Cố Nghịch: "Về chỗ mà ngủ."
Làn nước trong mắt thỏ nhỏ khẽ dao động, nhưng cậu vẫn kiên cường kìm lại được. Cậu lê những bước chân nặng nề về phía cái tổ của mình, sau đó xoay người, dứt khoát chổng mông về phía anh.
Cố Nghịch: "..."
Đêm đó, Cố Nghịch mơ một giấc mơ. Trong mơ, gương mặt của cậu thiếu niên không được rõ ràng cho lắm, nhưng trên người cậu ta tỏa ra một mùi hương ngọt thanh dịu nhẹ.
Nhiệt độ cơ thể thiếu niên rất nóng, cậu cứ ôm chặt lấy cổ anh, hết lần này đến lần khác rúc sâu vào trong lòng anh.
Giấc mơ quá đỗi chân thực, khiến anh gần như không phân biệt nổi đâu là mộng đâu là thực.
Cố Nghịch đột ngột mở mắt, đập vào mắt lại là một màu trắng xóa của lông xù.
Một cái vuốt xù xì đang gác trên cổ anh.
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ vươn vai một cái thật dài, mấy cái ngón chân hồng hồng thoải mái xòe ra, rồi cậu quay đầu lại, bắt gặp ngay gương mặt không cảm xúc của Cố Nghịch.
Thỏ nhỏ chớp chớp mắt, nằm im bất động. TruyenLau
"Hửm?" Giọng nói của anh trầm thấp mang theo chút từ tính đặc trưng vừa mới thức dậy.
Sao trên đời lại có người đẹp trai đến thế này chứ? Cục bông nhỏ không tự nhiên mà lùi lại phía sau, ai ngờ lùi hơi quá đà, cả quả cầu lảo đảo một cái rồi lăn lóc từ trên giường xuống đất.
Cố Nghịch đưa tay xách cậu lên.
Nếu là ngày thường, ngã một cái như vậy chẳng nhằm nhò gì, nhưng giờ đây cảm giác đau đớn của thỏ nhỏ nhạy bén hơn rất nhiều. Cậu thấy đau lắm, cực kỳ muốn tìm người để làm nũng, muốn người ta thổi thổi cho mình một cái.
Website TruyenLau.com
Nhưng Cố Nghịch chắc chắn không tốt bụng thế đâu, anh ta nhất định sẽ cười nhạo mình cho xem.
Thỏ nhỏ rất kiên cường nén nước mắt, cố quá thành ra lại biến thành cái đầu thỏ ngậm ngùi.
Cố Nghịch nhìn thẳng vào mắt cậu, chẳng hiểu sao lại nhớ đến giấc mơ đêm qua. Đến khi anh kịp phản ứng thì gương mặt đã ghé sát vào cậu thêm một chút.
Chạy mau! Anh ta định ăn tai mình kìa!
Thỏ nhỏ sợ quá đứng bật dậy. TruyenLau.com
Thế nhưng, Cố Nghịch lại nhẹ nhàng thổi thổi vào tai cậu.
Thỏ nhỏ hơi ngẩn ngơ, nhận ra anh đang thổi cho mình, cậu bèn nũng nịu sấn tới: Không phải chỗ đó, là ở chóp tai cơ.
Đôi tai rủ xuống mềm mại, không có gì bất thường. Cố Nghịch thổi đúng vào vị trí mà cậu chỉ định.
Thỏ nhỏ thấy "đau" hơn nữa rồi, cậu giơ vuốt nhỏ lên cho anh xem. Ở đây cũng đau lắm nè.
Cố Nghịch cũng không biết mình lấy đâu ra lắm kiên nhẫn đến thế, anh nhẹ nhàng nắm lấy cái chân trước của nó rồi thổi thổi mấy cái.
Thỏ nhỏ ngước mắt lên, bất chợt phát hiện lông mi của Cố Nghịch thật sự rất dài, sống mũi cao thẳng, làm tai cậu không tự chủ được mà nóng bừng lên.
Cố Nghịch nhìn chằm chằm vào cái chóp tai đang đỏ ửng của nó: "Tai bị ngã đến đỏ hết lên rồi này."
Thỏ nhỏ: "..."
Thỏ nhỏ gật gật đầu.
Cái tên nhân loại ngốc nghếch này, hóa ra cũng có lòng nhân ái ghê.
Cố Nghịch thản nhiên nói tiếp: "Ngã đỏ rồi thì ăn không ngon nữa."
Thỏ nhỏ: "!!!"
Cái tên nhân loại xấu xa này! Vẫn còn đang đánh chủ ý lên mình!
*
Đợi đến lúc anh không có nhà, thỏ nhỏ bắt đầu nghiên cứu lộ trình bỏ trốn.
Đêm qua cậu đã hít hà đủ hơi của Cố Nghịch nên lúc này chẳng có chút khó chịu nào cả, tuy nhiên để đề phòng vạn nhất, cậu vẫn vơ lấy một chiếc sơ mi của anh mang theo.
Thỏ nhỏ tốn bao nhiêu sức mới mở được cửa sổ tầng hai, nhìn xuống dưới một cái, cậu đánh liều với rủi ro bị ngã chết, cẩn thận từng li từng tí nhích dần xuống dưới.
Sau một hồi lăn lộn, cuối cùng cũng thuận lợi chạy được ra ngoài.
Khu vực xung quanh rất thanh tịnh, cục bông nhỏ vừa giành lại tự do liền vươn vai một cái, thong thả đi về phía trước.
Cậu hoàn toàn không quen thuộc nơi này, hiện tại lại mất hết yêu lực, không thể nhanh chóng quay về quán trọ, chỉ có thể tìm một nơi nào đó an toàn ở gần đây thôi.
Nhưng mới đi được vài bước, cậu đã khựng lại, không dám nhích thêm bước nào nữa.
Phía trước chẳng biết từ đâu xuất hiện một con chó béc-giê đen lớn, cao khoảng nửa người người lớn, đang nhe răng chảy nước miếng nhìn cậu.
Nếu là bình thường, thỏ nhỏ chẳng thèm ngán nó đâu.
Nhưng mà, nay đã khác xưa.
Bây giờ cậu chẳng có chút sức lực nào, chỉ là một con thỏ nhỏ bình thường thịt mềm tươi ngon, bé tí tẹo thế này còn không bõ cho nó dính kẽ răng.
Con chó béc-giê sủa với cậu mấy tiếng.
Thỏ nhỏ đâm lao phải theo lao, cố gồng mình bước tiếp.
Không ngờ con chó to xác kia lại lùi lại hai bước.
Cái con chó này --
Nhát gan thế à?
Thỏ nhỏ thử bước tới một bước.
Con chó sủa một tiếng, để lộ hàm răng nanh nhọn hoắt.
Cục bông nhỏ bị dọa sợ, đứng im tại chỗ, địch bất động ta bất động.
Ai dè con chó kia trông còn hoảng loạn hơn cả cậu, nó bước nhỏ tiến lên một bước rồi lại lùi hẳn hai bước đại.
Thỏ nhỏ: "..."
Con chó tiến tiến lùi lùi một hồi, cuối cùng cũng xông lên, há to mồm định dọa dẫm cậu.
Thỏ nhỏ: "..." Đúng là đồ chó nhát chết.
Dám dọa tui này!!
Thỏ nhỏ xông lên, đánh nhau với nó một trận. Thân hình cậu nhỏ nhắn linh hoạt, sức bật lại rất tốt, nhảy cẫng lên đánh cho con chó tơi bời hoa lá.
Con chó béc-giê kẹp đuôi vừa chạy vừa kêu ư ử.
Thỏ nhỏ phủi phủi vuốt, cái tai đắc ý vểnh lên, quấn chặt lấy chiếc áo của Cố Nghịch rồi vui vẻ đi tiếp.
Chẳng mấy chốc, phía trước xuất hiện mấy cái bóng đen to lớn và đáng sợ.
Thỏ nhỏ cảnh giác dùng vuốt ôm chặt lấy cái áo.
Cách đó không xa, bốn năm con chó lớn đang nhìn cậu với ánh mắt u ám, nhe răng để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn.
Con chó vừa bị cậu đánh bại lúc nãy đứng ở cuối hàng, đang vẫy vẫy cái đuôi vẻ "chó cậy gần chuồng".
Thỏ nhỏ nhìn chằm chằm tụi nó.
Hai bên giằng co một hồi lâu, rồi thỏ nhỏ vắt chân lên cổ mà chạy.
Nực cười! Một con chó lớn nhát gan thì cậu còn miễn cưỡng đối phó được, chứ một bầy thế này mà đòi lấy cứng chọi cứng thì chẳng phải là tìm cái chết sao?
Cậu đâu có ngu đâu.
Cục bông nhỏ điên cuồng chạy không ngừng nghỉ.
Mấy con chó béc-giê ở phía sau bám đuổi không buông.
Đừng có đuổi theo tui nữa mà!
Tui không có bao nhiêu thịt đâu, không đủ cho mấy người chia nhau đâu!
Thỏ nhỏ chạy đến thở không ra hơi, giữa đường chạy, chiếc áo đang cầm bị rơi mất.
Thỏ nhỏ chẳng thèm suy nghĩ, lập tức quay lại nhặt áo. Chính vì vậy mà tốc độ bị chậm lại một chút, suýt chút nữa là bị đuổi kịp.
Cứ chạy vô tận thế này thực sự không phải cách, thỏ nhỏ đành dừng lại.
Lũ chó lớn cũng nhanh chóng phanh gấp, há mồm thở hồng hộc.
Cách đó không xa có một cái cây lớn, thỏ nhỏ lùi lại vài bước.
Đàn chó từ từ tiến lại gần.
Thỏ nhỏ đang nghĩ cách thoát thân, nhưng đúng là họa vô đơn chí, cái triệu chứng kỳ quái kia của cậu lại phát tác ngay lúc này.
Đột nhiên cậu thấy rất nhớ Cố Nghịch, khao khát hơi thở của anh vô cùng, chỉ muốn lao ngay vào lòng anh mà hít hà một cái.
Thỏ nhỏ khó chịu đến mức gần như nghẹt thở, nhất thời không phân biệt nổi chuyện nào khẩn cấp hơn.
Hơi thở nguy hiểm cận kề, thỏ nhỏ dùng hết sức bình sinh chạy vài bước rồi bật nhảy lên, gần như là lao thẳng lên cành cây.
Lũ chó béc-giê chạy đến dưới gốc cây, vây quanh cậu mà sủa ầm ĩ.
Cục bông nhỏ đã cạn kiệt sức lực, đầu óc choáng váng. Cành cây thì rung rinh lảo đảo, cảm giác như giây tiếp theo sẽ gãy lìa.
Đúng lúc đó, từ xa bỗng lóe lên một luồng sáng chói mắt, có một chiếc xe đang chạy tới.
Lũ chó lớn sợ hãi lùi lại hai bước, hướng về phía đó sủa "gâu gâu" vài tiếng để ra oai.
Chiếc xe từ từ giảm tốc độ, rồi cuối cùng dừng hẳn.
Tiếng đóng cửa xe vang lên dứt khoát.
Đàn chó béc-giê hướng về phía đó sủa loạn xạ vài tiếng, con nọ đùn đẩy con kia, được một lúc thì đồng loạt vắt chân lên cổ chạy biến theo hướng ngược lại.
Bóng dáng cao lớn ngày càng tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào cục bông nhỏ đang run bần bật trên cành cây.
Giọng nói quen thuộc vang lên: "Xuống đây."
Không có động tĩnh gì.
Thỏ nhỏ cũng muốn xuống lắm chứ, nhưng mà cậu không xuống nổi! Chân cậu giờ mềm nhũn ra rồi, đến nhìn xuống dưới còn chẳng dám nhìn nữa là.
Cố Nghịch nhận ra sự sợ hãi của cậu, giọng nói dịu lại đôi chút: "Cục bông nhỏ, xuống đây."
Thỏ nhỏ đánh liều một phen, thử buông vuốt ra, không ngờ vuốt trơn tuột, cả cục bông rơi thẳng xuống dưới.
Thôi xong, phen này ngã thành bánh thịt rồi.
Tai thỏ nhỏ sợ hãi dán chặt vào đầu, mắt nhắm nghiền lại.
Nhưng cảm giác đau đớn không hề tới. Cậu hé mở mắt, đập vào mắt là một gương mặt quen thuộc.
Cố Nghịch đã đỡ lấy cậu.
Bàn tay kia vuốt ve đầu cậu như để trấn an.
Rơi vào lòng ngực quen thuộc, ngửi thấy hơi thở thân thuộc, thỏ nhỏ luyến tiếc dụi dụi, hít hà một trận điên cuồng, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại được.
Sao anh ta không nói gì hết vậy? Thỏ nhỏ dùng cái vuốt bẩn hì hì chọc chọc vào cúc áo anh, ngẩng đầu lên nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương vô cùng.
Cố Nghịch cụp mắt, giọng nói rất nhạt: "Sao lại ở đây?"
Cục bông nhỏ chột dạ, hai vuốt trước xoắn xuýt vào nhau.
Cố Nghịch nâng cục bông nhỏ trong lòng bàn tay, vẫn cái vẻ lạnh lùng đó, anh dùng ngón cái nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi trên cái đầu xù lông của cậu.
Có phải tui nặng lắm không? Cục bông nhỏ rụt người lại, cố gắng "biến hình" cho nhẹ bớt.
Cố Nghịch nhìn xuống, không nhịn được mà khóe môi khẽ nhếch lên.
Rõ ràng là mình đang nghĩ cho anh ta, vậy mà lại bị cười nhạo, cục bông nhỏ nhìn thấy hết nha, giận lắm luôn, cậu phồng người lên tròn ủm, tự làm cho mình "nặng" thêm.
Ở đâu ra con thỏ ngốc thế này? Cố Nghịch dùng ngón cái xoa xoa đầu cậu.
Sau khi về nhà, Cố Nghịch lấy rau củ sấy ra cho cậu ăn.
Cục bông nhỏ bôn ba vất vả cả ngày trời, sớm đã đói mốc mồm rồi, hai cái má phồng lên, loáng một cái đã ăn hết sạch một bát nhỏ.
Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện Cố Nghịch cứ nhìn mình mãi.
Cục bông nhỏ rộng lượng đẩy cái đĩa nhỏ về phía anh, ý bảo: Anh cũng ăn đi.
Cố Nghịch nhìn chằm chằm.
! Chuông cảnh báo trong lòng thỏ nhỏ vang lên dữ dội. Động tác nhai dừng bặt, hai cái má vẫn còn phồng rộp lên, cậu không dám nhúc nhích.
Cố Nghịch: "Yên tâm, tôi không có hứng thú với mấy con động vật nhỏ lông xù đâu."
Động vật nhỏ lông xù là đang nói tui hả? Cục bông nhỏ không chắc lắm.
Cố Nghịch nói tiếp: "Cũng không có hứng thú với mấy con động vật nhỏ béo tròn."
Chắc không phải nói mình đâu. Cục bông nhỏ hoang mang nhìn anh.
Cố Nghịch chạm phải ánh mắt của cậu, lại bồi thêm một câu: "Càng không có hứng thú với mấy con động vật nhỏ kiểu đáng yêu."
Hình như là mình thiệt rồi. Cục bông nhỏ xác định được thêm một chút.
Cố Nghịch trêu cậu: "Tôi cũng chẳng thích ăn loại nào trông anh dũng mạnh mẽ đâu."
Đây đích thị là đang nói tui rồi còn gì nữa!
Cục bông nhỏ hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, yên tâm "ngoạm" thêm một miếng thật to.
Ở đâu ra con thỏ ngốc thế này? Khóe môi Cố Nghịch khẽ nhếch lên.
Thỏ nhỏ ăn ké của người ta biết bao nhiêu là đồ, bụng tròn căng ra, cậu lại ôm lấy chân Cố Nghịch dụi dụi.
Sướng quá đi mất.
Cố Nghịch xoa xoa cái vuốt của cậu: "Sau này đừng có chạy lung tung nữa."
Cục bông nhỏ gật gật đầu.
Cố Nghịch hỏi: "Hôm nay có sợ không?"
Thỏ nhỏ vốn dĩ đã quên sạch rồi, tự nhiên được quan tâm một câu làm cậu nhớ lại hết mọi chuyện xảy ra hôm nay, trong phút chốc thấy uất ức không chịu nổi, nước mắt sắp trào ra tới nơi rồi!
Cố Nghịch nắm lấy cái vuốt bẩn hì hì của cậu, càng quan tâm hơn: "Đi bộ nhiều như vậy có đau chân không?"
Cái vuốt vốn dĩ không đau tự nhiên lại trở nên đau thấu trời xanh, thỏ nhỏ uất ức nâng cái vuốt của mình lên, khó chịu đến mức đôi mắt đẫm lệ, nhưng vẫn cố gắng kìm lại.
Cố Nghịch nhìn thấy hết, anh cúi đầu nhẹ nhàng thổi thổi cho cậu.
Nước mắt thỏ nhỏ suýt chút nữa là vỡ đê, cậu gục vào lòng anh mà khóc thút thít.
Cái con thỏ ngốc này. Cố Nghịch nén cười.
Đợi đến khi cậu bình tĩnh lại, ngón tay cái của Cố Nghịch chậm rãi mơn trớn trên đầu cậu: "Nhóc định báo đáp tôi thế nào đây?"
Cục bông nhỏ bắt đầu thấy ngại ngùng rồi.
Cậu ở đây ăn trắng mặc trơn, lại còn "ăn đậu hũ" người ta nữa, kiểu gì cũng phải thể hiện chút gì đó chứ.
Nhưng mà cậu làm gì có tiền.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể lấy sức lao động ra trả nợ thôi. Cục bông nhỏ đặt vuốt lên chân anh, bắt đầu đấm bóp "thình thịch thình thịch" để massage.
Từ trái sang phải, rồi lại từ phải sang trái.
Vô cùng nghiêm túc.
Cố Nghịch nói: "Tôi không cần massage."
Vậy anh ta cần cái gì nhỉ? Cục bông nhỏ trầm tư suy nghĩ, cái vuốt vô tình lùi lại một bước, không cẩn thận nhấn trúng cái điều khiển từ xa, khiến màn hình lớn trên tường sáng vụt lên.
Cục bông nhỏ giật nảy mình.
Một giọng nữ nũng nịu truyền ra từ tivi: [Tiểu nữ không có gì để báo đáp, chỉ xin được lấy thân báo đáp...]
Lấy thân báo đáp? Thỏ nhỏ trợn tròn mắt.
Có phải cái kiểu "lấy thân báo đáp" mà mình đang nghĩ tới không ta?
Trên màn hình, người trong phim bắt đầu cởi dải thắt lưng áo.
Đầu óc cục bông nhỏ như muốn nổ tung.
Cái tai của cậu vì ngượng ngùng mà dán chặt vào đầu, đang định xem tiếp coi sao thì màn hình tối sầm lại.
Cố Nghịch đã tắt tivi mất rồi.
Cục bông nhỏ đỏ bừng mặt, khẽ liếc nhìn anh một cái.
Cố Nghịch: "..."
Thế nên, chỉ có thể lấy cái thân hình lông lá béo tròn này ra mà báo đáp người ta thôi.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.