Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 14: Chờ xem tui tu luyện thành tài hun chớt anh lun

Cục bông nhỏ cố gắng chen vào giữa hai chân anh, nhưng đôi chân của thỏ quá, quá, quá ngắn, không chạm tới được, chỉ có thể giống như một món đồ trang sức nhỏ treo lủng lẳng, bám chặt lấy áo anh.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bật đèn lên, nhìn con thỏ đang treo lủng lẳng trên người mình: "Sao thế?"
Cục bông nhỏ nheo đôi mắt đen láy lại.
Cố Nghịch ghé sát lại gần một chút.
Anh ta có phản ứng rồi. Đôi mắt đen của cục bông nhỏ nheo lại càng thêm vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.
Cố Nghịch nhẹ nhàng thổi thổi vào mắt thỏ.
Cục bông nhỏ: "?"
Cố Nghịch khẽ giọng: "Đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Cục bông nhỏ: "..."
Cục bông nhỏ không để anh làm xao nhãng, dùng vuốt chỉ chỉ vào trái tim mình, đôi mắt đen láy tràn đầy những cung bậc cảm xúc phức tạp.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nắm lấy vuốt cậu.
Cục bông nhỏ nheo mắt, tạch một tiếng tắt đèn: "Chít!"
Có những chuyện nhất định phải tiến hành trong bóng tối. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Nghịch bật đèn, ngón tay cái nhẹ nhàng mơn trớn trên đầu thỏ.
Thỏ nhỏ: "..."
Ánh sáng bất chợt bừng lên, bầu không khí bị phá hỏng sạch sành sanh. Cục bông nhỏ giơ vuốt định tắt đèn lần nữa, nhưng lại bị Cố Nghịch giữ chặt lấy vuốt, không sao thoát ra được.
Láo xược, lát nữa sẽ cho anh thấy tui "soái" đến mức khiến anh phải nhũn người ra mới thôi!
Website TruyenLau.com Cố Nghịch bế cậu đi về phía trước, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt mà đã khổ công luyện tập suốt cả buổi chiều.
Thỏ nhỏ tức giận xoay người trong lòng anh, rúc đầu vào ngực anh, chỉ để lộ ra cái đuôi tròn nhỏ.
Cái hạng người này xứng đáng không có chồng!
TruyenLau "Giận rồi à?" Cố Nghịch khẽ gãi đầu thỏ.
Cục bông nhỏ dám giận dám nhận, gật đầu một cái.
Cố Nghịch: "Vì tôi tắt đèn?"
Anh ta hoàn toàn không chú ý đến những biểu hiện khác của mình. Chú thỏ đang bị bóng tối của sự thất bại bao phủ lại càng thêm phiền muộn, chẳng buồn "nói" gì.
Cố Nghịch dừng bước, bế cậu quay lại lối vào, giơ tay tắt đèn: "Thế này đã được chưa?"
Trước mắt lại tối sầm xuống.
"Sao mà quậy thế không biết? Hửm?" Cố Nghịch vừa bất lực vừa buồn cười.
Không ổn! Anh ta cướp lời thoại và ngữ khí của tui! Cục bông nhỏ cảnh giác, tạch một tiếng bật đèn lên.
Cố Nghịch bật cười, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhỏ.
Cục bông nhỏ ngẩn người ra một lát, rồi đột ngột phản ứng lại.
Tên này lại cướp mất biểu cảm chuyên dụng của mình nữa rồi!

Rốt cuộc là sai ở đâu chứ? Cục bông nhỏ vắt óc suy nghĩ không ra, ngày hôm sau lúc ở nhà một mình, cậu lại càng chăm chỉ học tập hơn, sau đó chú ý đến phần miêu tả ngoại hình.
Cục bông nhỏ sững lại, như thể được khai sáng, cuối cùng cũng biết mình sai ở đâu.
Cậu vừa lông xù vừa tròn trịa thế này, làm gì có dáng vẻ của một tổng tài bá đạo cơ chứ!
Vậy nên chỉ có thể thế này thôi sao?
Không, trời không tuyệt đường thỏ. Cục bông nhỏ nghiêm túc hấp thụ kiến thức.
Máy đọc sách vang lên: [Đôi chân của hắn rất dài, cơ bắp săn chắc.]
Cục bông nhỏ nhìn nhìn đôi chân của mình, lông xù ngắn ngủn, có chút nản lòng, nhưng rất nhanh đã phấn chấn trở lại.
Không sao, không cần để ý đến mấy chi tiết nhỏ không đáng kể này.
[Ước khoảng cao một mét chín.]
Cục bông nhỏ đứng thẳng dậy, vừa vặn cao 9cm.
Thỏ nhỏ: "..."
Đã bảo đừng có để ý mấy cái chi tiết này mà.
Huống hồ lúc mình biến thành người cũng cao lắm, chắc cũng tầm một mét chín thôi.
[Gương mặt không một biểu cảm thừa thãi]
Cục bông nhỏ mặt không cảm xúc.
[Hắn nới lỏng cà vạt tây trang --]
Đợi đã, tổng tài bá đạo đều mặc tây trang sao? Cục bông nhỏ như tìm thấy mấu chốt vấn đề, cậu chạy vào phòng ngủ, mở tủ quần áo ra.
Tây trang của Cố Nghịch nó căn bản không mặc vừa.
Nếu có thể biến thành người thì tốt rồi.
Cục bông nhỏ lấy đại một chiếc cà vạt, tốn bao nhiêu công sức mới thắt xong cho mình.
Nhìn thoáng qua, đúng là có chút dáng dấp của "thỏ nhỏ tinh anh".
Thỏ nhỏ soi gương, cảm thấy rất hài lòng.
[Mái tóc đen chải chuốt không một sợi rối --]
Cục bông nhỏ gặp khó khăn rồi, làm sao để bộ lông trở nên bóng mượt đây?
Cậu suy nghĩ một chút, chạy vào phòng vệ sinh, lấy sữa tắm tạo bọt bôi đầy lên khắp người mình.
[Trên người thoang thoảng mùi nước hoa Cologne --]
Cục bông nhỏ nghiêm túc chọn một chai nước thơm phức, xịt lên người mình, nhưng chẳng thấy mùi gì.
Thế là thỏ ta nhắm tịt mắt lại, xịt điên cuồng.
Lúc đi ra ngoài, ngửi thấy mùi hương nồng nặc, cục bông nhỏ nheo nheo mắt, há to miệng: "Hắt xì!"
[Cơ bụng tám múi sắp xếp ngay ngắn --]
Cơ bụng? Cục bông nhỏ đột nhiên nhớ tới cơ bụng của Cố Nghịch, tìm một cây bút đen, đối diện với gương rồi vẽ hai chữ "Điền" (田) lên bụng mình.
Đếm đếm các ô vuông, vừa vặn tám ô, chia đều cái bụng thành tám phần, tuyệt đối ngay ngắn.
Phình bụng lên, hai chữ Điền cũng phồng theo.
Hóp bụng lại, hai chữ Điền cũng lõm xuống theo.
Cà vạt, tóc bóng lộn, nước hoa Cologne, tám múi bụng, cộng thêm gương mặt không cảm xúc, đúng chuẩn cấu hình tổng tài.
Là người thì ai cũng phải gục ngã thôi.
Sát thủ của cả giới người lẫn giới thỏ.
Giờ chỉ đợi Cố Nghịch về thôi.
Cố Nghịch vừa bước vào cửa đã bị sặc mùi.
Cục bông nhỏ không lao tới như mọi khi, mà bình thản ngồi trên sofa, đến liếc cũng không thèm nhìn anh một cái.
Cố Nghịch cởi áo khoác treo lên: "Nhóc ngồi đè lên đuôi mình rồi kìa."
Thỏ nhỏ suýt chút nữa là bật cười, lấy vuốt tự ngắt mình một cái thật đau.
Cố Nghịch đi tới, khựng lại một chút: "Sao trên người lại dính nhớp thế này?"
Anh đang nói tới mái tóc bóng mượt không một sợi rối của tui hả? Cục bông nhỏ thản nhiên nhìn anh.
Cố Nghịch khẽ nhíu mày: "Sao lại tự xịt nhiều nước hoa hồng thế này?"
"?"
Anh ta đang nói tới mùi nước hoa Cologne trên người tui đấy à?
Cố Nghịch hỏi: "Đói không?"
Cục bông nhỏ thản nhiên lắc đầu.
Cố Nghịch lấy rau củ sấy ra, rót thêm ít sữa nóng vào bát nhỏ cho nó.
Xin lỗi nhé, cục bông nhỏ này không bao giờ uống sữa, chỉ uống rượu vang đỏ, mà cũng chỉ nhấp một ngụm nhỏ thôi.
Cục bông nhỏ miễn cưỡng ăn hai miếng cà rốt sấy rồi đẩy ra.
Cố Nghịch: "No rồi à?"
Cục bông nhỏ cao lãnh gật đầu.
Cố Nghịch: "Thật sự ăn không nổi nữa?"
Cục bông nhỏ cao lãnh phát ra một âm đơn tiết từ trong cổ họng: "Chíp."
Cố Nghịch lấy chocolate ra, bóc vỏ.
Đuôi thỏ nhỏ khẽ động đậy.
Cố Nghịch tự mình ăn luôn.
Thỏ nhỏ: "..."
Cố Nghịch nhíu mày: "Ngọt thế này mà nhóc cũng ăn được?"
Chỉ có ngọt thôi á? Nhưng rõ ràng miếng trước đó cậu ăn vẫn thấy hơi đắng cơ mà. Thỏ nhỏ nuốt nước miếng ực một cái, nhất thời quên mất việc phải giữ kịch bản "kiểm soát cơ mặt". Sau khi sực nhớ ra, cậu lập tức lấy lại vẻ mặt không cảm xúc, ánh mắt bình thản như mặt hồ không chút gợn sóng.
Ting tong, tiếng chuông cửa vang lên.
Cố Nghịch ra mở cửa, một lát sau xách về một túi giấy. Anh lấy một chiếc hộp từ trong túi ra, vừa mở hộp, mùi thơm lừng của gà rán đã xộc thẳng vào mũi, lớp da giòn rụm vàng ươm, nóng hổi vừa thổi vừa ăn.
Cục bông nhỏ chảy cả nước miếng.
Cố Nghịch đeo găng tay dùng một lần vào.
Cục bông nhỏ đi tới, nhìn anh bằng ánh mắt cực kỳ chân thành.
Vợ hiền của tui ơi.
Cố Nghịch xé một miếng thịt, bên trên dính lớp da vàng giòn, nước sốt thấm đều trông vô cùng bắt mắt.
Cục bông nhỏ há to miệng: "Aaa."
-- Mặc dù hành động này chẳng phù hợp với quy tắc ứng xử của một "Con thỏ bá đạo" tí nào.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Không phải bảo no rồi sao?"
Hai vuốt của cục bông nhỏ cuống quýt chộp lấy cổ tay anh: Cho tui ăn đi mà.
Cố Nghịch đưa miếng gà đến bên miệng thỏ.
Cục bông nhỏ há miệng đớp gọn.
Cố Nghịch: "Ngon không?"
Thỏ nhỏ gật đầu lia lịa, lại há miệng thật to: "Aaa."
Nữa đi.
Cục bông nhỏ phồng mang trợn má, "phù phù" thổi cho nguội rồi "ngoạm" một miếng ăn sạch.
Lát sau chuyển thành Cố Nghịch thổi nguội giúp cậu, rồi đút tận miệng.
Chẳng mấy chốc đã chén sạch sành sanh.
Cục bông nhỏ hoàn toàn quên mất cái gọi là "tự tu dưỡng của một kẻ bá đạo", nó nằm bò ra đất, cái bụng tròn căng hướng lên trời, để lộ ra "tám múi cơ bụng" của mình.
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ rủ mắt xuống, lúc này mới chú ý tới đống cơ bụng đang tỏa ra sức hút pheromone nam tính của mình, cậu liếc nhìn Cố Nghịch một cái.
Cố Nghịch dời tầm mắt đi chỗ khác.
Còn ngại ngùng nữa cơ đấy.
Cục bông nhỏ tỏ ra vô cùng chín chắn, kéo tay anh đặt lên bụng mình cho anh sờ thử.
Cảm giác trong lòng bàn tay tròn trịa, mập mạp, vừa mềm vừa xù lông. Cố Nghịch xoa một hồi rồi đứng dậy.
Anh ta đi đâu thế? Là vì ngượng quá à? Thỏ nhỏ thầm nghĩ.
Một lúc sau, Cố Nghịch quay lại, trên tay cầm một chiếc khăn ướt.
Cục bông nhỏ sợ tới mức lập tức bò dậy.
Cố Nghịch ấn thỏ lại, làm một việc khiến loài thỏ không thể nào dung thứ được --
Lau sạch bách đống cơ bụng của cậu đi!
Cục bông nhỏ cực kỳ giận dữ, mặt tức đến mức to ra hẳn một vòng, bụng phập phồng trợn mắt nhìn anh, không thèm đếm xỉa đến anh nữa.
Cục bông nhỏ xoay người lại, lấy cái mông đối diện với anh.
Nhìn cái lưng tức đến phát nghẹn trông chẳng khác nào một quả bóng. Cố Nghịch gãi gãi nó.
Cục bông nhỏ không cho anh chạm vào.
"Cục bông nhỏ."
Cục bông nhỏ không thèm trả lời.
Cố Nghịch bế cậu lên, có chút buồn cười: "Kiếm đâu ra đống màu này dính lên người thế?"
Cục bông nhỏ lập tức đứng thẳng dậy: Nói năng cho đàng hoàng nhé! Sao lại dùng từ "đống này" để miêu tả cơ bụng của tui hả!
Cố Nghịch ấn cậu ngồi xuống: "Đồ thỏ ngốc."
Cục bông nhỏ cãi lại: "Chít!"
Cố Nghịch bế thỏ lên, nhận thấy có thứ gì đó dài dài trên người nó đang kéo lê dưới đất, anh cúi đầu nhìn một cái: "Hôm nay sao không ôm quần áo nữa? Lại còn treo cả một cái cà vạt trên người thế này."
Cái gì mà gọi là "treo"? Đây là tui dày công thắt vào đấy nhé!
Cố Nghịch gãi gãi đầu thỏ, vừa buồn cười vừa bất lực: "Làm cái gì vậy? Lông lá dính bết hết cả rồi."
Đây là kiểu tóc tui dày công tạo ra đấy!
Cố Nghịch trực tiếp bế cậu đi tắm.
Cả người dính nhớp nháp, mặt cục bông nhỏ viết đầy vẻ không vui.
Cố Nghịch nhịn cười, nhưng không nhịn nổi, khóe môi khẽ nhếch lên.
Cục bông nhỏ liếc anh một cái, lập tức tức giận dỗi đứng bật dậy.
Anh ta lại cướp biểu cảm của mình!
Đồ không biết xấu hổ.
Cố Nghịch kiên nhẫn lau khô cho thỏ, đặt cậu lên tấm thảm lông sạch sẽ, rồi đi ra ngoài lấy đồ.
Chiếc điều khiển từ xa bị kẹt trong khe ghế sofa, Cố Nghịch đi tới đặt cậu lại cho ngay ngắn, lúc định đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên chiếc điều khiển hai giây.
Cố Nghịch ấn mở tivi, tiếng sách nói truyền ra.
[Có phải là muốn rồi không, cầu xin tôi đi?]
[Người phụ nữ này, những gì em nhìn thấy, có hài lòng không?]
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ lập tức bị cảm xúc lôi kéo, nghe thấy tiếng là lao tới, xông đến ấn anh xuống ghế sofa, nở một nụ cười tà mị.
Cố Nghịch: "..."
Lại nữa rồi.
Cố Nghịch một tay nhấc cục bông nhỏ lên, mặt không cảm xúc chuyển tivi sang chế độ thiếu nhi.
Ngày hôm sau lúc Cố Nghịch rời đi, cục bông nhỏ hiểu chuyện tiễn anh.
Cố Nghịch: "..." Sao không bám lấy mình nữa?
Anh đi đi, tui còn phải chăm chỉ học tập.
Đợi anh về, xem tui học hành thành tài không hôn chết anh!
Cục bông nhỏ trầm ổn nghĩ thầm.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc ngồi xổm xuống, cho cậu một cơ hội để ôm mình.
Cục bông nhỏ vẫy vẫy vuốt: Bye bye.
Cố Nghịch: "..."
Sao anh ta còn chưa đi? Thật là ảnh hưởng đến việc học của cậu quá đi mất. Cục bông nhỏ lại nghiêm túc vẫy vuốt lần nữa.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Biết là nhóc muốn ôm một cái mà."
Sau đó kéo cục bông nhỏ lại gần, ra vẻ "không tình nguyện" mà cưỡng ép ôm một cái.
Cố Nghịch nói: "Con thỏ này đúng là da mặt mỏng."
Nói xong liền nhanh chóng đứng dậy, thản nhiên đóng cửa lại.
Cục bông nhỏ: "..."
Cái đồ ngốc này.
Cục bông nhỏ phấn khích xoa xoa vuốt, nhưng không sao cả, cái gì cũng không quan trọng bằng việc cậu đang nóng lòng muốn tiếp tục học tập!
Thỏ nhỏ ôm lấy đống đồ ăn vặt lấy ra từ tủ lạnh, vội vàng bật tivi, vui vẻ chuẩn bị nghe sách.
Trên màn hình, mèo đang bắt chuột.
Thỏ nhỏ ấn ấn, "Khu vườn vui nhộn" (In the Night Garden) đang lảo đảo chạy qua chạy lại, lại ấn ấn, "Teletubbies" đang tập thể dục...
Cục bông nhỏ tức điên người.
"Tổng tài bá đạo yêu tôi" của tui đâu rồi!!!
Chắc chắn là Cố Nghịch!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu