Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 40: Gọi ông xã

Bạch Phó Tinh sợ đến mức suýt nữa thì tự khai, may mà tố chất tâm lý cũng ổn, hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.
Cậu phân tích tình hình hiện tại: vấn đề không lớn, phải vững vàng, quan sát biến đổi, tuyệt đối không được làm chuyện ngốc nghếch như tự khui mặt nạ.
Bạch Phó Tinh lén liếc nhìn Cố Nghịch, cố gắng phán đoán hành động tiếp theo của anh.
So với cậu, Cố Nghịch hoàn toàn có thể gọi là thong dong tự tại.
Bạch Phó Tinh hít sâu, bình tĩnh nhích nhích, định lách qua một bên để đi qua.
Cố Nghịch chặn đường cậu lại.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh yếu ớt nói: "Tiền bối, anh chặn đường tui rồi."
Cố Nghịch: "Tiền bối?"
"Vâng." Bạch Phó Tinh cung kính lễ phép.
Cố Nghịch nhếch môi: "Tiền bối tặng mũ cho em đeo có đẹp không?"
"Đẹp ạ," Bạch Phó Tinh bình tĩnh giữ chặt mũ, đề phòng anh lên cơn mà nhấc mũ ra, "Tiền bối thật là đức cao vọng trọng, lòng dạ bao dung."
Vị tiền bối đức cao vọng trọng của cậu khẽ cười một tiếng: "Vậy em bỏ mũ ra cho tiền bối xem một cái nào?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch: "Hửm? Không dám à?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh thử rụt tai lại, nhưng không rụt vào được.
Cố Nghịch: "Hoặc là em gọi một tiếng gì đó nghe cho hay xem nào."
Bạch Phó Tinh không chút do dự, thốt ra luôn một lèo: "Tiền bối, Thầy Cố, anh Cố, Ảnh đế Cố, Cố đại thần."
Cố Nghịch nhìn cậu, vẻ mặt có vẻ không hài lòng lắm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Bạch Phó Tinh khựng lại, mở miệng nói: "Lòng người tham khôn cùng, tui khuyên anh nên biết điểm dừng, cẩn thận tui bỏ mũ ra liều mạng một mất một còn với anh đấy."
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh kéo kéo vạt áo anh, dịu giọng: "Anh trai ơi."
TruyenLau Cố Nghịch tha cho cậu, bước ra ngoài.
Bạch Phó Tinh ngẩn ra, vội vàng đi theo sau.
Cố Nghịch liếc cậu một cái, bất lực nói: "Buông tay ra, không chạm vào mũ của em đâu."
"Ồ." Bạch Phó Tinh yếu ớt buông tay.
Cố Nghịch nhàn nhã nói: "Không thấy mệt à? Trong mũ cũng có báu vật gì đâu."
Bạch Phó Tinh: "... Có một bộ não thông tuệ đấy."
Đúng là đồ ngốc, Cố Nghịch buồn cười.
Chuyên viên trang điểm vừa bước từ phòng nghỉ ra, nhìn thấy hai người họ thì chào Cố Nghịch một tiếng, sau đó vẫy vẫy tay với Bạch Phó Tinh.
Bạch Phó Tinh thường xuyên được mọi người vây quanh trò chuyện nên chuyên viên trang điểm rất thân với cậu, thấy cậu đội mũ liền hỏi: "Bạch Bạch, sao em lại đội mũ thế này?"
Nói rồi định đưa tay chạm vào mũ cậu.
Bạch Phó Tinh giật thót, vội vàng giơ tay giữ chặt mũ mình.
Cố Nghịch động tác còn nhanh hơn cậu, trực tiếp che chở cậu ở phía sau.
Tay chuyên viên trang điểm khựng lại giữa không trung, nhìn hai người họ, yếu ớt hỏi: "Sao thế ạ?"
... Mình chỉ muốn chạm vào cái mũ một tí thôi mà? Sao ai cũng hoảng hốt thế?
Cố Nghịch bổ sung: "Trong mũ em ấy có đồ, không cho người khác chạm vào đâu."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch bồi thêm: "Bộ não thông tuệ."
Chuyên viên trang điểm cười nắc nẻ không còn hình tượng: "Ha ha ha sao lại đáng yêu thế này?"
Sau khi người kia đi rồi, Bạch Phó Tinh nghiến răng: "Cảm ơn tiền bối đã giải vây, tiền bối đúng là người lương thiện nhất tui từng gặp."
"Ừ." Cố Nghịch giơ tay, ấn ấn cái mũ của cậu.
Bạch Phó Tinh lườm anh một cái.
Anh đè trúng tai tui rồi!
Nhưng đôi tai thỏ đang xao động nãy giờ bỗng được xoa một cái, thấy vô cùng thỏa mãn, dù chỉ là bị xoa cách một lớp mũ, nó vẫn ngoan ngoãn rụt vào trong.
Bạch Phó Tinh: "..." Thật là chẳng có chút tiền đồ nào.
*
Cố Nghịch tám phần mười là đã biết gì đó rồi, nhưng Bạch Phó Tinh không nắm bắt được suy nghĩ của anh.
Phản ứng của anh rất bất thường, không hề ngạc nhiên, thậm chí còn bình tĩnh hơn cả cậu.
Nhưng vì anh không nói toạc ra, Bạch Phó Tinh đương nhiên không ngốc đến mức tự lột mặt nạ, chủ động đi kể với người ta mình là một con thỏ tinh nhỏ.
Bạch Phó Tinh bây giờ mới hiểu ra, sợ hãi một ngày nào đó đột nhiên bị lộ tẩy không đáng sợ, đáng sợ hơn là không chắc chắn liệu mình đã bị lộ chưa.
Mà điều đáng sợ hơn cả việc không chắc mình đã bị lộ chưa chính là biết rõ mình đã bị lộ nhưng lại không hiểu nổi ý đồ của đối phương.
Bạch Phó Tinh hiện đang nằm ở ranh giới vi diệu của hai điều sau, cậu lo lắng thon thót mà phân tích một hồi.
Tình huống xấu nhất là: Cố Nghịch đã biết cậu là thỏ tinh nhỏ, và đứng trên lập trường khác biệt chủng tộc mà vạch trần cậu... hậu quả thật khôn lường.
Mặc dù Cố Nghịch không phải loại người đó, nhưng phàm là chuyện gì cũng phải tính đến tình huống xấu nhất.
Bạch Phó Tinh cầm hai cuốn sổ tay nhỏ ghi chép đầy ắp.
Cố Nghịch đi tới, liếc nhìn cậu một cái: "Cái gì đây?"
Bạch Phó Tinh nói: "Đây là ghi chép của tui."
Cố Nghịch bóp bóp sau gáy cậu: "Ghi mấy thứ này không bằng chăm đi lại trong đám đông nhiều hơn."
Bạch Phó Tinh nói năng có bài bản: "Đây là nền tảng, phải vững vàng chắc chắn thì mới có thể tiến bộ từng chút một được."
Cố Nghịch khẽ nói: "Thật hâm mộ em, tôi chưa bao giờ có trải nghiệm kiểu này."
Bạch Phó Tinh: "..."
Lúc ăn cơm, Cố Nghịch lại chuẩn bị đồ ăn riêng cho cậu.
Anh càng tốt với mình, Bạch Phó Tinh lại càng cảm thấy lúc anh ra tay sẽ càng tàn nhẫn bấy nhiêu.
Bạch Phó Tinh bưng hũ canh gà nóng hổi, có cảm giác như đang ăn "bữa cơm cuối cùng" trước khi ra pháp trường vậy.
Cố Nghịch nhìn cậu: "Sao thế?"
Bạch Phó Tinh ngập ngừng: "Cái đó, sao anh lại cứ mời tui ăn đồ ngon thế?"
Cố Nghịch dịu dàng: "Em gầy quá."
Bạch Phó Tinh phồng má: "Có hả?"
Cố Nghịch buồn cười: "Ừ."
Tim Bạch Phó Tinh hẫng một nhịp.
Cố Nghịch không phải loại người sẽ nhẫn tâm vạch trần mình, anh đối xử với mình dịu dàng thế này, sao có thể đẩy mình vào cảnh bị mọi người chỉ trích được?
Bạch Phó Tinh quyết định thăm dò quan điểm của anh trước: "Anh ơi."
... Cố Nghịch khựng lại.
Sao tự nhiên lại gọi thế này?
Bạch Phó Tinh mở lời: "Tui có một thắc mắc."
Cố Nghịch: "Gì nào?"
Bạch Phó Tinh nuốt nước miếng, nhỏ giọng: "Tui muốn biết mức độ chấp nhận của các anh đối với một vài sự vật nhất định."
Cố Nghịch cầm cà phê lên nhấp một ngụm: "Ví dụ như?"
Bạch Phó Tinh bình tĩnh nói: "Ví dụ như những thứ khá là đáng yêu chẳng hạn."
Cố Nghịch nhếch môi nhìn cậu: "Cụ thể là gì?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch thản nhiên: "Phải xem nó đáng yêu đến mức nào, còn cá nhân tôi thì hầu hết đều miễn nhiễm, nên cái nào cũng như nhau thôi."
Bạch Phó Tinh lén liếc anh một cái: "Kiểu lông xù thì sao ạ?"
Cố Nghịch rũ mắt uống cà phê, một lúc sau mới nói: "Cái đó thì đúng là khá đáng yêu."
Bạch Phó Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Khoảnh khắc này trong mắt Bạch Phó Tinh: Đây là cuộc đối đầu đỉnh cao của hai bộ não, ăn miếng trả miếng, gươm tuốt vỏ nỏ căng dây, bầu không khí cực kỳ kích thích và căng thẳng.
Còn trong mắt Cố Nghịch: Đồ ngốc.
Bạch Phó Tinh suy nghĩ một hồi, quyết định trải đường cho tương lai, ra sức nói tốt cho bản thân, hy vọng anh nhận ra mình là một con thỏ vô hại: "Cố Nghịch, thực ra tui tốt lắm đó, vừa ngoan lại vừa có lễ phép."
"Ừ," Cố Nghịch không mấy để tâm, "Sao tự dưng lại nói chuyện này?"
Bạch Phó Tinh nhìn anh, nghiêm túc nói: "Qua thời gian ở chung vừa rồi, quan hệ của chúng mình đã rất tốt rồi, tình cảm dành cho nhau cũng khá sâu đậm --"
Cố Nghịch khựng lại, nhìn cậu.
Vẻ mặt Bạch Phó Tinh cực kỳ chân thành.
Sao em ấy tự nhiên lại nói mấy câu này nhỉ?
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nghĩ thầm.
Bạch Phó Tinh tiếp tục thăm dò phản ứng: "Anh biết đấy, tui chưa bao giờ làm việc xấu, vả lại chúng mình bên nhau lâu như thế, anh chắc chắn là hiểu rõ tui hơn ai hết --"
Nói đoạn, cậu lén quan sát sắc mặt anh.
Gương mặt không cảm xúc của Cố Nghịch có chút giãn ra.
Thế này là có ý gì? Bạch Phó Tinh thấy lạnh sống lưng, không đoán nổi.
Sao em ấy lại đột nhiên giới thiệu bản thân chi tiết thế này?
Bộ não Cố Nghịch vận hành với tốc độ cao, tổng hợp lại mọi biểu hiện thời gian qua và toàn bộ thông tin trong lời nói của cậu, cuối cùng đưa ra kết luận --
Em ấy muốn kết hôn với mình.
Cố Nghịch ngắt lời: "Bạch Phó Tinh."
"Vâng." Bạch Phó Tinh lập tức đứng nghiêm chỉnh.
Yết hầu Cố Nghịch khẽ động: "Chuyện này lẽ ra nên để tôi làm mới đúng."
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Tui biết, nhưng tui muốn nắm giữ một chút quyền chủ động."
Cố Nghịch nhìn cậu, khẽ hỏi: "Em không thấy như vậy là hơi nhanh sao?"
Bạch Phó Tinh đáp: "Cũng hơi nhanh thật, nhưng mấy ngày nay tui cứ thấy lo lo --"
Cố Nghịch hỏi một câu: "Lo cái gì?"
Bạch Phó Tinh nghiến răng: "Tui sợ."
Tim Cố Nghịch rung động, anh dịu dàng hỏi: "Sợ mất tôi à?"
Bạch Phó Tinh ngẩn ra: "Dạ?"
Cố Nghịch bước tới, nghiêm túc nói: "Phần còn lại cứ để tôi nói."
Bạch Phó Tinh lập tức gào lên: "Không được! Để tui nói! Tui chuẩn bị lâu lắm rồi, để tui nói hết đã."
Cố Nghịch đột nhiên ôm chầm lấy cậu.
Bạch Phó Tinh: "?"
Cố Nghịch khẽ nói: "Trước khi gặp em, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này."
Bạch Phó Tinh lập tức tiếp lời: "Đúng vậy, tui hiểu mà!"
Ai mà tin nổi trên đời này có yêu quái cơ chứ!
Cố Nghịch nhắm mắt lại, thầm thì: "Nhiều cảm xúc chưa từng có cứ thế chiếm lấy tâm trí từng chút một, đôi khi chính tôi cũng thấy thật nực cười, nhưng nó lại hiện hữu rất chân thực."
Ví dụ như nỗi sợ yêu quái, yêu quái đúng là có thật mà. Bạch Phó Tinh lúc này hoàn toàn tin rằng anh đã biết sự thật, cậu nhăn mặt: "Cái đó tui cũng đâu có cách nào khác."
Cố Nghịch đưa tay xoa tóc cậu, âu yếm: "Nhưng quả thực là vì em nên mới như vậy."
Bạch Phó Tinh phồng má: "Xin lỗi anh, vậy anh định tính sao?"
Cố Nghịch buông cậu ra, khẽ nói: "Tôi cứ ngỡ chúng ta sẽ giống như bao người khác, tiến triển từng bước một, không ngờ lại nhanh đến thế."
Xem ra anh ấy còn muốn dây dưa với mình thêm nữa. Bạch Phó Tinh tự nhận mình không phải đối thủ của anh, cũng không bình tĩnh bằng anh, liền nói luôn: "Thôi đừng bước nọ bước kia nữa, tâm lý tui chịu không nổi đâu!"
Cố Nghịch nhìn cậu: "Em bắt đầu từ bao giờ?"
Bắt đầu làm yêu quái từ bao giờ á? Bạch Phó Tinh nghĩ một chút rồi nghiêm túc đáp: "Từ cái nhìn đầu tiên khi chúng mình gặp nhau."
Tim Cố Nghịch hẫng một nhịp: "Sớm thế sao?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, thành khẩn: "Tui xin lỗi!"
Vừa dứt lời, cậu lại bị Cố Nghịch ôm chặt vào lòng.
Đây là cái ôm vĩnh biệt à? Bạch Phó Tinh không hiểu nổi anh đang nghĩ gì, hơn nữa anh ôm chặt đến mức cậu cứ ngỡ anh sắp tiễn mình rời khỏi thế gian tươi đẹp này vậy, lòng càng thêm sợ hãi.
Cố Nghịch buồn cười: "Đồ ngốc, em chắc chắn muốn nhanh thế này sao?"
Bạch Phó Tinh bảo: "Không nhanh đâu, tui đã kéo dài lâu lắm rồi."
Tim Cố Nghịch hẫng một nhịp, anh khẽ nói: "Nếu là em thì nhanh hơn một chút nữa cũng được."
Bạch Phó Tinh: "?"
Bạch Phó Tinh lờ mờ nhận ra có gì đó sai sai.
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm. Ánh mắt ấy làm Bạch Phó Tinh cảm thấy như anh đang nhìn mình lần cuối, lòng cậu rối bời, có chút hoảng sợ.
Cố Nghịch hỏi: "Liệu có hối hận không?"
Bạch Phó Tinh ngẩn ra. Chuyện này thì làm gì có chuyện hối hận hay không chứ?
Thấy cậu do dự, Cố Nghịch nhẹ nhàng xoa đầu cậu: "Tôi rất vui, nhưng tôi không hy vọng em chỉ là bốc đồng nhất thời, em cứ suy nghĩ cho kỹ đi."
Bạch Phó Tinh: "?"
"Lát nữa tôi sẽ gửi cho em một tệp tài liệu."
Cố Nghịch hôn nhẹ lên tóc cậu một cái rồi buông tay rời đi, để lại một mình Bạch Phó Tinh đứng ngây người tại chỗ.
Sao cứ thấy sai sai ở đâu ấy nhỉ?
Đây là lần đầu tiên Cố Nghịch chạm đến chuyện kết hôn gần như vậy. Mấy ngày trước anh còn đang tra cách yêu đương, cứ ngỡ hai người phải bắt đầu từ việc hẹn hò, không ngờ Bạch Phó Tinh lại sốt sắng đến thế.
Cố Nghịch không ngủ được, một lúc sau liền mở máy tính gõ lạch cạch.
Bạch Phó Tinh rất nhanh đã nhận được tệp tài liệu anh gửi tới. Cậu cầm nó như cầm bản án tử hình, hít sâu một hơi rồi run rẩy mở ra.
Kết quả, cậu thấy một bản sơ yếu lý lịch cá nhân đầy ắp, trong đó liệt kê chi tiết tất cả các giải thưởng anh từng đạt được, bao gồm cả: Bé ngoan ngồi ngay ngắn nhất mẫu giáo, Quán quân cuộc thi nhịn cười, Giải bé trai đẹp trai nhất mẫu giáo.
Cuối cùng còn đính kèm một tấm ảnh thẻ hồi nhỏ, mặt không cảm xúc, trông vừa "sữa" vừa cực kỳ bảnh bao.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh đơn giản phân tích một chút: Anh ấy đang ám chỉ mình cũng phải thành thật khai báo lý lịch yêu quái sao?
Bạch Phó Tinh không dám không trả lời, cậu căng thẳng vẽ một đứa bé đầu đội tai thỏ, mô phỏng lại y hệt dáng vẻ của mình lúc nhỏ.
Trình độ hội họa chắc là cao hơn Cố Nghịch khoảng mười cái đỉnh Fansipan.
Sau khi Cố Nghịch nhận được, anh coi như cậu đã chấp nhận mình. Anh nổi hứng dùng phần mềm ghép ảnh của hai người lại với nhau, nhếch môi cười, trông cũng đáng yêu phết, rồi tiện tay gửi lại cho Bạch Phó Tinh.
Bạch Phó Tinh bấm vào xem. Trong ảnh rõ ràng là một phiên bản Cố Nghịch thu nhỏ, nhưng đôi mắt lại to tròn, đen láy, trông rất lanh lợi, trên đầu còn mọc ra hai cái tai thỏ mềm mại, trông cực kỳ bụ bẫm.
Bạch Phó Tinh kinh hãi: Cứu mạng, sao trên đời lại có đứa nhỏ đáng yêu thế này chứ!!!
*
Vì anh đã biết, Bạch Phó Tinh quyết định rồi, cậu sẽ thú thật, hy vọng Cố Nghịch nể tình xưa nghĩa cũ mà giữ bí mật giúp mình.
Sau khi "bày tỏ lòng mình" tối qua, Cố Nghịch vừa mở mắt ra đã thấy hôm nay có gì đó khang khác, cứ như cảm giác của đôi vợ chồng mới cưới vậy.
Đến lúc nhìn thấy Bạch Phó Tinh, cảm xúc đó lại càng mãnh liệt hơn.
Bạch Phó Tinh chạm phải ánh mắt anh liền vội vàng nhìn chỗ khác.
Em ấy đang thẹn thùng sao? Cố Nghịch cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Phải thú thật thế nào đây? Bạch Phó Tinh cứ trằn trọc chuyện này, cố ý né tránh Cố Nghịch để bản thân đỡ căng thẳng.
Cố Nghịch bước tới ngồi xuống cạnh cậu.
Bạch Phó Tinh lén liếc anh một cái, mặt đỏ bừng, vờ như đang nghiêm túc xem sổ ghi chép. ... Đẹp trai quá đi mất, cái người này thật là, sao cứ phải đẹp đúng gu mình thế chứ.
Bầu không khí trở nên vi diệu, Bạch Phó Tinh vừa căng thẳng vừa không khống chế được nhịp tim đập loạn, vành tai đỏ lựng.
Ngón tay Cố Nghịch khẽ động, nhích về phía cậu một chút, sát rạt ngón tay cậu.
Phải nói thế nào cho nó tự nhiên nhỉ? Bạch Phó Tinh mở lời: "Tui muốn nói về chuyện tối qua."
Cố Nghịch: "Ừ."
Bạch Phó Tinh đùng một cái đứng bật dậy: "Anh đoán đúng rồi đó, những lời tui nói tối qua đều là thật, hy vọng anh cân nhắc một chút, tui... tui --"
Cố Nghịch nhìn cậu, khẽ nhếch môi. Anh đứng dậy đối diện với Bạch Phó Tinh, dịu dàng nói: "Được, em chọn một ngày đi."
Bạch Phó Tinh ngẩn ra: "Cái này... còn phải chọn ngày nữa hả?"
Cố Nghịch: "Ừ, một tuần sau thì sao?"
Bạch Phó Tinh nghe thấy phải lo sốt vó thêm một tuần nữa thì cuống lên: "Đừng mà, cứ hôm nay đi, tui sẵn sàng rồi."
Cố Nghịch khựng lại: "Hôm nay?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, nghiêm túc bảo: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, anh đừng có treo tui lên như thế, tui không nhịn nổi nữa đâu, càng kéo dài càng hoảng."
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động.
Em ấy rốt cuộc là thích mình đến nhường nào đây?
Bạch Phó Tinh gọi: "Cố Nghịch."
Cố Nghịch khẽ nói: "Chẳng lẽ không nên đổi cách xưng hô sao?"
Bạch Phó Tinh đổi giọng: "Tiền bối."
Cố Nghịch: "Không phải cái này."
Bạch Phó Tinh nhìn quanh một lượt, thấy không có ai, liền nói thật nhanh: "Anh ơi."
Cố Nghịch hạ thấp giọng: "Gọi ông xã."
Bạch Phó Tinh sửng sốt, há hốc mồm: "Phải gọi cái này hả?"
Cố Nghịch: "Ừ."
Chắc là gọi cái này xong anh ta mới chịu tha cho mình.
Bạch Phó Tinh ngượng ngùng nhìn quanh, kéo kéo áo anh, ấp úng nói: "Cái đó, anh cúi thấp người xuống tí đi."
Cố Nghịch cúi người.
Bạch Phó Tinh mặt đỏ rần, ghé sát tai anh thầm thì: "Ông xã."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu