Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 52: Chạm đầu vào nhau

Tay nghề nấu canh của Cố Nghịch ngày càng lên trình, còn ngon hơn cả canh tẩm bổ chuyên nghiệp. Bạch Phó Tinh uống đến thỏa mãn, hai má phúng phính: "Hạt ngô ngon quá, tôm nõn cũng ngon, đậu phụ cũng ngon, sườn cho anh này --"
Cố Nghịch dỗ dành cho cậu ăn thêm vài miếng thịt.
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt: "Nếu em làm con trai anh bị đói đến gầy đi thì anh có giận không?"
Cố Nghịch sa sầm mặt: "Em làm bản thân mình bị đói đến đổ bệnh thì anh mới giận."
Bạch Phó Tinh nắm lấy tay anh, áp má vào lòng bàn tay anh cọ cọ, khẽ khàng bảo: "Yên tâm đi, em không để mình bị đói đâu."
Dáng vẻ lúc ăn của cậu rất đáng yêu, Cố Nghịch nhìn mà thấy ngứa ngáy trong lòng, quyết định đặt tên cho bảo bảo là: Bạch Ăn.
(白吃 (Bái chī): Nghĩa là "ăn chùa", "ăn không" hoặc dùng để gọi người chỉ biết ăn mà không làm.
白痴 (Bái chī): Nghĩa là "đồ ngốc", "đồ đần" (bạch si).)
... Bạch Phó Tinh bị dọa đến mức không dám ăn cơm tiếp.
Cố Nghịch: "Như thế em bé chắc chắn sẽ rất đáng yêu."
Bạch Phó Tinh trưng ra bộ mặt lạnh lùng: "Không được, nghĩ lại đi."
Có thù hằn gì mà đặt tên là "Đồ ngốc" chứ?
Cố Nghịch miễn cưỡng: "Ồ."
Đọc truyện tại TruyenLau.com *
Để bồi dưỡng tâm hồn, ngày nào Bạch Phó Tinh cũng gặm nhấm mấy cuốn sách dày cộp, trước khi ngủ, Cố Nghịch vẫn theo lệ thường đọc sách cho cậu nghe.
Giọng anh rất hay, mang theo sự trầm ấm quyến rũ, cùng một chữ phát âm ra mà qua miệng anh lại nghe lọt tai vô cùng.
Vốn là những nội dung rất nhàm chán, nhưng giọng nói của người này như có ma lực, thu hút cậu cứ muốn nghe mãi.
Website TruyenLau.com Mỗi tối Cố Nghịch đọc cho cậu nghe nửa tiếng, rồi tắt đèn đi ngủ đúng giờ.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc sờ bụng: "Những lời baba đọc con đã nghe thấy hết chưa?"
Cố Nghịch đang gấp sách lại, nghe thấy câu này thì khựng người một chút.
TruyenLau Bạch Phó Tinh thật sự đã nghe rất nghiêm túc, còn nhắc lại một câu: "Quân tử hữu sở vi, hữu sở bất vi --" (Người quân tử có việc làm, có việc không làm) Lời còn chưa dứt đã đột nhiên bị ôm chầm lấy.
Cố Nghịch: "Em vừa nói gì cơ?"
Bạch Phó Tinh ngơ ngác: "... Quân tử hữu sở vi, hữu sở bất vi?"
Cố Nghịch: "Câu trước đó cơ."
Bạch Phó Tinh nghĩ nghĩ, thử nói lại: "Những lời baba đọc con đã nghe thấy hết chưa?"
Quả nhiên Cố Nghịch ôm cậu chặt hơn nữa.
Bạch Phó Tinh: "..." Không đến mức đó chứ.
Hồi lâu sau Cố Nghịch mới buông cậu ra, hôn lên tóc cậu: "Sao em lại tốt thế này cơ chứ?"
Bạch Phó Tinh: "?"
Bạch Phó Tinh đanh mặt lại: "Yêu cầu anh nghiêm túc trong giờ giáo dục thai nhi của em bé."
Cố Nghịch hôn lên mặt cậu một cái, rồi ôm lấy cậu, thấp giọng bảo: "Ngủ nhanh đi."
Bạch Phó Tinh nhắm mắt lại, một lát sau, cậu bình thản giơ tay lên, che chuẩn xác vào đôi mắt của ai đó.
... Thật là phiền phức mà, nhắm mắt rồi vẫn còn cảm nhận được cái ánh mắt nhìn chằm chằm ấy.
*
Có đôi khi, Bạch Phó Tinh thức dậy giữa đêm sẽ thấy dáng vẻ Cố Nghịch lúc ngủ say. Hơi thở của anh rất nhẹ, dán rất sát vào Bạch Phó Tinh, cứ như phải xác nhận được người này đang trong lòng mình thì anh mới có thể yên tâm ngủ ngon.
Bạch Phó Tinh thường ngắm nhìn anh đến xuất thần, ngắm thật lâu, ngắm đôi lông mày đen láy, sống mũi cao thẳng của anh --
Giống như cách Cố Nghịch nhìn cậu mỗi tối trước khi ngủ vậy.
Cậu chỉ cần khẽ động đậy, Cố Nghịch sẽ vô thức ôm chặt lấy cậu, đôi môi chạm vào tóc cậu.
Cảm nhận được hơi thở ấm áp trên đỉnh đầu, giây phút đó cậu thấy đặc biệt hạnh phúc.
Bạch Phó Tinh khẽ mỉm cười, nhắm mắt lại.
*
Mấy ngày sau, ông quản gia già nhà Cố Phong lặn lội từ Châu Âu trở về.
Đó là một cụ già nghiêm khắc và cổ hủ, người đã nhìn Cố Nghịch lớn lên. Ông luôn giữ phong thái quý tộc, đi đường dài vạn dặm tới nơi vẫn mặt không đổi sắc bỏ mũ hành lễ.
Sau đó, ông lôi từ trong bao tải ra nào là yến sào, nhân sâm, lộc nhung, còn có một con gà đang giãy giụa tung tóe mà Cố Phong nhất quyết bắt ông mang theo.
Ông nhìn Bạch Phó Tinh, dời tầm mắt xuống phần bụng của cậu, thế mà chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào, lôi ống nghe ra.
Bạch Phó Tinh lo lắng ngồi thẳng tắp.
Một lúc sau, quản gia già nói: "Em bé rất khỏe mạnh."
Bạch Phó Tinh: "..." Tại sao khả năng chấp nhận của ông ấy lại cao thế nhỉ?
Tiếp đó, ông dặn dò Cố Nghịch cách chăm sóc Bạch Phó Tinh sao cho đúng.
Bạch Phó Tinh lén kéo Cố Nghịch vào phòng: "Ông ấy biết chuyện rồi à?"
Cố Nghịch: "Ừm, Cố Phong cũng biết rồi."
Bạch Phó Tinh nghiêm túc hỏi: "Họ có thấy sợ hãi không? Có lấy lý do 'người và yêu khác đường' để chia rẽ chúng mình không?"
Cố Nghịch: "..." Trong đầu em đang nghĩ cái gì thế?
Bạch Phó Tinh: "Em nhất định phải nói cho họ biết, chúng mình là chân ái! Em cực kỳ cực kỳ yêu anh!"
Cố Nghịch trưng ra bộ mặt lạnh lùng: "Nói đi, em muốn cái gì?"
Bạch Phó Tinh híp mắt cười, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Hi hi, em muốn ăn kem."
Cố Nghịch từ chối thẳng thừng: "Không được."
Bạch Phó Tinh ôm lấy eo anh, mè nheo: "Chỉ ăn một miếng thôi, em sẽ ngậm trong miệng lâu một chút cho hết lạnh rồi mới nuốt."
Cố Nghịch suy nghĩ một chút: "Đợi chiều nay quản gia về đã."
"Anh có thể làm thế này này," Bạch Phó Tinh ghé sát tai anh chỉ chiêu trộm đồ ăn vặt, "Làm vậy thì thần không biết quỷ không hay luôn."
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt: "Sao thế ạ?"
Cố Nghịch bình tĩnh hỏi: "Em đã thừa dịp anh không chú ý mà ăn vụng bao nhiêu đồ ăn vặt rồi?"
Bạch Phó Tinh trưng ra bộ mặt vô tội.
Cố Nghịch khẽ nhéo má cậu một cái.
Anh liếc nhìn ông quản gia đang cố chỉnh tivi sang chế độ dưỡng sinh, rồi thản nhiên lấy một cây kem ốc quế từ tủ lạnh ra, tiện tay cầm thêm hộp sữa để ngụy trang, mặt không đổi sắc lọt lưới về phòng thành công.
Cố Nghịch đặt hộp sữa xuống, cầm cây kem, lại lôi thêm vài gói đồ ăn vặt nhỏ giấu trong người ra.
Mắt Bạch Phó Tinh sáng rực: "Anh thông minh quá, dạy một hiểu mười luôn."
... Cố Nghịch chẳng thiết tha gì cái lời khen phương diện này cho lắm, anh bình thản bóc vỏ kem.
Bạch Phó Tinh không nhịn được mà nuốt nước miếng, mắt thèm thuồng nhìn anh.
Cố Nghịch giao kèo trước: "Chỉ một miếng thôi đấy."
"Vâng ạ." Bạch Phó Tinh ngoan ngoãn cắn một tẹo ở cái chóp nhọn phía trên.
Cố Nghịch khẽ dặn: "Ngậm trong miệng một lúc cho tan đã."
Bạch Phó Tinh nghe lời gật đầu lia lịa, không hề nhõng nhẽo quấy phá thêm, chỉ ngồi nhìn anh ăn nốt phần kem còn lại.
Cậu tò mò hỏi: "Ngon không ạ?"
Cố Nghịch cau mày: "Không ngon, đắng lắm."
Bạch Phó Tinh sáp lại gần anh, giọng mềm mại: "Thế em không thèm ăn nữa đâu."
"Ừm." Cố Nghịch nhường nốt cái chóp chocolate ở dưới cùng cho cậu ăn.
Đồ ăn vặt Cố Nghịch mang vào toàn là loại gói nhỏ, lát khoai mỡ mỏng, bánh mì khô, bóc ra cho cậu nhấm nháp một hai miếng cho đỡ thèm.
Bạch Phó Tinh đang ăn ngon lành thì tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, hai người gần như cùng lúc nhanh tay che đậy hiện trường, phối hợp cực kỳ ăn ý.
Bạch Phó Tinh: "Người anh em này, tui nhất định phải giữ!"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc liếc cậu một cái, rồi ra mở cửa.
Quản gia cầm ống nghe, hít hít không khí, nhíu mày.
Ông định kiểm tra cho Bạch Phó Tinh lần cuối rồi về.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc mô phỏng nhịp tim, tự mình lồng tiếng bằng miệng: "Thình thịch, thình thịch, thình thịch."
Lão quản gia khựng lại.
Bạch Phó Tinh: "Thình thịch, thình thịch."
Lão quản gia: "..."
Cố Nghịch cố nhịn cười.
Đồ ngốc này.
Kiểm tra xong, lão quản gia vừa thu dọn dụng cụ vừa nói: "Em bé rất khỏe mạnh, nhớ chú ý nghỉ ngơi, ít ăn đồ vặt thôi."
Cả hai đồng thanh đáp: "Vâng ạ."
Bạch Phó Tinh liếc Cố Nghịch một cái.
Cố Nghịch: "..."
Lão quản gia đứng dậy, đột nhiên phát hiện cạnh tủ lòi ra mấy vỏ gói đồ ăn vặt và giấy gói kem, ông nheo mắt lại.
Cố Nghịch đứng chắn trước mặt ông: "Con ăn đấy."
Bạch Phó Tinh: "Đúng thế, anh ấy ăn đấy ạ."
... Cố Nghịch liếc nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh vô tội nhìn chằm chằm lên trần nhà chớp mắt.
Lão quản gia im lặng một hồi, ông không ngờ đứa trẻ vốn chững chạc như người lớn từ nhỏ này lại đi ăn vụng đồ vặt, ông quay người đi ra ngoài.
Cố Nghịch có linh cảm chẳng lành, đi theo ra thì nghe thấy ông cười phá lên như sấm, hào hứng gọi điện chia sẻ "tin sốt dẻo" này với Cố Phong bằng giọng điệu chấn động.
... Cố Nghịch đau đầu, chẳng cần nghĩ cũng biết mấy người đó tụ tập lại sẽ cười nhạo mình đến mức nào.
Đợi người đi rồi, Bạch Phó Tinh chân thành gọi Cố Nghịch mấy tiếng "anh ơi": "Anh trượng nghĩa thật đấy, chúng mình cạn ly sữa này đi, rồi chạm đầu nhau một cái, sau này tình nghĩa giữa chúng mình sẽ cứng như thép luôn --"
Cố Nghịch trực tiếp lột quần cậu ra.
Bạch Phó Tinh giữ chặt cạp quần: "Anh làm cái gì đấy?"
Cố Nghịch mặt không cảm suất: "Chạm đầu, cho tình nghĩa 'cứng' thêm chút nữa."
Bạch Phó Tinh: "Hả?"
Thế rồi chẳng biết Cố Nghịch bị chập dây thần kinh nào, cứ nhất quyết phải "chào hỏi" Bạch Tiểu Tinh của người ta bằng được.
Bạch Tiểu Tinh bị "chạm" đến mức tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Sau đó, Cố Tiểu Nghịch và Bạch Tiểu Tinh kề đầu sát cạnh nhau, chào hỏi nhau thật lâu.
Mặt Bạch Phó Tinh đỏ sắp nhỏ ra máu đến nơi, lúc thì gọi "anh ơi", lúc lại gọi "A Nghịch", lúc lại gọi "ông xã".
Cậu quơ quào loạn xạ, hốc mắt bị kích thích đến đỏ hoe.
... Cậu nào có biết cái kiểu "chạm đầu cho tình nghĩa cứng thêm" lại là cái loại này cơ chứ!
Xong việc, cách nhìn của Bạch Phó Tinh về anh hoàn toàn thay đổi, cậu dùng loại ánh mắt đó nhìn anh suốt mấy ngày liền.
Thật không ngờ anh lại là hạng người như thế!
Lúc anh dùng giọng điệu bình thản đọc sách cho cậu nghe, Bạch Phó Tinh nhìn chằm chằm anh.
Lúc anh cao lãnh nấu canh, Bạch Phó Tinh nhìn chằm chằm anh.
Thậm chí anh còn có thể mặt không đổi sắc tắm cho cậu, Bạch Phó Tinh vẫn nhìn chằm chằm anh.
Buổi tối còn có thể "tương kính như tân" ôm cậu ngủ, Bạch Phó Tinh tiếp tục nhìn chằm chằm anh.
Cố Nghịch nhìn sang.
Bạch Phó Tinh lập tức đỏ mặt nhìn lên trần nhà.
Thật không ngờ anh lại là hạng người như thế!
Cố Nghịch chỉ ôm lấy cậu, hôn lên môi một cái, khàn giọng bảo: "Đừng cứ nhìn anh như thế mãi, ngủ đi."
*
Bạch Phó Tinh nhịn hết nổi rồi.
Cố Nghịch hâm sữa xong cho cậu, lại tự pha cho mình ly cà phê. Bạch Phó Tinh bưng ly sữa, lao tới giận dỗi: "Thật không ngờ anh lại là hạng người như thế!"
Cố Nghịch nhấp ngụm cà phê, bình tĩnh đáp: "Ừm."
Bạch Phó Tinh bị nghẹn: "Ừ á?"
Cố Nghịch khoanh tay, thản nhiên nói: "Anh đúng là hạng người như thế đấy."
Bạch Phó Tinh: "..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu