Cục bông nhỏ vuốt ve đầu anh một cái, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm dành cho bệnh nhân bị "bất lực".
Cố Nghịch: "..."
Lúc ăn cơm, cục bông nhỏ đẩy bát cháo kê về phía anh.
Ăn cháo kê đi, bổ bao tử (dưỡng vị).
Cố Nghịch tự phiên dịch lại: Ăn cháo kê đi, bổ thận.
Cục bông nhỏ vẫy vuốt bổ sung thêm vài nét phía trước tờ giấy, nội dung trở thành: hao hao yang wei.
Cố Nghịch dùng trình độ phiên dịch cấp 10 của mình để dịch một cách đơn giản: Người đang yên đang lành sao lại... liệt dương thế này?
Cố Nghịch: "..."
*
Vài ngày sau là tiệc sinh nhật của Phó Tri Cẩn, khách mời góp mặt đều là những nhân vật có máu mặt. Những dịp như thế này rất dễ gặp được quý nhân, thế nên nam thanh nữ tú với diện mạo xinh đẹp đều đua nhau khoe sắc thắm.
Cục bông nhỏ ngoan ngoãn trốn trong lòng Cố Nghịch.
... Chính Cố Nghịch cũng chẳng hiểu tại sao mình lại mang cậu theo.
Ban đầu anh đã từ chối không dẫn thỏ con đi cùng.
Thế nhưng cục bông nhỏ cứ rúc vào lòng anh mà nũng nịu, lúc ngước mặt lên, trên đỉnh đầu còn có một chỏm lông xù dựng ngược lên trông ngơ ngác vô cùng.
Giây phút đó, Cố Nghịch chẳng còn giữ nổi nguyên tắc nào nữa hết.
Bữa tiệc lộng lẫy xa hoa, trong không khí vang vọng tiếng nhạc giao hưởng cổ điển, rất nhiều người tranh nhau nịnh nọt Phó Tri Cẩn.
Nhiều bánh kem quá! Đôi mắt cục bông nhỏ sáng rực lên.
Cố Nghịch lấy một ít bánh kem, ngồi ở một góc tối yên tĩnh, kiên nhẫn đút cho thỏ con từng chút một. TruyenLau.com
Chẳng mấy chốc, một thanh niên có gương mặt thanh tú đi tới: "Chỗ này có ai ngồi chưa ạ?"
Cố Nghịch ngước đầu lên.
Thanh niên kia sững người, kinh ngạc chào hỏi: "Đàn anh Cố Nghịch!" TruyenLau.com
Cố Nghịch bình thản nhìn cậu ta một cái, không quen.
Cục bông nhỏ rất có ý thức về nguy hiểm, cậu thò đầu ra, dùng vuốt ôm chặt lấy Cố Nghịch.
Đàn anh Cố Nghịch cái gì chứ!
Đừng có dùng chiêu đó.
Anh ấy là của tui! Website TruyenLau.com
Thanh niên kia mắt sáng lên: "Ở đâu ra con thỏ nhỏ thế này? Đáng yêu quá."
Cố Nghịch cảnh giác che chở cho con thỏ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tên này muốn cướp thỏ với mình.
Gương mặt Cố Nghịch không chút gợn sóng, thản nhiên hỏi: "Chúng ta quen nhau sao?"
Thanh niên ngượng ngùng gãi đầu: "Đàn anh đương nhiên là không quen em rồi, em chỉ là một trong số rất nhiều người ngưỡng mộ anh thôi."
Cố Nghịch: "..."
Ai cho phép ngươi ngưỡng mộ hả?
Anh ấy là của tui! Không thấy quan hệ của bọn tui đặc biệt tốt sao?
Cục bông nhỏ đến bánh kem cũng ăn không vô nữa, giận dữ nhìn tình địch.
Cố Nghịch thấy buồn cười, kiên nhẫn đưa bánh đến tận miệng cậu: "Ngọt lắm."
A. Cục bông nhỏ há to miệng.
Cố Nghịch nhịn cười.
Bầu không khí giữa hai người họ quá mức thân mật, người kia không tài nào chen vào được, đành gượng ép tìm chủ đề: "Thật khéo quá, em cũng rất thích thỏ."
Cố Nghịch nhìn cậu ta một cái, càng thêm khẳng định.
Tên này, tám phần mười là muốn cướp thỏ của mình.
Cố Nghịch không vui lấy tay che chắn kỹ càng, lúc nhìn lại cậu ta, ánh mắt đã lạnh lùng hơn nhiều.
Tại sao ai cũng dòm ngó cục bông nhà mình thế nhỉ?
Thanh niên vì muốn kéo gần khoảng cách với Cố Nghịch nên giơ tay định sờ con thỏ.
Cố Nghịch bất động thanh sắc hộ tống thỏ tránh đi: "Tôi biết cậu đang nghĩ gì."
Thanh niên đỏ mặt: "Đàn anh... thật ra có chút ngại... trước đây ở trường, thầy giáo giảng bài thường xuyên nhắc đến anh -"
Cố Nghịch ngắt lời: "Thỏ không thể cho cậu được."
Thanh niên: "?"
Cục bông nhỏ: "..."
Cái tên Cố Nghịch này!
Đến kẻ ngốc cũng nhìn ra là người ta đang nhắm vào anh mà?
Thanh niên nói: "Thật ra đàn anh luôn là thần tượng của em -"
Cố Nghịch lại ngắt lời, bình tĩnh nói: "Cho nên cậu muốn cướp thỏ của thần tượng mình à?"
Thanh niên: "..."
Cục bông nhỏ dùng vuốt đỡ trán.
Thanh niên kia tiếp tục: "Tiền bối thực sự rất ưu tú."
Nghe thấy chưa? Cố Nghịch xoa xoa đầu cục bông nhỏ, vậy nên đừng có đi theo cái tên mồm mép tép nhảy này.
Ưu tú thì sao chứ? Tui cũng ưu tú lắm mà. Cục bông nhỏ dùng vuốt ôm chặt lấy cổ tay Cố Nghịch, tính chiếm hữu cực cao.
Thanh niên khựng lại một chút, mỉm cười nói: "Có phải chú thỏ nhỏ đang nói gì không ạ?"
Cố Nghịch: "Nói rất kính trọng tôi."
Cục bông nhỏ: "..."
Thanh niên cảm thán: "Đàn anh và cục bông nhỏ thật là ăn ý."
Cố Nghịch rất đắc ý, nhưng miệng lại hỏi: "Thế sao?"
Không hề nhé! Cục bông nhỏ quay mông về phía Cố Nghịch.
Bởi vì thanh niên này vừa khen đàn anh vừa khen thỏ, nên cả người lẫn thỏ đều đối với cậu ta cực kỳ có địch ý.
Cục bông nhỏ để lại một dấu răng mờ mờ trên ngón tay Cố Nghịch để làm ký hiệu.
Anh ấy là của tui.
Cố Nghịch khẽ nhếch môi.
Thanh niên thăm dò: "Không biết đàn anh thích kiểu người như thế nào ạ?"
Cố Nghịch đáp: "Tròn tròn mập mập."
Thanh niên: "..."
Ám chỉ tui chứ gì! Cục bông nhỏ vô cùng tức giận, tóm lấy ngón tay anh, cắn một cái không nặng không nhẹ.
Cố Nghịch nhìn thỏ con, ánh mắt rõ ràng đang nói: Tôi có nói cậu đâu?
Cục bông nhỏ khựng lại, bình tĩnh xoa xoa dấu răng trên tay anh, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Có một cái "bóng đèn" siêu to khổng lồ ở đây khiến Cố Nghịch hơi không hài lòng, anh dứt khoát ngả bài luôn: "Tôi biết cậu muốn nói gì."
Thanh niên đỏ mặt nhìn anh, ý tứ ám chỉ rõ rệt: "Vậy tiền bối có muốn uống một ly không?"
"Không cần đâu," Cố Nghịch nói thẳng thừng, "Thích thỏ thì tự nuôi lấy một con."
Thanh niên: "?"
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Nhóc con không thích cậu, cậu không có cơ hội đâu."
Cục bông nhỏ vung tay múa chân.
Cái người này, có độc đúng không?
Cố Nghịch nắm chặt vuốt thỏ, chặn đứng đường đi của tình địch một cách nghiêm túc: "Đây là cách hằng ngày nhóc con bày tỏ tình yêu với tôi."
Cục bông nhỏ ngẩn ngơ.
Cậu dám đánh cược rằng, Cố Nghịch không hiểu phong tình đến mức này, tuyệt đối là chưa bao giờ yêu đương.
Cố Nghịch nhìn thanh niên kia, mắt lặng như tờ: "Cho nên sẽ không đi theo cậu đâu."
Cục bông nhỏ: "..."
Thanh niên ngớ người: "Đàn anh... cái đó..."
Cố Nghịch bảo vệ kỹ con thỏ.
Thanh niên: "..."
Cuối cùng thanh niên nọ lủi thủi rời đi.
Cục bông nhỏ kinh hãi trong lòng, không nhịn được mà nghi ngờ người như Cố Nghịch liệu đã bao giờ có một scandal tình ái tử tế nào chưa?
Sau khi người kia đi rồi, một người một thỏ mỗi bên một tâm tư, nhìn nhau một cái rồi đồng thời dời mắt đi.
Cái tên Cố Nghịch này, đi đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt. Người ta bắt chuyện với anh thế mà cũng không hiểu! May mà không hiểu, không thì phiền chết đi được. Cục bông nhỏ giận dỗi khoanh vuốt trước ngực.
Con yêu quái nhỏ này, đi đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, ai cũng tìm cách cướp thỏ với mình. May mà nó không biết nói, nếu không thì mình có bao nhiêu tình địch cơ chứ. Cố Nghịch bình thản liếc nhìn cậu.
Trên sofa cách đó không xa, một đôi nam nữ đang yêu đương thắm thiết, anh chàng tuôn lời đường mật: "Cục cưng à, anh yêu em, em muốn gì cũng được, kể cả hái sao trên trời xuống cho em anh cũng làm."
Cô gái nói: "Vậy em muốn ngôi sao trên trời."
Anh chàng ôm chầm lấy cô, nũng nịu đầy sến súa: "Hái được rồi nè."
Cô gái thẹn thùng: "Anh đáng ghét thật đấy."
... Cố Nghịch và cục bông nhỏ nhìn nhau một cái, đồng thời rùng mình một cái vì nổi da gà.
Sến súa quá đi mất.
Sao trên đời lại có kiểu đối thoại nổi da gà đến mức này chứ?
Cố Nghịch bình tĩnh bịt tai cục bông nhỏ lại.
Cục bông nhỏ cũng muốn giúp anh bịt tai.
Chúng mình tuyệt đối không được làm mấy trò ngốc nghếch này đâu đấy!
Cố Nghịch bế cục bông nhỏ chuyển địa điểm. Hai đứa ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy bầu trời đêm bên ngoài.
Cục bông nhỏ chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ.
Cố Nghịch nhìn theo, vầng trăng bạc treo thấp, bên cạnh là vài ngôi sao màu xanh nhạt.
Cố Nghịch bỗng động lòng, tay khẽ đưa ra sau, từ chùm hoa giả phía sau sofa lấy một ngôi sao dùng để trang trí xuống.
Cục bông nhỏ cũng nhân lúc anh không chú ý, nhanh thoăn thoắt vặt một ngôi sao từ chùm hoa giả sau lưng, rồi giơ cái vuốt nhỏ hướng về phía không trung.
Cố Nghịch bị chọc cười: "Nhóc đang hái sao đấy à?"
Cục bông nhỏ gật đầu, làm bộ làm tịch chộp một cái về phía bầu trời một cách đầy trịnh trọng.
Cố Nghịch phối hợp hỏi: "Hái được chưa?"
Cục bông nhỏ gật gật đầu, cái vuốt thỏ lông xù đang nắm chặt đưa đến trước mặt anh, ra hiệu bảo Cố Nghịch xòe tay ra.
Kết quả, tay Cố Nghịch cũng đang nắm lại.
Cục bông nhỏ không đợi được nữa, xòe vuốt ra cho anh xem.
Trong lòng bàn tay lông lá nằm một mảnh sao lấp lánh đầy mảnh vụn.
Tay Cố Nghịch cũng nới lỏng ra một chút.
Trong lòng bàn tay cũng nằm một ngôi sao cùng mẫu mã.
... Nhìn một cái là biết ngay đều vặt từ cùng một bông hoa giả mà ra.
Cả hai đều có chút ngượng ngùng, trao đổi ngôi sao cho nhau, coi như "lễ thành".
Cố Nghịch cất kỹ ngôi sao mà cục bông nhỏ hái cho mình: "Ngôi sao của nhóc đẹp thật đấy."
Cục bông nhỏ cũng cẩn thận giấu đi, lén lút nhìn anh một cái.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng: "Đôi tình nhân lúc nãy thật chẳng ra làm sao."
Chứ còn gì nữa? Lây bệnh cho cả hai đứa mình luôn rồi. Cục bông nhỏ tán thành gật đầu.
Cục bông nhỏ ngáp một cái.
Cố Nghịch bế nó lên, ngón tay cái âu yếm xoa xoa cái đầu xù của thỏ con: "Ở đây ồn quá, chúng ta về phòng thôi."
Vừa về đến phòng, Cố Nghịch liền nhận được điện thoại của Phó Tri Cẩn, một lúc sau anh mặt không cảm xúc đáp: "Biết rồi."
Cố Nghịch: "Tôi phải ra ngoài một chuyến."
Cục bông nhỏ tự giác nhảy tót vào lòng anh.
Cố Nghịch không muốn Phó Tri Cẩn nhìn thấy cục bông nhỏ của mình, hơn nữa con yêu quái nhỏ này mà ra ngoài lại bị người lạ dòm ngó, bèn nói: "Ngoan ngoãn ở đây đợi, tôi về ngay."
Anh ấy định đi đâu chứ?
Trong bữa tiệc này ai ai cũng xinh đẹp, hơn nữa, chính mắt cục bông nhỏ đã thấy người ta chủ động gạ gẫm anh.
Cục bông nhỏ có ý thức cảnh giác cực cao.
Sau khi Cố Nghịch vừa đi khỏi, cậu liền nhảy phắt đến trước gương, hóa thành hình người. Cậu lấy tạm một bộ quần áo dự phòng của Cố Nghịch mặc vào, rồi tò mò đi bắt quả tang.
Không có Cố Nghịch bên cạnh, Bạch Phó Tinh rất căng thẳng, cũng may bữa tiệc đông đúc ồn ào, không ai để ý đến cậu, nhờ vậy cậu mới thả lỏng hơn được một chút.
Cậu tìm nửa ngày trời vẫn không thấy Cố Nghịch đâu.
Hay cho Cố Nghịch nhé, anh trốn đi đâu rồi?
Phía trước đại sảnh đang có hoạt động bốc thăm trúng thưởng, rất nhiều người đang tham gia. Cậu thấy hiếu kỳ nên cũng chạy lại rút thử một cái cho thỏa lòng, đang định rời đi thì nhân viên công tác tươi cười hớn hở giữ cậu lại: "Chúc mừng quý khách, ngài đã trúng giải nhất, xin vui lòng đợi một chút để nhận giải."
Bạch Phó Tinh vội xua tay: "Ngại quá, tui không lấy đâu, không lấy đâu."
Cậu nào dám nán lại linh tinh.
Nhân viên công tác tiếp lời: "Giải nhất là một viên đá quý giá trị, kèm theo thẻ buffet không giới hạn trong 365 ngày."
Bạch Phó Tinh nhìn quanh một lượt những chiếc bánh kem rực rỡ bắt mắt, thế là "xiêu lòng" ngay lập tức, cậu đứng nghiêm chỉnh lại: "Được rồi, vậy thì đừng làm mất thời gian quá nhé."
Người dẫn chương trình cầm mic thử giọng. Toàn bộ sảnh tiệc bỗng chốc yên tĩnh lại.
Người dẫn chương trình nói: "Thưa quý vị, bây giờ chúng ta sẽ công bố những người trúng giải tối nay. Đầu tiên là giải ba-"
Ánh đèn sân khấu spotlight "xoẹt" một cái bao trùm lên người trúng giải ba. Mọi người có mặt đều đổ dồn ánh mắt về phía đó.
Bạch Phó Tinh đang đứng trong bóng tối cũng tò mò nhìn sang.
Người trúng giải ba phát biểu cảm nghĩ dưới ánh đèn, đèn tắt, người dẫn chương trình lại hô: "Tiếp theo là giải nhì-"
Ánh đèn lại "xoẹt" một cái chiếu thẳng vào người trúng giải nhì.
Sau khi quy trình tương tự kết thúc, người dẫn chương trình cầm mic, giọng đầy truyền cảm: "Thời khắc phấn khích nhất đã đến, bây giờ chúng ta sẽ công bố chủ nhân may mắn nhất của giải nhất tối nay. Người đó là ai đây? Ánh đèn sáng nhất, chuẩn bị-"
Bạch Phó Tinh nhìn ánh đèn vừa tắt ngóm, lúc này mới nhận ra có gì đó không ổn.
Cố Nghịch nãy giờ vẫn luôn rũ mắt, đột nhiên ngước lên nhìn về phía bục nhận giải một cái.
Người dẫn chương trình dõng dạc: "Giải nhất chính là! Mọi người hãy nhìn về phía này -- Ơ? Người đâu rồi?"
Nơi ánh đèn sân khấu bao phủ giờ lại trống không.
Lạ thật, rõ ràng lúc nãy còn ở đây mà? Người dẫn chương trình mặt đầy mờ mịt.
Bạch Phó Tinh khom lưng, càng chạy càng nhanh. May mắn nhất cái nỗi gì, tui lạy mấy người luôn đó!
Bạch Phó Tinh vừa thoát được một kiếp, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đang định quay về phòng thì đột nhiên cảm giác quen thuộc ập đến, đôi tai thỏ "bộp" một cái vểnh ra. Cùng lúc đó, cậu bắt đầu khát khao hơi thở của Cố Nghịch.
Cậu đưa tay lên bịt chặt tai thỏ, chạy thật nhanh đến nơi ít người, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Nghịch ở cách đó không xa.
Bạch Phó Tinh lập tức quay đầu, đi theo hướng ngược lại.
Phó Tri Cẩn vừa từ nhà vệ sinh ra liền bị một người bám lấy đưa danh thiếp, anh ta khó chịu nâng mí mắt lên, chẳng thèm che giấu vẻ chán ghét của mình.
Anh ta bực bội nhìn quanh một lượt, tầm mắt đột nhiên khựng lại.
Cách đó không xa có một thiếu niên đang hoảng hốt lo sợ, hai tay hờ hững che lấy tai. Ánh mắt Phó Tri Cẩn dừng lại trên người cậu một lúc rồi bước tới.
Bạch Phó Tinh đang trốn Cố Nghịch, bất thình lình quay đầu lại thấy Phó Tri Cẩn đang đi về phía mình, không kìm được mà thốt lên: "Vãi thật!".
Nhưng đã "vãi" không kịp nữa rồi, Phó Tri Cẩn đã đi đến trước mặt, nhìn cậu, rũ mắt đánh giá một lượt, hoàn toàn không che giấu sự hứng thú của mình: "Cậu là người của công ty nào?"
Bạch Phó Tinh vẫn luôn nỗ lực giảm bớt sự hiện diện của mình, nhưng việc Phó Tri Cẩn chủ động bắt chuyện một cách cao hứng thế này lập tức khiến cậu có xu hướng trở thành tâm điểm chú ý.
Cố Nghịch cũng nhìn sang phía này.
Bạch Phó Tinh vội vàng xoay người, miệng lẩm bẩm: "Cho qua, cho tui qua nhờ."
Phó Tri Cẩn: "Đây là danh thiếp của tôi."
Thấy dư quang của Cố Nghịch đang đi về phía này, Bạch Phó Tinh vừa bịt tai vừa nói: "Xin lỗi, cho qua nhờ."
Phó Tri Cẩn mở lời: "Điều kiện của cậu khá tốt đấy, có cân nhắc-"
Bạch Phó Tinh lén nhìn Cố Nghịch đang ngày càng tiến lại gần, vắt chân lên cổ định chạy: "Không cân nhắc, cảm ơn."
Phó Tri Cẩn không ngờ mình lại bị từ chối, khựng lại một chút: "Cậu có biết tôi là ai không-"
Cố Nghịch càng lúc càng gần, Bạch Phó Tinh chẳng còn thiết tha gì đến hình tượng nữa, co giò bỏ chạy thục mạng.
Cố Nghịch bước tới, nhìn theo bóng lưng hoảng hốt của cậu, hỏi: "Người đó là ai?"
Phó Tri Cẩn đáp: "Chưa thấy bao giờ, trông rất thanh tú, chỉ là không hiểu sao cứ che tai suốt."
Cố Nghịch sững lại một chút.
Phó Tri Cẩn không nhận ra phản ứng của anh, tiếc nuối tặc lưỡi: "Một tờ giấy trắng như vậy có khả năng biến hóa tốt lắm, không biết sau này còn gặp lại không- Cố Nghịch, cậu đi đâu đấy?"
Đôi tai thỏ mãi không chịu thu lại, Bạch Phó Tinh đành phải lùi một bước tìm cách hóa lại thành thỏ, nhưng không ngờ vào thời khắc mấu chốt này lại chẳng thể biến về được.
Hết cách, cậu đành phải tạm thời trốn vào lối thoát hiểm yên tĩnh không người.
Cậu kiệt sức tựa vào tường, muốn buông tay xuống nhưng không dám, sợ bị ai đó bắt gặp.
Lúc này cậu cực kỳ muốn ôm lấy Cố Nghịch, muốn hít hà hơi thở của anh, muốn anh hôn mình một cái.
Có lẽ vì ý muốn quá mãnh liệt, cậu dường như thật sự ngửi thấy mùi hương của Cố Nghịch.
Không đúng-
Mùi hương quen thuộc ngày càng gần, tai Bạch Phó Tinh khẽ động, lén nhìn ra ngoài một cái, đôi mắt sáng rực lên như thấy cứu tinh.
Cố Nghịch có vẻ đang tìm kiếm thứ gì đó.
Bạch Phó Tinh vòng ra sau, dùng ngón tay chọc vào lưng anh, hạ thấp giọng: "Đứng im!"
... Giọng nói này sao mà quen thuộc quá. Cố Nghịch khựng lại, mặt không cảm xúc.
"Đứng im, tui là người xấu đây!" Bạch Phó Tinh vừa hung dữ dọa dẫm, vừa lấy chiếc cà vạt trong túi ra bịt mắt anh lại, buộc chặt.
Bạch Phó Tinh kéo anh vào lối thoát hiểm tối thui không người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cố Nghịch lên tiếng: "Cướp của hay cướp sắc?"
Bạch Phó Tinh: "Cướp sắc!"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh cố gắng làm cho giọng mình nghe thật dữ dằn: "Anh mau hôn tui một cái, nếu không tui... tui sẽ thịt anh luôn đó!"
Giọng cậu vốn dĩ trong trẻo sạch sẽ, cộng thêm vẻ căng thẳng nên nghe cứ đanh đá kiểu trẻ con.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch nói: "Mắt tôi bị che rồi, không thấy đường."
Bạch Phó Tinh chủ động kiễng chân lên: "Mặt tui ở đây nè."
Cố Nghịch ghé sát lại.
Bạch Phó Tinh lo lắng: "Đừng có hôn lung tung, hôn má là được rồi."
Cố Nghịch càng lúc càng gần, một tay nắm lấy cổ tay cậu, đôi môi lướt nhẹ qua gò má.
Chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến chân Bạch Phó Tinh nhũn ra, không nỡ rời xa anh.
Đôi tai thỏ trên đầu cậu lặng lẽ rũ xuống, dần dần có xu hướng thu nhỏ lại.
Bạch Phó Tinh buộc không quá chặt, vì vậy khi Cố Nghịch khẽ cúi đầu, chiếc cà vạt trên mắt liền rơi xuống.
Lông mi của Cố Nghịch khẽ động đậy.
Bạch Phó Tinh thầm kêu không ổn, vội lấy tay che mắt anh lại: "Không được nhìn, nhìn thấy là bị diệt khẩu đó."
Cố Nghịch nhếch môi: "Ừm."
Cười cái gì mà cười? Có gì đáng cười đâu chứ. Mặt Bạch Phó Tinh đỏ bừng, bèn "hận đời" hôn chùn chụt lên mặt anh một cái thật mạnh.
Cố Nghịch nói: "Giở trò lưu manh đấy à?"
Bạch Phó Tinh: "Vốn dĩ là tiểu lưu manh mà."
Cố Nghịch: "Khi nào mới chịu thả tôi ra?"
Tất nhiên là đợi đến khi tai thỏ thu lại hoàn toàn rồi.
Đôi tai đã bắt đầu nghe lời hơn, Bạch Phó Tinh ghé sát lại, lần này vì sốt ruột mà giọng nói mang theo chút ủy khuất: "Anh hôn tui thêm cái nữa đi mà."
Cố Nghịch lại chẳng hề nhúc nhích, anh thong thả hỏi: "Cậu là ai? Có phải tôi quen cậu không?"
Bạch Phó Tinh lập tức đáp: "Không quen! Anh đương nhiên là không quen tui rồi! Anh mau hôn đi, nếu không tui... tui thịt anh luôn đó!"
໒꒱.
=)))))))))) em thỏ ngốc, giữa "Dưỡng vị" (chăm sóc dạ dày) và "Dương nuy" (yếu sinh lý/liệt dương) có tương đồng ấy.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.