Cố Nghịch bế cục bông sặc sỡ kia lên.
Thỏ nhỏ thẹn thùng ngước mắt nhìn anh, cái đuôi tròn nhỏ màu xanh lá cây khẽ đung đưa.
Cố Nghịch: "..."
Trên người thỏ đủ loại màu sắc, trông chẳng khác nào một cái thùng sơn mọc lông. Cố Nghịch ghé sát lại gần.
Cắn câu rồi!
Anh ta sắp hôn tui rồi!
Cái đồ nhân loại không chịu nổi cám dỗ!
Cố Nghịch mặt không cảm xúc ngửi ngửi.
Tại sao lại làm hành động ám muội thế này?
Thỏ nhỏ tâm hồn xao động, trái tim đập thình thịch, lén nuốt nước miếng một cái rồi nhắm mắt lại.
Giọng Cố Nghịch vang lên: "Ăn vụng kẹo à?"
"?"
Cố Nghịch: "Lăn lộn ở đâu về thế này? Trên người toàn là vụn kẹo." TruyenLau
Giống vụn kẹo chỗ nào chứ? Thỏ nhỏ mở choàng mắt.
"Suýt chút nữa là không nhận ra rồi," Cố Nghịch xách thỏ nhỏ lên, "Lại đây tắm rửa."
Thỏ nhỏ nghe thấy hai chữ đó liền điên cuồng vùng vẫy.
Website TruyenLau.com
Cố Nghịch: "Bẩn thỉu quá."
Thỏ nhỏ: "..."
Cái gì mà bẩn thỉu?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sát thương không lớn, nhưng tính sỉ nhục cực cao!
Thỏ nhỏ ra sức vùng vẫy không muốn tắm, nhưng bị cái đồ nhân loại xấu xa này ấn xuống, lông nhanh chóng bị ướt sũng.
Tiếng nước chảy rào rào, lông thỏ nhỏ ướt nhẹp, một bầu nhiệt huyết cũng bị dập tắt ngóm, cậu ngồi xổm trong lòng bàn tay Cố Nghịch với gương mặt không còn thiết sống.
Thật không đáng.
Cố Nghịch tạo bọt, kiên nhẫn giúp cậu tẩy sạch đống vết bẩn kia, dòng nước ngũ sắc chảy xuống.
Cố Nghịch: "Xấu đau xấu đớn."
Thỏ nhỏ không phục liếc nhìn vào gương, lớp lông ngũ sắc ướt sũng dính chặt vào người, lẫn lộn với đám bọt bong bóng đủ màu.
Đúng là có hơi xấu thật.
Cố Nghịch tắm sạch cho cậu, dùng khăn khô bọc lại, nhẹ nhàng lau khô.
Cả cơ thể thỏ nhỏ quấn chặt trong chiếc khăn thấm nước, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt.
Thành quả lao động cực khổ bị phủ nhận, cậu giận rồi, xoay người chổng mông về phía Cố Nghịch.
Cố Nghịch chọc chọc vào cái bọc khăn.
Cục bông bực bội nhúc nhích một cái.
Cố Nghịch nói: "Hôm nay đi đâu chơi mà để mình thành ra thế kia?"
Cục bông càng giận hơn.
Cố Nghịch bế cậu vào lòng, mở khăn ra, lông lúc này đã khô gần hết rồi.
Thỏ nhỏ tức đến phồng cả mang tai, mặt to ra hẳn một vòng.
Cố Nghịch: "Đói không?"
Tui là loại động vật nhỏ chỉ biết ăn thôi à?
Cục bông nhỏ không thèm đếm xỉa đến anh.
Cố Nghịch đặt cậu xuống, đi ra ngoài lấy một ít bánh quy và bánh mì.
Thỏ nhỏ giận ghê gớm, vừa giận vừa buồn.
Cậu tự thấy bản thân vẫn rất có sức hút của loài thỏ, vậy mà Cố Nghịch nhất quyết không cắn câu.
Mềm mỏng không xong thì phải dùng biện pháp mạnh thôi. Tự trọng của cục bông nhỏ bị tổn thương rồi. Đợi đến lúc anh đưa bánh quy cho cậu ăn, cậu liền túm lấy cổ áo anh, cái đầu lông xù ghé sát sạt vào mặt anh.
Mau hôn tui đi, không là chuyện này không xong đâu!
Cố Nghịch ngẩn người ra một lát, sau đó khẽ bật cười.
Con thỏ ngốc này đang nghĩ cái gì thế không biết?
Thỏ nhỏ hồi hộp chờ đợi nụ hôn.
Cố Nghịch cúi đầu, đôi môi vô tình lướt qua đầu thỏ.
Cảm giác chạm nhẹ mềm mại truyền đến từ đỉnh đầu, thỏ nhỏ thoải mái đến mức suýt thì ngã nhào.
Cố Nghịch nhanh tay đỡ lấy cậu.
Kích thích quá lớn, thỏ nhỏ ngớ ngẩn cả người, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Hôn hôn đúng là tuyệt nhất trần đời, quá hữu dụng luôn!
Anh vừa mới hôn tui một cái đúng không! Đôi mắt thỏ nhỏ sáng lấp lánh nhìn anh.
Cố Nghịch điềm nhiên hỏi: "Ăn không?"
Cục bông nhỏ cứ nhìn anh chằm chằm.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng, vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, bẻ một ít bánh mì đút cho thỏ.
Thỏ nhỏ ngoan ngoãn ăn hết.
Cố Nghịch lại đút thêm một chút chocolate mà cậu thích ăn nhất.
Thỏ nhỏ vừa ăn vừa tính toán xem lần hôn tiếp theo sẽ là lúc nào.
Cậu chợt nhớ ra, mình từng học được huyễn thuật từ hồ lão đại, loại có thể thao túng nội tâm con người ấy.
Nhưng cậu không chắc liệu bây giờ có phát huy được tác dụng hay không.
Dẫu sao hiện tại cậu vẫn đang trong hình dạng thỏ, yêu lực mất sạch, lại còn đang mắc chứng bám người.
Cục bông nhỏ thử hồi tưởng lại khẩu quyết, tập trung tinh thần, mặc niệm một lượt rồi nhìn vào mắt Cố Nghịch.
Nhìn tui nè.
Cố Nghịch quả nhiên nhìn cậu.
Không thể nào? Thật sự có tác dụng sao. Cục bông nhỏ trong lòng vui sướng, mặc niệm khẩu quyết, nhìn vào mắt Cố Nghịch.
Xoa đầu tui đi.
Cố Nghịch xoa xoa đầu thỏ.
Cục bông nhỏ: Hôn tui đi!
Cố Nghịch không có động tĩnh gì.
Cục bông nhỏ xán lại gần, tăng cường vận nội công: Hôn-- tui-- đi--!
Cố Nghịch hơi nhíu mày: "Sao lông lại run bần bật thế này?"
Cục bông nhỏ: "..."
Xem ra không dùng được rồi, đúng là cái thứ huyễn thuật rác rưởi.
Cục bông nhỏ chán nản gục đầu xuống, dùng vuốt khều khều miếng chocolate, một lúc sau lại ngẩng lên nhìn anh.
Cố Nghịch nhấp một ngụm cà phê.
Thỏ nhỏ tò mò nhìn cốc cà phê, cầm miếng chocolate đòi đổi với anh, cũng muốn nếm thử một ngụm.
Cố Nghịch: "Đắng lắm."
Thỏ nhỏ nhìn anh chằm chằm đầy mong đợi.
Cố Nghịch lấy một chiếc thìa nhỏ dùng một lần, rót cho cậu một chút.
Thỏ nhỏ phấn khích uống một ngụm, suýt chút nữa là "đăng xuất" tại chỗ, nằm bẹp ra thành một miếng bánh thỏ thoi thóp.
Cố Nghịch thêm sữa, lại thêm một viên đường, khuấy đều rồi lại rót cho cậu một thìa nhỏ: "Nếm thử lại xem."
Thỏ nhỏ lấy hết can đảm nếm một ngụm, rồi chỉ chỉ vào hũ đường: Thêm viên nữa.
Cố Nghịch lại thêm một viên đường, rót cho cậu một chút xíu.
Thỏ nhỏ hài lòng rồi, uống một ngụm nhỏ, đang định nếm thêm lần nữa thì Cố Nghịch đã thu thìa lại.
Thỏ nhỏ sốt sắng, trực tiếp rướn đầu qua.
"Uống nữa là buổi tối không ngủ được đâu." Cố Nghịch vừa đút bánh mì cho cậu, vừa tự mình nhấp một ngụm cà phê, rồi bị cái vị ngọt lịm làm cho nhức cả thái dương.
Thỏ nhỏ nhìn anh bằng ánh mắt mong đợi.
Cố Nghịch bất lực, rót vào chiếc thìa nhỏ của thỏ một tí tẹo: "Miếng cuối cùng đấy."
Thỏ nhỏ liếm một cái là hết sạch, có chút không hài lòng, đang định lườm Cố Nghịch thì lục phủ ngũ tạng bỗng thấy nóng rực, tiếp sau đó là một cảm giác thanh mát, dễ chịu vô cùng.
Vừa nãy uống xong chẳng có phản ứng gì, sao ăn đồ Cố Nghịch vừa ăn xong lại mạnh mẽ thế này?
Chẳng lẽ là --
Hôn hôn có hiệu quả là vì nước bọt của Cố Nghịch sao!
Nước bọt kỳ diệu!!!
Để kiểm chứng suy nghĩ này, thỏ nhỏ nhanh tay cướp lấy miếng bánh mì trong tay Cố Nghịch.
Cố Nghịch: "Tôi vừa cắn một miếng --"
Thỏ nhỏ nhanh chóng cắn một miếng ngay chỗ anh vừa cắn, mặt đỏ bừng nhìn anh.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch: "Thích ăn cái này à?"
Cục bông nhỏ trong lòng đang điên cuồng bắn pháo hoa, cảm giác thanh mát cực kỳ thoải mái chạy thẳng lên đỉnh đầu, không thèm đáp lại.
Cố Nghịch kiên nhẫn xé miếng bánh mì ra thành từng mẩu nhỏ, từng chút từng chút một đút cho cậu.
*
Mặc dù nước bọt có tác dụng, nhưng dù sao cũng quá xấu hổ, thỏ nhỏ mới cướp được hai miếng bánh mì của anh mà đã thấy nóng bừng cả người, cảm thấy mình đúng là một con thỏ biến thái, bèn từ bỏ nỗ lực này.
Thà là "chụt" một cái lên đầu vẫn tốt hơn.
Mấy ngày nay cục bông nhỏ vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để Cố Nghịch không kìm chế được mà "chụt" mình, nghĩ đến mức sắp hói cả đầu thỏ.
Chỉ dựa vào sức mình thì khó mà nghĩ ra được, thỏ nhỏ tìm quanh nhà một hồi nhưng không thấy bất kỳ tài liệu học tập nào.
Sau bữa sáng, Cố Nghịch chuẩn bị ra ngoài, hứa sẽ đóng kỹ cửa cho thỏ để không cho chó béc-giê vào.
Thỏ nhỏ mấy ngày nay tổn hao tâm trí, ngoan ngoãn rúc dưới tấm chăn nhỏ chuyên dụng, vẫy vẫy vuốt với anh.
Cố Nghịch: "Đóng cửa đây."
Đợi đã!
Cục bông nhỏ lao tới, ôm lấy anh, hít một hơi thật sâu, kiểu hít một lần đủ để thoải mái cả ngày ấy.
Sau khi anh đi, cục bông nhỏ buồn chán vô cùng, nhớ tới cái điều khiển lần trước, thử dùng vuốt ấn ấn, màn hình quả nhiên sáng lên.
Nam chính trong màn hình: [Hừ, cô đang đùa với lửa đấy!]
Nữ chính cắn chặt môi trong tủi nhục.
Cục bông nhỏ giống như vừa phát hiện ra lục địa mới, trợn tròn mắt.
Tài liệu học tập đây rồi!
Đúng là có được chẳng tốn chút công sức nào!
Thật là trời giúp thỏ ta. Thỏ nhỏ trịnh trọng cuộn tròn trên sofa, đôi tai dựng đứng lên đầy nghiêm túc, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết một.
Nam chính nói: "Tự cởi ra đi."
Nữ chính nghiêng đầu qua một bên, nhưng lại bị nam chính mạnh mẽ bóp cằm, bắt ép nàng phải nhìn thẳng vào mình.
Cục bông nhỏ nhìn chăm chú không chớp mắt lấy một cái.
Đột nhiên, nam chính ép nữ chính vào tường, từ từ ghé sát lại gần.
Cục bông nhỏ nhanh chóng lấy vuốt che mắt lại, nhưng giữa các ngón chân vẫn chừa ra một khe hở nhỏ.
Cảnh quay tiếp theo là vầng trăng ngoài cửa sổ.
Cục bông nhỏ: "..."
Vô vị.
Lừa đảo.
Cục bông nhỏ cầm điều khiển loay hoay một hồi, mở kênh Máy đọc sách lên, nghe cả một buổi chiều truyện "Tổng tài bá đạo yêu tôi".
Nam chính ép nữ chính vào tường.
Nữ chính khóc lóc nói: "Đừng mà, đừng mà."
Nam chính cười tà mị một cái, trao nàng một nụ hôn.
Nữ chính nhũn ra thành một vũng nước, khoảnh khắc đó đột nhiên cảm thấy đã yêu anh ta rồi!
Nam chính nhướng mày.
Tim nữ chính đập thình thịch.
Nam chính nheo đôi mắt lạnh lùng, gầm nhẹ một tiếng.
Nữ chính lại nhũn ra thành một vũng nước.
Tim của cục bông nhỏ cũng đập thình thịch liên hồi, cảm thấy hình như mình đã nắm giữ được "mật mã tình yêu" chỉ trong nháy mắt!
Cậu biết lần trước mình sai ở đâu rồi, kiều diễm có thừa nhưng bá đạo lại thiếu! Hèn gì Cố Nghịch chẳng hề mảy may động lòng.
Cục bông nhỏ rất nỗ lực hấp thụ kiến thức mới, tranh thủ làm sao để Cố Nghịch không thể khống chế được mà ngày nào cũng muốn "chụt" mình.
Giọng nữ đọc máy của Máy đọc sách vang lên: "Môi của hắn di chuyển đến trên môi nàng, ****, lại nhìn thấy khung khung của nàng, không nhịn được mà **, nhưng lại dấu chấm lửng ** --"
Cục bông nhỏ: "?"
Máy đọc sách: "Dưới đây là cảnh tắt đèn."
Tắt đèn là ý gì nhỉ? Cục bông nhỏ tò mò dựng đứng tai lên nghe.
Máy đọc sách: "Sáng ngày hôm sau..."
À, hóa ra đây là tắt đèn à. Đôi tai thỏ nhỏ thất vọng rủ xuống.
Sau khi nghe xong sách, cục bông nhỏ cảm thấy mình đã học được rất nhiều thứ hữu ích. Cậu chạy đến trước gương, đứng bằng hai chân sau, đối diện với gương và luyện tập kiểu "cười tà mị" suốt cả buổi chiều.
Trời đã về khuya, cục bông nhỏ dự đoán chắc Cố Nghịch sắp về rồi, liền chạy ra chỗ huyền quan, nhảy lên một cái nhẹ nhàng, "tạch" một tiếng, dùng vuốt bật chiếc đèn nhỏ ở lối vào.
Ánh đèn vàng vọt mờ ảo, trông rất có bầu không khí lãng mạn.
Tay nắm cửa có tiếng động, Cố Nghịch đẩy cửa bước vào.
Cục bông nhỏ đứng thẳng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng.
Cố Nghịch khựng lại một chút.
Thỏ nhỏ đột ngột nhảy tót vào lòng anh, một vuốt túm chặt lấy áo anh.
... Cố Nghịch bất động thanh sắc lùi lại phía sau một bước.
Cục bông nhỏ vuốt trái đè anh, vuốt phải kabedon, mặt không cảm xúc, đôi mắt đen láy đặc biệt lạnh lùng nghiêm nghị.
Cố Nghịch nhướng mày: "Hửm?"
Cố Nghịch đã cướp mất động tác của thỏ! Cục bông nhỏ không có lông mày, thế là tức đến mức phồng cả má lên.
Cố Nghịch nhìn quanh phòng: "Gây họa gì rồi à?"
Cục bông nhỏ ấn chặt lấy anh, nhếch môi thỏ lên một cái.
Cố Nghịch: "..."
Có phải chưa đủ tà mị không? Thỏ nhỏ nhếch môi rộng hơn một chút, để lộ ra hai chiếc răng thỏ trắng bóc.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nhìn về phía ghế sofa.
Cục bông nhỏ dùng vuốt móc lấy cằm anh, ép anh phải nhìn mình.
Thế là Cố Nghịch nhìn cậu.
Tạch một tiếng, cục bông nhỏ dùng vuốt tắt đèn.
Trước mắt tối đen như mực, bầu không khí vừa vặn lên đến đỉnh điểm.
Cục bông nhỏ ghé sát tai anh gầm nhẹ một tiếng: "Chíp!"
Cố Nghịch: "..."
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.