Cố Nghịch nói: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi thấy nó đã-"
Nhất kiến chung tình sao? Bạch Phó Tinh lén nhìn anh.
Cố Nghịch nhếch môi: "Kinh ngạc vì một cục bông thiên hạ vô song (Kinh vi thiên cầu)."
Bạch Phó Tinh: "?"
Bạch Phó Tinh tức đến mức tai thỏ suýt thì lộ ra, theo thói quen cũ, cậu giơ tay định đánh vào đầu anh.
Và thế là đánh trúng thật.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh vội vàng xoa xoa đầu anh: "Xin lỗi nha, có đau không?"
Sao anh ấy lại không tránh nhỉ?
Cố Nghịch cảm nhận được cậu đang quan tâm mình, lòng khẽ xao động, dịu giọng: "Không đau."
Bạch Phó Tinh yên tâm buông tay.
Website TruyenLau.com
Cố Nghịch: "... Nhưng mà cái cú đánh này ngấm hơi lâu, giờ mới bắt đầu thấy đau đây."
Bạch Phó Tinh lập tức ghé sát lại, nhẹ nhàng thổi thổi vào chỗ đó cho anh.
Cậu quên mất giờ mình đã là hình người, chỉ cần giơ tay là chạm tới đầu Cố Nghịch rồi. Hồi còn làm thỏ, cậu phải nhảy tót lên vai anh, cố sức vươn dài móng vuốt mới chạm tới được.
TruyenLau
Lúc đó cậu thấy Cố Nghịch siêu to khổng lồ.
Bây giờ tầm nhìn thay đổi, đột nhiên thấy Cố Nghịch cũng thường thôi.
Không to lắm. Thậm chí còn hơi... nhỏ.
TruyenLau.com
Không khí đang lúc tốt đẹp, Cố Nghịch thấy cậu cứ ngẩn ngơ thì buồn cười hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc đáp: "Tui cảm thấy anh không có to như tui tưởng."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh híp mắt cười: "Thậm chí còn có chút xíu xiu hà - Ơ ơ, anh đừng có đi mà -"
*
Bạch Phó Tinh ở nhà một mình, lôi từ một trong những "kho báu nhỏ" của mình ra một túi thịt khô, xé ra rồi thỏa mãn chén sạch.
Đột nhiên, cửa chính phát ra tiếng động.
Sao hôm nay về sớm thế nhỉ? Bạch Phó Tinh lập tức chạy ra xem, nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt.
Hắn ta vừa vui vẻ ngâm nga hát vừa đóng cửa, còn đắc ý đung đưa chùm chìa khóa trong tay.
Tên trộm này ngang ngược thật đấy. Bạch Phó Tinh vớ ngay một cây gậy lớn, rón rén tiếp cận từ phía sau, đang định quất xuống.
Hắn ta đột ngột quay người lại, bị dọa cho nhảy dựng lên: "Mẹ ơi! Cậu là ai - Á! Cứu mạng với -"
Một lúc sau, tên nọ chui tọt xuống gầm bàn, vừa run vừa mắng mỏ: "Tôi cảnh cáo cậu nhé, thân phận tôi cao quý lắm đó, cẩn thận tôi gọi bảo vệ bắt cậu bây giờ!!!"
Bạch Phó Tinh ngồi xổm xuống, lấy gậy gõ "cộc cộc" xuống sàn nhà, đanh mặt lại: "Ra đây."
Hắn ta trong tình cảnh gà bay chó sủa thế này mà vẫn không quên đánh giá cậu, kinh hãi thốt lên: "Trời đất ơi, cậu không lẽ là 'tiểu bạch kiểm' mà Cố Nghịch bao nuôi đấy chứ?! Đạo đức suy đồi, ngay cả Cố Nghịch mà cũng bao nuôi trai bao sao!"
Bạch Phó Tinh nghe hắn nhắc đến Cố Nghịch, cảnh giác hỏi: "Anh là ai?"
Hắn ta buột miệng: "Tôi là anh trai cậu!"
Bạch Phó Tinh lấy gậy chỉ thẳng vào mặt hắn, gõ "đùng đùng" xuống đất để cảnh cáo.
Hắn ta sợ đến mức sắp khóc nhè, rụt người vào sâu hơn: "Mẹ kiếp! Cố Nghịch tìm đâu ra cái loại tiểu bạch kiểm hung dữ thế này không biết!"
Bạch Phó Tinh hỏi: "Chìa khóa ở đâu anh có?"
Tên nọ thu mình dưới gầm bàn, bắt đầu mặc cả: "Cậu phải nói cho tôi biết cậu là gì của Cố Nghịch đã! Hai người tiến triển đến bước nào rồi?"
Bạch Phó Tinh nhíu mày: "Tiến triển gì cơ?"
Hắn ta máu bát quái nổi lên: "Em trai này, em đã thành niên chưa? Em tự nguyện đi theo Cố Nghịch à? Cố Nghịch có ép buộc em không - á -"
Bạch Phó Tinh không nói hai lời, dùng gậy khều hắn ra, dứt khoát lấy một dải vải bịt miệng hắn lại.
Hắn ta: "Ưm ưm ưm."
Bạch Phó Tinh lấy một chiếc ghế nhỏ đặt ở góc phòng, gõ gậy "đùng đùng" hai cái xuống đất, hăm dọa: "Ngồi đây, cấm chạy."
Chẳng mấy chốc, cửa phát ra tiếng động, Cố Nghịch đã về.
Bạch Phó Tinh lập tức đứng nghiêm chỉnh, chỉ tay về phía "tên trộm" trong góc, vừa ngại ngùng vừa như muốn lập công: "Cố Nghịch, tui vừa bắt được một tên trộm này."
Cố Nghịch nhìn theo ngón tay cậu, rồi đứng hình mất hai giây.
Tên trộm bị bắt: "Ưm ưm ưm."
Cố Nghịch: "..."
"Bắt tốt lắm," Cố Nghịch quay sang nhìn cậu, nhạt giọng hỏi, "Có bị thương chỗ nào không?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu.
Tên trộm: "..."
Cố Nghịch bước tới, nhìn người đang sống không bằng chết kia, chào một câu: "Đã lâu không gặp, Cố Phong."
Cố Phong? Bạch Phó Tinh sững sờ.
Cố Nghịch cởi trói cho người kia.
Cố Phong hậm hực giẫm mạnh lên dải vải cho bõ tức, rồi đứng thẳng dậy một cách nghiêm túc, đứng đón ánh sáng để làm màu: "Chính xác, là tôi, tôi chính là người nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu-"
Cố Nghịch cắt ngang lời hắn, mặt không cảm xúc: "Anh ta là anh trai tôi."
Bạch Phó Tinh vội vàng xin lỗi: "Lúc nãy tui xin lỗi nha."
Màn giới thiệu bản thân đầy hào nhoáng của Cố Phong bị bốn chữ này đánh gãy nhẹ bẫng, hắn tức giận: "Quá đáng lắm! Dám đối xử như thế với người lớn tuổi hơn mình sao, tôi sẽ phong sát tất cả các người!"
Cố Nghịch hạ thấp giọng nói với cậu: "Anh ta tính tình hẹp hòi, thích mượn gió bẻ măng, không cần bận tâm đâu."
Bạch Phó Tinh gật gật đầu.
Cố Phong tiến lại gần Bạch Phó Tinh, giận đùng đùng: "Hai người có quan hệ gì?"
Cố Nghịch chắn trước mặt Bạch Phó Tinh: "Đừng dọa cậu ấy."
Cố Phong: "?"
Bênh nhau dữ vậy sao?
Vả lại, người bị dọa chẳng phải là tôi à?
Bạch Phó Tinh cúi đầu, áy náy xin lỗi lần nữa: "Lúc nãy tui xin lỗi."
Cố Phong chất vấn: "Tôi và Cố Nghịch trông không giống nhau sao?"
... Bạch Phó Tinh ngước nhìn hắn vài cái.
Thực ra nhìn kỹ thì có vài phần tương đồng, nhưng khí chất hoàn toàn trái ngược, dẫn đến cảm giác mang lại cũng khác hẳn.
Cố Phong hỏi: "Cậu và em trai tôi có quan hệ gì?"
Bạch Phó Tinh: "Chẳng có quan hệ gì hết."
Cố Phong vặn hỏi: "Không có quan hệ gì mà cậu lại ở trong nhà nó?"
Bạch Phó Tinh không biết trả lời thế nào, Cố Nghịch trực tiếp nắm lấy cánh tay cậu kéo về sau lưng bảo vệ: "Cậu vào phòng trước đi, không cần nói chuyện với anh ta."
Vào phòng? Cố Phong thính như radar: "Hai đứa ngủ chung phòng?"
Cố Nghịch nhìn hắn chằm chằm.
Cố Phong trừng mắt nhìn lại: "Cậu nhìn kiểu gì đấy? Chú ý vai vế chút đi."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch cảm thấy mệt mỏi, nhạt giọng hỏi: "Thế lần này khi nào anh định về?"
Cố Phong: "Anh sẽ ở lại đây hai ngày."
Cố Nghịch vặn hỏi rất chặt chẽ: "Hai ngày là con số ước lệ phải không?"
Cố Phong giơ hai ngón tay ra, nhấn mạnh từng chữ: "Hai ngày, số thực."
Cố Nghịch: "Ồ, vậy thì tốt."
... Cố Phong dọn vào phòng khách, trong lòng thầm mắng chửi không ngớt: Đối xử với người già thế này là có báo ứng đó!
Bạch Phó Tinh đi vào phòng ngủ, Cố Nghịch cũng theo vào phòng cậu. Hành động đường hoàng chính chính này khiến Cố Phong kinh ngạc đến ngây người, máu bát quái nổi lên, anh ta áp sát tai vào cửa nghe lén, nhưng vì cách âm quá tốt nên chẳng nghe thấy gì.
Anh ta vẫn kiên trì bám trụ.
Trong phòng, Cố Nghịch nói: "Không cần sợ anh ta, tuy hơi ồn ào một chút nhưng không có ác ý đâu."
Bạch Phó Tinh gật đầu, vẫn thấy hơi áy náy: "Hôm nay tui bắt nạt nhầm người rồi, giờ phải làm sao đây?"
Cố Nghịch buồn cười: "Không sao cả."
Bạch Phó Tinh thực sự thấy không yên lòng, cậu rúc sâu vào trong chăn, chỉ để lộ mỗi cái đầu nhỏ trông rất buồn bã ra ngoài.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng, nhạt giọng gợi ý: "Nếu thực sự cảm thấy không yên lòng, thì bù đắp cho em trai anh ta cũng được vậy."
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt: "Bù đắp thế nào?"
"Thế nào cũng được," Cố Nghịch nghiêm mặt, "Nhưng nói trước nhé, tôi là người khá khó tính đấy."
Bạch Phó Tinh thò tay ra khỏi chăn, nắm lấy tay anh, rồi áp đầu vào tay anh khẽ cọ cọ.
Trái tim Cố Nghịch như muốn tan chảy ngay lập tức.
Cậu cứ thế cọ qua cọ lại trên tay anh, chân thành hỏi: "Thế này có được không?"
Cố Nghịch cố giữ vẻ rạch ròi, kiêu kỳ: "Ừm."
Bạch Phó Tinh lại cọ thêm mấy cái nữa, đôi mắt cong tít cười nhìn anh chằm chằm.
Cố Nghịch: "Tắt đèn nhé."
Bạch Phó Tinh vội vàng rụt người vào, đắp chăn thật kỹ, dùng chân đè lên góc chăn: "Xong rồi ạ."
Cố Nghịch giúp cậu tắt đèn ngủ, trong bóng tối, khóe môi anh khẽ nhếch lên.
Bạch Phó Tinh cảm thấy lòng mình ngứa ngáy, nghiêm túc nói: "Sao anh lại tốt như thế chứ?"
Cố Nghịch cúi người xuống: "Vậy tìm thấy thỏ chưa?"
... Bạch Phó Tinh lập tức kéo chăn trùm kín mít lấy mình.
Cố Nghịch nhịn cười, khẽ kéo kéo chăn của cậu. Người trong chăn phát ra giọng nói lí nhí: "Suốt ngày chỉ biết có thỏ, người không biết lại tưởng anh thích nó thật đấy."
Cố Nghịch không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng gãi gãi vào lớp chăn đang phồng lên.
Bạch Phó Tinh bịt kín người trong chăn, một lúc sau, cậu nghe thấy bên ngoài có tiếng đáp khẽ: "Ừm."
Ừm? Bạch Phó Tinh ngẩn ra, vẫn chưa kịp hiểu ý anh là gì.
Cố Nghịch đóng cửa phòng lại, vừa quay đầu đã đụng ngay phải Cố Phong đang lén lút như ăn trộm.
Cố Phong hùng hồn chỉ tay vào anh: "Nói mau, rốt cuộc hai đứa có quan hệ gì? Đừng có giấu giếm người lớn tuổi."
Cố Nghịch bình tĩnh bước đi: "Chỉ là dỗ cậu ấy ngủ thôi."
Cố Phong bám đuôi sau lưng: "Thế sao chú không dỗ người anh trai già nua này ngủ hả?"
... Cố Nghịch chẳng thèm để ý đến anh ta, đi đến cửa phòng mình rồi dừng bước.
Cố Phong đau lòng nhức óc: "Em trai, chú thay đổi rồi, anh chưa từng thấy chú đối xử với ai như vậy cả."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch lấy lại bình tĩnh, mở lời: "Đúng rồi, cậu ấy vì chuyện hôm nay mà cảm thấy rất áy náy-"
Trái tim Cố Phong lập tức mềm nhũn, đáp luôn: "Không sao không sao, bé cưng của anh ngoan thật đấy."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đóng sầm cửa lại, nhốt anh trai mình ở bên ngoài.
Cố Phong: "..."
Sáng hôm sau, Cố Nghịch làm bữa sáng cho ba người. Bạch Phó Tinh đứng bên cạnh giúp một tay, cậu phết mứt trái cây lên bánh rồi đặt ra bàn.
Cố Phong vẫn chưa ngủ dậy.
Bạch Phó Tinh hỏi: "Có cần gọi anh ấy dậy không anh?"
"Không cần," Cố Nghịch đẩy ly nước về phía cậu, "Hôm nay cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi, đừng bận tâm đến anh ta."
Bạch Phó Tinh gật đầu: "Vâng ạ."
Cố Phong ngủ đến tận hơn mười một giờ trưa mới tỉnh. Anh ta lờ đờ đi rửa mặt đánh răng, vác đôi mắt thâm quầng bước ra ngoài. Thấy trên bàn có bánh sandwich, Cố Phong cầm lên ngoạm một miếng: "A, ngon quá! Đã lâu rồi không được ăn sáng tử tế thế này."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Phong vừa ăn ngồm ngoàm vừa tung chiêu rung cây nhát khỉ: "Tối qua hai đứa làm gì anh biết hết rồi nhé."
Bạch Phó Tinh dễ trêu hơn Cố Nghịch nhiều, vành tai cậu đỏ rực lên, lí nhí đáp: "Có làm gì đâu ạ."
Cố Phong nhìn chằm chằm cậu: "Thật sự không có gì?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, sau đó nói: "Chuyện ngày hôm qua, em xin lỗi anh nhé."
Cố Phong vốn định nói không sao đâu, nhưng lời đến cửa miệng lại nhanh trí xoay chuyển: "Thế em nói cho anh biết, em và Cố Nghịch có quan hệ gì? Tiến triển đến đâu rồi?"
Bạch Phó Tinh: "Chẳng có quan hệ gì ạ, em chỉ ở đây làm thuê thôi."
Cố Phong: "..."
Cố Phong suy nghĩ một chút, uống một ngụm nước trái cây thật lớn: "Cũng đúng, anh đã bảo cái thằng nhóc kia làm sao mà tự nhiên biết yêu được chứ. Thôi được rồi, anh tha lỗi cho em đấy."
Anh ta vừa ăn vừa rủ rê: "Lát nữa có muốn đi chơi với anh không? Vui lắm đó."
Bạch Phó Tinh tò mò: "Đi đâu hả anh?"
Cố Phong tỏ vẻ thần bí: "Đến nơi rồi em sẽ biết."
Quán bar đèn màu rực rỡ, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Đại ông chủ đột ngột ghé thăm, nhân viên quầy bar phục vụ cực kỳ cung kính, đối với cả Bạch Phó Tinh cũng rất khách khí.
Lần này Bạch Phó Tinh đã không còn quá nhạy cảm với mùi rượu nữa, không đến mức vừa ngửi đã lăn đùng ra xỉu.
Cố Phong thả lỏng người tựa vào quầy bar, bắt chuyện với cậu: "Em thích Cố Nghịch đúng không?"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Không có ạ."
"Tốt nhất là không có," Cố Phong bắt đầu nói xấu: "Em có biết thằng Cố Nghịch nó phản nhân tính đến mức nào không?"
Anh ta kể cho Bạch Phó Tinh nghe vài mẩu "lịch sử đen" của em trai mình: "Em có thấy người đó cực kỳ khô khan, không hiểu phong tình chút nào không? Thật ra từ hồi đi học nó đã thế rồi, người ta đến xin phương thức liên lạc, nó lại bảo nó không có nhu cầu mua đồ."
Bạch Phó Tinh: "..."
"Hồi đó nó là nam thần nổi tiếng toàn trường, 'diệt sạch' cả nam lẫn nữ, đến nỗi học sinh trường khác cũng lặn lội chạy sang chỉ để nhìn nó một cái."
"Nhưng thư tình trong ngăn bàn nó chưa bao giờ thèm mở ra xem lấy một lần," Cố Phong lắc đầu, nhắc đến là thấy đau lòng nhức óc, "Sau khi anh tìm cách hỏi khéo, nó im lặng mất hai giây rồi bảo nó không rảnh làm mấy trò vô bổ đó."
Cố Phong chống cằm, uể oải quan sát dòng người qua lại, tiếp tục kể: "Phó Tri Cẩn hồi trung học tập tành quay phim, kéo Cố Nghịch qua cứu bồ, sau này vì muốn trải nghiệm cái gọi là 'thế giới nội tâm phong phú của chúng sinh' mà nó mới bước chân vào con đường này đấy."
"Em trai người ta thì vừa mềm mỏng vừa đáng yêu, còn em trai mình từ nhỏ đã lạnh như tảng băng," Cố Phong lấy ra hai chai rượu, cảm thán: "Nó cực kỳ tự kỷ luật, sống thanh đạm khắt khe, còn về chuyện tình cảm thì hoàn toàn mù tịt..."
Thôi xong, kiểu người như vậy làm sao có thể thích mình cơ chứ? Ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng Bạch Phó Tinh phút chốc bị dập tắt ngóm.
Cố Phong lại nói: "Nhưng mà A Nghịch đối xử với em khá đặc biệt đấy, hôm qua anh nhìn cái là ra ngay."
Bạch Phó Tinh cúi gầm mặt: "Không có đâu ạ, anh ấy chỉ là người tốt thôi."
"Thôi, không nói chuyện đó nữa," Cố Phong đặt chai rượu đã mở sẵn trước mặt cậu: "Uống với anh một ly."
Bạch Phó Tinh lắc đầu nguầy nguậy, không được uống, cậu đã từng ấn dấu vuốt cam đoan trên giấy rồi.
Cố Phong như đi guốc trong bụng cậu, cười bảo: "Nghe lời nó thế làm gì? Nó mà đuổi việc em thì cứ sang chỗ anh."
Cuối cùng Cố Phong cũng không lay chuyển được cậu, đành gọi cho cậu một chai sữa, còn dặn nhân viên quầy bar hâm nóng lên.
Cố Phong thuộc tuýp người giao thiệp rộng, rất nhanh đã bắt gặp người quen. Mắt anh ta sáng lên, quay sang bảo Bạch Phó Tinh: "Tiểu Bạch, anh thấy người quen rồi, qua chào hỏi vài câu nhé, em cứ tự chơi một mình đi."
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Anh ta vừa đi được một lát, đã có kẻ tiến đến bắt chuyện với Bạch Phó Tinh. Hắn ngồi xuống cạnh cậu, nhìn đến mức mắt sắp dại ra: "Chào em, bé đáng yêu."
Bạch Phó Tinh căng thẳng: "Chào."
Hắn ta cợt nhả: "Bé đáng yêu thật lễ phép, anh cực kỳ thích kiểu người như em đấy."
Bạch Phó Tinh lùi lại một chút, giữ khoảng cách với hắn.
Hắn hỏi: "Có bạn gái chưa em?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu.
Hắn lại hỏi: "Thế có bạn trai chưa?"
Bạch Phó Tinh vẫn lắc đầu.
Hắn ta nói: "Có hứng thú yêu đương với anh không? Anh giàu lắm đấy."
Bạch Phó Tinh lập tức đáp: "Tui có người mình thích rồi."
Kẻ đó cười xấu xa, nhướng mày: "Thế có ngại có thêm một người nữa không? Em đáng yêu thế này, bắt cá nhiều tay cũng chẳng quá đáng đâu."
Bạch Phó Tinh lắc đầu: "Không á."
Vẻ ngoài của cậu hoàn toàn lạc lõng giữa chốn đèn hồng rượu lục này, càng khiến người ta ngứa ngáy con mắt.
"Sao em lại đáng yêu thế nhỉ?" Hắn gọi một ly rượu đưa qua: "Mời em một ly."
Bạch Phó Tinh lắc đầu, ngồi yên tại chỗ đợi Cố Phong quay lại.
Hắn ta hơi nghiêng ly rượu, khẽ lắc nhẹ, chất lỏng màu đỏ sóng sánh trên thành ly: "Ngon lắm đấy, em nhìn màu sắc đẹp chưa kìa."
Bạch Phó Tinh: "Tui không uống rượu."
Hắn hỏi: "Thế em đang uống cái gì đấy?"
Bạch Phó Tinh: "Sữa."
Hắn ta ngẩn người mất hai giây rồi bật cười thành tiếng: "Trời ơi sao lại có người dễ thương thế này? Đi bar mà lại uống sữa."
Hắn bắt đầu dụ dỗ: "Mỹ nhân nhỏ à, bên này đông người quá, chúng mình qua chỗ kia nói chuyện được không?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu, đưa mắt tìm kiếm xung quanh, thấy Cố Phong vẫn đang mải mê nói chuyện với bạn bè.
Kẻ kia làm màu đưa ra một vật: "Đây là danh thiếp của anh, tìm hiểu chút đi."
Bạch Phó Tinh tò mò cúi đầu nhìn, thấy một danh sách dài dằng dặc các học hàm học vị, chức danh.
Hắn ta khoe khoang: "Đa số người trong giới giải trí đều có quan hệ cá nhân rất tốt với anh. Những vị đại gia mà em có nằm mơ cũng không thấy được thì anh gặp hằng ngày. Nhiều quá anh chẳng liệt kê hết được."
Bạch Phó Tinh: "..."
Hắn ám chỉ: "Nếu em có ý định phát triển theo hướng này, thì quen biết anh, tài nguyên sẽ không phải lo gì cả, hiểu chưa? Biết bao tiểu minh tinh đều khao khát được leo lên giường của anh đấy."
Bạch Phó Tinh phóng tầm mắt vượt qua hắn ta, nhìn thấy Cố Phong đã đi cùng bạn đến chỗ khác.
Hắn nghiêng đầu chắn ngang tầm nhìn của cậu: "Sao nào? Giờ đã thấy hâm mộ anh chút nào chưa?"
... Bạch Phó Tinh nhìn gã như nhìn một tên ngốc.
Hắn khẽ ho một tiếng, chỉnh đốn lại vẻ mặt cho có vẻ nghiêm trọng: "Mấy ngôi sao hạng A đều mong chờ được hợp tác với công ty chúng anh, ngay cả vị Ảnh đế kín tiếng kia cũng không ngoại lệ."
Hắn dừng lại một chút, sau khi chắc chắn đã khiến cậu tò mò đến đỉnh điểm mới chốt hạ: "Đúng thế, người anh đang nói chính là Cố Nghịch."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh hỏi một câu: "Anh quen Cố Nghịch à?"
Gã nọ thầm nghĩ quả nhiên đã cắn câu, đắc ý tự đắc: "Phải rồi, anh và Ảnh đế Cố thân nhau lắm, nếu em hứng thú, chúng ta có thể qua bên kia tâm sự kỹ hơn."
* Cố Nghịch về nhà không thấy Bạch Phó Tinh, gọi điện không ai bắt máy. Cố Phong cũng không có nhà, anh liền gọi cho Cố Phong.
Cố Phong nghe máy: "Cái gì? Bạch Phó Tinh hả - Đúng, đang ở chỗ anh, tụi anh chơi vui lắm! Cậu ấy đang ở cạnh anh mà, ủa? Người đâu rồi - Chú xem cái trí nhớ của anh này, cậu ấy đang ở quầy bar đợi anh!"
Đầu dây bên kia âm thanh hỗn loạn, Cố Nghịch nhíu mày: "Hai người đang ở đâu?"
Cố Phong: "Quán bar."
Sắc mặt Cố Nghịch trầm xuống vài phần: "Gửi địa chỉ cho tôi."
Con yêu quái nhỏ kia ngây ngô khờ khạo, chẳng hiểu sự đời, vạn nhất bị người ta dụ dỗ bắt cóc -
Cậu lại không chạm được vào rượu, nếu đột nhiên mọc ra tai thỏ rồi bị người ta đưa vào viện nghiên cứu -
Trên đường lao đến đó, trong đầu Cố Nghịch lóe lên đủ loại khả năng tồi tệ, anh chưa bao giờ hoảng loạn đến thế.
* Trong một góc tối tăm, tên kia vẫn đang mải mê bốc phét, kể cho Bạch Phó Tinh nghe những chuyện bát quái thâm cung bí sử trong giới và lịch sử khởi nghiệp oanh liệt của mình.
Bạch Phó Tinh nghe mà chán đến tận cổ, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh quất, rồi vô tình chạm phải ánh mắt của một gã vạm vỡ.
Ánh mắt gã vạm vỡ kia dần chuyển sang kiểu "tán tỉnh cầu hôn".
Bạch Phó Tinh nghiêm túc lắc đầu: không được đâu.
Sau đó cậu nhìn gã vạm vỡ, lại nhìn sang kẻ bên cạnh mình, gật gật đầu: Nhưng người bên cạnh tui thì đang thiếu người đấy.
Ánh mắt gã vạm vỡ từ từ dời sang kẻ ngồi cạnh cậu, khựng lại một chút, rồi dần trở nên tình tứ chứa chan.
Bạch Phó Tinh trao cho gã một ánh mắt khích lệ.
Cuối cùng gã vạm vỡ cũng bước tới.
"Vậy mỹ nhân nhỏ ơi, em có ngại cùng anh vượt qua đêm xuân, dùng da thịt sưởi ấm cho nhau không?" Tên kia đưa ra lời mời gọi.
Bạch Phó Tinh đứng dậy.
"Em đi đâu -" Lời chưa dứt, gã vạm vỡ đã ngồi xuống bên cạnh.
Hắn thấy có kẻ cạnh tranh thì thầm chửi thề trong lòng, tám phần là định đến cướp người với mình rồi.
Hắn đành lùi một bước: "Người anh em, hay là chúng ta cùng nhau -" Rồi hắn chợt nhận ra người anh em kia cứ nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng nồng cháy.
Tên kia: "?"
Bạch Phó Tinh nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, vẫy vẫy tay: "Tui không làm phiền nữa, hai người chơi vui vẻ nha, chúc một đêm tốt lành."
Gã nọ lập tức đứng bật dậy: "Ấy đừng, em đi rồi thì anh biết 'đêm tốt lành' với ai-"
Lời còn chưa dứt, gã đã bị gã vạm vỡ ấn chặt xuống ghế "ép vào tường".
Bạch Phó Tinh suốt quãng đường đi ra ngoài đều cúi đầu nhịn cười, cuối cùng nhịn không nổi nữa: "Ha ha ha ha ha ha!"
Cậu ngồi bệt xuống bậc thềm ở cửa sau quán bar, ôm bụng cười đến mức hụt hơi, không ra hơi.
Bạch Phó Tinh bấm bấm điện thoại, định gọi cho Cố Nghịch một cuộc, kết quả màn hình không sáng. Cậu thử vỗ vỗ mấy cái vẫn không có phản ứng, chắc là hỏng rồi.
Bạch Phó Tinh vươn vai một cái, lại nhớ đến chuyện vừa rồi, cậu tì đầu lên đầu gối, bờ vai khẽ rung lên bần bật.
Cố Nghịch vừa lao tới nơi thì đập vào mắt là cảnh cậu đang "khóc".
Bờ vai rung động nhè nhẹ, không cần nghĩ cũng biết cậu đang cảm thấy tủi thân và bất lực đến nhường nào.
Cố Nghịch thầm thở dài một tiếng trong lòng, anh bước tới, kéo cậu vào lòng ôm chặt, trầm giọng dỗ dành: "Ngoan, không sao rồi, có tôi ở đây."
Bạch Phó Tinh: "?"
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.