Cố Nghịch đẩy cửa bước vào rồi bỗng khựng lại.
Cục bông nhỏ đang ngồi đó, dáng vẻ sừng sững như núi, biểu cảm lạnh lùng. Cái vuốt bị thương vốn dĩ đang được nâng niu cung phụng thì lúc này lại nện thẳng xuống đất.
Cố Nghịch: "Cẩn thận vết thương."
Cục bông nhỏ chấn động luôn, đến giờ này mà còn lừa cậu, cậu trông giống loại thỏ ngốc lắm hả?
"Đã đỡ hơn chút nào chưa?" Cố Nghịch cởi áo khoác.
Cục bông nhỏ đưa cái vuốt hoàn hảo không tì vết, sạch bách dấu vết cho anh xem.
Cố Nghịch lặng đi một giây, bình thản nói: "Hồi phục tốt đấy chứ."
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch không nhịn được, bờ vai khẽ run bần bật vì nén cười.
Người này sao mà xấu tính thế không biết!
Đợi tui biến thành người rồi, anh tiêu đời chắc! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cục bông nhỏ gạch một đường thật đậm vào sổ ghi thù trong lòng.
Cố Nghịch bế cậu lên giường: "Ăn một hơi nhiều thế mà không sợ khó chịu à?"
Rõ ràng là do anh ở trong phòng tắm quá lâu, cậu đói bụng nên mới vào tủ lạnh tìm đồ ăn chứ bộ.
Cục bông nhỏ quào quào vuốt, ra hiệu anh lại gần.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Nghịch ghé sát vào, và thế là trên mặt anh hứng trọn một nụ hôn cực mạnh.
Sợ chưa hả?
Cố Nghịch: "..." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Nghịch cố nhịn cười.
Cục bông nhỏ hùng hổ trút giận xong, trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều, cậu nằm xoạc chân ra như một vị đại gia.
Cố Nghịch rủ mắt nhìn.
Cục bông nhỏ lập tức ngồi ngay ngắn lại.
Cố Nghịch đang đọc kịch bản.
Cục bông nhỏ nằm bò ở đầu giường cầm máy tính bảng chơi chém hoa quả, cậu múa vuốt như biểu diễn kỹ xảo, trông cực kì ngầu.
Cố Nghịch liếc nhìn một cái.
Cục bông nhỏ càng hăng máu hơn, vuốt múa ra tia chớp, một hơi chơi đến tận màn thứ 32.
Tui có lợi hại không? Cục bông nhỏ liếc nhìn anh một cái.
Cố Nghịch khẽ cười.
Lát sau, cục bông nhỏ đánh không lại nữa, bèn đưa máy qua, bắt Cố Nghịch chém hộ.
... Thế là Cố Nghịch ngồi chơi chém hoa quả cùng cậu suốt hơn nửa tiếng đồng hồ.
*
Cục bông nhỏ nằm trong ổ, dùng máy tính bảng chém dưa hấu. Nền trò chơi hôm nay là một khung cảnh màu hồng nhạt, đầy màn hình là hoa hồng, bên trên có dòng chữ nghệ thuật lãng mạn: "Thất Tịch vui vẻ, mong người có tình đều thành quyến thuộc." *
Thất Tịch?
Ngày lễ tình nhân là phải tặng quà đúng không?
Cục bông nhỏ đặt máy tính bảng xuống, co giò chạy xuống dưới gầm bàn, nhìn "kho báu" nhỏ của mình.
Cậu có một hũ tiền xu nhỏ, nhưng đó là "của hồi môn" do chính Cố Nghịch bỏ ra, không được động vào.
Cục bông nhỏ nghĩ ngợi, quyết định tự mình kiếm tiền mua đồ cho Cố Nghịch.
Cậu thử hóa hình, nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, rất nhanh sau đó tứ chi dài ra nhanh chóng.
Bạch Phó Tinh phấn khích nhảy bổ tới trước gương, lần này tiến bộ rất nhiều, điều kinh ngạc nhất là tai và đuôi đều ngoan ngoãn biến mất, không hề lộ ra.
Cậu tìm một chiếc áo của Cố Nghịch mặc vào, áo quá rộng, ống tay phải xắn lên mấy vòng, loay hoay chỉnh sửa hồi lâu mới miễn cưỡng trông không đến nỗi quá kỳ lạ.
Trước đây khi ra ngoài Bạch Phó Tinh đều có Cố Nghịch đi cùng, giờ đi một mình có chút không quen. Đường phố xe cộ tấp nập, cậu hơi hoảng, chẳng hiểu biết gì, cứ thế đi theo dòng người băng qua đường.
Phía trước người bắt đầu đông hơn, Bạch Phó Tinh đi bộ hơn một tiếng đồng hồ thì thấy có một khu vui chơi, trên cửa sổ một căn phòng nhỏ có dán thông báo tuyển dụng.
[Nhà ma tuyển người, thù lao hậu hĩnh, cung cấp miễn phí đồ ăn vặt và trà sữa.]
Bạch Phó Tinh nhìn chằm chằm vào cái cửa sổ tối om.
Cửa mở ra, một người đàn ông trung niên thò đầu ra: "Có chuyện gì thế?"
Bạch Phó Tinh lo lắng nói: "Chào chú, ở đây có thiếu người không ạ?"
Ông chủ hớp một ngụm bia lạnh, đánh mắt nhìn cậu một lượt: "Chưa vị thành niên à?"
Bạch Phó Tinh lập tức đáp: "Cháu trưởng thành rồi ạ."
Ông chủ nói: "Đưa chứng minh thư đây tôi xem nào?"
Chứng minh thư? Bạch Phó Tinh ngẩn người.
Ông chủ: "Không mang đúng không?"
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Ông chủ liếc nhìn cậu một cái: "Nói thật đi, học sinh cấp ba hả?"
Bạch Phó Tinh: "Không phải ạ, cháu chỉ muốn mua quà tặng người ta thôi."
Chắc là tặng người mình thích đây mà. Ông chủ sớm đã thấu hiểu sự đời, tỏ vẻ đau lòng: "Học sinh không chịu lo học hành, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương."
Bạch Phó Tinh: "..."
Ông chủ thấy cậu có vẻ ngoài ngoan ngoãn, tuổi tác cũng xấp xỉ con nhà mình, nghĩ bụng trẻ con kiếm tiền tiêu vặt cũng chẳng dễ dàng gì nên đã giữ cậu lại.
"Nói trước rồi đó," Ông chủ nghiêm mặt dọa dẫm, "Không được lười biếng, bị phát hiện là đuổi thẳng cổ luôn."
Bạch Phó Tinh gật đầu lia lịa.
Bạch Phó Tinh đeo mặt nạ ác quỷ vào, đó là một con quỷ lưỡi dài, trong miệng ngậm một chiếc lưỡi nhựa dài ngoằng có thể co giãn.
Nhà ma tối om, Bạch Phó Tinh làm việc rất tận tâm, đứng đúng vị trí của mình nhìn những ngọn lửa ma trơi trôi nổi, phía xa xa thỉnh thoảng lại vang lên từng đợt tiếng thét chói tai.
Không gian tràn ngập những âm thanh u hồn rùng rợn, không khí khủng bố khiến người ta phải nổi da gà.
Đột nhiên, phía sau có tiếng động.
Bạch Phó Tinh tò mò quay lại, nhìn thấy một con quỷ không đầu máu me đầm đìa, cậu giật bắn mình.
Cổ của con quỷ không đầu phun máu nhìn như thật, tay còn xách theo một cái đầu đầy máu.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh trấn tĩnh lại, tò mò bóp bóp cái đầu trên tay đối phương: "Cái này là đạo cụ ạ?"
Quỷ không đầu: "Cậu là người mới hả?"
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Một nhóm người chơi đang run cầm cập ôm lấy nhau, nhích dần về phía hai người. Cùng lúc nhìn thấy hai con quỷ, họ sợ đến mức không dám cử động.
... Cái này là lưỡi giả thôi nè.
Bạch Phó Tinh tốt bụng kéo cái lưỡi nhựa ra dài thật dài cho họ xem.
"Á á á!!!" Đám người xung quanh hét lên cuồng loạn rồi chạy tán loạn.
Bạch Phó Tinh: "..."
Nhà ma này nổi tiếng nhờ sự chân thực, làm ăn luôn rất khấm khá. Có mấy người sợ quá không dám đi tiếp.
Bạch Phó Tinh đành "hộ tống" họ đi ra ngoài.
Mấy người đó trốn sau lưng cậu, vốn dĩ đã yên tâm hơn nhiều, bỗng nhiên trố mắt nhìn thấy trên đầu cậu như có phép thuật, mọc ra hai cái tai thỏ y như thật.
*"Đậu xanh rau má!!!" Mấy người đó nghi ngờ nhân sinh mà cấu chí lẫn nhau một cái, rồi vắt chân lên cổ chạy thục mạng ra ngoài.
Cái đó nhìn giống thật quá đi mất! Sau khi ra ngoài, họ hưng phấn thảo luận: Kích thích thật đấy, nhất là cái người có tai dài ấy! Giống dã man, đề nghị ông chủ tăng lương cho cậu ta!
Hơn bốn giờ chiều thì kết thúc công việc, thu dọn xong xuôi, một đám "quỷ" có tạo hình cực kỳ chân thực vui vẻ tụ tập lại với nhau.
Ông chủ rất hài lòng, hớn hở nói: "Mời mọi người uống trà sữa nhé."
Trong nhà ma lập tức vang lên tiếng quỷ khóc sói gào xen lẫn tiếng hét của con người.
Bạch Phó Tinh: "..."
Mọi người quây quần vừa uống trà sữa vừa nhiệt tình nói với cậu: "Chúng tôi làm việc ở đây mười mấy năm rồi, ông chủ tốt bụng lắm."
Bạch Phó Tinh ôm ly trà sữa, tò mò hỏi: "Cái này ngon không ạ?"
"Ngon chứ! Cực kỳ ngon luôn, chúng tôi đều rất thích uống."
Bạch Phó Tinh không nỡ uống, ôm khư khư trong lòng, cậu muốn để dành mang về cho Cố Nghịch.
Có người bảo: "Mau uống đi chứ, nguội là không ngon đâu."
Bạch Phó Tinh gật gật đầu.
Ông chủ cực kỳ hài lòng với Bạch Phó Tinh, lên tiếng khen ngợi: "Khá lắm." Ông chép miệng một cái, không nhịn được cảm thán: "Thằng bé này, cháu trưởng thành chắc chắn là đại mỹ nam, đẹp trai thật đấy."
Bạch Phó Tinh lập tức phản bác: "Cháu không có đẹp đâu ạ." Đuôi của cậu ngắn ngủn hà.
Ông chủ nói: "Lo mà học hành nghe chưa? Nghỉ hè chỗ chú hay thiếu người, nếu thiếu tiền tiêu vặt thì cứ qua đây. Ghi lại số điện thoại của chú đi."
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Ông chủ đọc số điện thoại, thấy cậu không lấy điện thoại ra: "Cháu không dùng điện thoại để lưu lại à?"
Bạch Phó Tinh phản ứng lại, đáp ngay: "Cháu nhớ rồi ạ." Thế rồi cậu đọc lại một lượt không sai một số.
Ông chủ bị chọc cười: "Được rồi, giờ phát lương nhé, lấy qua Alipay hay WeChat?"
Hửm? Bạch Phó Tinh suy nghĩ một chút, thử đáp: "Alipay ạ."
Ông chủ: "Mã nhận tiền đâu."
Bạch Phó Tinh: "... Cháu không có mã nhận tiền."
Ông chủ đổi ý: "Vậy WeChat đi."
Bạch Phó Tinh lúng túng cử động mấy đầu ngón tay.
Ông chủ đoán: "Có phải là không mang điện thoại không?"
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Ông chủ sảng khoái: "Vậy trả tiền mặt cho cháu."
"Cháu cảm ơn chú." Bạch Phó Tinh nắm chặt tiền trong lòng bàn tay, đôi mắt sáng lấp lánh.
*
Ven đường có rất nhiều hàng bán hoa, tiếng loa từ các cửa hàng rao bán rôm rả: "Lại đây xem thử đi, hoa đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, hoa hồng tươi mới đây--"
Bạch Phó Tinh nhìn thoáng qua rồi tiếp tục đi về phía trước.
"Tuyệt chiêu cưa vợ, 'diệt' sạch cả nam lẫn nữ, ai thấy cũng mê."
Bạch Phó Tinh khựng bước chân.
"Dù là kiểu người nóng nảy, lạnh lùng hay kiêu kỳ, không có ai là không bị chinh phục. Đủ màu đỏ trắng hồng, luôn có một loại phù hợp với bạn, ghé xem đi mọi người ơi."
Bạch Phó Tinh dứt khoát bước tới.
Mua cái này rồi!
Chủ tiệm nhiệt tình: "Cậu thích mẫu nào?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc đưa ra tất cả số tiền mình có.
Chủ tiệm: "..."
Bạch Phó Tinh vô tình ngước mắt lên, bị một món đồ tinh xảo trong tủ kính thu hút ánh nhìn.
Cậu tò mò hỏi: "Cái này là cái gì vậy ạ?"
Chủ tiệm đáp: "Bánh kem bơ."
Trông ngon thật đấy. Bạch Phó Tinh khẽ nuốt nước miếng.
Chủ tiệm hỏi: "Cậu muốn vị gì?"
Bạch Phó Tinh chưa ăn bao giờ, cái nào cũng muốn, cuối cùng chỉ vào cái màu hồng, khẽ nói: "Cái này ạ."
Bạch Phó Tinh sực nhớ ra một chuyện: "Đúng rồi, cháu còn phải mua hoa nữa."
Chủ tiệm: "Mua bánh kem rồi thì không đủ tiền mua hoa đâu."
Bạch Phó Tinh đắn đo một hồi, nhìn cái bánh kem bơ yêu thích của mình, rồi đành đau lòng từ bỏ: "Cháu không lấy bánh nữa, đổi thành hoa hồng đi ạ."
Chủ tiệm gợi ý: "Vậy tôi đổi cho cậu combo hoa hồng và chocolate nhé."
Bạch Phó Tinh gật đầu, lưu luyến nhìn cái bánh kem một cái cuối cùng.
Không sao đâu, cậu thầm an ủi chính mình, cùng lắm thì sau này có tiền lại quay lại mua sau.
Bạch Phó Tinh lịch sự cầm lấy bó hoa gần mình nhất, nhưng mắt lại nhắm trúng bó hoa đẹp nhất nằm tận phía trong, cậu lấy hết can đảm hỏi: "Cháu có thể chọn không ạ?"
Chủ tiệm: "Tất nhiên là được chứ!"
"Cháu cảm ơn." Bạch Phó Tinh hớn hở chọn bó hoa to nhất, đẹp nhất.
Cậu còn chọn thêm một hộp chocolate nhỏ, dùng bút màu vẽ một hình trái tim đỏ chói lên tấm thiệp, rồi tất cả bỏ vào một chiếc túi xách tinh xảo.
Cậu gật đầu hài lòng, vui vẻ định rời đi.
Tiếng chủ tiệm vang lên từ phía sau: "Chờ chút, chờ chút đã."
Bạch Phó Tinh cảnh giác ôm chặt lấy bó hoa của mình.
Chủ tiệm: "Tiền thừa của cậu này."
*
Phía bên Cố Nghịch, cậu trợ lý đang mặt mày hớn hở, dán mắt vào điện thoại vô cùng tập trung.
Cố Nghịch tiện miệng hỏi một câu: "Đang xem gì thế?"
Trợ lý Tô: "Chọn quà cho bạn gái tôi."
Cố Nghịch: "Hôm nay sinh nhật cô ấy à?"
Trợ lý Tô: "... Hôm nay là lễ Thất Tịch mà."
Cố Nghịch: "Ồ." Một cái lễ vô vị.
Trợ lý Tô chọn một bó hoa hồng đỏ rực thật lớn.
Sến súa. Cố Nghịch thầm nghĩ, nếu có ai tặng mình hoa hồng, chắc chắn anh sẽ chê bôi không thương tiếc. Tất nhiên, anh lại càng không bao giờ đi tặng hoa hồng cho người khác.
Trợ lý Tô còn chọn thêm một hộp chocolate nhân dâu tây.
Trẻ con. Nội tâm Cố Nghịch khinh bỉ.
Anh bỗng nhớ tới con thỏ nhỏ ở nhà, bình thản nói: "Gửi link cửa hàng qua đây, tôi xem thử."
"?" Mắt trợ lý Tô sáng lên, máu hóng hớt nổi dậy: "Anh Cố muốn tặng quà cho ai thế?"
Cố Nghịch: "Xem thử thôi, tò mò."
Người nói "xem thử thôi" lại chọn đồ cực kỳ nhanh gọn và hiệu quả. Đó là một chiếc bánh kem ghép năm vị: dâu tây, chocolate, phô mai tươi, matcha và cheese.
... Chẳng "trẻ con" chút nào luôn.
Ở phần ghi chú cuối đơn hàng, anh viết: Bánh chỉ cần to bằng lòng bàn tay là được, không cần tặng kèm hoa hồng.
Tên người gửi để là: Một nhân vật lạnh lùng không muốn tiết lộ danh tính.
Điện thoại Cố Nghịch vang lên, anh đang bận quay phim nên trợ lý Tô nghe máy: "Alo, xin chào."
Đầu dây bên kia hỏi: "Xin chào, cho hỏi đây có phải số của ngài [Một nhân vật lạnh lùng không muốn tiết lộ danh tính] không ạ?"
Trợ lý Tô: "Không phải, anh gọi nhầm số rồi."
Bên kia khựng lại: "Đây là cửa hàng bánh mà ngài vừa đặt lúc nãy ạ. Ngài có đặt một chiếc bánh kem năm vị, chúng tôi muốn xác nhận lại một chút. Ngoài ra, phần ghi chú bảo không lấy hoa hồng, nhưng đây là combo đi kèm của chúng tôi--"
Bánh kem năm vị gì cơ? Trợ lý Tô ngơ ngác, rồi đáp: "Các anh nhầm số thật rồi."
Cố Nghịch cầm lấy điện thoại, bình tĩnh nói: "Xác nhận là không lấy hoa."
Trợ lý Tô trợn tròn mắt.
"Tôi là chủ tiệm đây ạ. Chiếc bánh của ngài nhỏ hơn bình thường một nửa, lại không lấy hoa hồng, như vậy phía chúng tôi thấy thật ngại quá. Hoa hồng là thương hiệu của tiệm, gói rất đẹp--"
Cố Nghịch: "Không cần hoa, cảm ơn."
Bên kia thuyết phục: "Hôm nay là Thất Tịch, tôi tin chắc vợ ngài nhất định sẽ thích."
Ba chữ "vợ ngài" này đã làm hài lòng một người nào đó một cách ghê gớm. Cố Nghịch không tự chủ được mà nhếch môi, khẽ ho một tiếng rồi thản nhiên đáp: "Được."
"Vậy xác nhận địa chỉ là ở--"
"Ừm."
Cố Nghịch quay đầu lại, cả thế giới sững sờ.
Tất cả mọi người đều trưng ra bộ mặt hóng hớt cực độ.
Trợ lý Tô là người nghe điện thoại nên nắm thông tin rõ nhất, trực tiếp hóa đá tại chỗ.
Cái thứ "bánh kem năm vị" thần thánh kia thì khác gì hộp chocolate của mình mà bảo không trẻ con hả trời?!
໒꒱.
Hữu tình nhân chung thành quyến thuộc", từ "Quyến thuộc" có nghĩa là:
Nghĩa gốc: Chỉ những người thân trong gia đình, người nhà hoặc họ hàng thân thiết.
Trong tình yêu: Cụm này là một câu chúc phúc rất nổi tiếng, ý nói: "Những người yêu nhau cuối cùng cũng sẽ trở thành người một nhà" (tức là kết hôn, về chung một nhà).
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.