Mặt trời đã lên cao, thỏ nhỏ vươn vai một cái, nằm ngửa cái bụng ra phơi, dẹt lép như một chiếc bánh thỏ trên giường. Đừng nói là chạy trốn, ngay cả động đậy cậu còn thấy lười.
Cậu dựng tai lên nghe ngóng một hồi, không có động tĩnh gì, hình như Cố Nghịch không có ở nhà.
*
Cố Nghịch nhấn chuông cửa.
Người ra mở cửa là một người đàn ông tuấn mỹ, mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói đầy vẻ phong lưu, tóc hơi ướt. Thấy anh, ánh mắt người nọ rõ ràng tối sầm lại, đầy vẻ thù địch: "Đây chẳng phải là đại Ảnh đế Cố sao? Sáng sớm tinh mơ đến nhà người khác làm gì thế?"
Cố Nghịch nói: "Tôi tìm Sở Tịnh."
Trì Diễm khó chịu chống tay lên cửa, giả vờ vô tình để lộ vết hôn trên cổ mình.
Cố Nghịch: "..."
Trì Diễm khoe khoang xong thấy rất thỏa mãn, đắc ý nói: "Đại Ảnh đế Cố dù sao cũng là người của công chúng, lo mà nhận giải của anh đi, đừng có đến quấy rầy vợ người khác -- á --"
Sở Tịnh mặt không cảm xúc đá văng tên kia ra, thấp giọng mắng: "Phát điên cái gì đấy?"
Hôm nay anh mặc đồ mặc nhà, không đeo kính, trông dễ gần hơn ngày thường nhiều.
Anh nhìn Cố Nghịch: "Có chuyện gì sao?"
"Giúp tôi giám định một thứ." Cố Nghịch lấy ra một chiếc túi nhỏ trong suốt, bên trong có ba sợi lông trắng mịn.
Một sợi rõ ràng là tìm thấy trong hang động hôm đó, một sợi là tên trộm áo để lại bên giường, và sợi còn lại là do con thỏ nhỏ ở nhà vô tình làm rơi.
Trì Diễm kinh ngạc đến mức cố chen từ trong nhà ra: "Trời đất, Cố Nghịch anh rảnh rỗi đến mức nào vậy? Thế mà lại có cái sở thích kỳ quái này!"
"Biến vào trong đi," Sở Tịnh cọc cằn lôi người ngược vào, nhận lấy cái túi nhỏ, bản thân anh lại tỏ ra khá hứng thú: "Không vấn đề gì, lát nữa tôi sẽ mang đến phòng thí nghiệm." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lời vừa dứt, Trì Diễm lại dính lên người anh, nũng nịu đáng thương: "Bé cưng ơi em không ở nhà với anh à?"
Sở Tịnh không thèm để ý, hỏi Cố Nghịch: "Có muốn vào làm một ly không?"
Trì Diễm lập tức cảnh giác nhìn Cố Nghịch, cứ như thể chỉ cần anh gật đầu một cái là hắn sẽ liều mạng với anh ngay. TruyenLau
"Thôi, cảm ơn," Cố Nghịch nhìn Trì Diễm, thản nhiên hỏi một câu: "Buổi tập huấn đóng cửa* của đạo diễn Phó anh không đi à?"
Trì Diễm: "..."
Quả nhiên, Sở Tịnh quay sang nhìn hắn: "Trì Diễm, chẳng phải anh nói dạo này anh không có lịch trình sao?"
Trì Diễm lập tức hận Cố Nghịch đến nghiến răng nghiến lợi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Tôi đi trước đây."
"Được." Sở Tịnh vừa cười tiễn anh, vừa túm cổ Trì Diễm lôi vào cửa, chuẩn bị "xử" hắn một trận.
Tiếng bước chân lên lầu vang lên, Cố Nghịch đã về rồi.
Thỏ nhỏ cũng muốn ngồi dậy lắm, nhưng xương cốt của cậu đã sớm đã tan chảy vì sự thoải mái rồi, thực sự là dậy không có nổi. Cậu đành liếc nhìn Cố Nghịch một cái, ý là tui biết anh về rồi nhé.
"Đói không?" Giọng của Cố Nghịch vang lên.
Cái tên nhân loại ngốc nghếch này, hèn chi giữa trưa nắng nôi lại chạy về, hóa ra là vì lo cho cậu bị đói sao.
Thỏ nhỏ có chút cảm động.
Cố Nghịch túm lấy hai vuốt trước của cậu, bế bổng lên.
Thỏ nhỏ ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng anh, chỉ cần ngước đầu lên là thấy ngay gương mặt đẹp trai đến mức cả người lẫn thần đều phẫn nộ kia.
Cố Nghịch đeo khẩu trang, ôm cậu đi ra ngoài.
Thỏ nhỏ không biết anh định dắt mình đi đâu, chỉ ngửi thấy mùi hương càng lúc càng nồng.
Cái tên nhân loại ngốc nghếch này, định đích thân bế tui đi ăn cơm hả?
Thật ra tui tự đi được mà, không cần cứ bế tới bế lui đâu, ngại chết đi được.
Thỏ nhỏ bắt đầu suy nghĩ viển vông, cái đuôi tròn nhỏ lắc qua lắc lại, thẹn thùng đến mức biến thành màu hồng phấn.
Cho đến khi Cố Nghịch dừng lại gần một tiệm lẩu.
Thỏ nhỏ nhận ra mặt chữ trên bảng hiệu, nó giật bắn mình, sợ đến mức lông lá dựng đứng hết cả lên.
Lẩu!
Cái tên nhân loại xấu xa này! Té ra vẫn là muốn ăn thịt cậu!
Thỏ nhỏ run bần bật, trong giây lát biến thành "đầu thỏ ngậm ngùi", cảm thấy mình sắp tiêu đời tới nơi rồi. Thế là hết, rơi vào tay cái kẻ độc ác này thì chỉ có nước vào nồi.
Cố Nghịch khựng bước chân lại.
Thỏ nhỏ gác hai vuốt lên vai anh, nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương vô cùng, mắt rưng rưng lệ, cố gắng khơi gợi lương tâm còn sót lại của anh.
Cố Nghịch buồn cười: "Hửm?"
Thỏ nhỏ hóp bụng lại, nỗ lực thu người cho thật gầy. Cố Nghịch cúi đầu nhìn cái thân hình tròn ủng của nó. Thỏ nhỏ lại càng cố hóp chặt hơn nữa.
Thật ra tui không có béo như vẻ bề ngoài đâu.
Thịt tui không có thích hợp để nhúng lẩu đâu, dai nhách hà.
Cố Nghịch bế cậu tiếp tục đi về phía trước, càng lúc càng gần tiệm lẩu, thỏ nhỏ lập tức chửi thầm trong bụng không ngớt lời.
Cố Nghịch: "Đang nói xấu tôi đấy à?"
Đang mắng anh đó. Thỏ nhỏ lườm anh cháy mắt, đến trước cửa tiệm thì sợ quá nhắm tịt mắt lại.
Thế rồi, Cố Nghịch lướt thẳng qua tiệm lẩu.
Thỏ nhỏ: "..."
Cố Nghịch không nhịn được, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong cực nhỏ.
Sao cái người này xấu tính quá vậy nè!
Thỏ nhỏ tức đến phát run, vùng vẫy thoát khỏi tay anh, không thèm cho anh bế nữa.
Cố Nghịch bước vào một cửa hàng, trong tiệm không có khách, chỉ có một nhân viên đang chống cằm ngủ gật. Nhân viên nhận ra có người vào, mở mắt ra rồi lập tức kêu lên một tiếng.
Cục bông nhỏ trên vai Cố Nghịch giật mình, nhanh chóng rúc tọt vào lòng anh.
Nhân viên dụi dụi mắt, xác định mình không nhìn lầm, cơn buồn ngủ bay sạch sành sanh, phấn khích đứng bật dậy: "Cố... Cố, có phải anh là..."
"Có chuyện gì thế?" Bà chủ bị tiếng động làm cho tỉnh giấc bước ra, thấy người tới liền cười nói: "Anh Cố, sao anh lại tới đây? Tìm Tiểu Tô hả?"
Đây là cửa hàng đồ dùng thú cưng do bạn gái trợ lý Tô mở.
Nhân viên là người mới, trong lòng vô cùng kích động, không ngờ ở cái tiệm nhỏ này lại có thể tình cờ gặp được Ảnh đế Cố!!!
Cố Nghịch: "Tôi đến mua ít thức ăn cho thỏ."
Bà chủ nhìn thấy cục bông nhỏ trong lòng anh, mắt sáng rực: "Dễ thương quá, đây là giống gì mà sao nhỏ xíu vậy anh?"
Thỏ nhỏ hơi sợ, theo bản năng rụt người lại.
Cố Nghịch lấy tay che chở cho nó.
Bà chủ nhiệt tình chỉ tay về phía kệ đằng trước: "Khu này đều là thức ăn cho thỏ ạ --"
Lúc này, cô nhân viên đỏ mặt, lao tới muốn xin chữ ký.
"Khụ!" Bà chủ trừng mắt một cái, ép cô nhân viên phải lui về phòng phía sau.
Cố Nghịch nhìn cục bông nhỏ: "Thích ăn loại nào?"
Thỏ nhỏ vùi đầu trên vai anh, tỏ vẻ không mấy hứng thú, cái gì cũng không muốn ăn.
Khóe mắt liếc thấy đống thịt khô cách đó không xa, tai nó khẽ động đậy, cậu muốn ăn cái đó!
Cố Nghịch nhìn theo: "Muốn ăn cái này?"
Thỏ nhỏ gật gật đầu.
Cố Nghịch hỏi: "Nó có ăn được cái này không?"
Bà chủ: "Không được đâu ạ."
Thỏ nhỏ lập tức nhìn bà chủ bằng ánh mắt đầy ủy khuất.
Bà chủ thấy vậy thì tim muốn tan chảy luôn, dỗ dành: "Nhưng thỏ con thực sự là không thể ăn cái này được đâu."
Thỏ nhỏ đáng thương vô cùng, khẽ kéo kéo áo Cố Nghịch, ý bảo: Thực ra ăn được mà, cho tui ăn một miếng thôi.
Cố Nghịch chiều ý, cho cậu ăn thử một miếng thịt khô mẫu.
Vị ngọt lịm. Đuôi thỏ nhỏ khẽ lắc lư, vẫn còn muốn ăn thêm nữa.
Cuối cùng, Cố Nghịch mua vài túi thịt khô, cùng với mấy gói rau củ quả sấy mà thỏ nhỏ thích.
Thỏ nhỏ vui sướng đến mức cái đuôi tròn vo cứ ngoáy tít mù.
Lúc chuẩn bị về, thỏ nhỏ ngửi thấy mùi bắp rang bơ, chân bước không nổi nữa, lại kéo kéo áo Cố Nghịch.
Máy làm bắp rang ngay cửa vừa hay vừa nổ ra một mẻ nóng hổi, tỏa ra hương thơm ngọt ngào nồng nàn.
Cố Nghịch khựng bước chân, nhìn chằm chằm vào cái máy nổ bắp.
Bà chủ: "..." Chẳng lẽ đại Ảnh đế Cố lại muốn ăn bắp rang bơ sao?
Thế là Cố Nghịch mặt không cảm xúc, tay cầm một xô bắp rang to đùng đi ra.
Thỏ nhỏ đứng trên vai anh, nhìn trân trân vào xô bắp mà chảy cả nước miếng.
Vừa về đến nhà, thỏ nhỏ đã nằm vật ra thảm, cố gắng thu người lại cho thật dẹt.
Cố Nghịch không thèm để ý.
Thỏ nhỏ lạch bạch đứng dậy, chạy những bước chân ngắn ngủn đến trước mặt anh, lại nằm xuống lần nữa, bẹt ra thành một chiếc "bánh thỏ" mềm xèo.
Anh nhìn xem, tui đói đến mức dẹp lép luôn rồi nè.
Cố Nghịch mở xô bắp rang, đổ một ít ra lòng bàn tay rồi đút cho cậu ăn.
Thỏ nhỏ ăn một miếng, cái đuôi tròn nhỏ vẫy loạn xạ vì phấn khích.
Ngon quá đi mất, vừa ngọt vừa giòn, trên đời chắc chắn không có thứ gì ngon hơn cái này đâu!
Cố Nghịch nhìn thỏ nhỏ đang ăn một cách vui vẻ, thản nhiên hỏi: "Thỏ mà cũng ăn được cái này sao?"
Thỏ nhỏ gật gật đầu.
Cố Nghịch lại lên tiếng: "Nhưng thỏ bình thường không ăn được đâu, chẳng lẽ nhóc lại --"
Chuông cảnh báo trong lòng thỏ nhỏ vang lên dữ dội, cậu lập tức không dám ăn nữa, lùi lại một bước.
Cố Nghịch không dọa cậu nữa, nhẹ giọng nói: "Chẳng lẽ lại là một con thỏ biến dị à?"
Thỏ nhỏ thở phào nhẹ nhõm.
Hú hồn, cứ tưởng anh ta nhận ra cái gì rồi chứ.
Anh cũng ăn đi. Cục bông nhỏ ôm lấy miếng bắp rang, đứng bằng hai chân sau rồi đưa cho anh.
Cố Nghịch: "Tôi có thứ khác ăn rồi."
Cục bông nhỏ kinh hoàng nhìn anh, lại cố gắng co người lại cho thật gầy!
Cố Nghịch: "Không ăn nhóc."
Cục bông nhỏ bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cố Nghịch ngồi nhìn cậu ăn, đợi đến khi cậu ăn xong mới nhẹ giọng hỏi: "Ăn no rồi à?"
Cục bông nhỏ gật gật đầu, lười biếng nằm bò ra thảm, cái đuôi tròn hướng lên trên, một ngón tay cũng chẳng buồn động đậy.
Một lát sau, cậu lật người lại, kéo lấy tay Cố Nghịch, bắt anh phải xoa bụng cho mình.
Cũng biết tận hưởng gớm nhỉ. Cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay, Cố Nghịch bất chợt lên tiếng: "Tên trộm áo nhỏ?"
Cục bông nhỏ không ngờ anh lại thình lình nhắc đến chuyện này, cả người cứng đờ lại.
Cậu do dự một lát, rồi tội nghiệp gật gật đầu thừa nhận.
Cố Nghịch nhẹ nhàng xoa bụng cho cậu: "Lén lút đột nhập vào nhà người khác, lấy trộm quần áo của người ta, có biết bị bắt lại thì sẽ như thế nào không?"
Sẽ bị nuôi cho béo ú rồi đem đi thịt chứ gì.
Cục bông nhỏ khổ tâm hết sức, nghiêm túc giải thích với anh: "Chíp chíp chíp chíp chíp chíp chíp chíp." (Nhưng mà tui bị mắc bệnh bám người, chính xác hơn là bệnh bám-anh, không có hơi thở của anh là tui không sống nổi đâu.) Cố Nghịch không tiếp tục chủ đề này nữa, cứ thế xoa bụng cho cậu: "Đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Cục bông nhỏ nũng nịu lắc đầu.
... Cố Nghịch đành phải cam chịu số phận con sen, tiếp tục xoa cho đến khi thỏ nhỏ sướng đến mức lim dim sắp ngủ.
Cái người này, hình như cũng không đến nỗi xấu xa lắm nhỉ.
Trước khi đi ngủ buổi tối, thỏ nhỏ tự giác đứng ở cạnh giường. Đợi một lúc lâu, thấy Cố Nghịch vẫn không có ý định nhường chỗ cho mình, cậu bèn dùng vuốt nhỏ chọc chọc vào người anh.
Cố Nghịch mở mắt.
Thỏ nhỏ đáng thương vô cùng, lại chọc chọc vào mặt giường.
Chào anh, đây là ổ của tui.
Cố Nghịch: "Đằng kia."
Thỏ nhỏ khoanh hai chân trước lại, uất ức đến mức đôi mắt rưng rưng lệ.
Hôm qua rõ ràng cậu ngủ ở đây mà, lúc tỉnh dậy anh cũng đâu có đuổi cậu xuống giường đâu.
໒꒱.
Tập huấn đóng cửa (封闭集训 - Phong bế tập huấn): Đây là một giai đoạn diễn ra trước khi bộ phim khởi quay.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.