Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 43: Có thể phiền anh hôn lên đầu tui một cái không?

Buổi tối Cố Nghịch lại mơ thấy Bạch Phó Tinh mọc tai thỏ, kéo mình vào chỗ không người, đôi mắt mọng nước, giọng mềm nhũn cầu xin mình hôn cậu.
Ngày hôm sau, Cố Nghịch vừa mặt không cảm xúc vừa âm thầm hồi tưởng lại cảm giác đó, rồi thỉnh thoảng lại liếc nhìn đỉnh đầu Bạch Phó Tinh.
Bạch Phó Tinh - người thỉnh thoảng lại bắt gặp ánh mắt của anh: "..."
Chuyện gì vậy trời?
Bạch Phó Tinh đem mấy quả quýt ngọt chia cho mọi người, còn mình thì ăn quýt chua ngon lành, cậu hỏi Cố Nghịch: "Anh thật sự không ăn à?"
Cố Nghịch: "Ừ."
"Sao anh chẳng ăn cái gì hết vậy," Bạch Phó Tinh bĩu môi, lầm bầm, "Không ăn mà còn mua nhiều thế?"
Cố Nghịch thản nhiên đáp: "Mua cho vợ bầu nhà tôi đấy."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cảnh cáo anh đừng có nhắc lại chuyện này nữa nhé, chưa xong xuôi được đúng không?
Cố Nghịch bình tĩnh hỏi: "Hôm nay cảm thấy thế nào? Có cần hơi thở của tôi không? Tai có bị mất kiểm soát mà mọc ra không?"
"Rất tốt," Bạch Phó Tinh nghiêm túc trả lời, "Không cần hơi thở của anh, tai và đuôi đều rất nghe lời."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Ồ, vậy thì tốt."
Tức chết đi được.
Cố Nghịch suy nghĩ một chút, điềm tĩnh đề nghị: "Để phòng bệnh hơn chữa bệnh, em có cần ôm một cái không?"
Bạch Phó Tinh chớp mắt, khó hiểu: "Không cần, có bệnh gì đâu mà phòng?"
TruyenLau "Bệnh" đã hai ba ngày không phát tác, Bạch Phó Tinh cũng không bám dính lấy anh nữa, mỗi ngày đều sống rất sung sướng đủ đầy.
Nhưng hậu quả của việc không thân mật với Cố Nghịch chính là: "bệnh" ập đến thật.
Giờ nghỉ trưa, Bạch Phó Tinh nhíu mày, trong lúc cấp bách liền chạy vào một phòng kho không có người, tự khóa trái cửa bên trong. TruyenLau
Cửa vừa khóa xong, đôi tai thỏ "xoẹt" một cái lộ ra, Bạch Phó Tinh luống cuống tìm một chiếc mũ đội lên.
Một nhân viên đi tới, vặn vặn nắm cửa không mở được, bèn hỏi: "Xin hỏi bên trong có ai không?"
Bạch Phó Tinh nghe thấy tiếng động, đang định đi ra thì đột nhiên thân hình thu nhỏ lại rất nhanh, ngay lập tức biến thành một cục bông nhỏ lông xù.
Website TruyenLau.com Nhân viên đợi mãi không nghe thấy tiếng trả lời, liền lấy chìa khóa mở cửa, nhìn căn phòng trống rỗng thì ngẩn người, khó hiểu nhìn ổ khóa cửa, tự lầm bầm: "Lạ nhỉ, rõ ràng trong này không có ai mà?"
Cục bông nhỏ run bần bật trốn dưới chiếc mũ, cầu nguyện không bị phát hiện.
Người nhân viên lấy đồ xong, liếc thấy chiếc mũ trên ghế sofa gần đó, cằn nhằn: "Không biết ai mà hậu đậu thế, mũ cũng không treo lên hẳn hoi."
Anh ta đi tới, định bụng giúp nhặt lên.
Cục bông nhỏ nghe tiếng bước chân ngày càng gần, tim như thắt lại.
"Ái chà," Nhân viên đi đến cạnh sofa, dừng bước, cúi người nói: "Cái mũ này --"
Mùi lạ ngày càng gần, cục bông nhỏ run rẩy dữ dội.
Ngay khi ngón tay của nhân viên sắp chạm vào chiếc mũ, đột nhiên phía sau vang lên một giọng nói.
"Chào cậu."
Người nhân viên quay đầu, thấy người tới liền đứng thẳng dậy, cười chào: "Chào thầy Cố."
Cục bông nhỏ nghe thấy giọng nói của vị cứu tinh đại tài thì hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Cố Nghịch bước tới, bình tĩnh nói: "Cậu có phải là người phụ trách an toàn không? Đạo diễn Phó đang tìm cậu khắp nơi đấy, chắc có việc gì quan trọng."
Nhân viên vội vàng nói: "Để tôi đi xem sao, haizz, mấy đứa đàn em của tôi đúng là không có tôi không xong mà!"
Cố Nghịch cười khẽ, tiễn anh ta rời đi.
Sau khi người đi rồi, Cố Nghịch đóng chặt cửa, bước tới, lật chiếc mũ đang úp trên sofa lên.
Cục bông nhỏ cảm nhận được một tia sáng, nhanh chóng nhào tới, ôm chặt lấy cổ Cố Nghịch: "Hu hu hu, tui sợ quá đi mất."
Cố Nghịch xoa đầu nó: "Sao đột nhiên lại biến thành thế này?"
"Tui cũng không biết nữa, Cố Nghịch," Cục bông nhỏ áp sát vào anh, nhỏ giọng nài nỉ: "Có thể phiền anh hôn lên đầu tui một cái được không?"
Cố Nghịch nhẹ nhàng hôn lên đầu thỏ một cái.
Cục bông nhỏ đỏ rực cả đầu, cảm thấy chưa đủ liền xích lại gần, giọng mềm mỏng: "Không đủ, anh phải hôn thêm cái nữa."
Cố Nghịch lại hôn thêm hai cái.
Cục bông nhỏ lí nhí: "Anh quay lưng đi, không được nhìn trộm."
Cố Nghịch buồn cười, quay người đi không nhìn nó, một lúc sau, phía sau truyền đến tiếng nói: "Xong rồi."
Cố Nghịch quay lại.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, trên đầu vẫn còn tai thỏ, bồn chồn nói: "Cái đó, ngại quá, tui vẫn thấy hơi khó chịu, tai thỏ không rụt lại được, còn phải làm phiền anh hôn thêm tí nữa."
Cố Nghịch tiến lại gần cậu, cúi người hỏi: "Hôn ở đâu?"
Bạch Phó Tinh cả người nóng bừng, chỉ chỉ vào trán mình.
Cố Nghịch hôn một cái lên trán cậu.
Tai thỏ dễ chịu động đậy, Bạch Phó Tinh ngước đầu lên, vành mắt hơi hồng, nhỏ giọng: "Vẫn không đủ, phải hôn thêm cái nữa cơ."
Cố Nghịch nhẹ nhàng vuốt ve đôi tai thỏ của cậu, đặt một nụ hôn khẽ khàng lên má, tay phải hạ xuống, cách một lớp quần áo gãi nhẹ vào cái đuôi thỏ tròn xoe nơi xương cụt của cậu.
Bạch Phó Tinh cả người như bị rút hết xương cốt, mềm nhũn ra, chỉ muốn dựa hẳn vào người Cố Nghịch.
Cố Nghịch ghé sát tai cậu hỏi: "Đã thấy khá hơn chút nào chưa?"
Bạch Phó Tinh run lên một cái, túm chặt lấy vạt áo anh, phải mất một lúc lâu sau tai và đuôi mới miễn cưỡng thu lại được.
Bạch Phó Tinh lí nhí: "Cảm ơn anh."
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động, nhìn dáng vẻ của cậu, anh đè nén sự xao động trong lòng, xoay người đi ra ngoài: "Cùng ra ngoài thôi."
"Dạ." Bạch Phó Tinh nhanh chóng bước theo.
Anh ấy đúng là cứu tinh lớn của cậu mà.
Bạch Phó Tinh đi sau lưng anh, cảm thấy cực kỳ an tâm, thực tế là ngay từ khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của anh, cậu đã thấy yên lòng rồi.
Bạch Phó Tinh hỏi nhỏ: "Sao anh lại xuất hiện kịp thời thế ạ?"
Cố Nghịch vừa đi vừa nói: "Vừa chớp mắt một cái đã không thấy em đâu, mà cái kho chứa đồ này lại là nơi yên tĩnh nhất, nên tôi qua đây xem thử."
"Ồ." Bạch Phó Tinh đáp lời.
Vậy là anh ấy luôn chú ý đến câu sao?
Sao mà tốt quá vậy nè?
Bạch Phó Tinh đỏ mặt nghĩ thầm.
*
Đến chập tối, Sở Tịnh tới thăm đoàn phim. Trì Diễm sướng phát điên, suýt chút nữa là lộ ra thú tính lao vào vồ người ta ngay trước mặt toàn dân thiên hạ, bị Sở Tịnh lườm cho một cái cháy mắt.
Sở Tịnh ghét bỏ giữ khoảng cách với hắn, chào hỏi Phó Tri Cẩn một tiếng, rồi lại chào hỏi Cố Nghịch, tò mò: "Cục bông nhà anh đâu rồi? Để ở nhà à?"
Bạch Phó Tinh nhìn thấy anh từ xa đã lao tới, vẫy vẫy tay: "Hi."
Sở Tịnh ngẩn ra một chút, bị cậu làm cho buồn cười: "Chào cậu."
Bạch Phó Tinh nhe hàm răng trắng nõn ra cười.
Sở Tịnh tò mò nhìn cậu: "Trước đây chúng ta có gặp nhau bao giờ chưa nhỉ?"
Bạch Phó Tinh vội vàng lắc đầu, đưa qua một quả quýt lớn.
Sở Tịnh nhận lấy: "Cảm ơn nhé."
Trong lúc anh hàn huyên với những người khác, Bạch Phó Tinh đã chén sạch ba quả quýt.
Sở Tịnh nhìn mà thấy ê cả răng, cười hỏi: "Cậu thích ăn đồ chua từ trước đến giờ à?"
Bạch Phó Tinh cong mắt: "Cũng bình thường á, dạo này tui đặc biệt hảo chua thôi."
Sở Tịnh khựng lại, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc, thử lòng nói: "Hôm nào rảnh tôi mời cậu ăn bánh rán nhân thịt bò nhé."
Bạch Phó Tinh theo bản năng cau mày lại, cố nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng, miễn cưỡng lắm mới không thất lễ trước mặt người khác.
Sở Tịnh hỏi: "Không thích ăn sao?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu: "Dạ cũng bình thường thôi ạ."
Sở Tịnh lại hỏi: "Thời gian này có phải thường xuyên thấy cổ họng nôn nao, không có cảm giác thèm ăn đúng không?"
Dù cậu không mấy khi kén ăn, nhưng đúng là cổ họng thường xuyên thấy buồn nôn, chuyện này cậu chưa từng nói với ai cả. Bạch Phó Tinh khựng lại, nhìn anh: "Sao anh biết hay vậy?"
Sở Tịnh suy nghĩ một chút, nhíu mày, một lúc sau mới cười nói: "Không có gì, ăn uống cho tử tế, chú ý bồi bổ dinh dưỡng, cậu gầy quá rồi."
*
Trì Diễm kéo vợ mình vào một góc không ai chú ý, hôn một cái thật mạnh.
Sở Tịnh buồn cười, sờ sờ mặt hắn, tầm mắt vượt qua vai hắn để tìm xem Bạch Phó Tinh đang ở đâu.
Anh nhìn lướt qua Bạch Phó Tinh.
Cậu thiếu niên đang chống cằm, nghiêm túc ghi chép gì đó. Tầm mắt anh dời xuống dưới, bụng phẳng lì, không có gì bất thường.
Sở Tịnh lắc đầu, chính anh cũng thấy thật nhảm nhí.
... Sao mình lại có suy nghĩ hoang đường đến mức này nhỉ?
Nhưng, linh tính kỳ lạ lại mách bảo anh rằng cậu thiếu niên này không hề bình thường.
Trì Diễm chắn ngang tầm mắt của anh.
Sở Tịnh hoàn hồn.
Trì Diễm u oán nói: "Thay lòng đổi dạ rồi à?"
... Sở Tịnh hôn một cái lên mặt hắn.
Trì Diễm như một con thú nhồi bông lớn, gục đầu lên người anh: "Bao giờ em đi?"
Sở Tịnh: "Ở lại thêm chút nữa."
"Ồ," Trì Diễm cắn anh một cái, oán hận hỏi: "Em đang nghĩ gì thế?"
Sở Tịnh bình thản đáp: "Khả năng thụ thai của đàn ông."
Trì Diễm phản ứng lại một chút, có hơi ngượng ngùng: "Em muốn sinh con cho anh à?"
Sở Tịnh: "..."
Sở Tịnh đẩy cái đầu hắn ra, lạnh lùng ra khẩu hình: "Cút."
*
Cố Nghịch bảo Tề Vệ đặt canh bồi bổ dinh dưỡng, người sau không cẩn thận lại đặt nhầm của cái trung tâm điều dưỡng gì đó, thôi thì đâm lao phải theo lao, dù sao cũng đều là đồ bổ, không khác gì nhau.
Cố Nghịch thuận miệng hỏi một câu.
Tề Vệ nói một cách tế nhị: "Cái đó, tên là Trung tâm điều dưỡng Nhật Nguyệt Nhập Hoài."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hung dữ của Bạch Phó Tinh khi biết chuyện, nên đã giấu không nói cho cậu.
Lúc ăn cơm, Cố Nghịch gọi người vào phòng nghỉ, đưa qua một bát canh dinh dưỡng nhỏ.
Bạch Phó Tinh nhíu mày: "Đây là cái gì á?"
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Trước đây thể chất tôi yếu, cần đồ bồi bổ--"
Bạch Phó Tinh lập tức nhìn anh trân trối.
Anh chắc không?
Cố Nghịch bình tĩnh nói tiếp: "Tề Vệ lần này lại đặt thêm một tháng nữa, nhưng khó uống quá, tôi không muốn uống."
Bạch Phó Tinh nhíu mày: "Tui cũng không uống đâu."
Cố Nghịch lừa phỉnh: "Uống cái này hình như sẽ mọc cơ bụng đấy?"
Quả nhiên sắc mặt Bạch Phó Tinh thay đổi ngay lập tức, mắt sáng lấp lánh: "Thế thì tui uống! Bao nhiêu tiền thế, để tui chuyển khoản qua cho anh."
Cố Nghịch: "Xong rồi hẵng nói sau."
Bạch Phó Tinh bưng bát nhỏ, canh có màu trắng sữa, bốc hơi nghi ngút, cậu thổi phù phù cho nguội rồi uống một ngụm: "Ngon mà ta."
"Ừm." Cố Nghịch không dám để Bạch Phó Tinh biết sự thật, anh có thể hình dung ra cái vẻ mặt hung dữ của cậu nếu lộ chuyện.
Bạch Phó Tinh một mình ở trong phòng nghỉ của Cố Nghịch để "ăn thêm", không lâu sau, điện thoại của Cố Nghịch vang lên.
Thấy anh mãi không về, Bạch Phó Tinh liếc nhìn màn hình hiển thị rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trong trẻo: "Xin chào, cho hỏi có phải là vị 'nhân vật lạnh lùng không muốn tiết lộ danh tính' không ạ?"
Bạch Phó Tinh: "..." Cái đồ ngốc này.
Bạch Phó Tinh nén sự xấu hổ, ừm một tiếng.
Đầu dây bên kia cười nói: "Anh thật hài hước, phu nhân nhà anh sống cùng anh chắc hẳn là vui vẻ lắm."
Bạch Phó Tinh: "..."
Nghĩ nhiều rồi, anh ấy lấy đâu ra phu nhân chứ?
Đầu dây bên kia nói: "Gọi điện cho anh lần này là muốn thông báo, cà rốt trong canh bồi bổ có thể đổi thành hạt bắp được không ạ?"
Không đợi cậu kịp nói gì, bên kia lại tiếp lời: "Đúng rồi, phu nhân nhà anh hiện tại mang thai mấy tuần rồi ạ?"
Bạch Phó Tinh ngẩn người: "Cái gì?"
Đầu dây bên kia cười nói: "Anh cứ yên tâm, chúng tôi rất chuyên nghiệp, thông thường mà nói, mang thai được ba bốn tháng--"
Bạch Phó Tinh càng nghe mặt càng đen lại.
Cố Nghịch vừa vặn đi vào, đối diện với ánh mắt muốn giết người của Bạch Phó Tinh, huyệt thái dương anh giật giật, có một dự cảm chẳng lành.
Bạch Phó Tinh không cảm xúc nhấn mở loa ngoài.
Giọng nói trong trẻo dễ nghe của đầu dây bên kia truyền đến rõ mồn một: "Cuối cùng chúc phu nhân và bé con sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý--"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch day day trán.
*
Cố Nghịch đã giải thích cả tỉ lần rằng đây là hiểu lầm, do nhầm lẫn nên mới đặt sai, Bạch Phó Tinh mới miễn cưỡng tin một chút xíu.
Cậu chẳng muốn uống nữa chút nào, nhưng không uống thì phí, vả lại vị cũng khá ngon.
Bạch Phó Tinh tức giận: "Chẳng phải anh bảo uống vào mọc cơ bụng sao?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh hung dữ: "Đồ lừa đảo, tui thấy là mọc ra em bé thì có!"
Cố Nghịch bị cách mô tả của cậu làm cho buồn cười.
Bạch Phó Tinh quát: "Anh không sợ có tác dụng phụ hả?"
Cố Nghịch: "Ví dụ như?"
Bạch Phó Tinh nghiến răng: "Ví dụ như lỡ mọc ra một đứa nhóc con thật thì tính sao!"
Cố Nghịch nhìn cậu một lúc, nhếch môi cười khẽ, dịu dàng nói: "Thì nuôi thôi, thêm một đứa nhỏ nữa chứ có phải nuôi không nổi đâu."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh tức tối ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt ôn nhu chiều chuộng của anh, trông chẳng giống đang nói đùa chút nào, cậu thoáng ngẩn ngơ.
Cố Nghịch nhướng môi, xoa xoa tóc cậu: "Nhưng mà lấy đâu ra chuyện tốt như vậy?"
Bạch Phó Tinh nhìn anh trân trối.
Bàn tay đang xoa tóc cậu khựng lại, Cố Nghịch khẽ ho một tiếng: "Ý tôi là đừng có lo lắng những chuyện không đâu."
*
Cố Nghịch đang lúc đắc ý, bỗng gặp phải một Trì Diễm đang ủ rũ vì vừa phải xa vợ.
Trì Diễm thở dài: "A Tịnh về nhà chắc lại nhớ tôi lắm, đến mức ăn không ngon ngủ không yên cho xem, em ấy đúng là yêu tôi quá mà, biết phải làm sao đây?"
Cố Nghịch mặt lạnh như tiền.
Trì Diễm lại thở dài một hơi thật nặng nề: "Haizz, thật ngưỡng mộ cậu, chẳng bao giờ có loại phiền não này."
Cố Nghịch không cảm xúc bước tiếp về phía trước.
Trì Diễm cảm thán: "Tiểu Bạch ngoan thật đấy, hôm nào tôi dẫn cậu ấy đi làm quen với mấy anh trai chị gái xinh đẹp nha."
Cố Nghịch khựng bước, lạnh lùng nói: "Không được."
Trì Diễm "chậc" một tiếng: "Quả nhiên là vậy, hèn gì A Tịnh bảo tôi nhắn với cậu là phải đối xử với Bạch Phó Tinh tốt một chút, nuôi cậu ấy béo ú lên."
Cố Nghịch: "..."
Trì Diễm ngáp một cái: "Xong rồi, lời cần truyền cũng đã truyền đạt, đúng rồi, để tôi chỉ cho cậu vài chân lý khi yêu."
Trì Diễm tựa nửa người vào tường, dùng phong thái của người đi trước để truyền thụ kinh nghiệm cho Cố Nghịch: "Yêu đương là phải biết làm bài 'đọc hiểu văn bản', biết chưa?"
Cố Nghịch chẳng thèm để tâm đến lời hắn.
Trì Diễm nói: "Tôi và A Tịnh nhà tôi bên nhau mười năm rồi, cậu nghĩ lời khuyên của tôi là vô dụng sao?"
Cố Nghịch khựng lại, cảm thấy hình như cũng có lý nhất định.
Nhưng mà ba cái chuyện "đọc hiểu" gì đó, nghe điêu thật sự.
Dù không tin và còn có chút khinh khỉnh, nhưng đến tối, khi mở khung chat với Bạch Phó Tinh ra, anh lại vô thức làm bài "đọc hiểu".
Cố Nghịch: 【Em ngủ chưa?】
Bạch Phó Tinh: 【Tui chuẩn bị đi ngủ.】
Cố Nghịch chằm chằm nhìn năm chữ này, chẳng phân tích ra được manh mối gì, quyết định thử thêm một vòng nữa.
Cố Nghịch: 【Mai gặp.】
Bạch Phó Tinh vừa cầm khăn lau tóc, vừa trả lời: 【Dạ.】
Cố Nghịch sững lại, chỉ một chữ đơn giản, nhìn thì có vẻ súc tích, nhưng lại không phù hợp với phong cách hoạt bát nhảy nhót của cậu.
Phân tích một chút là có thể cảm nhận được trong bối cảnh thời đại mới, một tiểu yêu quái đang sống cô đơn, không nơi nương tựa, mê muội và đau khổ giữa xã hội loài người; điều này đã khắc họa một bầu không khí u buồn, đặt nền móng cho cuộc trò chuyện tiếp theo.
Cố Nghịch khẽ thở dài trong lòng: 【Có tôi đây.】
Bạch Phó Tinh nghệt mặt ra, chậm chạp gửi qua một dấu chấm hỏi: 【?】
Dùng câu hỏi ngược để nhấn mạnh.
Cố Nghịch nói: 【Tôi luôn ở đây.】
Bạch Phó Tinh: 【???】
Dấu chấm hỏi quan trọng phải gửi ba lần, qua đó có thể thấy, tiểu yêu quái đang khao khát có được câu trả lời khẳng định từ mình.
Cố Nghịch trịnh trọng gửi qua một chữ, cuối câu còn kèm theo một dấu chấm cũng hết sức trịnh trọng: 【Ừm.】
Bạch Phó Tinh khựng lại, bị sự nghiêm túc đột ngột của anh làm cho buồn cười: 【Haha haha haha haha 】
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là "mượn cảnh vui để tả tình buồn".
Cố Nghịch lo lắng tâm trạng cậu không ổn định nên không trả lời ngay.
Bạch Phó Tinh vừa cười vừa nhắn lại: 【Đồ ngốc.】
Tiền ức hậu dương.
Bạch Phó Tinh lại gửi thêm một câu: 【Sao anh lại có thể đáng yêu như thế?】
Quả nhiên là vậy.
Bạch Phó Tinh: 【Được rồi.】
Giọng điệu nhẹ nhàng để bày tỏ tình cảm nặng nề, sự tương phản cảm xúc mãnh liệt khiến người ta đồng cảm sâu sắc với sự kiên cường lạc quan của tiểu yêu quái đang vật lộn trong xã hội loài người, thật khiến người ta xót xa.
Bạch Phó Tinh: 【Ngủ sớm đi.】 (Chữ gốc: 早点睡 - Tảo điểm thụy)
Ba chữ này nhìn thì bình thường, nhưng nếu tách ra nhìn kỹ sẽ thấy rất nhiều vấn đề.
Chữ "Nhật" (日) đại diện cho sự nhiệt tình như lửa, chữ "Thập" (十) đại diện cho tình yêu tôi dành cho em là mười phần tròn trịa, chữ "Chiếm" (占) đại diện cho việc em chiếm trọn trái tim tôi, chữ "Thủy" (水) đại diện cho tình yêu cuộn trào, chữ "Mục" (目) đại diện cho nơi nào mắt nhìn tới cũng đều là em, chữ "Thùy" (垂) đại diện cho đến lúc già yếu rụng rời vẫn còn yêu em.
(Cố Nghịch chiết tự các bộ thủ trong ba chữ "早点睡" để tự suy diễn ra ý nghĩa yêu đương).
Cố Nghịch đứng hình, trong lòng có một cảm giác không nói nên lời.
Phòng tuyến cuối cùng của anh đã bị phá vỡ, ánh mắt khẽ động, anh trực tiếp đi tìm cậu.
Bạch Phó Tinh đang chuẩn bị đi ngủ thì màn hình điện thoại bỗng sáng lên, tin nhắn của Cố Nghịch gửi tới: 【Tôi đang ở ngoài, mở cửa đi.】

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu