Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 57: Chương cuối

Cố Miên Miên bắt đầu mọc tai thỏ.
Đôi tai thỏ trên đỉnh đầu bé mềm mềm, có màu hồng phấn rất xinh, chỉ cần động nhẹ một cái là tai thỏ lại rụt vào trong.
Lần đầu tiên phát hiện ra, bé tự lấy tay nhéo nhéo tai mình, sau đó như phát hiện ra lục địa mới, bé nhanh chóng bò tới: "Pa pa~"
Rồi bé ngạc nhiên thấy Tinh Tinh trông rất không tự nhiên, mặt đỏ bừng, mắt mở to kinh ngạc.
Cố Nghịch đứng bên cạnh cố nhịn cười.
Bạch Phó Tinh dùng khuỷu tay thúc mạnh vào người Cố Nghịch một cái.
Cố Miên Miên đắc ý chống cái eo tròn trùng trục, kiêu hãnh biểu diễn cho hai ba xem: đôi tai thỏ "vèo" một cái mọc ra, rồi lại "vèo" một cái rụt vào, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ đắc thắng.
Bạch Phó Tinh muốn tan chảy vì sự đáng yêu này, buổi tối lăn lộn trên giường: "Đáng yêu quá, đáng yêu quá đi mất."
Cậu bị sự dễ thương đó "hớp hồn", nhưng Cố Nghịch trông lại chẳng có vẻ gì là xúc động, vẫn rất bình thản.
Bạch Phó Tinh: "Bộ không đáng yêu hả!"
Cố Nghịch thản nhiên: "Cũng thường thôi, anh thấy có người còn đáng yêu hơn."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh khẽ hắng giọng, rõ ràng biết anh đang nói ai nhưng lòng cứ ngứa ngáy, muốn nghe anh tự miệng nói ra: "Ai cơ?"
Cố Nghịch đặt đồ trên tay xuống, ghé sát lại, nắm lấy tay cậu rồi từ từ cởi cúc áo mình: "Vốn dĩ định để đêm nay cho em ngủ ngon."
Bạch Phó Tinh: "?"
Bạch Phó Tinh né tránh: "Dừng lại! Biết điều thì dừng lại đi nhé, em cảnh cáo anh đấy --"
Cố Nghịch hôn lên lông mi cậu, trêu ghẹo khiến cậu nhột đến mức không cẩn thận liền lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Đến cuối cùng, Bạch Phó Tinh chỉ còn biết thu mình trong lòng anh, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh.
Đang lúc chìm đắm trong ngọt ngào, Cố Nghịch đột nhiên dừng lại: "Thôi, biết điều thì nên dừng lại ở đây."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch như thể vừa tìm lại được lương tâm, chu đáo bảo: "Ngủ mau đi."
Website TruyenLau.com Bạch Phó Tinh: "..."
Anh chưa bao giờ tốt bụng đến thế cả! Bạch Phó Tinh tức đến mức xoay người đè lên anh, kết quả là còn chưa kịp triển khai "đòn tấn công" nào thì đã bị Cố Nghịch kéo xuống trao cho một nụ hôn sâu.
Sáng sớm hôm sau, Cố Nghịch là người gọi Cố Miên Miên dậy. Miên Miên tuy nhỏ nhưng tính gắt ngủ thì không hề nhỏ, bé mang theo sự cáu kỉnh cực độ mà lườm nguýt cả thế giới.
Mãi đến khi được ôm bình sữa bú ừng ực, tâm trạng bé mới khá hơn đôi chút.
Cố Miên Miên giống như một chú tằm nhỏ ngọ nguậy, bò đến trước gương. Một lần nữa nhìn thấy "người tình trong gương", bé đờ người ra.
Website TruyenLau.com Con thề là nhất định phải có được em ấy.
Cố Nghịch đi ngang qua, mặt không cảm xúc giải thích cho bé nghe về nguyên lý phản xạ ánh sáng của gương.
Miên Miên ngẩn ngơ, hai giây sau liền khóc thét đi tìm Bạch Phó Tinh đòi ôm ôm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Vợ ba đang ngủ." Cố Nghịch xách cái túi sữa nhỏ kia đi về phía sofa.
Miên Miên thất tình rồi. Bé buồn bã uống sữa để "giải sầu", một lát sau nấc lên một cái rõ to, rốt cuộc cũng bước ra khỏi bóng tối của sự thất tình.
Cố Nghịch xem giờ, rồi đưa bé đi tìm Bạch Phó Tinh.
Cục bột nhỏ ngồi trên giường, sờ sờ cánh tay mũm mĩm như ngó sen của mình, kinh ngạc bóp thử một cái. Nhìn đống thịt núc ních đó, bé rơi vào trầm tư.
Một lúc sau, bé áp mặt vào tấm thảm lông đến mức biến dạng, rồi lại bò qua bò lại trên chân Bạch Phó Tinh. Bò mệt rồi, bé bắt đầu trườn từng nhịp từng nhịp về phía trước.
Bạch Phó Tinh vừa tỉnh, thong thả nhấc chân lên.
Cố Miên Miên kinh ngạc thấy mình được nâng cao lên, bé há hốc miệng rồi nhào vào lòng cậu.
Miên Miên: "Pa pa~"
Bạch Phó Tinh: "Ừm."
Miên Miên thích cậu cực kỳ, khuôn mặt mềm mại áp sát vào vai cậu đến mức sắp biến dạng luôn rồi.
*
Khu vực bình luận trên Weibo của Bạch Phó Tinh cơ bản là hòa bình, ngoại trừ việc có một "người qua đường" cực kỳ phiền phức. Người này giống như anti-fan, đi gạch đá tất cả các bình luận, còn để lại những lời lẽ lạnh lùng: [Đừng gọi bừa, báo cáo rồi đấy.]
[Đừng có gọi người khác là vợ.]
[Cũng đừng có gọi người khác là bảo bối.]
[Tôi là người qua đường, cậu ta và cái người kia chẳng xứng đôi chút nào.]
[Nói một cách khách quan, cậu ta và Cố Nghịch mới là xứng nhất.]
Kết quả là vì bị phản đối quá nhiều, tài khoản của "người qua đường" này nhanh chóng bị tống vào "phòng tối" (khóa acc).
Cố Nghịch mặt không cảm xúc lập một tài khoản mới.
Anh thức trắng đêm để cắt ghép video CP của hai người, hài lòng nhấn một nút tim, còn đặc biệt lập một tài khoản phụ, ngày nào cũng gửi tin nhắn riêng ca ngợi Bạch Phó Tinh.
Bạch Phó Tinh rất muốn giả vờ như không biết đối phương là ai, nhưng ID của người đó quá lộ liễu:
[Một người lạnh lùng không muốn tiết lộ danh tính]
Bạch Phó Tinh: "..."
*
Người đại diện vừa nhìn thấy Bạch Phó Tinh, câu đầu tiên thốt ra là: "Anh ơi!"
"Hả?" Bạch Phó Tinh thấy lạ lẫm với cách xưng hô đột ngột này.
"Anh à," Người đại diện dở khóc dở cười, "Em ăn ở cũng tốt đúng không, làm việc cũng trách nhiệm đúng không? Em đâu có làm gì đắc tội anh đâu? Tuy đôi lúc lời nói hơi gắt gao nhưng xuất phát điểm đều là vì tốt cho anh mà."
Bạch Phó Tinh: "... Sao tự nhiên anh lại nói thế ạ?"
"Anh ơi, không ngờ anh lại sống kín tiếng thế. Em đúng là có mắt không thấy Thái Sơn, bấy lâu nay dẫn dắt một vị 'đại Phật' mà không hề hay biết."
Bạch Phó Tinh ngẫm nghĩ một lát rồi đoán: "Công ty sắp phá sản ạ?"
"..."
Người đại diện thử hỏi: "Anh và Cố Nghịch có quan hệ gì thế?"
Bạch Phó Tinh suy nghĩ xem nên nói thế nào, nhìn vào ánh mắt mong chờ của đối phương, cậu đáp: "Quan hệ hôn nhân được pháp luật bảo hộ."
Người đại diện đờ người ra như phỗng. Lần tới gặp Cố Nghịch, cơ mặt anh ta cứng đờ, nặn ra một nụ cười: "Anh ạ, anh đến tìm anh Bạch nhà em ạ?"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch dặn dò một câu: "Không cần sắp xếp quá nhiều công việc cho em ấy đâu."
Trước đây Bạch Phó Tinh bảo mình phải đi làm để nuôi gia đình, người đại diện còn tin là thật, giờ nghĩ lại thì đúng là...
Cố Nghịch gọi Bạch Phó Tinh ra một góc, bình thản chào hỏi một tiếng, rồi từ trong túi áo anh chui ra một con thỏ nhỏ xíu.
Bạch Phó Tinh thấy mắt tối sầm lại, suýt thì ngất xỉu.
"Tinh Tinh~" Cố Miên Miên trong hình hài cục bông thỏ nhỏ xíu, giọng nói nghe sữa vô cùng.
Bạch Phó Tinh sắp điên rồi.
Cố Nghịch thế mà dám nhét con trai vào túi áo mang đi làm cùng!!!
Cố Nghịch: "Nhớ em rồi."
Nói xong, anh khẽ hắng giọng ra hiệu cho Miên Miên.
Thỏ nhỏ phối hợp nhịp nhàng, rũ tai xuống: "Ư~".
Cố Nghịch: "Em chẳng thèm nhớ anh và Cố Miên Miên gì cả."
Thỏ nhỏ: "Đúng thế~"
Cố Nghịch: "Nếu em không tiện thì đừng nhớ Cố Miên Miên, nhớ một mình anh là được rồi."
Thỏ nhỏ: "Đúng thế~"
Bạch Phó Tinh: "..."
Đúng thế cái gì mà đúng thế, con có hiểu gì không đấy?
Bạch Phó Tinh dồn hết tình phụ tử vào việc vuốt ve Cố Miên Miên một hồi, rồi cũng định dồn tình phụ tử để xoa đầu Cố Nghịch một cái, nhưng lại bị anh hôn lên trán.
Cố Nghịch lấy tay che mắt "bóng đèn nhỏ" lại, rồi đặt nụ hôn lên môi cậu.
Bạch Phó Tinh còn chưa kịp mắng anh, anh đã "đánh đòn phủ đầu" trước: "Dù sao thì bây giờ em cũng chẳng cần dính lấy anh nữa rồi, anh chỉ là một công cụ thôi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch thản nhiên nói tiếp: "Thật ra làm công cụ cũng chẳng sao, anh không để bụng đâu, mấy chuyện buồn này cứ để vài năm là trôi qua ấy mà."
Bạch Phó Tinh nhịn cười đến nội thương.
Miên Miên phụ họa: "Đúng thế~"
Cố Nghịch: "Câu này không cần phối hợp."
Miên Miên thổi một cái bong bóng: "À~"
Cố Nghịch tỏ ra như không có chuyện gì, rũ mắt xuống.
Bạch Phó Tinh suýt cười chết với hai cha con nhà này, cậu ghé sát lại, hôn lên môi Cố Nghịch: "Đồ ngốc."
*
Về mối quan hệ của hai người, thiên hạ vẫn bàn tán xôn xao.
Fan CP: Xứng đôi tuyệt đối, không ở bên nhau đúng là tội ác tày trời!
Người trong nội bộ: Tôi có mặt tại hiện trường đây, họ không hòa thuận đâu, hay cãi nhau lắm, thật đau lòng.
Fan hai nhà: Hừ, lại ké nhiệt độ đấy mà.
Trên mạng thường xuyên xuất hiện những bài phân tích kiểu như thế này: "Mọi người ơi, tém tém lại giùm đi, tôi cũng hy vọng là thật lắm nhưng khả năng này cực kỳ thấp. Nghe tôi phân tích nhé..."
Sau đó là một bài phân tích cực kỳ thuyết phục, lập luận sắc bén, logic rõ ràng. Cuối cùng chốt hạ một câu: "Sắp đến Thất Tịch rồi, đợi một cái đính chính nhé."
Và đúng ngày Thất Tịch năm đó, hai vị kia quả thực đã "đính chính" một chút.
Cố Nghịch: Đăng ảnh [Nhẫn cưới].
Bạch Phó Tinh: Đăng ảnh [Nhẫn đôi cùng mẫu].
Weibo chính thức nổ tung.
*
Trong khi đó, trên tấm thảm lông xù trong nhà, một khung cảnh vô cùng yên bình và hài hòa đang diễn ra.
Miên Miên ngồi trong lòng Bạch Phó Tinh chơi xếp hình, Bạch Phó Tinh ngồi trong lòng Cố Nghịch đọc sách, thỉnh thoảng lại chỉ huy Cố Nghịch lật trang.
Cố Nghịch rũ mắt, nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo cùng dáng vẻ nghiêm túc đáng yêu của người trong lòng mình.
"A Nghịch --" Bạch Phó Tinh vừa quay đầu lại thì đột nhiên bị hôn trúng.
Nụ hôn này kéo dài rất lâu, Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt, đứng hình không dám cử động.
Cố Miên Miên đang mải mê chơi với ngón tay mình, hoàn toàn không hay biết gì về "biến cố" sau lưng. Một lúc sau bé quay đầu lại, phát hiện Tinh Tinh có gì đó sai sai, mặt đỏ rành rành.
Bé sững sờ, từ từ há hốc miệng kinh ngạc.
Bạch Phó Tinh mặt càng đỏ hơn, giơ tay đấm Cố Nghịch, nhưng lại bị anh cười lớn ôm chặt vào lòng.
Cố Nghịch không nói cho cậu biết, kể từ lần đầu tiên cùng chú thỏ nhỏ của anh đón lễ Thất Tịch, anh đã biết rằng họ sẽ còn cùng nhau trải qua rất nhiều mùa Thất Tịch nữa.
*
Tất cả những người từng gặp Cố Miên Miên đều có chung một diễn biến tâm lý.
Đứa bé này trông đẹp quá, nhưng cứ có cảm giác rất quen thuộc, không biết là giống ai nhỉ?
Cho đến khi nhìn thấy Bạch Phó Tinh, họ kinh ngạc nhận ra: Quá giống!
Nhìn sang Cố Nghịch, họ chết lặng luôn, nhìn anh rồi lại nhìn Bạch Phó Tinh.
"Cậu thấy giống ai hơn?" Một nhân viên hỏi đồng nghiệp.
Sau đó cả hai cùng thốt ra:
"Bạch Phó Tinh."
"Cố Nghịch."
"Giống Bạch Phó Tinh, y đúc luôn ấy."
"Giống Cố Nghịch hơn, cậu nhìn kỹ đi, cái nét này mới gọi là sao y bản chính."
"Quả nhiên người đẹp thì đều có nét giống nhau ha ha ha --" Nói đến đây thì không "ha ha" nổi nữa, im lặng nhấp một ngụm cà phê cho bình tĩnh.
Trong đầu mọi người đồng loạt nảy ra một ý nghĩ táo bạo:
Thế nên là... đứa bé này do hai người bọn họ sinh ra à?
*
Bạch Phó Tinh cố gắng tránh đứng chung khung hình với anh, nhưng vẫn có vinh dự hợp tác cùng anh vài lần.
Cố Nghịch trước mặt người ngoài vẫn cái bộ dạng đó: cao ngạo, lạnh lùng, tỏa ra khí chất "người lạ chớ gần".
Bạch Phó Tinh đứng từ xa nhìn anh, cảm thấy vô cùng an lòng, kiểu như: Người yêu mình đúng là "đóa hoa trên đỉnh núi cao", thật thuần khiết và đáng ngưỡng mộ.
Cố Nghịch cảm nhận được ánh mắt của cậu, nhìn về phía cậu.
Bạch Phó Tinh vội vàng thu liễm biểu cảm.
Cố Nghịch nhìn đi chỗ khác, cố nén cười.
Trên thanh bình luận của cư dân mạng thì gào thét loạn xạ:
[Cứu mạng!!! Lật mặt nhanh như lật bánh tráng vậy!!!]
[Uầy đáng yêu quá]
[Mẹ ơi con bị ngọt đến chết mất]
Fan CP cuồng nhiệt còn cắt ghép hẳn một video mang tên "Tuyển tập lật mặt của Cố Nghịch". Bạch Phó Tinh thấy mọi người cứ làm quá lên, bèn lười biếng liếc nhìn một cái.
Ánh mắt Cố Nghịch vốn không phải kiểu đa tình, lúc không cười trông như một ngọn núi băng tĩnh lặng, mang chút xa cách. Nhưng khi anh nhìn thấy Bạch Phó Tinh, trong mắt sẽ xuất hiện một tia cười, từ từ lan tỏa ra, giống như ánh sáng rọi xuống biển sâu, vừa trầm ấm vừa quyến rũ chết người.
Bạch Phó Tinh tim đập loạn nhịp.
Cho đến khi Cố Nghịch bắt quả tang cậu đang lén ngắm ảnh của mình.
Bạch Phó Tinh: "..."
"Nhìn người thật đây này." Cố Nghịch vừa thu điện thoại của cậu lại, vừa ghé sát mặt mình vào bắt cậu nhìn.
Bạch Phó Tinh: "..."
Đối diện với khuôn mặt đẹp trai phóng đại đó, mặt cậu càng lúc càng đỏ, bối rối chớp chớp mắt.
Cố Nghịch "nhỏ nhen" hỏi: "Người thật đẹp hay video đẹp?"
Bạch Phó Tinh: "?"
Đại ca ơi, chẳng phải đều là anh cả sao?
"Hửm?" Cố Nghịch cù lét cậu.
Bạch Phó Tinh cười né tránh, cho đến khi bị ôm gọn vào lòng, trên tóc nhận lấy từng nụ hôn dịu dàng.
Cố Nghịch trán chạm trán với cậu.
Cậu ngơ ngẩn nhìn người đang thân mật với mình đến thế, chóp mũi hai người khẽ chạm vào nhau. Cậu đỏ mặt đáp: "Người thật đẹp hơn."
Cố Nghịch: "Nhưng anh thấy Bạch Phó Tinh dù thế nào cũng đều đẹp cả."
Bạch Phó Tinh: "... Im đi."
Ở trước mặt Bạch Phó Tinh, chức năng "nói lời đường mật" của Cố Nghịch như được kích hoạt, thỉnh thoảng lại thốt ra mấy câu sến súa không chịu nổi.
"Cho nên anh thấy rất khó hiểu." Cố Nghịch nhẹ nhàng thở dài.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Anh im ngay đi."
Ở đâu ra mà lắm lời sến rện thế không biết!!!
Cố Nghịch nhìn mặt cậu, thầm nghĩ: Sớm biết là sẽ yêu em đến nhường này, thì ngay từ lúc mới quen anh đã tỏ tình rồi, ngày nào cũng giấu em vào túi áo, mang tất cả quần áo cho em ôm ngủ.
Anh ôm chặt Bạch Phó Tinh vào lòng với một tư thế cực kỳ chiếm hữu và bá đạo.
*
Có một lần, Bạch Phó Tinh vô tình phát hiện trong máy tính bản thảo lời cầu hôn năm xưa của anh, nó dài kinh khủng.
... Thảo nào lúc đó anh ấy bảo mình quên lời.
Cố Nghịch là một người lý trí, lời cầu hôn được chuẩn bị kỹ lưỡng mang đậm phong cách của anh: logic rõ ràng, có trình tự, liệt kê tất cả các ưu điểm của Bạch Phó Tinh, khen cậu lên tận trời xanh, trần gian có một không hai.
Bạch Phó Tinh: "..."
Không thành thật chút nào, rõ ràng là dùng lời hoa mỹ để lừa cưới!
Cố Nghịch đi ngang qua nhìn thấy, bình thản nhận xét về "tác phẩm" của mình: "Cũng được, thiếu sót duy nhất là hơi dài, lẽ ra ưu điểm của em nên ít đi một chút."
"..."
Lại bắt đầu nói nhảm rồi!
*
Mỗi khi hôn nhau nồng cháy, Bạch Phó Tinh đều sẽ ôm chặt cổ anh.
Cố Nghịch trong lòng rất thích, nhưng miệng lại trêu chọc: "Lần nào cũng ôm người ta chặt thế này."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Em thích đấy, kệ em."
Cố Nghịch cười khẽ.
Bạch Phó Tinh lại hỏi: "Anh có bị nghẹt thở không?"
"Có." Cố Nghịch ghé sát lại, ngón tay mơn trớn vùng thịt mềm ở eo cậu, môi áp sát lên môi cậu, khẽ cọ qua cọ lại.
Bạch Phó Tinh chu môi ra, thổi phù phù "truyền khí" cho anh: "Phù phù, đỡ chưa -- ưm --"
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai người yêu nhau tựa sát vào nhau, thủ thỉ tâm tình, cùng chung nhịp đập trái tim. Cố Nghịch dỗ dành cho cậu ngủ say, rồi cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn, nhìn hoài không chán, chẳng nỡ rời mắt.
*
Bạch Phó Tinh vẫn luôn có một nỗi chấp niệm kỳ lạ với tuyết, thế là Cố Nghịch đưa cậu ra nước ngoài trượt tuyết. Cục bột nhỏ cũng mặc bộ đồ trượt tuyết y hệt hai baba, tròn ủm ra, cả gia đình ba người đều có nhan sắc cực phẩm.
Miên Miên là một kẻ nhát gan, bé ngồi xổm trên mặt đất, sờ sờ ván trượt, nói trước bao nhiêu lời nịnh nọt với nó, lầm bầm: "Đừng làm bé ngã nhé ván trượt ơi, bạn phải ngoan vào, đừng có làm bé ngã đấy."
Bé thử đặt một chân lên thật chậm, rồi lại rụt xuống thật nhanh, nghiêm túc dặn dò lại một lần nữa.
Đúng là một chú thỏ nhát gan, bé lặp lại động tác đó vài lần, rồi nắm chặt nắm đấm tự cổ vũ bản thân.
Yên tâm, không chết được đâu.
Trong lúc bé còn đang rón rén nhát chết, Bạch Phó Tinh đã từ đỉnh cao nhất trượt vèo xuống, những bông tuyết vụn tung bay dưới ánh mặt trời hiện lên màu sắc kỳ ảo.
Đuôi lông mày cậu lộ vẻ đắc ý, nụ cười còn đẹp hơn cả dãy núi tuyết trắng tinh khôi thánh khiết này.
Cậu còn chưa lao đến nơi, Cố Nghịch đã dang rộng vòng tay đón đợi.
Bạch Phó Tinh cười hì hì nhào vào lòng anh, ngước mắt lên, bất chợt va vào ánh mắt đầy ý cười của anh, khoảnh khắc đó tim cậu đập rộn ràng không thôi.
Cậu cảm thấy ánh mặt trời thật rực rỡ, thảo nguyên băng giá tựa như nở đầy hoa, vòng tay thật ấm áp, và thế gian này thật tươi đẹp.
(chính văn hoàn)~
Nếu thích truyện thì nhớ vote và cmt cho ck nhé!!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu