Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tất cả mọi người đều đã hóa đá.
Quần chúng ăn dưa A: "Tôi vậy mà lại nhìn ra cảm giác CP luôn kìa, cậu mau nhéo tôi một cái đi!"
Quần chúng ăn dưa B: "Tôi cũng thế, tôi có tội, tôi không phải là người!"
Quần chúng ăn dưa C: "Kẻ không phải là người còn có cả tôi nữa đây..."
Cố Nghịch nói: "Không thèm quan tâm tôi nữa à?"
Thỏ nhỏ vô cùng ngạo kiều.
Cố Nghịch: "Vậy thì nhóc nộp tiền thuê nhà thời gian qua đi."
Thỏ nhỏ: "..."
Thỏ nhỏ tức điên người.
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Hoặc là nhóc có thể dùng thứ khác để gán nợ."
Thỏ nhỏ trừng mắt nhìn anh.
Anh muốn cái gì!
Cố Nghịch gãi gãi cái đuôi của cậu: "Nếu như nhóc có thể hóa thành hình người-"
Cục bông nhỏ nghe vậy, tim bỗng thót lên một cái, cảnh giác nhìn anh.
Có phải anh ta biết cái gì rồi không?
Cố Nghịch nói tiếp: "Thì còn có thể đi làm thuê để trừ nợ."
Cục bông nhỏ: "..." Anh mới là đồ đi làm thuê trừ nợ ấy! TruyenLau.com
Cố Nghịch ung dung nói: "Nhưng mà đồ thỏ ngốc như nhóc lại chẳng hóa thành hình người được."
Ai bảo tui không hóa thành hình người được chứ! Cục bông nhỏ hậm hực nghĩ thầm.
Đợi tui hóa thành người dọa chết anh luôn!
Cố Nghịch xoa đầu cậu: "Vậy thì tính sao đây?" TruyenLau
Chỉ có thể giống như trước kia, dùng tấm thân lông xù tròn trịa này để gán nợ thôi. Thỏ nhỏ tủi nhục nghĩ ngợi một hồi, rồi nhích nhích lại gần.
Cố Nghịch không có động tĩnh gì.
Anh có vuốt không hả? Cục bông nhỏ dùng đầu dụi dụi vào tay anh.
TruyenLau.com
Cố Nghịch bình thản nói: "Tôi không có hứng thú với lông xù."
Nói xong liền vò bộ lông của cục bông nhỏ rối tung cả lên.
Anh cứ thế này là không tìm được chồng đâu. Thỏ nhỏ giận dỗi thu hồi lại tất cả những "thẻ vợ hiền" đã phát cho anh lúc trước.
Tối lúc đi về, một trái một phải, một lớn một nhỏ, giữ khoảng cách với nhau. Trên đường rất yên tĩnh, đèn đường mờ ảo, không có cục bông nhỏ "chíp chíp" trò chuyện, chẳng náo nhiệt chút nào.
Cố Nghịch sờ vào túi áo, phát hiện có đồ bị rơi mất, phỏng đoán là rơi ở bụi cây ven đường, bèn quay lại tìm.
Anh ta đang tìm cái gì thế? Thỏ nhỏ thấy buồn chán, cũng lao đầu vào bụi cây tìm giúp anh.
Một lúc sau, vạt áo của Cố Nghịch bị kéo kéo.
Cái này hả? Thỏ nhỏ đứng bằng hai chân sau, nâng một hòn đá lên cho anh xem.
Cố Nghịch ngẩn người, biết là cậu đã chịu để ý tới mình, anh xoa xoa vuốt cậu: "Không phải tìm cái này."
Ồ. Thỏ nhỏ lập tức vứt hòn đá đi, lại lao đầu vào bụi rậm tiếp tục tìm kiếm. Một lúc sau, cậu nâng một cành hoa khô rất đẹp, đôi mắt sáng lấp lánh: Là cái này hả?
Cố Nghịch nhìn cậu, khẽ nói: "Không phải."
Vậy anh đợi chút! Ánh sáng trong mắt thỏ nhỏ tối đi một chút, định lao vào bụi rậm lần nữa nhưng Cố Nghịch đã bế cậu lên: "Được rồi, chúng ta về nhà thôi, không tìm nữa."
Thỏ nhỏ giãy giụa một chút.
Bế bồng cái gì, chúng ta đã làm hòa đâu!
Cố Nghịch bế cậu về đến nhà, đóng cửa lại rồi nói: "Cũng không phải đồ vật gì quý giá, là cái móc chìa khóa Cố Phong tặng, chưa treo chìa khóa vào, trông khá là xấu."
Cố Phong? Thỏ nhỏ tò mò nhìn anh. Ai cũng biết rằng, nói chuyện với anh không có nghĩa là đã làm hòa với anh, nói xong chủ đề này là có thể tiếp tục chiến tranh lạnh.
Cố Nghịch vừa đi lên cầu thang vừa nói: "Cái người sủa tiếng chó lúc nãy đấy."
Thỏ nhỏ không nhịn được, lông toàn thân rung lên bần bật, cười đến mức đau cả bụng.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Chẳng phải không thèm để ý đến tôi sao? Tôi nói thì đừng có cười."
Không cười thì không cười. Thỏ nhỏ dốc sức nín cười, tỏ vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Cố Nghịch: "Nếu tôi không treo lên, anh ta sẽ khóc đấy."
Cục bông nhỏ tự nhéo mình một cái thật đau, quyết không được cười.
Cố Nghịch đưa cậu vào phòng ngủ, nhẹ giọng kể: "Ngày xửa ngày xưa có một con thỏ vừa trắng vừa gầy, đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc --"
Cái đuôi thỏ nhỏ vẫy một cái, lập tức lao vào trong ổ của mình, giấu đầu đi để lén cười. Cười xong, cậu bí mật liếc nhìn Cố Nghịch một cái.
Cố Nghịch cũng đang nhìn cậu, độ cong nơi khóe môi đặc biệt cuốn hút.
... Thỏ nhỏ ngạo kiều dời tầm mắt đi, sau đó liền bị người ta bế bổng lên.
Cố Nghịch đặt cậu nằm ngay ngắn trên giường: "Ngủ ở đây."
Cục bông nhỏ cúi đầu, không tự nhiên lấy vuốt cào cào ga giường.
Đợi anh ngủ say, thỏ nhỏ mở mắt ra, rón rén đi ra ngoài, tìm đến bụi rậm lúc nãy. Tìm kiếm hồi lâu mà chẳng thấy gì cả.
Cậu chán nản rủ tai xuống, đang định quay về thì đột nhiên phát hiện dưới lớp lá khô có thứ gì đó. Gạt lá ra, cậu thấy một cái móc chìa khóa, bên trên có treo một thứ màu đỏ trong suốt như pha lê, bề mặt tinh xảo lấp lánh ánh trăng.
Chắc chắn là cái này rồi.
Cục bông nhỏ nâng cái móc chìa khóa có viên đá đỏ, vui vẻ chạy về, nằm bò trong cái ổ nhỏ của mình mà ngủ thiếp đi một cách thoải mái.
Khi tỉnh dậy, bên gối không thấy bóng dáng cục bông nhỏ dính người mọi khi. Cố Nghịch nhìn về phía chiếc ổ nhỏ của cậu.
Thỏ nhỏ vẫn đang ngủ, bụng phập phồng theo nhịp thở, không hiểu sao lại biến mình thành một thân thỏ bẩn thỉu lấm lem.
Cố Nghịch đứng dậy đi tới, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, dư quang thoáng thấy mẩu cỏ vụn dính trên vuốt thỏ, anh liền dùng ngón cái khẽ gạt đi.
Thỏ nhỏ bị đánh thức, thoải mái duỗi thẳng hai vuốt.
Cố Nghịch nắm lấy vuốt cậu, khẽ bóp nhẹ: "Sao lại để mình bẩn thế này?"
Thỏ nhỏ mới ngủ dậy nên còn hơi mơ màng, trông có vẻ đã quên sạch vụ chiến tranh lạnh vì kem rồi. Cậu nhìn anh một lúc, chợt nhớ ra điều gì đó, đôi tai khẽ động đậy.
Cố Nghịch: "Có phải lại lăn lộn dưới đất không?"
Thỏ nhỏ lắc đầu, khẽ nhích cái bụng ra, từng chút từng chút để lộ thứ mà cậu muốn cho anh xem.
Cố Nghịch sững người.
Thỏ nhỏ thản nhiên đẩy thứ đó về phía anh từng chút một.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.