Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 7: Sức hút của thỏ

Dù bản thân tròn tròn béo béo, nhưng cậu vẫn rất có sức hút của một con thỏ đấy nhé.
Thỏ nhỏ chậm rãi nhích lại gần, cái đầu xù lông đẩy tay anh ra rồi rúc vào dưới lòng bàn tay anh.
Anh có thể sờ sờ tui.
Cố Nghịch hững hờ nói: "Tôi không có hứng thú với mấy con động vật nhỏ lông xù." Nói xong lại có vẻ miễn cưỡng mà xoa xoa mấy cái.
Cái người này cũng khó hầu hạ thật đấy. Cục bông nhỏ nhích ra khỏi tay anh.
Cảm giác lông mềm trong lòng bàn tay biến mất, ngón tay Cố Nghịch khẽ cử động, gương mặt vẫn bình thản như thường.
Thỏ nhỏ xoay người, cho anh xem cái đuôi tròn xù lông của mình.
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng.
Cái đuôi tròn nhỏ ửng hồng, khẽ lắc qua lắc lại. Dù đuôi của động vật nhỏ không được sờ bừa, nhưng nếu anh sờ nhẹ một cái thì cũng được thôi.
Nhưng Cố Nghịch vẫn không hề lay chuyển, điềm nhiên bế cậu lên.
Chắc chắn là anh ta chê đuôi mình ngắn rồi. Thỏ nhỏ buồn bã nghĩ.
Trong lúc đang thất vọng, có thứ gì đó khẽ lướt qua cái đuôi.
Tai cục bông nhỏ khẽ động đậy, lập tức nhìn anh chằm chằm.
Vừa nãy có phải anh sờ tui không?
Cố Nghịch mặt đầy bình thản.
Cục bông nhỏ đỏ mặt, không ép hỏi anh nữa.
Cái người này miệng thì nói không thích nhưng hành động lại rất thành thật.
Chắc là do da mặt mỏng thôi.
Phòng ngủ trống huếch trống hoác, đầu giường lạnh lẽo, cục bông nhỏ khựng lại, đột nhiên nhận ra anh đang thiếu cái gì rồi.
Cố Nghịch đặt cậu xuống thảm, ngồi xổm xuống: "Sao thế?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cục bông nhỏ ngại ngùng nắm lấy tay anh, đôi tai hơi đỏ lên.
Có phải anh thiếu vợ không?
Ánh mắt của cậu quá đỗi phong phú, cộng thêm bộ dạng đó và cả cảnh tượng trên tivi lúc nãy, Cố Nghịch đoán ra được gì đó, khẽ ho một tiếng, định thu tay lại nhưng lại bị cái vuốt lông lá nắm chặt hơn.
Cố Nghịch nói: "Tôi không thiếu vợ."
Thế thì chắc chắn anh thiếu một người chồng rồi. Đầu cục bông nhỏ càng đỏ hơn, cậu không tự chủ được mà ưỡn thẳng lưng lên, trông rất ra dáng "công". Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Nghịch: "Hửm?"
Cục bông nhỏ đầy khí chất "công" ngời ngời mà xoạc chân một cái.
Trong mắt Cố Nghịch hiện lên ý cười nhàn nhạt, anh thu lại cảm xúc, gãi gãi cái vuốt của cậu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người này đẹp thật đấy, rất hợp để làm vợ mình. Cục bông nhỏ chống nạnh, phô diễn cho anh xem thân hình vạm vỡ của mình.
Khóe môi Cố Nghịch có xu hướng nhếch lên, nhưng lại nhẹ nhàng đè nén xuống.
Anh buồn cười thật đấy, có người ngoài đâu mà phải giữ kẽ thế? Cục bông nhỏ nghiêm túc nâng lấy đầu anh.
Cố Nghịch bật cười thành tiếng, anh cúi đầu, bờ vai khẽ run rẩy.
Vợ mình đáng yêu quá đi mất!
Cục bông nhỏ nhất thời phấn khích, biểu diễn cho anh xem một bộ "vũ điệu cầu hôn" tự sáng tác nhằm phát huy tối đa mị lực của loài thỏ.
Xoay vòng, đá chân, lắc lư.
Cục bông nhỏ làm cực kỳ nghiêm túc, động tác nào cũng rất chuẩn chỉnh, cuối cùng kết thúc một cách đẹp mắt bằng một cú nhào lộn ra sau đầy kỹ thuật.
Không biết anh ta có rung động không nhỉ?
Cục bông nhỏ thở hổn hển, lén liếc nhìn anh một cái.
Cố Nghịch một tay chống đầu: "Đang khiêu vũ à?"
Đây là vũ điệu cầu hôn. Cục bông nhỏ đứng bằng hai chân sau, nghiêm túc ưỡn ngực.
Cố Nghịch nắm lấy vuốt trước của cậu.
Cục bông nhỏ lo lắng đến mức lắc lắc cái người, hai chân sau nhích tới nhích lui trong phạm vi nhỏ, di chuyển với bộ pháp rất kỳ lạ.
Cố Nghịch buông tay ra, không nhịn được mà nhếch môi.
Nóng quá, thỏ nhỏ dùng vuốt tự quạt gió cho mình để hạ nhiệt.
Gió lớn hơn một chút, Cố Nghịch đang nhẹ nhàng quạt cho cậu, nhưng thỏ nhỏ lại càng thấy nóng hơn, cậu tránh xa anh ra một chút, một hồi lâu sau mới khôi phục lại nhiệt độ bình thường.
Cố Nghịch đứng dậy, vào bếp lấy sữa đã hâm nóng đổ vào bát nhỏ cho cậu.
Cục bông nhỏ vừa hay cũng thấy khát, thế là "ực ực" uống những ngụm thật lớn. Ngẩng đầu lên, cái người kia lại đang nén cười.
Cục bông nhỏ: "..." Cái đồ xấu xa này.
Cục bông nhỏ rất điềm tĩnh uống sữa, đầu lưỡi nhỏ màu hồng nhạt dính chút chất lỏng màu trắng, uống một cách vô cùng nghiêm túc.
Cố Nghịch thấy buồn cười.
Uống xong, cục bông nhỏ vươn vai một cái thật dài.
Trước đây cậu đi đứng toàn lấy vuốt nhích từng bước chậm chạp, nhưng lần này đã có ý thức của một người làm "chồng", đi đứng rất ngầu, ra dáng lắm luôn.
Cố Nghịch bế con thỏ ngốc lên.
Cục bông nhỏ nhìn anh, trong mắt hiện lên ba phần khinh khỉnh, hai phần tà mị và năm phần nuông chiều. Cho đến khi nhìn thấy nước trong bồn tắm, nhận ra anh định làm gì với mình, phong thái của người làm "chồng" lập tức bay sạch sành sanh!
Cục bông nhỏ sợ đến mức chạy loạn khắp thế giới.
Cậu rất sạch sẽ mà, ngày nào cũng nghiêm túc rửa mặt.
Không cần tắm bằng nước đâu.
Trong lúc hỗn loạn, thỏ nhỏ nhảy lên cái tủ cao nhất so với sức của mình, tạm thời thấy an toàn hơn một chút.
Lần này chắc chắn không bắt được tui đâu nhé.
... Cố Nghịch giơ tay lên, dễ dàng tóm gọn con thỏ, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay.
Cục bông nhỏ trong tay anh vặn vẹo qua lại, vuốt nhỏ đặt lên kẽ ngón tay anh, nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương vô cùng.
Thỏ không cần tắm rửa đâu mà.
Cố Nghịch: "Hôm nay chạy ở ngoài lâu như vậy rồi."
Cục bông nhỏ thấy uất ức lắm.
Cố Nghịch nói: "Có bọt tuyết chuyên dụng, không khó chịu đâu."
Tui tin anh mới lạ đấy! Cục bông nhỏ vùng vẫy một chút.
Cố Nghịch xách cậu vào phòng tắm. Thấy càng lúc càng gần, cục bông nhỏ không động đậy nữa.
Cố Nghịch liếc nhìn cậu một cái.
Cục bông nhỏ cuộn tròn thành một cục, trông có vẻ rất khó chịu.
Cố Nghịch hơi nới lỏng tay: "Sao thế?"
Cục bông nhỏ phình bụng lên thật to, rồi lại xẹp lép xuống hoàn toàn.
Cố Nghịch cau mày, buông tay ra đặt cậu lên thảm: "Cục bông nhỏ?"
Anh vừa buông tay, con thỏ vừa nãy còn đang khó ở lập tức chuồn lẹ như bay.
Đồ ngốc.
Binh bất yếm trá (đánh trận không ngại dùng mưu kế) nhé.
Cục bông nhỏ bò lên cái đĩa của mình, trên đầu úp một cái hộp giấy nhỏ, che chắn bản thân kín mít không kẽ hở.
Cậu cẩn thận dùng đầu đẩy ra một khe hở tí ti, từ khe hở đó nhìn thấy Cố Nghịch đi ngang qua người mình mà không mảy may nghi ngờ, cái đuôi đắc ý ngoáy ngoáy.
Cái đồ ngốc này.
Cố Nghịch khựng bước chân lại.
Cục bông nhỏ nhanh chóng rụt đầu vào, che chắn bản thân kỹ càng trở lại.
Trong bóng tối, cậu cảm thấy mình cùng với cái đĩa nhỏ đang từ từ bay lên không trung.
Anh ta định đi đâu?
Không lẽ định vứt mình vào thùng rác đấy à?
Giọng nói bình thản của Cố Nghịch vang lên: "Lò nướng nên để bao nhiêu độ thì vừa nhỉ?"
Tim thỏ nhỏ hẫng một nhịp, đồ xấu xa này!
Trước mắt bừng sáng, thỏ nhỏ hé mở mắt.
Cố Nghịch đang thong thả dùng khăn ướt lau tay, sau đó cầm lấy chiếc nĩa bạc sáng loáng bên cạnh.
Chiếc nĩa càng lúc càng gần, đôi mắt đen láy của cục bông nhỏ trợn tròn, cậu đứng bật dậy bằng hai chân sau, cuống cuồng tóm chặt lấy tay áo anh!
Chúng ta có gì cứ bình tĩnh nói, đừng có động vào bộ đồ ăn!
Chẳng phải là tắm thôi sao?
Cục bông nhỏ chủ động đi vào phòng tắm, như một tráng thỏ chuẩn bị hy sinh, "tùm" một cái nhảy vào chậu tắm, bắn lên không ít bọt nước.
Cố Nghịch buồn cười, một tay giữ lấy cậu, tay kia thử nhiệt độ nước.
Thỏ nhỏ vùng vẫy điên cuồng, cho đến khi lông bị ướt sũng mới nhận ra đây là định mệnh mà một con động vật nhỏ không có sức phản kháng như cậu không thể trốn thoát, bèn nằm im chịu trận với vẻ mặt tuyệt vọng.
Cả người dính dấp, thỏ nhỏ mặt đầy khó chịu, quyết định sẽ tuyệt giao với anh.
Anh có biết là anh sắp mất chồng rồi không hả!
Cố Nghịch dỗ dành: "Nhắm mắt vào, nhanh thôi là xong rồi."
Cố Nghịch dùng bọt tắm chuyên dụng rửa vuốt cho cậu, rồi lại lật người cậu lại.
Thỏ nhỏ vội vàng vùng vẫy, nước bắn tung tóe làm ướt sũng cả sàn nhà.
"Đừng quậy nữa." Quần áo Cố Nghịch đã thấm ướt một mảng, anh nhẹ nhàng ấn giữ cậu lại.
Thỏ nhỏ đỏ bừng cả người, tự nhủ thầm trong lòng: Đừng có nghĩ bậy, anh ta chỉ đang tắm cho động vật thôi.
Cố Nghịch vẫn rất chính trực mà.
Chính miệng anh ta đã nói rồi, không có hứng thú với mấy thứ lông xù.
Ngón tay Cố Nghịch chạm vào phần cuống của chiếc đuôi tròn nhỏ, anh khựng lại một chút, rồi cụp mắt xuống.
Cái người này đang nhìn cái gì thế không biết! Cục bông nhỏ nóng bừng cả người, dùng vuốt đá anh một cái.
Khóe môi Cố Nghịch khẽ nhếch lên, không trêu cậu nữa.
Thỏ nhỏ tự thu mình lại thành một quả cầu, nhắm tịt mắt, không buồn nhúc nhích thêm tí nào. Một lúc sau, cậu mở mắt ra, chợt nhận thấy lớp lông ướt sũng đang dính chặt vào người, trông mình gầy hẳn đi.
Cậu có chút đắc ý, tạm thời gác lại mâu thuẫn vừa rồi, dùng vuốt chạm chạm vào Cố Nghịch.
Anh nhìn mau, xem tui có gầy không?
Cố Nghịch thản nhiên buông một câu: "Xấu."
Thỏ nhỏ: "..."
Cục bông nhỏ giận dữ lườm Cố Nghịch, nhưng lại bắt gặp vài phần ý cười không kịp che giấu trong mắt anh, thế là ngẩn ngơ mất một lúc.
Cái người này lúc cười lên cũng đẹp trai quá đi mất.
Là một con động vật nhỏ không có định lực cho lắm, cậu bị mê hoặc đến mức đầu óc quay cuồng.
Giọng của Cố Nghịch vang lên: "Vừa nãy lừa tôi đấy à?"
Cục bông nhỏ: "..."
Sao lại lôi chuyện này ra nói vào lúc trái tim thỏ đang xao xuyến chứ? Cục bông nhỏ chột dạ xoắn xuýt hai vuốt vào nhau.
Tui đó là dùng mưu kế thôi.
Với lại chẳng phải anh cũng hù dọa tui đó sao? Cục bông nhỏ lập tức trở nên hùng hồn đầy lý lẽ.
Cố Nghịch bình thản xoa lớp lông của cậu, chuyển chủ đề: "Khó chịu không?"
Cũng được. Bọt tắm rất mềm, rất thoải mái, lại còn có mùi dâu tây chua chua ngọt ngọt, làm cậu suýt thì không nhịn được mà muốn ngoạm một miếng.
Vị kẹo mút mà cậu thích nhất chính là mùi này đấy.
Cố Nghịch dùng khăn khô bọc lấy cục bông nhỏ đã sạch sẽ, bế lên giường rồi dùng máy sấy sấy khô cho cậu.
Mới sấy được hai cái, thỏ nhỏ đã đứng thẳng tắp, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn: Sấy khô chưa vậy?
Cố Nghịch: "Một lát nữa."
Thỏ nhỏ ngoan ngoãn đứng im, nhắm mắt để mặc anh sấy khô cho mình. Kết quả là sấy mãi, sấy mãi vẫn chưa xong.
Có phải là khó sấy khô lắm không? Thỏ nhỏ thấy lo lắng, đứng cứng đơ cả người.
Khóe môi Cố Nghịch cong lên, lần này anh không thèm kìm nén lại nữa.
Cục bông nhỏ: "..." Cái đồ xấu xa này, chỉ giỏi cười nhạo mình.
Cố Nghịch sấy thêm vài cái nữa, lấy tay sờ thử, thấy cũng đã khô ráo.
Thỏ nhỏ mệt rã rời, nằm vật ra giường dẹt lép như một chiếc bánh tráng.
Cố Nghịch vuốt ve lớp lông bông xù mềm mại của cậu.
Thỏ nhỏ vô cùng hưởng thụ.
Cũng đảm đang đấy chứ. Thôi thì mình vẫn có thể miễn cưỡng làm chồng anh ta vậy.
Tay Cố Nghịch trượt xuống dưới, chạm vào cái đuôi của cậu. Thỏ nhỏ bất thình lình rùng mình một cái, lấy vuốt chặn tay anh lại, vẻ mặt hung dữ không cho đụng vào.
Sờ loạn đi đâu thế hả!
Chỉ cho sờ một cái thôi, phần còn lại phải đợi sau khi kết hôn mới được sờ nha!
Cố Nghịch chuyển sang gãi gãi lưng cho cậu.
Thỏ nhỏ lại run lên một cái, giơ vuốt đá anh, giờ thì đến lưng cũng không cho sờ luôn.
Trên người cậu tỏa ra mùi dâu tây nhàn nhạt, thơm nức mũi, trông chẳng khác nào một viên kẹo sữa vị dâu nhỏ xíu.
Cục bông nhỏ rất thích mùi hương này, cậu lăn qua lăn lại trên tấm chăn mềm mại, lăn lông lốc từ trái sang phải, rồi đắc ý nhìn Cố Nghịch.
Tui lợi hại chưa?
Cố Nghịch bắt gặp ánh mắt đó, thản nhiên nói: "Cũng thường thôi."
Anh chắc là thường thôi không? Cục bông nhỏ lười biếng nằm bò ra chăn, tứ chi thoải mái bẹt ra, cái đuôi tròn nhỏ hướng thẳng lên trời.
Cố Nghịch điềm nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác.
Đến giờ đi ngủ, cục bông nhỏ đi về phía cái tổ của mình, dự định nửa đêm sẽ lén lút bò lên giường.
Cố Nghịch chẳng cần nghĩ cũng biết thừa cái tính toán nhỏ nhặt của cậu, trực tiếp lên tiếng: "Ngủ bên này."
Mắt cục bông nhỏ sáng rực lên, chạy vèo lên giường, nằm ngay ngắn chỉnh tề bên cạnh gối của anh.
Vợ của mình tốt quá đi mất!
Cố Nghịch liếc nhìn cậu một cái.
Cục bông nhỏ lập tức hóp người dẹt lép lại, giả vờ mình rất gầy, không hề chiếm diện tích chút nào.
Cố Nghịch: "Tắt đèn đây."
Đợi đã! Cục bông nhỏ nhắm tịt mắt, nằm thẳng ra, một lúc sau lại nhích về phía Cố Nghịch một chút.
Cậu chuẩn bị sẵn tư thế ngủ rồi mới chọc chọc Cố Nghịch.
Giờ anh có thể tắt đèn rồi đó.
Cố Nghịch tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, một lát sau ánh trăng hắt qua cửa sổ mang theo chút ánh sáng mờ ảo.
Thỏ nhỏ nằm nghiêng người.
Cố Nghịch: "Sao không nằm ngửa như lúc nãy?"
Vì nằm ngửa sẽ đè trúng đuôi. Thỏ nhỏ nghiêm túc làm mẫu cho anh xem.
Nằm phẳng ra: Đè trúng đuôi.
Nằm nghiêng: Cái đuôi tròn nhỏ "bộp" một cái ló ra ngoài.
... Giữa đêm hôm khuya khoắt, Cố Nghịch suýt chút nữa bị cái sự đáng yêu này làm cho mất ngủ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu