chưa hoàn hồn, cái đầu sắp giấu nhẹm vào trong bụng đến nơi, chỉ để lộ ra cái đuôi nhỏ tròn vo, trông cứ như một quả cầu tròn nhỏ dính trên một quả cầu tròn lớn vậy.
Cố Nghịch: "..."
Thỏ nhỏ choáng váng đầu óc, chỉ cảm thấy rất nóng, trong lòng bứt rứt không yên, một lát sau mới vùi đầu vào tổ ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, cậu bị cảm giác khó chịu làm cho thức giấc.
Xung quanh tối om, hơi thở dễ chịu kia ở ngay cách đó không xa. Thỏ nhỏ nhảy lên giường, hơi thở của Cố Nghịch đã cận kề, cậu ôm lấy cổ anh, lúc này mới thấy dễ chịu hơn nhiều.
Thỏ nhỏ ôm cổ anh ngủ, thoải mái quá đi mất, so với ôm đống quần áo thì sướng hơn vạn lần. Nghĩ đến những ngày khổ sở trước kia, cậu không kìm được mà lệ nhòa cả mắt.
Cậu dùng vuốt nhỏ ôm lấy cổ Cố Nghịch, tham lam nghĩ: Ôm người sướng hơn ôm áo, vậy không biết còn cái gì sướng hơn nữa không ta?
Không chỉ có vậy, cậu còn nhận thấy cảm giác của mình trở nên rất nhạy bén, dường như cũng yếu đuối hơn, hở ra một tí là lại mất kiểm soát biến thành "đầu thỏ ngậm ngùi".
Chẳng biết cái bệnh bám người chết tiệt này chừng nào mới khỏi đây nữa.
Thỏ nhỏ khẽ thở một hơi dài thượt, thân thiết nép sát vào người anh, ngắm nhìn gương mặt dưới ánh trăng. Bây giờ cơ thể đã dễ chịu rồi, cuối cùng cậu mới có thời gian để chiêm ngưỡng kỹ càng.
Nói thật lòng nha, không phải là đẹp bình thường đâu.
Có thể nói đây là người đẹp nhất mà cậu từng thấy luôn á.
Lúc ngủ trông anh không có lạnh lùng như vậy. Đôi lông mày kiếm đầy anh khí, sống mũi rất cao, dù đang nhắm mắt nhưng từng sợi lông mi đều mọc đẹp đến nao lòng. Thỏ nhỏ nhớ lại đôi mắt của anh, màu mắt nhạt, luôn tạo cho người ta cảm giác xa cách.
Đường xương hàm tinh tế, hầu kết nhô ra, xương quai xanh --
Thỏ nhỏ vội thu hồi tầm mắt.
Giọng nói cũng hay nữa --
Nhớ lại lúc ở trong hang động, anh đã chạm vào tai thỏ của mình, hạ thấp giọng hỏi mình là cái gì.
Thỏ nhỏ không dám nghĩ tiếp nữa, cứ thế nhìn gương mặt bổ mắt kia, từ từ nhắm mắt lại, đánh một giấc ngủ thoải mái nhất kể từ khi biến thành cái dạng này.
Cố Nghịch bị đè cho tỉnh cả người. Mở mắt ra, đập vào mắt toàn là lông trắng.
Con thỏ kia đang ôm chặt lấy đầu anh, ngủ say như chết.
Cố Nghịch gạt cái vuốt của nó ra, nhưng chỉ một lát sau, nó lại gác lên đầu anh tiếp.
Cố Nghịch: "..."
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.