Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 33: Vị dâu tây, mát lạnh

Cố Nghịch tiến lại vắt nước trên ga giường.
Bạch Phó Tinh lập tức ngăn cản: "Anh đừng có chạm vào!"
Cố Nghịch buồn cười vắt khô ga giường, đem qua treo lên ban công.
Bạch Phó Tinh đi theo sau lưng anh, tự trách đến mức không muốn nói chuyện, ngón chân lúng túng cử động lung tung, mất mặt quá đi mất.
Cố Nghịch nhìn bộ dạng của cậu, thở dài trong lòng. Không ngờ mình lại có ngày chủ động đi dạy tiết giáo dục sinh lý cho người khác, anh nói: "Chuyện này rất bình thường."
Bạch Phó Tinh khựng lại, nhỏ giọng: "Anh cũng thế hả?"
Cố Nghịch đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho câu hỏi này, ngón tay thon dài khẽ chạm vào trán mình, bình tĩnh đáp: "Ừm, nhưng mà rất ít."
Bạch Phó Tinh nhìn anh với vẻ mặt không hiểu lắm.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh cuối cùng cũng hông còn tự trách vì chuyện này nữa, ngược lại bắt đầu hứng thú với chuyện của anh, tò mò hỏi: "Sao tui không thấy anh giặt ga giường bao giờ?"
Cố Nghịch: "..." Nhất định phải thảo luận chi tiết đến mức này sao?
Cố Nghịch treo xong ga giường, điềm nhiên bước đi: "Trước đây tôi cảm thấy chuyện tình dục đối với tôi mà nói, chẳng có chút sức hút nào cả."
Bạch Phó Tinh lập tức tóm được trọng điểm: "Trước đây."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh hăng hái đi theo sau, đợi anh nói đến chuyện "bây giờ". Cố Nghịch quay người, gõ lên đầu cậu một cái.
Bạch Phó Tinh nhíu mày, ôm đầu.
Cố Nghịch khẽ vò vò tóc mái của cậu, bình thản nói: "Khoảng ba tháng trước, tôi đi đến một nơi rất hẻo lánh để thư giãn, kết quả rơi xuống một cái hang -"
TruyenLau.com Bạch Phó Tinh đỏ mặt, ho khan một tiếng.
Sao tự dưng lại nhắc đến chuyện này!
Cố Nghịch buồn cười nhìn cậu một cái: "Sao không hỏi chuyện sau đó?"
Website TruyenLau.com Bạch Phó Tinh vội lùi lại hai bước: "Tui... tui không có tò mò nha!"
Cố Nghịch tự nói tiếp: "Sau đó tôi bị một người chiếm hết tiện nghi."
... Đừng có nói bậy bạ được không! Bạch Phó Tinh tức đến mức không nói nên lời.
Bạch Phó Tinh thử dò hỏi: "Vậy anh có nhớ người đó trông như thế nào hông?"
Cố Nghịch nhìn cậu một lúc, lặng lẽ nói: "Mắt rất sáng, giọng nói thì tôi nhớ cực kỳ rõ ràng."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh nhanh chóng đổi giọng: "Ha ha thế hả?"
Cố Nghịch giơ tay, buồn cười xoa đầu cậu: "Sau đó thì bắt được một con thỏ."
Sao đột nhiên lại nhắc đến thỏ nữa rồi! Bạch Phó Tinh sợ đến mức không dám động đậy, trong đầu suy nghĩ lung tung. Không lẽ ngay từ đầu anh ấy đã biết hết rồi sao?
Cố Nghịch cong môi, giơ điện thoại hướng về phía ga giường: "Chụp tấm hình làm kỷ niệm."
Bạch Phó Tinh lập tức bị đánh lạc hướng, nhảy dựng lên: "Không được! Không được chụp!"
Mất mặt quá, không được để lại bằng chứng.
Bạch Phó Tinh nhào tới cướp điện thoại, trong lúc đùa nghịch, cậu bị Cố Nghịch siết chặt lấy eo. Bàn tay dính chút nước mát lạnh, Bạch Phó Tinh nhịn không được rụt người lại, càng tựa sát vào anh hơn.
Cố Nghịch rũ mắt, thấp giọng hỏi: "Vậy rốt cuộc em mơ thấy gì?"
Bạch Phó Tinh nhìn vào mắt anh, vành tai đỏ dần lên, cậu giống như bị mê hoặc, hông thể kiểm soát mà thốt ra: "Anh."
Cố Nghịch hạ thấp giọng: "Tôi?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc bảo: "Anh ở dưới thân tui mà khóc á."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh hông sợ chết mà nói tiếp: "Còn gọi tui là anh trai, khóc lóc bảo 'anh trai ơi cầu xin anh tha cho em' ha ha ha ha - á, cứu mạng -"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc thọc lét cậu.
Bạch Phó Tinh cười nắc nẻ né đông né tây, nhưng lại bị người ta kìm kẹp trong lòng, cười đến chảy cả nước mắt, bị ép phải gọi mấy tiếng "anh trai ơi cầu xin anh tha cho em".
Cố Nghịch vẫn không buông cậu ra, hơi thở có chút dồn dập.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Anh nhìn tui làm gì? Khoan đã, sao tim anh đập nhanh dữ vậy?"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch buông tay, bình tĩnh bước đi: "Lại đây ăn cơm."
*
Bạch Phó Tinh tâm trạng cực tốt, nhảy chân sáo đi ăn sáng. Trên bàn đồ ăn rất phong phú, cậu xoa xoa tay, phân vân: "Anh trai nên ăn món nào trước đây ta?"
Nói đoạn cậu gắp một miếng quẩy chiên vàng ruộm, đang định cắn một miếng thì cổ họng đột nhiên dâng lên một cảm giác ngấy mỡ.
Cố Nghịch: "Sao thế?"
Bạch Phó Tinh nhăn mày, gắp miếng quẩy bỏ sang đĩa của anh, uống một ngụm nước lọc, lúc này mới đỡ hơn nhiều.
"Có phải không hợp khẩu vị không?" Cố Nghịch đẩy đĩa bánh bao nhân đậu đỏ qua: "Em ăn cái này đi."
Bạch Phó Tinh miễn cưỡng ăn một miếng bánh bao, lại uống thêm một ly nước lớn để giải ngấy, biểu cảm trên mặt thay đổi liên tục, vẻ đắc ý vênh váo lúc nãy bay sạch bách.
Cố Nghịch buồn cười: "Hôm qua không phải em vẫn rất thích ăn sao?"
Bạch Phó Tinh nhăn nhó, nhỏ giọng lầm bầm: "Tui cũng không biết nữa, hôm nay không thích nữa rồi."
Cố Nghịch khẽ hỏi: "Vậy em muốn ăn gì?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu, đối với cái gì cũng không có hứng thú. Cậu lấy nĩa xiên một miếng dâu tây, cảm giác chua chua ngọt ngọt làm át đi vị ngấy, lúc này mới thấy ổn hơn hẳn.
Cố Nghịch đưa bánh bao kim sa qua: "Loại này không có ngọt lắm đâu."
Bạch Phó Tinh thử cắn một miếng nhỏ, nhìn anh, rồi cau mày lại. Ngọt dã man.
... Cố Nghịch mặt không cảm xúc cắn một miếng, không thấy ngọt, anh ngước mắt thấy cậu đang ăn không miếng dưa chuột muối chua, khựng lại: "Không chua sao?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu, mắt sáng rỡ.
Cố Nghịch dỗ dành cậu ăn thêm một ít đồ, đẩy ly sữa qua, thấy cậu ngoan ngoãn uống sữa mới yên tâm đôi chút. Anh sực nhớ ra một chuyện, hỏi: "Tại sao trước đây cậu cứ ôm áo sơ mi của tôi mãi thế?"
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Tại vì tui hông thể rời xa hơi thở của anh."
Câu nói này truyền vào tai Cố Nghịch, nghe thế nào cũng thấy mờ ám.
Chẳng khác nào một lời tỏ tình gián tiếp.
Nếu không phải có tình cảm với một người, tại sao lại không thể rời xa hơi thở của người đó?
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng: "Tôi cũng không thể rời xa hơi thở của cậu."
Bạch Phó Tinh bưng cốc sữa, ngẩn người.
Anh ấy cũng mắc bệnh rồi à?
*
Bạch Phó Tinh rất nhanh lại thấy đói, cậu mở tủ lạnh, ánh mắt đảo qua đảo lại rồi lấy ra một quả chanh, cắt ra, trực tiếp cắn một miếng.
Cố Nghịch bị dọa cho giật mình, lông mày nhíu chặt, nhéo nhéo sau gáy cậu: "Đồ ngốc, chua lắm."
Bạch Phó Tinh tặc lưỡi, thỏa mãn nói: "Tui thấy siêu ngon luôn á."
Nhưng Cố Nghịch vẫn lạnh lùng thu hồi quả chanh của cậu. Bạch Phó Tinh trễ môi, tỏ rõ vẻ không vui. Một lát sau, cậu ôm máy tính bảng lên mạng tìm kiếm: [Lần đầu đi siêu thị cần chú ý điều gì?]
Cố Nghịch đi ngang qua nhìn thấy, bật cười rồi thu lại biểu cảm, hờ hững nói một câu: "Chỉ cần mang theo một người rất rành siêu thị là được."
Bạch Phó Tinh nhìn anh.
Cố Nghịch thản nhiên: "Ví dụ như tôi."
Sáng hôm sau, Bạch Phó Tinh đeo khẩu trang lớn, chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài. Cậu không có gì phản đối việc đeo khẩu trang, nhưng khi Cố Nghịch đội mũ cho cậu, cậu không vui.
Bạch Phó Tinh bất mãn: "Tại sao tui phải đội mũ? Nóng như vậy."
Cố Nghịch: "..." Còn phải hỏi sao? Cái đồ tiểu yêu quái lơ mơ, hở chút là lộ tai ra.
Đây là lần đầu tiên Bạch Phó Tinh đi siêu thị, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ. Giờ này ít người, trong siêu thị chỉ có lưa thưa vài khách.
Bạch Phó Tinh mong chờ nhìn anh: "Anh có rành chỗ này không?"
Cố Nghịch cực kỳ hiếm khi đi siêu thị: "..."
Cố Nghịch rất giữ thể diện đáp: "Dĩ nhiên."
Bạch Phó Tinh nhịn không được sát lại gần anh thêm một chút, mắt sáng lấp lánh: "Vậy tui muốn tìm cái gì anh cũng tìm thấy đúng không?"
Cố Nghịch mặt không đổi sắc: "Ừ."
Bạch Phó Tinh híp mắt cười, khẽ kéo vạt áo anh: "Vậy tui đi theo anh, chúng ta đi khu ăn vặt trước đi."
Cố Nghịch điềm nhiên đáp một tiếng, giả vờ như rất rành đường, ánh mắt nhìn theo bảng chỉ dẫn, cuối cùng lòng vòng mấy vòng mới tới được khu ăn vặt.
Bạch Phó Tinh lấy mơ chua.
Cố Nghịch nhắc nhở: "Cái này rất chua, cậu chắc chắn chứ?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, lại lấy thêm mấy túi khoai tây chiên phồng rộp, hỏi Cố Nghịch: "Anh ăn cái gì?"
Cố Nghịch giúp cậu đẩy xe hàng: "Tôi không ăn đồ vặt."
"Được rồi," Tay Bạch Phó Tinh đặt lên xe hàng, cùng anh đẩy đi, "Vậy chúng ta tìm mục tiêu tiếp theo - khu Chocolate!"
Cố Nghịch lại dẫn cậu đi vòng vèo, cuối cùng cũng tới được nơi tỏa ra mùi hương ngọt ngào. Anh hơi chột dạ, lén nhìn Bạch Phó Tinh một cái. Bạch Phó Tinh híp mắt cười rất vui vẻ, dường như không biết mình vừa bị dẫn đi đường vòng.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc chọn Socola. Cố Nghịch bình thản nhặt hết Socola nhân rượu trong giỏ ra. ... Ngửi hơi rượu đã say, đừng nói là ăn vào miệng.
Sau đó Bạch Phó Tinh lại chọn rất nhiều ô mai, dâu tây, chanh, một loạt những thứ nghe thôi đã thấy ghê răng.
Cố Nghịch nhắc nhở: "Đều đặc biệt chua đấy."
Bạch Phó Tinh nghĩ đến thôi đã ứa nước miếng, gật đầu: "Tui muốn ăn đồ chua." Nói xong lại lấy thêm sữa chua và hai chai nước chanh.
Cố Nghịch bật cười.
Lúc thanh toán, Bạch Phó Tinh thấy trên kệ bên cạnh có hộp kẹo cao su vị dâu màu hồng, liền ném một hộp vào xe hàng. Cậu tranh trả tiền, lôi hết tiền mặt ra.
"Để tôi," Cố Nghịch giữ tay cậu lại, "Quẹt thẻ."
Bạch Phó Tinh nhìn anh, khi anh nhìn lại mình thì cậu dời mắt đi, ủ rũ cúi đầu.
"...," Cố Nghịch từ xấp tiền mặt của cậu rút ra mấy tờ mười tệ, "Xong rồi."
Bạch Phó Tinh bấy giờ mới vui vẻ trở lại, thoải mái giúp anh ôm đồ. Cố Nghịch cất đồ vào xe, tiện miệng hỏi: "Vừa nãy sao không dùng điện thoại thanh toán?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc: "Tui muốn dùng tiền mình tự kiếm được."
Cố Nghịch không biết nên nói cậu thế nào, cúi đầu nhìn cậu, khẽ bảo: "Cũng giàu đấy chứ."
Bạch Phó Tinh híp mắt cười: "Thật sao?"
"Ừ," Cố Nghịch bình thản nói, "Lâu rồi không thấy nhiều tiền mặt thế này."
Về đến nhà, họ cùng nhau xếp đồ vào tủ lạnh.
Túi mua hàng trống rỗng, ánh mắt Cố Nghịch khựng lại.
"Sao thế?" Bạch Phó Tinh đang sắp xếp đồ trong tủ lạnh thật ngăn nắp.
Cố Nghịch cầm hộp màu hồng kia lên, mở miệng hỏi: "Cái này là cậu lấy?"
Bạch Phó Tinh nhìn thoáng qua, gật đầu: "Đúng rồi, kẹo dâu của tui đó."
Cố Nghịch: "..."
Vẻ mặt Cố Nghịch phức tạp, anh lấy thứ đó ra, đanh mặt lại: "Trước khi lấy đồ nhớ nhìn cho kỹ."
"Nhìn rồi mà," Bạch Phó Tinh ngồi xổm xuống, nghiêm túc bảo anh, "Vị dâu tây, rất mỏng, ăn vào mát lạnh."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh giơ tay định lấy lại đồ của mình, bị Cố Nghịch giơ lên cao, với không tới, tức giận bảo: "Sao anh lại giở trò nghịch ngợm nữa rồi?"
Cậu nhào tới, cố sức ấn tay Cố Nghịch xuống. Cố Nghịch giữ chặt cậu trong lòng: "Cúi đầu xuống."
Bạch Phó Tinh cúi đầu.
Cố Nghịch chỉ vào một dòng chữ rất nhỏ ở mặt sau hộp. Bạch Phó Tinh nghiêm túc đọc, trên đó viết: [Vui lòng đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng. Bao cao su này -]
Bao cao su? Bạch Phó Tinh phản ứng lại, mặt đỏ bừng tận mang tai, nhắm tịt mắt, lần này không dám nhìn thêm lần nào nữa.
Cố Nghịch nhịn cười, nhéo nhéo sau gáy cậu: "Sao không đọc tiếp đi?"
Bạch Phó Tinh nhanh chóng đẩy anh ra, thẹn quá hóa giận ném thứ đó lên nóc tủ.
Cố Nghịch không trêu cậu nữa, nhịn cười một mình thu dọn đồ đạc. Bạch Phó Tinh ngồi không yên, mấy ngón chân lộ ra cứ ngọ nguậy liên tục, cậu tiện tay vặn một chai nước uống một hơi lớn để lấy lại bình tĩnh.
Cố Nghịch liếc mắt nhìn một cái, là nước chanh, anh mặt không cảm xúc đưa tay lên day day thái dương.
... Khẩu vị kiểu gì mà lại trở nên kỳ quái thế này?
Nhưng Bạch Phó Tinh lại thấy rất ngon, cậu theo bản năng liếm liếm vệt nước nơi khóe môi, thấy Cố Nghịch cứ nhìn mình chằm chằm liền hỏi: "Sao thế?"
"Không có gì." Yết hầu Cố Nghịch khẽ động, anh bình thản dời tầm mắt đi.
Bạch Phó Tinh cũng vặn một chai nước đưa cho anh.
Cố Nghịch uống một ngụm, bị chua đến mức run người.
Bạch Phó Tinh hỏi: "Ngon không?"
"Ừ," Cố Nghịch điềm nhiên bước về phía trước, bình tĩnh đáp: "Vị dâu tây, mát lạnh."
Bạch Phó Tinh mất một giây để phản ứng, rồi mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Cái người này sao mà xấu tính thế không biết!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu