Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 2: Một đêm xuân nồng

Tiểu yêu quái bị đè ở dưới thân, hưởng thụ một đêm xuân nồng.
Sau một giấc ngủ dài tỉnh lại, cảm giác như xương cốt yêu quái đều vỡ vụn, khắp người đau nhức khôn xiết.
Ánh sáng bị ngăn cách ở bên ngoài, xung quanh hơi tối. Bạch Phó Tinh được bọc trong lớp áo của người nọ, chỉ cần khẽ cử động một chút là cảm nhận được ngay cái sự "thốn" do các khớp xương bị lệch vị trí.
Thái dương cậu hơi đau, chỉ nhớ mang máng lúc đầu rõ ràng cậu vẫn còn ở thế chủ động, rồi đột nhiên bị xoay người ấn xuống, sau đó thì --
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt.
Sau đó nữa thì cậu ngất đi, chẳng còn nhớ được sất.
Cậu, đường đường là một thỏ yêu mà lại bị một tên con người làm thế này thế nọ! Đã vậy còn ngất xỉu nữa chứ.
Giá mà cậu biết trước mấy cái chi tiết về chuyện đó một chút, thì lúc lâm trận thực tế đã không bị động đến mức này!
Bạch Phó Tinh cảm thấy có chút nhục nhã, cậu sờ sờ lên tai, đôi tai thỏ và cái đuôi chẳng biết đã mọc ra từ lúc nào, cứ thế dựng đứng lên không tài nào thu về được.
Đêm qua ý thức của cả hai đều không được tỉnh táo cho lắm.
Nếu người này tỉnh dậy mà phát hiện ra tai và đuôi của mình thì...
Bạch Phó Tinh liếc nhìn người nọ một cái.
Trong bóng tối mờ ảo, Bạch Phó Tinh biến ra một ngọn lửa nhỏ. Đêm qua cậu đã tiêu tốn quá nhiều sức lực, nên ngọn lửa giờ đây yếu ớt hơn hẳn bình thường.
Người trước mắt sở hữu ngũ quan sắc bén, sống mũi cao thẳng, tỷ lệ khuôn mặt hoàn hảo đến mức khó tin. Gạt bỏ mọi chuyện sang một bên thì công bằng mà nói, có sao nói vậy, người này là người đẹp trai nhất mà cậu từng thấy.
Đẹp trai thì có ích gì chứ?
Bạch Phó Tinh cười lạnh trong lòng.
Hừ, đồ cầm thú.
"Đồ cầm thú" khẽ cử động lông mi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Bạch Phó Tinh thầm kêu không ổn, cậu nhìn lên miệng hố, thấy cũng không sâu lắm, ước chừng anh ta có thể tự leo ra được, thế là cậu vắt chân lên cổ chạy biến.
Sau khi về đến nhà, cậu chìm vào giấc ngủ say li bì.
Đến lúc tỉnh lại, ngay phía trên đầu cậu là một vòng tròn những cái đầu đang nhìn xuống đầy lo lắng.
Một đám tiểu yêu quái khom lưng vây quanh cậu, thấy cậu mở mắt, tất cả đồng thanh thở phào nhẹ nhõm: "Chưa chết là tốt rồi."
Bạch Phó Tinh: "..."
TruyenLau.com Cổ họng Bạch Phó Tinh khó chịu vô cùng, cậu cầm lấy ly nước, uống một hơi hết sạch, rồi hỏi: "Tui đã ngủ bao lâu rồi?"
"Tận ba ngày trời luôn đó!"
Bạch Phó Tinh chán chẳng buồn sống, đưa tay xoa xoa cái eo đau nhức, ngẩng đầu lên thì đụng ngay phải những đôi mắt đang lấp lánh vẻ hóng hớt.
Ai nấy đều muốn nghe cậu miêu tả chuyện gì đó.
"..." Bạch Phó Tinh bình tĩnh nói: "Nghĩ nhiều rồi, không có chuyện như mọi người nghĩ đâu, ra ngoài hết đi."
Website TruyenLau.com Thời gian trước Cố Nghịch bị mất ngủ rất nghiêm trọng, bèn nghe theo lời bác sĩ ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa. Hắn tìm đến nơi này, kinh ngạc nhận ra đây chính là nơi trong giấc mơ của mình, đến khi phản ứng lại thì đã bị lạc đường.
Sau đó nữa là cùng cậu thiếu niên kia rơi xuống hố.
Ở nơi không gian trống trải, điện thoại đã có tín hiệu, một loạt cuộc gọi nhỡ hiện lên liên tục.
Cố Nghịch gọi lại.
"Đại ca!!!" Đầu dây bên kia vô cùng phấn khích, "Hu hu anh Cố, cuối cùng anh cũng nghe máy rồi! Anh mà không nghe nữa là em báo cảnh sát luôn đó! Anh đang ở đâu vậy? Có phải bị bắt cóc không? Bọn bắt cóc có làm khó anh không! Đối phương đòi bao nhiêu tiền!"
"..."
Một lát sau, trợ lý Tô dẫn theo một nhóm người phong trần mệt mỏi chạy tới, mắt lệ nhòa: "Anh ơi, anh còn sống là tốt rồi! Tìm không thấy người là em định báo cảnh sát thật đấy!"
Người đại diện nhìn quanh một lượt, nhíu mày nói: "A Nghịch, sao cậu lại ở cái nơi hẻo lánh thế này? Nơi khỉ ho cò gáy, xung quanh trăm dặm không một bóng nhà, tiểu Chu còn tưởng cậu bị bắt cóc thật rồi."
"Lạc đường thôi," Cố Nghịch nói, "Hai ngày nay có ai tìm tôi không?"
Trợ lý Tô do dự một chút rồi đưa điện thoại qua.
Cố Nghịch nhấn gọi lại vào số cuộc gọi nhỡ.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói khó chịu đặc trưng của Phó Tri Cẩn, nói chuyện mà cứ như đang hét vào mặt người ta: "Ai đấy?"
Cố Nghịch bình tĩnh đáp: "Tôi đây, Cố Nghịch."
Bên kia sững lại một chút rồi mắng: "Cậu còn sống đấy à!"
Cố Nghịch nói: "Gửi kịch bản qua đây."
Đạo diễn Phó mấy ngày nay không liên lạc được người, tính nóng nảy lại bộc phát, lầm bầm chửi đổng: "Đừng có tưởng là --"
Cố Nghịch cúp máy.
Tất cả mọi người: "..." Đồng loạt im lặng không dám lên tiếng.
Người dám nói chuyện kiểu đó với "Diêm Vương sống" Phó Tri Cẩn chắc chỉ có mình Cố Nghịch thôi nhỉ?
Phó Tri Cẩn, vị Diêm Vương sống nổi danh, không một diễn viên nào dưới tay ông ta có thể thoát khỏi số phận bị mắng chửi. Thế nhưng rất nhiều người vẫn cứ đâm đầu vào muốn gia nhập đoàn phim, không vì gì khác, chỉ vì ba chữ "Phó Tri Cẩn" chính là tấm vé bảo chứng cho chất lượng điện ảnh.
Bộ phim tiếp theo của Cố Nghịch là của Phó Tri Cẩn, hai tháng sau sẽ vào đoàn. Kịch bản bộ này là do Phó Tri Cẩn nửa đêm chạy tới nhét tận tay cho Cố Nghịch, vừa nhét vừa mắng chửi rằng mình đã phỏng vấn một lũ heo.
Trong biệt thự, Cố Nghịch đang nghĩ chuyện khác, anh lơ đãng lau khô tóc.
Lúc tỉnh lại, thiếu niên nọ đã biến mất, như thể bốc hơi khỏi thế gian, không để lại bất cứ dấu vết nào liên quan, ngoại trừ --
Cố Nghịch rũ mắt.
Trên đầu ngón tay là một sợi lông trắng nhỏ xíu.
Nó được tìm thấy trên chiếc áo mà anh đã đắp cho cậu thiếu niên ấy.

Khả năng phục hồi của Bạch Phó Tinh vốn dĩ rất mạnh, nhưng cậu vẫn bị đau lưng mỏi eo suốt mấy ngày liền. Cậu cố gắng quẳng chuyện đó ra sau đầu, không thèm nghĩ đến nữa, nhưng càng lúc cậu càng phát hiện ra bản thân mình có gì đó không ổn.
Sao cứ vô duyên vô cớ mà nhớ đến người nọ hoài vậy ta?
Bạch Phó Tinh cố đè nén cái cảm giác kỳ lạ này xuống, nhưng cuối cùng cậu lại tỉnh giấc giữa đêm với một sự khát khao hơi thở của anh đến cực độ, chỉ muốn được ôm chặt lấy anh một cách điên cuồng.
... Chắc là triệu chứng của kỳ phát tình rồi?
Bạch Phó Tinh suy nghĩ một hồi, bèn chạy ra dưới chân cầu vượt tìm Hồ Lão Cửu.
Hồ Lão Cửu đang xem bói, bên cạnh đặt một cái bảng quét mã QR, ông đang tỏ vẻ đạo mạo nói với người xem quẻ: "Chỉ cần bỏ ra nỗ lực, nhất định sẽ gặt hái được kết quả, một bước lên mây."
Người nọ vui vẻ quét mã trả tiền.
Bạch Phó Tinh tò mò nhìn chằm chằm vào cái hình vẽ trên tấm bảng.
Hồ Lão Cửu vừa chốt xong một đơn hàng nên tâm trạng khá tốt, thấy cậu đến liền hỏi: "Sao cậu lại mò ra tận đây?"
Bạch Phó Tinh nổi tiếng là lười biếng, cả ngày chỉ biết nằm ườn trong quán trọ yêu quái, cơ bản là chẳng bao giờ ra ngoài nên không rành rọt lắm về xã hội loài người.
Trên cầu vượt xe cộ đi lại nườm nượp, Bạch Phó Tinh nhìn chằm chằm một hồi thì hai cái tai thỏ lại thò ra.
Hồ Lão Cửu vội vàng kéo cậu vào một góc khuất dưới gầm cầu: "Thu tai lại mau."
Bạch Phó Tinh thu tai lại, chẳng biết bị làm sao mà dạo này đôi tai thỏ cứ mất kiểm soát mà thò ra suốt.
Bạch Phó Tinh nhìn cái gầm cầu rộng rãi, phía trên là dòng xe chảy mãi không ngừng, cậu hỏi: "Đây tính là nhà của ông hả?"
"Đây chỉ là chỗ làm việc của ta thôi," Hồ Lão Cửu đắc ý khoe khoang, "Nhà ta xịn hơn thế này nhiều."
Bạch Phó Tinh phối hợp trao cho ông một ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Hồ Lão Cửu: "..."
Hồ Lão Cửu hỏi: "Có chuyện gì không?"
Bạch Phó Tinh: "Tui muốn thỉnh giáo ông một vấn đề --" Lúc nói chuyện, cậu dáo dác nhìn quanh một lượt. Thị lực của cậu rất tốt, ngay lập tức nhìn thấy một tấm bảng quảng cáo khổng lồ trên tòa nhà cao tầng gần đó.
Gương mặt quen thuộc ấy khiến Bạch Phó Tinh ngẩn người, cái tên cầm thú đó dù có hóa thành tro cậu cũng nhận ra.
Bạch Phó Tinh chỉ tay vào tấm bảng: "Anh ta là ai thế!"
"Cậu đến cả người này mà cũng không biết --" Hồ Lão Cửu sực nhớ ra cậu ít khi ra ngoài, liền đổi giọng: "Sao thế? Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?"
Bạch Phó Tinh: "Tui tò mò thôi."
Hồ Lão Cửu chọc chọc vào điện thoại: "Đợi chút, để ta tra cho mà xem."
Bạch Phó Tinh lại nhìn chằm chằm vào điện thoại của ông, giơ tay định sờ một cái.
"Nè, tự xem đi." Hồ Lão Cửu đưa điện thoại qua.
Bạch Phó Tinh cẩn thận đón lấy, ngắm nghía cái điện thoại vài giây rồi mới bắt đầu xem nội dung trên màn hình.
Cố Nghịch.
Vừa ra mắt đã đứng trên đỉnh cao, bộ phim đầu tay đã đoạt giải thưởng danh giá quốc tế, sự nghiệp lẫy lừng. Tính cách khiêm tốn bí ẩn, đến nay vẫn chưa có ai đào bới được gia thế của anh ta.
Studio cá nhân của anh ta thuộc hàng top trong nước, nổi tiếng với sự chuyên nghiệp và hiệu quả cao.
Bên dưới là một danh sách dài dằng dặc các giải thưởng, còn có mấy cái bảng xếp hạng lộn xộn kiểu như: "Gương mặt chinh phục cả giới giải trí", "Trần nhà nhan sắc của nhân loại", "Diễn xuất thần sầu", "Ảnh đế trẻ tuổi nhất"...
Rất nhiều người đang la hét cuồng nhiệt trong phần bình luận.
Bạch Phó Tinh: "..."
"Khoan đã," Hồ Lão Cửu đột nhiên nhíu mày, bấm bấm ngón tay tính toán: "Đào hoa kiếp của cậu --"
Bạch Phó Tinh bình thản bóc vỏ kẹo mút.
Hồ Lão Cửu sửng sốt: "Đào hoa kiếp thế mà lại bị phá giải rồi, là sao nhỉ?"
Bạch Phó Tinh bình tĩnh đưa kẹo qua: "Vị dâu tây nè, ông ăn không?"
Hồ Lão Cửu chỉ chỉ lên đỉnh đầu cậu.
Bạch Phó Tinh thu lại, tai thỏ thế mà không thèm thụt vào, cậu đành giơ tay... tự dùng tay ấn nó xuống.
Hồ Lão Cửu nhìn cậu đầy nghi hoặc: "Có phải cậu ngủ với người ta rồi không?"
Bạch Phó Tinh nghiêm mặt, nghiêm túc nói: "Người già rồi, đừng có nói bậy bạ nha."
Hồ Lão Cửu nhìn cậu một hồi, rồi nở một nụ cười cực kỳ đáng đòn: "Hì hì ta nói sai rồi, là cậu bị người ta ngủ mới đúng."
Bạch Phó Tinh cắn nát viên kẹo trong miệng.
Hồ Lão Cửu hỏi: "Dạo này có thấy chỗ nào không ổn không? Ví dụ như đặc biệt nhung nhớ hơi thở của người nọ, muốn được ở gần người ta?"
Bạch Phó Tinh nhìn ông bằng con mắt khác hẳn, suýt chút nữa là vỗ tay khen ngợi trong lòng luôn rồi, nhưng biểu cảm vẫn rất bình tĩnh: "Ông nói tiếp đi, tui đang nghe đây."
Hồ Lão Cửu nói: "Kỳ phát tình của cậu vô tình bị người ta khơi ra, rồi lại bị áp chế ngược lại trong một thời gian cực ngắn, nên việc nảy sinh cảm giác quyến luyến đối phương là rất bình thường."
Cực ngắn? Ông gọi cái đó là cực ngắn hả???
Bạch Phó Tinh nén giận, hỏi khẽ: "Vậy tình huống này phải làm sao?"
Hồ Lão Cửu hiến kế: "Lấy quần áo của hắn hoặc thứ gì đó vướng hơi thở của hắn về đắp tạm vài ngày là xong, hoặc lén tới nhà hắn ở vài ngày."
"Dễ vậy thôi á?" Bạch Phó Tinh hơi không tin nổi: "Vài ngày là khỏi hả?"
Hồ Lão Cửu chậm rãi dùng giọng điệu của bậc cao nhân: "Thông thường thì dễ như vậy đó, thích nghi vài ngày là ổn."
Bạch Phó Tinh đợi ông nói về trường hợp ngoại lệ.
Quả nhiên, Hồ Lão Cửu nói tiếp: "Trừ phi mang thai."
Bạch Phó Tinh thở phào: "May quá, tui không thể nào xảy ra chuyện đó được."
Hồ Lão Cửu lắc đầu: "Khó nói lắm."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh nhìn ông như nhìn một kẻ ngốc, cậu tốt bụng tặng ông một viên trân châu nhỏ, bảo ông đi mua đậu phộng về nhắm rượu đi.
Hồ Lão Cửu khuyên bảo: "Cậu cứ chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất đi, nếu thời gian thích nghi mà dài ra thêm chút nữa --"
Bạch Phó Tinh lập tức ngắt lời: "Ông đừng có mà miệng quạ đen!"
Hồ Lão Cửu: "Cậu cứ lần theo hơi thở, chắc là dễ dàng tìm thấy chỗ hắn ở thôi đúng không?"
Thế thì đã sao chứ? Chẳng lẽ cứ cách vài ngày lại đi trộm một cái áo của người ta?
Bạch Phó Tinh không muốn nói chuyện nữa.
Dù đã biết cách giải quyết, nhưng Bạch Phó Tinh thấy không cần thiết, cậu nghĩ mình cứ gồng mình chịu đựng vài ngày là sẽ ổn thôi.
Cho đến khi cảm giác ngứa ngáy trong lòng ban đầu biến thành một sự khao khát cực độ.
Bạch Phó Tinh trằn trọc ngủ không được, đầu óc mơ mơ màng màng, không tự chủ được mà nghĩ về chuyện xảy ra ngày hôm đó, cứ như thể người nọ đang ở ngay bên cạnh.
Cuối cùng Bạch Phó Tinh không nhịn được nữa, cậu lần theo hơi thở của anh mà tìm đến một căn biệt thự yên tĩnh. Vừa lại gần nơi này, cậu đã ngửi thấy một mùi hương dễ chịu bao trùm lấy mình.
Căn phòng ngăn nắp, trang trí tối giản, theo kiểu phong cách rất lạnh lùng, tổng thể mang lại cảm giác băng giá, chẳng ấm cúng chút nào.
Cậu bước lên cầu thang, đẩy cửa phòng ra, hơi thở ở nơi này là nồng đậm nhất.
Trong nháy mắt, mọi cảm giác khó chịu đều tan biến sạch sành sanh. Bạch Phó Tinh hít một hơi thật sâu, cố kìm nén ý định muốn lao ngay lên giường lăn lộn.
Cậu mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo sơ mi rồi ôm khư khư như đang ôm báu vật.
Bạch Phó Tinh ôm quần áo của người nọ, hạnh phúc quay trở về quán trọ.
Chủ quán trọ quanh năm không có mặt, mọi việc thu tiền và thu xếp đều do một chú chim nhỏ tên Tra Tra phụ trách.
Tra Tra lại đang tán tỉnh cô nàng ở quầy lễ tân, thấy Bạch Phó Tinh liền chào một tiếng: "Tiểu Bạch, cậu về rồi đó hả?"
"Ừm." Bạch Phó Tinh tâm trạng cực kỳ tốt.
Cô nàng lễ tân là một chú bướm nhỏ yêu cái đẹp, thường xuyên sang xã hội loài người mua mỹ phẩm lấp lánh, sẵn tiện mua thêm ít kẹo về bán ở quán trọ, mà đa số đều bị Bạch Phó Tinh mua sạch.
Bạch Phó Tinh đưa cho cô một viên trân châu, chọn vài cây kẹo mút.
Bướm nhỏ vui vẻ xâu viên trân châu vào vòng tay, trông lấp lánh cực kỳ, cô nói: "Tiểu Bạch, thật ra nếu cậu thích ăn kẹo thì có thể tự đi mua mà, bên phía con người có nhiều loại lắm."
Bạch Phó Tinh vừa đi vừa vươn vai: "Tui lười chạy đi lắm."
Sau khi về phòng, Bạch Phó Tinh đổ ập người xuống giường, ôm lấy chiếc áo của Cố Nghịch, vùi đầu vào sơ mi hít hà một hơi. Trong chớp mắt, cậu hóa thành một cục bông nhỏ xù lông chui tọt vào trong, quấn chặt lấy bản thân mình.
Thoải mái quá đi mất.
Chóp tai rủ xuống của cục bông nhỏ khẽ đung đưa nhè nhẹ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu