Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 26: Biết rồi, là phải đi làm vợ người ta...

Bạch Phó Tinh hăm dọa: "Đừng để tới lúc tui phải chủ động, tui mà chủ động là anh chết chắc đó. Tui có thể một hơi hôn hôn anh đến ngất xỉu, đến mức không thở nổi, phải kêu 'chít chít' luôn cho coi."
Cách diễn đạt độc nhất vô nhị này khiến Cố Nghịch phải nhịn cười đến nội thương.
Đôi môi Cố Nghịch lướt nhẹ qua gò má cậu, trầm giọng hỏi: "Đã xong chưa?"
Đôi tai thỏ trên đỉnh đầu sắp tan biến rồi, Bạch Phó Tinh không kìm được mà rúc sát vào người anh, giọng mềm nhũn: "Cái nữa đi."
Cố Nghịch bình thản hỏi: "Rốt cuộc là cần bao nhiêu cái mới đủ?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc trả lời: "Hôn đến khi nào tui thấy thoải mái thì thôi."
Cậu đang nói thật, hôn đến khi các triệu chứng "vã hơi" dịu đi, nhưng lời này lọt vào tai Cố Nghịch thì mùi vị đã hoàn toàn thay đổi.
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động: "Không được nói chuyện với người khác như vậy."
Bạch Phó Tinh nhìn anh chằm chằm.
Trong bóng tối, Cố Nghịch lên tiếng: "Cậu cứ bịt mắt tôi mãi thế không thấy mỏi tay à?"
Bạch Phó Tinh hờ hững che mắt anh, bĩu môi: "Nhưng tui buông tay ra là anh nhìn thấu tui rồi còn gì?"
Cố Nghịch buồn cười: "Tối thế này không thấy rõ đâu, vả lại-" Anh khựng lại, ghé sát tai Bạch Phó Tinh nói: "Cậu trông đẹp lắm sao?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Quả nhiên Bạch Phó Tinh không chịu nổi khích tướng, tức tối buông tay ra.
Lối thoát hiểm rất tối, nhưng khi mắt đã thích nghi với bóng đêm, vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét.
Cố Nghịch nhớ lại con yêu quái nhỏ đêm hôm đó, trong lòng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, anh không kìm được mà giơ tay lên, xoa nhẹ mái tóc cậu.
Thế nhưng, tay anh lại chạm phải một thứ gì đó mềm mại, lông mượt.
Anh còn chưa kịp phản ứng thì Bạch Phó Tinh đã đẩy anh ra.
Bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến, có người đang tiến lại gần, Bạch Phó Tinh sợ đến mức không dám cử động.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Cố Nghịch đột nhiên nắm chặt cổ tay cậu: "Làm sao đây? Có người đang tới."
Bạch Phó Tinh sốt sắng bịt chặt tai lại.
Cố Nghịch cúi người, ghé sát vào cậu: "Tôi chỉ cần gây ra chút tiếng động thôi là người đó sẽ chú ý đến chúng ta ngay."
Bạch Phó Tinh: "..." Sao người này lại xấu xa thế không biết?
Website TruyenLau.com Bạch Phó Tinh tức đến đỏ cả chóp mũi, đầu óc quay cuồng tìm đường chạy.
Cố Nghịch nói rõ ràng từng chữ bên tai cậu: "Cậu có thể chọn trốn sau lưng tôi để tôi bảo vệ, hoặc chọn tự mình đi ra ngoài để bị người ta bắt sống."
Bạch Phó Tinh ngẩn ra: "Anh đe dọa tui." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Nghịch: "Ừm."
Bạch Phó Tinh hùng hổ: "Anh coi bản thỏ- anh coi tui là hạng người gì? Dăm ba câu mà đòi khiến tui khuất phục anh sao? Tui cảnh cáo anh-"
Tiếng bước chân ngày càng gần, ánh đèn pin trắng xóa chói mắt quét qua quét lại: "Ai ở đằng kia?"
Bạch Phó Tinh lập tức rúc tọt vào lòng anh: "Mau ôm chặt lấy tui, coi chừng tui hôn anh đó!"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh xuống giọng mềm mỏng: "Cầu xin anh đấy."
Cố Nghịch che chở bao bọc lấy cậu.
Chẳng phải ngoan ngoãn từ sớm có phải tốt không? Cứ phải đợi đến khi tui cầu xin mới biết sợ.
Tiếng giày bốt của bảo vệ ngày càng gần, cuối cùng dừng lại, cầm đèn pin cỡ lớn rọi vào lối cầu thang.
Trong góc khuất, một cặp đôi đang ôm chặt lấy nhau, người có vóc dáng cao lớn che chở người yêu trong lòng với vẻ chiếm hữu cực mạnh.
Bảo vệ chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của hai người, vội vàng tắt đèn pin lùi ra ngoài.
Đúng là mấy cái đôi trẻ này!
Họ đứng sát sạt vào nhau.
Hơi thở của Cố Nghịch bao vây lấy cậu như thiên la địa võng, Bạch Phó Tinh cảm thấy hô hấp hơi khó khăn, không biết từ lúc nào, đôi tai thỏ trên đầu đã lặng lẽ thu lại.
Cố Nghịch rũ mắt nhìn: "Trông cũng xinh xẻo thật đấy."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh đột ngột đẩy anh ra, bịt chặt lấy trái tim đang đập loạn nhịp của mình.
Cố Nghịch giơ tay: "Sao thế?"
Bạch Phó Tinh nghiêng người, hoảng hốt chạy ra phía ngoài.
Giọng Cố Nghịch truyền lại từ phía sau: "Có phải thỏ của tôi bị lạc rồi không?"
Bước chân Bạch Phó Tinh khựng lại.
Người phía sau im lặng hồi lâu, như đang chờ đợi câu trả lời của cậu.
Bạch Phó Tinh nói: "Không có."
Giọng Cố Nghịch mang theo chút ý cười: "Cậu nói xem, tôi về phòng có thấy thỏ không?"
Ngón tay Bạch Phó Tinh khẽ cử động: "Sẽ thấy thôi."
Cố Nghịch nhếch môi: "Được."
Cố Nghịch trở về phòng, nhưng chẳng thấy bóng dáng cục bông nhỏ đâu cả.
Bạch Phó Tinh: "..." Không liên quan đến tui nha! Thật sự không liên quan đến tui! Ai mà biết được đột nhiên lại không hóa thành thỏ được chứ!
Bạch Phó Tinh cũng rất áy náy, nhưng cậu không biến lại thành thỏ được, chẳng biết phải đối mặt với Cố Nghịch thế nào để không làm anh sợ.
Cậu cũng chẳng có nơi nào để đi, đành quay lại ngôi nhà ma lúc trước để làm thêm.
Mọi người thấy cậu quay lại đều rất vui vẻ, dù đang mang lớp trang điểm lệ quỷ chân thực đến phát sợ vẫn nhiệt tình trò chuyện với cậu: "Mấy ngày rồi không gặp cậu nha, lần trước cậu còn chẳng để lại phương thức liên lạc nữa!"
Kết thúc ca làm, ông chủ chuyển khoản tiền công cho cậu.
Bạch Phó Tinh có chút lúng túng: "Cái đó... tôi không có mã nhận tiền."
Ông chủ phì cười: "Cái thằng bé này, sao đi đâu cũng không mang theo điện thoại vậy?"
Bạch Phó Tinh lí nhí: "Cháu không có điện thoại ạ."
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Sao mà đáng thương quá vậy nè?
Ông chủ thanh toán tiền mặt cho cậu, còn động viên: "Giờ cháu còn nhỏ, sau này sẽ có tiền thôi."
Mọi người xung quanh đều tỏ vẻ đồng cảm, lũ lượt "trôi" đến bên cạnh cậu quan tâm hỏi han: "Thế cháu sống ở đâu?"
Bạch Phó Tinh nhớ lại số nhà: "Trước đây cháu ở mạn đường Cảnh Nam ạ."
Không khí bỗng chốc im phăng phắc.
Bạch Phó Tinh ngơ ngác: "Sao thế ạ?"
Một lúc sau mới có người kinh ngạc thốt lên: "Cháu sống ở đường Cảnh Nam thật á?"
Bạch Phó Tinh gật gật đầu.
Nhận được câu trả lời khẳng định của cậu, bầu không khí lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng. Trong lòng ai nấy đều thầm chấn động.
Chẳng phải đường Cảnh Nam là khu nhà giàu nổi tiếng sao?
Đất ở đó quý như vàng.
Thằng bé này đang bốc phét đúng không!
Buổi tối Bạch Phó Tinh không có chỗ ngủ, định ở lại ngôi nhà ma một đêm. Cậu nhớ ở đó có vài chỗ có thể ngả lưng.
Đêm khuya, công viên giải trí náo nhiệt bỗng trở nên vắng lặng đìu hiu. Ông chủ đã về nhà từ sớm, ngôi nhà ma tắt sạch đèn, tối đen như mực.
Không biết Cố Nghịch giờ thế nào rồi nhỉ?
Bạch Phó Tinh tựa người vào cạnh quan tài.
Nắp quan tài đột nhiên động đậy, Bạch Phó Tinh chẳng buồn để tâm, tiện tay ấn chặt nó lại.
Anh ấy có nhớ mình không?
Từ khi đến thế giới loài người, Bạch Phó Tinh hầu như chưa bao giờ rời xa Cố Nghịch lâu thế này. Cậu nhớ anh vô cùng, ngồi bệt xuống đất, vòng tay ôm lấy đầu gối, gục đầu xuống.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, trước mặt cậu đã đứng một hàng dài những bóng "ma" đen kịt, khiến cậu giật nảy mình.
Sao tan làm rồi mà vẫn còn mặc bộ dạng này!
Tận tâm với nghề thế sao?
Đám "ma" kia thấy là Bạch Phó Tinh cũng bị dọa cho một phen hú vía.
Con ma không đầu đánh rơi cái đầu trên tay xuống đất, cái đầu cứ thế lăn "lộc cộc" đến chân Bạch Phó Tinh.
Bạch Phó Tinh nhặt món "đạo cụ" lên, đứng dậy đi tới đưa cho anh ta, hỏi: "Mọi người cũng sống ở đây à? Cũng không có chỗ ở sao?"
Con ma không đầu kêu "rắc" một cái gắn đầu lại, xoay xoay cổ, chỗ nối liền lập tức lành lặn như cũ.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh đờ người tại chỗ.
Một đứa bé đầu to không biết từ đâu chui ra, cất giọng sữa non nớt: "Bọn ta vẫn luôn sống ở đây mà, sống mười mấy hai mươi năm rồi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Đầu Bạch Phó Tinh như muốn nổ tung, sống lưng lạnh toát, cậu bình tĩnh lùi lại hai bước: "Để tui hoàn hồn chút đã."
Cậu khựng lại, lấy hết can đảm mở miệng: "Mọi người có phải là - hửm?"
Đám người kia cũng ngẩn ra: "Cậu có phải cũng là - hửm?"
... Bạch Phó Tinh mọc ra đôi tai thỏ.
Quả nhiên, vật họp theo loài.
Bạch Phó Tinh nhớ tới ông chủ hằng ngày vẫn vui vẻ uống bia lạnh, rồi nhìn lại nhóm đồng nghiệp đáng yêu này, cậu hơi mông lung: "Thế ông chủ có biết không ạ?"
Mọi người nhao nhao: "Đâu có dám cho ông ấy biết?"
"Bọn ta không làm hại ông ấy đâu, ông chủ tốt lắm, bọn ta đều đang làm việc chăm chỉ mà."
Có người hỏi: "Cậu thật sự cũng không phải là người à?"
Tai thỏ của Bạch Phó Tinh khẽ giật giật: "... Không rõ ràng sao?"
Người kia ngửi ngửi cậu: "Nhưng yêu khí trên người cậu nhạt quá."
Nhắc đến chuyện này Bạch Phó Tinh lại thấy đau đầu, bất lực nói: "Vì tui mắc phải một triệu chứng kỳ quái."
Đứa bé đưa bàn tay múp míp ra vẫy vẫy: "Em bé thỏ."
Bên cạnh lập tức có người chấn chỉnh: "Là anh trai, đừng có gọi bậy."
Có người hiếu kỳ "bay" đến bên cạnh cậu: "Này, lúc nãy cậu nói thật sự từng ở đường Cảnh Nam hả?"
Bạch Phó Tinh gật gật đầu.
Ánh mắt người kia sáng rực lên: "Khu đó có nhiều minh tinh lắm, nghe nói nam thần của tôi cũng ở quanh đấy."
Bạch Phó Tinh thuận miệng hỏi: "Nam thần của anh?"
Con ma nọ "vèo" một cái bay vút lên cao: "Cố Nghịch! Cậu biết không! Tôi thích anh ấy cực kỳ."
Bạch Phó Tinh im lặng không nói gì.
Con ma nọ cứ thế bay qua bay lại với vẻ cuồng nhiệt, uốn éo đến mức sắp tự vặn gãy chính mình: "Đã đẹp trai lại còn giỏi giang! Cái gì cũng tốt! Đám anti-fan muốn đào bới phốt của anh ấy mà chẳng đào nổi món nào. Lại còn cực kỳ kín tiếng, tận tâm với nghề, chỗ nào cũng hoàn hảo hết-"
Bạch Phó Tinh nãy giờ vẫn im lặng đột ngột lên tiếng: "Anh đừng có thích anh ấy."
Người kia ngẩn ra: "Tại sao? Cậu là anti-fan của anh ấy hả?"
Bởi vì anh ấy là của tui. Bạch Phó Tinh thầm nhủ trong lòng.
Người kia quen tay mở ứng dụng mạng xã hội, lướt vài bài đăng rồi đưa cho cậu xem.
Rất nhiều người ở dưới phần bình luận gào thét: "A a a a a a a chồng yêu ơi!"
Bạch Phó Tinh cảm thấy chua loét trong lòng, lầm bầm: Là của tui mới đúng!

Cố Nghịch ngồi dưới ánh đèn đọc sách, bên tai đột ngột yên tĩnh thế này khiến anh có chút không quen. Một lúc sau, anh khép sách lại cất đi.
"Tắt đèn đi ngủ thôi." Anh vô thức thốt ra một câu.
Nói xong mới nhận ra con thỏ không có ở đây. Trong phòng chỉ còn lại mình anh.
Cố Nghịch không ngủ được, trong đầu toàn là hình bóng của Bạch Phó Tinh.
Muộn thế này rồi, cậu ấy có chỗ ở không?
Cậu ấy chắc là đến cả căn cước công dân cũng chẳng có đúng không?
Liệu cậu ấy có quay về nơi từng ở trước khi quen mình không?
Nếu đột nhiên lại biến thành thỏ, gặp phải thứ gì đáng sợ thì làm sao? Cục bông nhỏ đó vốn dĩ nhát gan và yếu đuối như vậy.
Anh nhớ lại lúc cục bông mới tới, vì sợ anh mà định bỏ trốn, kết quả bị chó sói đuổi cho sợ đến mức nhảy tót lên cây.
Nghĩ đến đây, Cố Nghịch không thể nào chợp mắt nổi nữa, anh bật dậy khỏi giường, bước ra ngoài.
Trời tối đen như mực, ở phía không xa có một con chó săn đang cắn xé thứ gì đó. Tim Cố Nghịch thắt lại, anh cầm đèn pin rọi về phía đó.
Luồng sáng mạnh ập tới khiến con chó giật mình, mũi nó khịt khịt.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bước tới. Con chó sợ hãi nhả mồi, lùi lại hai bước, thử sủa lên một tiếng.
Cố Nghịch rọi đèn xuống đất, chỉ thấy một chiếc túi nilon bị cắn cho nhăn nhúm.
Cố Nghịch thở phào nhẹ nhõm: "Mày có thấy-"
Con chó cảnh giác lùi thêm bước nữa.
Cố Nghịch cảm thấy mình có lẽ phát điên thật rồi, anh day day thái dương: "Không có gì."
Nói xong anh quay người rời đi.
Con chó săn: "..." Đồ thần kinh! Nửa đêm nửa hôm đi hù dọa con chó đáng yêu nhà người ta!

Bạch Phó Tinh vẫn không thể biến lại thành thỏ, đôi tai thỏ cứ thỉnh thoảng lại mọc ra một cách quái chiêu. Tuy nhiên làm việc ở ngôi nhà ma thì chuyện này cũng chẳng gây trở ngại gì.
Mấy ngày nay, chứng "bám người" kỳ lạ không hề tái phát, nhưng cậu vẫn thấy nhớ Cố Nghịch vô cùng.
Bạch Phó Tinh vừa có tiền lương, việc đầu tiên cậu nghĩ tới chính là Cố Nghịch, cậu chạy đi mua trà sữa cho anh.
Thế là, liên tiếp hai ngày liền Cố Nghịch trở về nhà đều thấy trên đầu giường đặt một ly trà sữa cỡ đại, loại mà "topping" chiếm hết nửa ly.
Cố Nghịch: "..."
Anh mở camera giám sát trước cửa, bật tốc độ tua nhanh, nhưng màn hình hiển thị tuyệt đối không có một bóng người nào từng tiến lại gần cửa nhà anh.
Không cần nghĩ cũng biết là ai, Cố Nghịch để lại một tờ giấy: [Đừng gửi trà sữa nữa, buổi tối uống trà sữa tôi không ngủ được.]

Chạng vạng tối, Bạch Phó Tinh "đường quen lối cũ" lẻn vào nhà Cố Nghịch, tay ôm một ly trà sữa nhỏ, rón rén bước vào phòng.
Cậu tiến lại gần cửa phòng ngủ, kinh ngạc nhận ra Cố Nghịch hóa ra đang ở nhà. Nhưng trong phòng lại chẳng có chút động tĩnh nào.
Bạch Phó Tinh nhíu mày, đầu ngón tay khẽ đẩy cửa ra.
Căn phòng lúc hoàng hôn hơi tối, không bật đèn. Bạch Phó Tinh đi đến bên giường, thấy Cố Nghịch đang ngủ. Cậu đặt đồ trên tay xuống, ghé sát lại, không kìm được giơ tay khẽ chạm vào đầu anh.
Sao trán anh ấy lại nóng thế này? Bạch Phó Tinh giật mình.
Cố Nghịch hai đêm nay uống trà sữa xong là mất ngủ, mất ngủ lại nhớ đến Bạch Phó Tinh, nhớ đến Bạch Phó Tinh là lại đi dội nước lạnh mấy lần, cuối cùng tự hành hạ mình đến mức cảm lạnh luôn rồi.
Hơi thở quen thuộc ở ngay sát bên, Cố Nghịch theo bản năng tóm lấy cổ tay cậu, khẽ dùng lực một cái đã kéo người vào lòng mình.
Cố Nghịch hé mắt.
Bạch Phó Tinh căng thẳng: "Chào... chào anh."
... Lúc không tỉnh táo thì gọi người ta là vợ, lời đường mật tuôn ra xối xả, đến lúc tỉnh táo thì lại là "chào anh".
Cố Nghịch buông tay, khép mắt lại.
Có phải anh ấy ốm rồi không? Bạch Phó Tinh nghĩ cách hạ nhiệt cho anh, cậu lấy khăn ướt khẽ đắp lên trán anh, rồi ngồi xổm bên giường quan sát.
Môi Cố Nghịch rất khô, Bạch Phó Tinh không nỡ đi, cậu ra ngoài rót nước ấm rồi kiên nhẫn đút cho anh. Cậu cầm tăm bông ướt khẽ chạm vào môi anh, nhưng lại bị anh kéo tuột vào lòng một lần nữa, cậu vùng vẫy nhưng không thoát ra được.
Bạch Phó Tinh thử chạm vào bàn tay đang đặt trên eo mình. Bàn tay ấy siết rất chặt.
Thế này sẽ dễ chịu hơn sao? Bạch Phó Tinh ngoan ngoãn nằm sấp trên người anh, duy trì tư thế đó, tay cầm tăm bông nhẹ nhàng bôi lên môi anh.
Một lúc sau, Bạch Phó Tinh cảm thấy mình đè lên có lẽ hơi nặng, định ngồi dậy nhưng lại bị siết chặt hơn nữa.
Đúng là không biết nặng là gì. Bạch Phó Tinh vuốt ve khuôn mặt anh.
Thân nhiệt Cố Nghịch không còn nóng hầm hập như trước, Bạch Phó Tinh nghỉ ngơi một lát, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh. Sống mũi cao thật đấy, lông mi sao mà dài thế kia?
Bạch Phó Tinh lấy đầu ngón tay chạm nhẹ vào lông mi anh. Cái người này rốt cuộc là được nặn ra như thế nào vậy? Lúc không cười thì lạnh lùng, tỏa ra khí chất cao lãnh "chỉ có thể đứng xa ngắm nhìn chứ không thể khinh nhờn", lúc cười lên lại đẹp đến nao lòng, tựa như thiên thần sa ngã xuống phàm trần.
Bạch Phó Tinh khẽ áp má mình vào mặt anh, không còn nóng nữa rồi.
Họ ở gần nhau đến vậy, trong lòng Bạch Phó Tinh dâng lên một cảm giác không nói nên lời, cảm giác đó lan tỏa xuống dưới, có một nơi dường như đang sung huyết, không thể kiểm soát.
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt, không hiểu cảm giác này là gì, cậu khó hiểu rũ mắt, theo bản năng cọ cọ vào người anh, bấy giờ mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Lông mi Cố Nghịch khẽ động đậy, tai đỏ bừng.
Có phải anh ấy không thoải mái không? Bạch Phó Tinh lấy muôi bàn tay áp vào tai anh để giúp anh hạ nhiệt.
Vòng tay siết chặt nơi eo đột ngột buông lỏng.
Bạch Phó Tinh ngồi dậy, định nhảy xuống giường thì lại bị kéo cánh tay lại. Cậu ngồi xổm bên mép giường, nhẹ nhàng rút tay mình ra.
Cậu phải rời đi thôi, nếu không sáng mai Cố Nghịch thấy cậu thì cậu biết giải thích thế nào đây? Trước đây cậu luôn khao khát được phục hồi bình thường, được hóa thành hình người; nhưng khoảnh khắc này, cậu bỗng nhiên lại muốn làm một con thỏ, để được mãi mãi ở bên cạnh anh.

Bạch Phó Tinh vừa trở về đã cảm thấy có gì đó không ổn. Căn bệnh vốn đã được kiểm soát của cậu, sau khi tiếp xúc gần với Cố Nghịch tối qua, đột nhiên bị khơi dậy mạnh mẽ trở lại. Giống hệt như cái cách Cố Nghịch từng khơi dậy "kỳ phát tình" của cậu vậy.
Sao lại có thể như thế chứ?
Bạch Phó Tinh cảm thấy khó thở, cậu khát khao hơi thở của Cố Nghịch đến mức không thể chịu đựng nổi, đành phải liều mạng quay lại để trộm quần áo của anh.
Thật không may, hôm nay Cố Nghịch lại ở nhà, tiếng nước chảy róc rách truyền ra từ phòng tắm.
Bạch Phó Tinh: "..."
Cậu đành "đỉnh phong tác án", tim đập chân run, rón rén mở cửa phòng ngủ, mò đến trước tủ quần áo. Cậu mở tủ, lấy đại một chiếc sơ mi rồi lặng lẽ đóng cửa lại.
Đúng lúc đó, tiếng nước trong phòng tắm đột ngột dừng lại.
Bạch Phó Tinh thầm kêu không ổn, liếc mắt nhìn cửa sổ rồi ôm chặt bộ quần áo định nhảy ra ngoài. Nhưng tầng này cao quá, cậu mới chỉ dám thò chân trái ra, lén nhìn xuống dưới một cái mà suýt thì hù chết.
Cậu quay đầu lại, đập ngay vào mắt là Cố Nghịch. Tim Bạch Phó Tinh suýt thì ngừng đập vì sợ hãi!
Cố Nghịch đang lười biếng tựa vào khung cửa nhìn cậu, tay cầm khăn lông thong thả lau tóc.
Bạch Phó Tinh: "..."
Lúc này tư thế của cậu cực kỳ khó coi: một chân đã gác qua bậu cửa sổ, một chân vẫn còn ở trong phòng.
Cố Nghịch không vội không vàng bước tới. Bạch Phó Tinh loay hoay định cử động, Cố Nghịch khẽ nhíu mày: "Cao lắm, đừng có lộn xộn."
Bạch Phó Tinh càng sợ hơn.
Cố Nghịch: "Thu chân trái vào đi."
Bạch Phó Tinh thử rút chân lại, nhưng đôi chân cậu đã nhũn ra vì sợ, vừa đứng thẳng được một chút đã suýt ngã nhào xuống đất. Giây tiếp theo, cậu cảm thấy cánh tay bị kéo mạnh, cả người rơi vào một lồng ngực vững chãi.
Mùi hương quen thuộc mạnh mẽ chiếm trọn hơi thở, Bạch Phó Tinh không nhịn được mà ôm chặt lấy anh.
Cố Nghịch rũ mắt nhìn cậu. Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Phó Tinh vật vã tìm cách đứng dậy, lắp bắp: "Chào... chào anh."
Quần áo trên người cậu rõ ràng là rộng hơn một size, tuy đã được chỉnh sửa cẩn thận nhưng vẫn thấy rõ sự thênh thang.
Mấy ngày nay không biết cậu ở đâu?
Lấy tiền ở đâu ra mà mua trà sữa cho mình chứ?
Cố Nghịch thở dài thầm kín trong lòng.
Bạch Phó Tinh hoảng quá nói bừa: "Anh... anh có phải bị lạc mất thỏ không? Tui vừa thấy nó chạy hướng kia kìa, anh mau đi đuổi theo đi!"
Cố Nghịch: "..."
Anh ngước mắt nhìn cậu, bình tĩnh hỏi: "Cậu là ai?"
Bạch Phó Tinh chân thành đáp: "Tui là một người dân nhiệt tình, chuyên đi dọn dẹp phòng giúp người khác."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch lấy điện thoại ra.
Bạch Phó Tinh: "Anh định làm gì?"
Cố Nghịch: "Báo cảnh sát."
Bạch Phó Tinh lập tức nhớ tới Viện quan sát nhân loại biến thái lúc trước, sợ đến xanh mặt. Cố Nghịch chớp thời cơ tóm lấy cổ tay cậu. Bạch Phó Tinh định chạy, nhưng bản năng lại không cưỡng nổi mà nhào vào lòng anh, không kìm chế được mà hít một hơi thật sâu.
Hít xong, cậu vội vàng đứng thẳng dậy: "Xin lỗi."
Cố Nghịch buông tay ra, lẳng lặng nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh lập tức thanh minh: "Tui không phải kẻ trộm đâu."
Tầm mắt Cố Nghịch dừng lại trên chiếc áo sơ mi trong tay cậu, anh giơ tay định lấy.
Bạch Phó Tinh vội vàng ôm chặt lấy chiếc áo, giữ bo bo trong lòng: "Đây là đồ của tui."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch nhìn thẳng vào mắt cậu.
Tim Bạch Phó Tinh thắt lại một nhịp. Chẳng lẽ anh ấy nhận ra mình rồi?
Vô lý, đêm ở lối thoát hiểm hôm dự tiệc ánh sáng tối thui, tối hôm anh ốm cũng rất tối, vả lại lúc đó anh ấy còn đang mê man cơ mà.
Ngoài hai lần đó ra, bọn mình đâu có gặp mặt lần nào nữa.
Đang lúc suy nghĩ miên man, giọng Cố Nghịch bỗng vang lên: "Chân có lạnh không?"
Bạch Phó Tinh cúi đầu nhìn, đôi dép cậu đang đi là dép dự phòng trong phòng hôm đó, những ngón chân lộ ra ngoài đỏ hồng lên vì lạnh, đang lúng túng cử động qua lại.
Một lát sau, Bạch Phó Tinh đã được mang một đôi dép bông mềm mại, ngồi ngay ngắn chỉnh tề.
Cố Nghịch hỏi: "Cậu có biết đột nhiên xuất hiện trong nhà người khác sẽ bị làm sao không?"
Bạch Phó Tinh cắn môi, đánh liều nói luôn: "Tui biết, là phải đi làm vợ người ta!"
Cố Nghịch khựng lại một giây, bình thản đáp: "Đúng vậy."
໒꒱.
Đỉnh phong tác án" (顶风作案 - dǐng fēng zuò àn) là một cụm từ Hán Việt thường xuất hiện trong các truyện ngôn tình hoặc phim ảnh Trung Quốc. Nghĩa gốc và nghĩa bóng của nó như sau:
Nghĩa đen: "Đỉnh phong" ở đây là đi ngược chiều gió, "tác án" là gây án/phạm tội. Hiểu nôm na là "gây án ngay giữa đầu sóng ngọn gió".
Nghĩa bóng: Chỉ hành động cố tình làm một việc gì đó sai trái hoặc mạo hiểm ngay tại thời điểm mà sự kiểm soát đang gắt gao nhất, hoặc khi biết rõ nguy hiểm đang ở ngay trước mắt mà vẫn làm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu