Mấy ngày nay, hầu như đêm nào Bạch Phó Tinh cũng mơ thấy Cố Nghịch, nội dung trong mơ thật khó nói hết bằng lời, làm cậu sợ đến mức chẳng dám đối diện với anh.
Bạch Phó Tinh ngồi khoanh chân trên giường, mở điện thoại ra, vừa hay nhận được yêu cầu kết bạn của Cố Phong, cậu nhấn đồng ý.
Cố Phong gửi qua một cái biểu tượng cảm xúc.
Bạch Phó Tinh cũng muốn gửi lại, nhưng cậu không có meme nào cả, chỉ đành gửi một cái icon mặt cười đơn giản.
Tin nhắn của Cố Phong gửi tới, chỉ có một chữ cực kỳ kiêu kỳ: [Hừ.]
Cầu Bông Đại Tổng Công: [Xin lỗi nha, hôm đó tui không nên không đi bơi cùng anh.]
Cố Phong: [Không sao, cậu trả lời tôi một câu hỏi thì tôi sẽ tha lỗi cho cậu.]
Cầu Bông Đại Tổng Công: [Chuyện gì dạ?]
Cố Phong: [Nói thật đi, có phải cậu thích nó không? Mặt gian xảo.jpg]
Bạch Phó Tinh dĩ nhiên biết anh ta đang nói đến ai, mặt đỏ lên, vội vàng gõ chữ: [Tui không có.]
Cố Phong: [Kẻ lừa đảo sẽ mãi không cao lên được đâu, cậu đừng hòng cao hơn nữa.]
TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh khựng lại, trả lời: [Một chút xíu thôi.]
Cố Phong: [Chỉ một chút xíu?]
Cầu Bông Đại Tổng Công: [Hai chút xíu.]
Cố Phong: [Ha ha ha sao cậu lại đáng yêu thế không biết! Dễ thương.jpg]
TruyenLau.com
Tiếng gõ cửa vang lên.
Bạch Phó Tinh nhảy xuống giường, chạy lại mở hé cửa ra một khe nhỏ.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đứng ngoài cửa, vest chỉnh tề, trông đặc biệt đẹp trai.
Bạch Phó Tinh ngẩn người: "Anh định ra ngoài ạ?"
Website TruyenLau.com
Cố Nghịch mím môi, bình thản nói: "Cậu đang tránh mặt tôi."
Bạch Phó Tinh chột dạ giữ chặt cánh cửa.
"Cậu đã -," Cố Nghịch liếc nhìn đồng hồ đeo tay, mặt không cảm xúc: "Hai tiếng ba phút lẻ không nói chuyện với tôi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Đặc biệt đến đây để thông báo cho cậu một tiếng." Hy vọng cậu sau này chú ý một chút.
Bạch Phó Tinh ngẩn ra, mở miệng hỏi: "Anh ăn mặc thế này chỉ để nói với tui chuyện đó thôi sao?"
Cố Nghịch không nói gì, coi như đồng ý.
Bạch Phó Tinh nhịn không được: "Phụt ha ha ha ha ha ha."
Hồi lâu sau, Cố Nghịch đanh mặt lại: "Bạch Phó Tinh, đừng cười nữa."
Sao lại có người đáng yêu thế này? Bạch Phó Tinh cười đến mức đau cả bụng.
Cố Nghịch đẩy cửa bước vào phòng, tự nhiên nói: "Cho nên sau này chú ý vào."
Bạch Phó Tinh ôm bụng, nén cười: "Được rồi, biết rồi, sẽ không bao giờ để quá hai tiếng không nói chuyện với anh nữa."
Sắc mặt Cố Nghịch bấy giờ mới dịu đi đôi chút. Anh thấy Bạch Phó Tinh mặt đỏ bừng, thản nhiên hỏi: "Buồn cười lắm sao?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, nhịn không được: "Ha ha anh ở nhà thắt cà vạt không thấy khó chịu hả?"
Cố Nghịch bị chê cười: "..."
Bạch Phó Tinh bước tới, giơ tay, nhẹ nhàng tháo cà vạt cho anh.
Lông mi của Bạch Phó Tinh rất dài, ngón tay trắng trẻo thon dài, động tác có chút vụng về.
Nhưng thần sắc cậu lại rất tập trung, đôi mắt sáng rực như chứa cả bầu trời đầy sao trong đó.
Trong lòng Cố Nghịch trỗi dậy một cảm giác kỳ lạ, anh không kiểm soát được mà nắm lấy cổ tay cậu.
"Sao thế? Còn tiếc không muốn tháo à?" Bạch Phó Tinh ngước mặt nhìn anh.
Cố Nghịch buông tay cậu ra, thản nhiên đáp: "Không có gì."
Bạch Phó Tinh tháo xong cà vạt, ngước mắt lên thì vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Nghịch, cậu bất thình lình bị vẻ đẹp trai ấy làm cho choáng váng.
Cậu kìm nén sự rung động trong lòng, dãn khoảng cách với anh một chút: "Xong rồi ạ."
Điện thoại của Bạch Phó Tinh kêu một tiếng.
Cố Nghịch lập tức cảnh giác: "Đang nhắn tin với ai đấy?"
Bạch Phó Tinh: "Anh Cố Phong ạ."
Sắc mặt Cố Nghịch lập tức trở nên rất "ôn hòa", anh kìm nén, kiên nhẫn dạy dỗ tiểu yêu quái không hiểu chuyện này: "Không được gọi người khác như thế, rất bất lịch sự."
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Nhưng có vài người tính tình tốt, không bận tâm chuyện cậu không lịch sự." Anh khựng lại, mặt không cảm xúc: "Ví dụ như tôi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cái người này sao lại thế nữa rồi?
Rõ ràng là muốn lừa mình gọi anh ấy là anh trai.
Cố Nghịch thản nhiên bồi thêm: "Tôi là người rộng lượng, nếu cậu làm tôi giận, cứ gọi thêm vài tiếng thì tôi sẽ tha lỗi cho cậu."
"Ồ," Bạch Phó Tinh thử gọi một tiếng, "Anh trai, giống như thế này ạ?"
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng.
Bạch Phó Tinh thừa cơ nói: "Anh cũng có thể gọi tui là anh trai Cầu Bông."
Cố Nghịch nhìn cậu.
Cố Nghịch thản nhiên hỏi: "Gọi là gì cơ?"
Bạch Phó Tinh híp mắt cười: " Cầu Bông -"
Bạch Phó Tinh suýt nữa thì tự cắn đứt lưỡi mình.
Mình có ngốc không cơ chứ!
*
Bạch Phó Tinh nhanh chóng vắt óc tìm cách chữa cháy, cậu mở miệng: "Không phải anh từng nuôi một con thỏ nhỏ sao? Nếu nhớ nó, anh có thể gọi tui là anh trai Cầu Bông."
Cố Nghịch: "..."
Ánh mắt Bạch Phó Tinh đầy vẻ chân thành.
Lý do gượng ép thế này, chắc chỉ có mình anh mới giả vờ ngốc để tin thôi.
Cố Nghịch vỗ vỗ đầu cậu.
Tin nhắn mới của Cố Phong gửi tới, hiện thẳng lên màn hình khóa: [Có cần tôi giúp một tay tác hợp không?]
Cố Nghịch nhìn Bạch Phó Tinh: "Tác hợp ai?"
Bạch Phó Tinh: "!!!"
Bạch Phó Tinh nắm chặt điện thoại.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Có phải cậu có người thầm thích rồi không? Tôi cũng có thể giúp cậu tác hợp một chút."
Bạch Phó Tinh lập tức phủ nhận: "Không có."
Cậu mở điện thoại vào khung chat.
Cố Nghịch ngay lập tức nhìn thấy cái tên cậu đặt cho mình trong danh bạ: [Cố Nghịch là thụ dưới thân tui], anh khựng lại hai giây, rồi liếc nhìn cậu một cái.
Bạch Phó Tinh ưỡn thẳng lưng, dám làm dám chịu, đã dám đặt cái tên này thì cũng dám làm công!
Cố Nghịch thấy mình không còn là liên lạc duy nhất trong danh sách của cậu nữa, trong lòng có chút không cân bằng, bắt đầu nói lý lẽ cùn: "Cậu để tôi lên đầu đi, nếu không là không lịch sự đâu."
Bạch Phó Tinh vặn lại: "Tui cần lịch sự thế để làm gì?"
Cố Nghịch khựng lại: "Vì tôi rất lịch sự."
Bạch Phó Tinh phản ứng một hồi, mặt hơi đỏ lên, một lúc sau mới lấy ngón tay chọc chọc anh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy tui có được anh ghim lên đầu không?"
Cố Nghịch có chút không tình nguyện ừ một tiếng, mở trang cá nhân ra, lắc lắc trước mặt cậu.
Bạch Phó Tinh nhìn thấy trên cùng chỉ có duy nhất mình mình, nén cười, loay hoay tìm cách ghim tin nhắn của anh lên.
Cố Nghịch hỏi: "Cái người mà Cố Phong nói là ai?"
-- [Có phải cậu thích anh ấy không.]
Bạch Phó Tinh lập tức nhận ra, không ngờ anh chỉ liếc qua một cái mà đã đọc được nhiều thông tin đến thế, bắt đầu giả ngu.
Cố Nghịch: "Cái người mà cậu trả lời là 'một chút xíu' ấy."
Bạch Phó Tinh khẽ ho một tiếng: "Là trà sữa."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch rũ mắt, ngón tay gõ gõ trên màn hình điện thoại của mình.
Tiếng thông báo WeChat vang lên, Bạch Phó Tinh nhìn thử, Cố Nghịch gửi qua một biểu tượng mỉm cười, nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là, tên WeChat của anh đã đổi thành --
Trà Sữa.
Bạch Phó Tinh: "..."
Mau đổi lại đi mà! Trông ngốc xít lắm luôn!
*
Dưới sự khuyên ngăn hết lời của Bạch Phó Tinh, Cố Nghịch cuối cùng cũng miễn cưỡng đổi lại tên cũ.
Bạch Phó Tinh chống cằm, hai má hơi phồng lên, ngưỡng mộ nói: "Chẳng biết sao anh Cố Phong lại có nhiều meme đáng yêu thế, tui chẳng có cái nào."
Máu ăn thua của Cố Nghịch bỗng dưng trỗi dậy, anh bình thản nói: "Cái đó có gì đâu? Tôi cũng có."
"Thật sao?" Mắt Bạch Phó Tinh sáng lên, nhìn anh đầy mong đợi.
Cố Nghịch - người thực chất không có lấy một cái meme và cũng chẳng thèm quan tâm đến chúng: "..."
Cố Nghịch: "Ừ."
Bạch Phó Tinh nhẹ nhàng túm lấy áo anh, khẩn khoản: "Vậy anh có thể cho tui một ít được không?"
Cố Nghịch khựng lại, nhanh chóng trấn tĩnh: "Mai đưa cho cậu, meme của tôi nhiều quá, cần phải sắp xếp lại."
Bạch Phó Tinh tuy không hiểu nhưng nghe chừng có vẻ rất lợi hại, liền nghiêm túc gật đầu.
Cố Nghịch đối diện với ánh mắt sùng bái của cậu, cảm thấy rất hưởng thụ, bình tĩnh hỏi: "Cậu thích loại meme kiểu gì?"
Bạch Phó Tinh mong chờ: "Tui thích meme thỏ uy phong, anh có không?"
Cố Nghịch thản nhiên: "Có."
Thế là anh bắt đầu thức trắng đêm để thu thập meme.
Cố Nghịch ở trong thư phòng, kiên nhẫn học cách tự làm meme.
Bạch Phó Tinh thấy đèn thư phòng cứ sáng mãi, liền ôm gối ôm, thò cái đầu ra từ cửa: "Sao anh còn chưa ngủ? Đang xem cái gì thế?"
Cố Nghịch bình tĩnh thoát khỏi trang hướng dẫn làm meme, thản nhiên đáp: "Kịch bản."
Bạch Phó Tinh đi tới, ngồi xuống đối diện anh, chống cằm: "Muộn lắm rồi, anh không về phòng ngủ sao?"
Cố Nghịch nhìn màn hình máy tính, bình tĩnh nói: "Xem nốt đoạn này."
Bạch Phó Tinh ghé sát lại, định nhìn vào màn hình máy tính một cái.
Cố Nghịch nhanh tay gập máy lại.
Bạch Phó Tinh nghi ngờ nhìn anh: "Lén lén lút lút."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh tùy ý cầm lấy một cuốn sách: "Anh có thấy buồn chán không? Có cần tui ngồi đây với anh không?"
Cố Nghịch lập tức đáp: "Không cần."
"Ồ, không cần thì thôi," Bạch Phó Tinh đứng dậy, ôm gối đi ra ngoài, "Anh mau về phòng ngủ đi, đừng thức khuya quá."
Cố Nghịch mở máy tính ra, thở phào một cái, mặt không cảm xúc bắt đầu tạo một layer mới trên phần mềm.
... Anh vừa mới học đến bước này, để làm ra một cái meme hoàn chỉnh chắc còn lâu lắm.
Ngày hôm sau, Bạch Phó Tinh vừa ngủ dậy đã bị oanh tạc bởi một đống meme trên WeChat, cậu mang theo niềm vui thu hoạch bắt đầu lưu lại từng cái.
Trên bàn ăn, Bạch Phó Tinh sùng bái vô cùng, híp mắt cười: "Cảm ơn anh nha."
Cố Nghịch với hai quầng thâm nhạt dưới mắt, bình tĩnh uống cà phê, thản nhiên đón nhận sự sùng bái của người ta.
Tin nhắn của Cố Phong gửi tới: [Lúc nào rảnh qua đây chơi nhé]
Cầu Bông Đại Tổng Công: [Được ạ]
Bạch Phó Tinh quyết rửa hận, gửi qua một cái meme: [Thỏ uy phong.jpg]
Cố Phong khen: [Meme đáng yêu thật đấy.]
Bạch Phó Tinh nhịn không được khoe khoang: [Cố Nghịch cho tui đó.]
Cố Phong từ từ gửi lại: [?]
Cầu Bông Đại Tổng Công: [Anh ấy có nhiều meme lắm luôn.]
Cố Phong: [???]
Cái loại người như tên đó mà lại có meme á?
*
Buổi tối khi đi ngủ, Bạch Phó Tinh lại mơ thấy Cố Nghịch, trong đầu mơ màng nhớ đến kỳ phát tình thất thường của mình, cậu lắc lắc đầu.
Trước đây cậu từng đọc qua mấy thứ tương tự trong "Bách khoa toàn thư yêu quái", kỳ phát tình thường có yếu tố kích thích, cậu không thấy cuộc sống có gì biến động nên cũng chẳng để tâm.
Bạch Phó Tinh vẫn như mấy ngày trước, xoay người một cái, tiếp tục ôm chăn ngủ.
Không ngờ nửa đêm đột nhiên giật mình tỉnh giấc, cả người nóng ran.
Đầu óc cậu choáng váng, ý thức mỏng manh, cả cơ thể và đại não đều không khống chế được, chỉ biết mình đang khát khao Cố Nghịch một cách mãnh liệt, liền lần theo mùi hương chạy thẳng sang phòng anh.
Cố Nghịch mở mắt, nhận ra hơi thở quen thuộc, giơ tay xoa xoa đầu người bên cạnh giường: "Sao đột nhiên lại qua đây?"
Bạch Phó Tinh lập tức nhào vào lòng anh.
Cố Nghịch ngẩn ra, ngón tay chạm vào gò má cậu thấy rất nóng, anh nhíu mày, bật đèn đầu giường lên.
Đuôi mắt Bạch Phó Tinh đỏ ửng, giọng mềm nhũn: "Cố Nghịch."
Cố Nghịch nhẹ giọng hỏi: "Trong người thấy không khỏe sao?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, chóp mũi cứ cọ tới cọ lui trên hõm cổ anh, cảm giác bồn chồn rạo rực có chút dịu đi.
Trong nhà không có rượu, trên người cậu cũng không có mùi rượu. Cố Nghịch khẽ dỗ dành: "Dậy đi đã, tôi đi lấy nhiệt kế."
Bạch Phó Tinh nếm được chút "ngọt ngào", cảm giác khó chịu đã giảm bớt, dĩ nhiên không nỡ để anh đi, cậu ôm chặt lấy anh, giọng nói mang theo chút nghẹt mũi: "Anh đừng đi mà."
Nói rồi, cậu không đợi thêm được nữa mà đá văng đôi dép, lao tới ôm chặt lấy cổ Cố Nghịch.
Cố Nghịch sững người.
Quần áo trên người Bạch Phó Tinh xộc xệch, nửa mặc nửa rơi, cậu đè lên người Cố Nghịch, chóp mũi khẽ cọ vào chóp mũi anh.
Cảm nhận được hơi thở ở ngay sát sàn sạt, cậu mới thấy dễ chịu hơn một chút.
"Cố Nghịch." Giọng cậu nói năng mềm nhũn, cứ luôn mồm kêu nóng, trong mắt phủ một lớp sương nước mông lung.
Cố Nghịch bình tĩnh bảo: "Buông ra trước đã, tôi đi lấy túi đá cho cậu."
Bạch Phó Tinh nói: "Tui không có bệnh." Thế rồi cậu cởi phăng quần áo, trần trụi chui tọt vào lòng Cố Nghịch.
Cố Nghịch khựng lại, trầm giọng: "Mặc quần áo vào."
Bạch Phó Tinh cọ cọ vào người anh, trong cơn khát khao mãnh liệt mà nói năng lộn xộn: "Tui muốn ngủ với anh, làm mấy chuyện xấu xa, hy vọng anh có thể đồng ý với tui."
Tai Cố Nghịch đỏ rực, anh nén giọng: "Đừng nói lung tung."
Bạch Phó Tinh bắt đầu cởi áo anh.
Cố Nghịch giữ chặt tay cậu, giọng điệu nghiêm khắc hơn trước: "Bạch Phó Tinh."
Bạch Phó Tinh uỷ khuất vô cùng, giọng nũng nịu: "Anh còn là Cố Nghịch không hả? Cố Nghịch thương tui lắm mà."
Yết hầu Cố Nghịch chuyển động, anh khẽ chạm vào trán cậu: "Sao người cậu lại nóng thế này?"
"Tại vì tui muốn ngủ với anh đó." Bạch Phó Tinh lén lút kéo áo anh.
... Cố Nghịch giữ tay cậu lại, chạm phải cánh tay trơn láng, rồi sực nhớ ra cả người cậu lúc này đều đang trần như nhộng.
Cố Nghịch đanh mặt: "Bạch Phó Tinh, đừng quậy."
Bạch Phó Tinh đã tự động bỏ ngoài tai lời từ chối của anh.
Hai người họ còn chưa xác định quan hệ yêu đương, tai Cố Nghịch đỏ ửng: "Thật không ra thể thống gì."
Bạch Phó Tinh ôm chầm lấy anh: "Anh cũng có thể không ra thể thống gì mà."
Cố Nghịch: "Cậu đang mạo phạm tôi đấy."
Bạch Phó Tinh dính người bảo: "Vậy thì mời anh cũng mạo phạm tui đi."
Cố Nghịch: "..."
"Bạch Phó Tinh," Cố Nghịch nhịn rồi lại nhịn, nặn ra được một câu: "Cậu lịch sự một chút đi."
Bạch Phó Tinh mơ màng đáp: "Trên giường là nơi để nói chuyện lịch sự sao?"
Cố Nghịch: "..."
Đầu óc Bạch Phó Tinh choáng váng, nhưng vẫn nhớ anh vừa bảo phải lịch sự, liền lầm bầm nhỏ giọng: "Chào anh, tui đã cởi hết quần áo rồi, mời anh cũng cởi hết quần áo ra đi, cảm ơn."
Cố Nghịch nhịn không nổi nữa: "Bạch Phó Tinh."
Bạch Phó Tinh: "Gọi ông xã đi."
Người trên thân không nặng, nhưng khổ nỗi cậu cứ ngọ nguậy lung tung, Cố Nghịch hít sâu một hơi.
Bạch Phó Tinh giờ đã hiểu hết rồi, cậu đưa tay sờ một cái, cảm nhận được Cố Nghịch khẽ động đậy: "Không được nhúc nhích."
Thế rồi cậu tiếp tục táy máy chân tay.
Bạch Phó Tinh: "Không được nhúc nhích -- á --"
Ánh mắt Cố Nghịch tối sầm lại, trực tiếp lật người đè cậu xuống.
Bạch Phó Tinh chỉ sợ hãi đúng một giây, sau đó vô cùng cuồng nhiệt mà gặm cắn cổ anh.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh co đầu gối lại.
Cố Nghịch sững người.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc bảo: "Anh xem, không lịch sự đúng là không tốt, nhưng mà sướng lắm, đúng không?"
Cậu lẩm bẩm: "Tay đâu, tay đưa xuống dưới, giúp tui đi."
Cố Nghịch cắn tai cậu: "Có muốn lấy thứ khác giúp cậu không?"
Nhịp thở của Bạch Phó Tinh loạn nhịp: "Dạ!"
Bạch Phó Tinh không tỉnh táo, nửa đêm chạy sang đây phát điên. Nhưng Cố Nghịch rất tỉnh táo, anh không làm được chuyện thừa nước đục thả câu. Anh khổ sở nhẫn nhịn, dung túng cho Bạch Phó Tinh dính lấy mình chạm vào lung tung.
Bạch Phó Tinh chủ động nắm lấy tay anh: "Ở đây nè."
Cố Nghịch: "..."
Đôi tai thỏ của cậu "xoạt" một cái ló ra, tay kia của Cố Nghịch vòng ra sau, vuốt ve chiếc đuôi tròn nhỏ xíu.
Bạch Phó Tinh hôn lên cằm anh, trong họng tràn ra những âm thanh ngọt ngào. Cậu thấy Cố Nghịch quá thụ động, làm cậu mệt chết đi được, uỷ khuất nói: "Đồ xấu xa, anh không thể nhiệt tình với tui hơn một chút được hả?"
Cố Nghịch hạ thấp giọng: "Cậu thích nhiệt tình à?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc: "Dạ, tui thích kiểu nóng bỏng hừng hực cơ, hy vọng anh ở trên giường sửa đổi một chút."
Yết hầu Cố Nghịch chuyển động, giọng trầm xuống: "Cậu đột nhiên thế này rất --" Anh mím môi nhìn gương mặt cậu: "Dù không biết tại sao cậu đột nhiên lại thế này, nhưng thế này là không tốt, phải cho tôi một danh phận."
Bạch Phó Tinh chỉ biết là rất thoải mái, liền ra vẻ "tra nam" đáp: "Ừm, cho anh, cái gì cũng cho anh hết."
Ánh mắt Cố Nghịch lay động, anh hôn nhẹ lên môi cậu, sau cùng còn khẽ cắn vào môi dưới của cậu một cái.
Sau khi Cố Nghịch giúp cậu giải quyết xong, Bạch Phó Tinh vung chân đá một cái, đẩy anh sang một bên rồi chìm vào giấc ngủ say.
Cố Nghịch lau sạch tay, nhìn cậu một lúc rồi kéo người lại ôm vào lòng.
Dưới ánh trăng mờ ảo, anh ngắm nhìn gương mặt Bạch Phó Tinh, còn bản thân thì cứ như người vừa bị "thất thân", khẽ cắn lên vành tai cậu một cái.
Cố Nghịch không tài nào ngủ tiếp được, tình trạng ở "chỗ nào đó" có hơi thê thảm, anh hôn lên má cậu.
Bạch Phó Tinh vô cùng thoả mãn, ngủ khò khò.
Dáng vẻ lúc ngủ của cậu rất ngoan, mái tóc đen mềm mại, lông mi dài và dày, sống mũi nhỏ nhắn tinh tế, đôi môi đỏ hồng.
Cố Nghịch hôn lên môi cậu một cái, đơn phương tuyên bố hai người đã ở bên nhau.
Nghĩ đến điều này, trong lòng Cố Nghịch dâng lên một niềm vui sướng mãnh liệt, anh khẽ hôn lên mặt cậu, ôm cậu thật chặt.
Tuy anh không biết yêu đương là thế nào, nhưng anh nhất định sẽ nỗ lực để trở thành một người bạn trai đủ tiêu chuẩn.
Cố Nghịch không ngủ được, trong bóng tối cứ nhớ lại mấy câu:
[Trên giường là nơi để nói chuyện lịch sự sao?]
[Không lịch sự đúng là không tốt, nhưng mà sướng lắm, đúng không?]
[Tui thích kiểu nóng bỏng hừng hực cơ, hy vọng anh ở trên giường sửa đổi một chút.]
...
Cố Nghịch ghé sát lại, hôn nhẹ lên làn môi cậu.
Dù những việc này hơi khó, nhưng anh nhất định sẽ cố gắng sửa đổi.
*
Bạch Phó Tinh đã có một giấc ngủ ngon nhất trong mấy ngày qua, ngủ một mạch đến tận một giờ chiều. Khi tỉnh dậy bên cạnh không có ai, cảm giác khó chịu trước đó đã biến sạch, tâm trạng cực kỳ sảng khoái, cậu thoải mái vươn vai một cái.
Bạch Phó Tinh cúi đầu, bộ đồ ngủ trên người đã được thay mới, quần áo sạch sẽ được xếp ngay ngắn ở đầu giường.
Cậu ngẩn người hai giây, từng thước phim của đêm qua bắt đầu tua lại trong đầu, khiến cậu cảm thấy cả người đều không ổn rồi.
Đêm qua cậu điên rồi sao!
Rốt cuộc cậu đã làm gì với Cố Nghịch vậy nè!
Bạch Phó Tinh hoàn toàn tỉnh táo, kinh hoàng trước sự dày dạn da mặt của chính mình.
Cậu nhớ đêm qua Cố Nghịch đã kiên trì từ chối cậu như thế nào, rồi chính cậu đã lột đồ người ta, khoa tay múa chân trên người người ta, còn ép người ta phải khoa tay múa chân lại với mình...
Điều trí mạng nhất là --
Cậu lại còn trơ tráo bắt Cố Nghịch giúp mình giải quyết!
Đầu óc Bạch Phó Tinh "oành" một cái như có gì đó nổ tung, mặt đỏ bừng lên.
Cố Nghịch không có ở nhà, chỉ để lại một tờ giấy nhỏ ở đầu giường cho cậu: [Hôm nay tôi sẽ về sớm.]
Phía sau còn vẽ một thứ màu đỏ không rõ là gì.
Bạch Phó Tinh phân tích một hồi, hình như là một con dao vấy máu.
Cậu chết lặng tại chỗ vì sợ.
Nhìn lại dòng chữ trên tờ giấy, cứ như thể đang nói: "Đợi tôi về sẽ thịt em".
Cố Nghịch hôm nay tâm trạng cả ngày đều rất tốt. Nghe nói mấy ngày tới trợ lý Tô xin nghỉ phép cưới, anh dự định để Bạch Phó Tinh thay thế một thời gian, như vậy có thể gặp cậu mỗi ngày để bồi dưỡng tình cảm.
Đêm qua hai người họ đã xác định quan hệ, hôm nay là ngày đầu tiên hai người chính thức bên nhau.
Sáng sớm Bạch Phó Tinh ngủ rất say, anh không nỡ đánh thức nên đã ở bên cậu rất lâu.
Vì có việc gấp thực sự phải đi, anh khẽ hôn lên trán cậu, để lại một tờ giấy nhỏ, cuối tờ giấy còn vô cùng nghiêm túc vẽ một trái tim đỏ thắm.
Đây là lần đầu tiên anh làm chuyện này, cũng không biết lúc cậu dậy nhìn thấy sẽ có phản ứng gì.
Khóe môi Cố Nghịch khẽ cong lên, anh cảm thấy rất mãn nguyện với mọi thứ hiện tại.
Buổi chiều, xử lý xong công việc là Cố Nghịch vội vàng chạy về ngay.
"Bạch Phó Tinh." Anh khẽ gọi.
Chẳng lẽ vẫn chưa dậy? Cố Nghịch đẩy cửa bước vào, trong phòng trống không. Tờ giấy nhỏ của anh vẫn nằm ở đầu giường, nhưng mặt sau tờ giấy lại viết năm chữ lớn đầy bi thương: [Đêm qua xin lỗi anh.]
Bên cạnh còn đè lên mấy tờ mười tệ, nhìn là biết toàn bộ số tiền Bạch Phó Tinh có trên người.
Cố Nghịch: "..."
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.