Bạch Phó Tinh thực sự không ngờ mình lại làm ra loại chuyện đó, không còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa. Lúc rời đi, cậu để lại toàn bộ tiền bạc, điện thoại cũng không mang theo.
Hồ Lão Cửu đã dẹp tiệm bói toán từ sớm, thấy bộ dạng ủ rũ của cậu liền trêu chọc: "Hiếm thấy nha, nhóc bị làm sao thế này?"
Bạch Phó Tinh buồn bã: "Tui thất tình rồi, tui đã làm chuyện khốn nạn với người mà tui thích, chắc cả đời này anh ấy cũng không tha thứ cho tui đâu."
Hồ Lão Cửu hỏi: "Triệu chứng của cậu thế nào rồi?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu, cậu bây giờ đối với chuyện gì cũng chẳng có cảm giác, chỉ thấy trong lòng trống rỗng.
Hồ Lão Cửu bấm ngón tay tính toán nhưng chẳng ra được gì, định bắt mạch thử cho cậu, vừa chạm vào đã ngẩn người, giật nảy mình.
Bạch Phó Tinh liếc ông một cái, uể oải nói: "Sao thế? Làm gì mà cuống lên."
Hồ Lão Cửu lại nghiêm túc bắt mạch lần nữa, lần này thì thực sự kinh hãi, chấn động thốt lên: "Không thể nào!"
Bạch Phó Tinh lười biếng phối hợp: "Cái gì không thể nào?"
Hồ Lão Cửu như bị sét đánh, hồi lâu mới hoàn hồn: "Chắc chắn là tôi nhầm rồi. Đúng rồi, cậu có thấy chỗ nào không khỏe không?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc cảm nhận: "Trong lòng có một nỗi đau thất tình."
Hồ Lão Cửu: "..."
Hồ Lão Cửu cân nhắc nói: "Mạch tượng của cậu rất loạn --"
... Bạch Phó Tinh nhìn ông bằng ánh mắt như nhìn kẻ lừa đảo.
Hồ Lão Cửu khựng lại: "Cậu nhìn tôi như thế làm gì?"
Bạch Phó Tinh thu hồi tầm mắt, ngồi ngay ngắn đầy chân thành: "Không có gì, mời ông bắt đầu màn trình diễn của mình."
Hồ Lão Cửu nghiêm túc: "Tiểu Bạch, tôi nói cho cậu chuyện này, cậu đừng có sợ, cơ thể cậu xảy ra chút vấn đề rồi --"
Bạch Phó Tinh phối hợp đưa ra một biểu cảm kinh ngạc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hồ Lão Cửu nghi ngờ nhân sinh: "Cậu có thể --"
"Mắc bệnh nan y à?" Bạch Phó Tinh chống cằm nhìn ông.
Hồ Lão Cửu: "... Còn đáng sợ hơn thế nhiều."
Bạch Phó Tinh chân thành nhìn ông, khuyến khích ông nói tiếp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đầu óc Hồ Lão Cửu rối như tơ vò: "Không thể nào, chắc chắn là tôi nhầm! Tôi phải bế quan nghiên cứu kỹ lại mới được."
Diễn cũng giống thật gớm. Bạch Phó Tinh ngáp một cái, rất nể mặt mà phối hợp: "Ông định bế quan bao lâu?"
Hồ Lão Cửu nghiêm nghị: "Tối đa một tháng, sau đó tôi sẽ chủ động tìm cậu. Thời gian này cậu cứ ăn ngon ngủ kỹ, giữ tâm trạng thoải mái là được."
Bạch Phó Tinh lại ngáp một cái, lấy ngón tay đỡ lấy mí mắt đang díp lại vì buồn ngủ, gật gật đầu: "Rồi rồi, biết rồi." Website TruyenLau.com
Chẳng biết Cố Nghịch sao rồi nhỉ?
*
Cố Nghịch cảm thấy mình thất tình rồi.
Tình yêu của họ vừa mới chớm nở đã bị Bạch Phó Tinh dùng năm chữ đó và mấy chục tệ bóp chết từ trong trứng nước.
Anh cũng là lần đầu trải qua chuyện này, nhìn chằm chằm tờ giấy nhỏ của Bạch Phó Tinh hồi lâu, suy nghĩ sâu sắc một hồi, cuối cùng rút ra một kết luận --
Có phải vì mình chưa đủ nhiệt tình và phóng khoáng không?
*
Sức ăn của Bạch Phó Tinh đột nhiên lớn kinh khủng, đi trên đường mà đói đến mức phát điên, cậu phiền não sờ sờ bụng mình.
Cậu vừa ăn hai bát cơm ở nhà Hồ Lão Cửu, giờ chưa đầy một tiếng đã lại đói rồi.
Ngoại ô có mấy cây cam dại, quả trên cây vẫn chưa chín hẳn, vừa nhỏ vừa xanh, Bạch Phó Tinh nhìn một cái là không bước đi nổi nữa.
Nhìn qua đã thấy ngon rồi.
Bạch Phó Tinh dễ dàng dùng cành cây khều xuống vài quả, vị rất chua, cậu muốn mang về cho Cố Nghịch nếm thử. Đột nhiên nhớ đến biểu cảm của Cố Nghịch khi uống nước chua, cậu không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Bạch Phó Tinh đã tính kỹ rồi, việc cấp bách bây giờ là phải kiếm tiền, tích góp sính lễ, đợi Cố Nghịch nguôi giận sẽ quay về xin lỗi, sẵn tiện cầu hôn luôn.
Cậu nghĩ Cố Nghịch chắc chắn sẽ đồng ý thôi.
Nghĩ đến đây, Bạch Phó Tinh tự trách: "Bạch Phó Tinh, sao mày có thể làm ra chuyện đó chứ?"
... Cố Nghịch vốn dĩ rất ít khi làm chuyện đó, vậy mà lại bị ép phải giúp mình giải quyết, đổi lại là ai thì cũng khó mà chấp nhận được đúng không?
*
Phó Tri Cẩn ngồi ở ghế sau xe, nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, đối với mọi thứ đều không hài lòng. Đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng thanh mảnh quen thuộc, ngẩn người hai giây.
Đây chẳng phải là cái người ở buổi tiệc hôm đó sao?
Mắt Phó Tri Cẩn sáng rực lên.
Một chiếc xe đen đột nhiên đánh lái quét ngang ngay trước mặt, thắng gấp cái "két", Bạch Phó Tinh giật nảy mình.
Phó Tri Cẩn từ từ hạ cửa kính xe xuống, nhìn cậu với vẻ cao ngạo.
Bạch Phó Tinh nhận ra anh ta, lập tức nghĩ đến Cố Nghịch, cậu theo bản năng nhìn vào trong xe, khó hiểu hỏi: "Sao thế ạ?"
Phó Tri Cẩn kiêu ngạo xuống xe, đi tới chào hỏi cậu, thản nhiên nói: "Chào cậu."
Bạch Phó Tinh gật đầu: "Chào anh."
Nói rồi cậu đưa qua một quả quýt, còn đang phân vân có nên đưa nốt mấy quả quýt còn lại cho anh ta để chuyển cho Cố Nghịch hay không.
Phó Tri Cẩn nhìn quả quýt vừa nhỏ vừa xanh trên tay, lại nhìn đôi mắt trong veo chân thành của cậu thiếu niên, một nỗi xót xa dâng lên.
Thế này thì nghèo quá rồi chứ gì nữa?
Phó Tri Cẩn bày ra cái dáng vẻ nên có của một đạo diễn danh tiếng, cao ngạo ném qua một tờ giấy: "Có hứng thú không?"
Bạch Phó Tinh liếc nhìn, thấy trên giấy vẽ mấy cái khung hình, lắc đầu: "Không hứng thú."
Phó Tri Cẩn không ngờ mình bị từ chối, khựng lại: "Cậu biết tôi là ai không?"
Bạch Phó Tinh: "Phó Tri Cẩn."
Phó Tri Cẩn nghẹn lời, thản nhiên nói: "Biết là tốt rồi, tôi khuyên cậu đừng có không biết điều -"
Anh ta nhìn quanh thấy không có ai, mặt lập tức xị xuống: "Em trai à, nói thật lòng là tôi đang cần em trai cứu nguy gấp."
Bạch Phó Tinh: "..."
Phó Tri Cẩn: "Trước đó có một diễn viên cho tôi leo cây, đứa nhỏ đó không hiểu chuyện, chẳng có tí nhãn quan nghệ thuật nào, làm hại tôi suốt thời gian qua cứ phải đi tìm người phù hợp. Trước đây chúng ta từng gặp nhau, lúc đó tôi đã thấy cậu cực kỳ hợp rồi."
Bạch Phó Tinh: "Tôi -"
Phó Tri Cẩn không cho cậu cơ hội phản bác: "Vai diễn rất ít, chỉ khoảng ba năm cảnh quay thôi, hai tuần là xong rồi, không mất quá nhiều thời gian của cậu đâu."
Bạch Phó Tinh: "Nhưng mà -"
Phó Tri Cẩn nói nhanh: "Dù bên ngoài đồn tôi tính tình thối tha, nhưng nhân phẩm của tôi chắc cậu chưa nghe ai phàn nàn bao giờ đúng không? Huống hồ, nhìn cái dáng vẻ này của tôi, cậu thấy tôi giống người tính nóng nảy không?"
Vì là bạn của Cố Nghịch nên Bạch Phó Tinh vẫn luôn có ấn tượng tốt về anh ta, cậu lắc đầu.
Phó Tri Cẩn hài lòng: "Vậy là được rồi chứ gì? Lại đây, lên xe."
Bạch Phó Tinh: "Nhưng tôi không hiểu lắm."
Phó Tri Cẩn cười khẩy, lười biếng nói: "Đó không phải là vấn đề, không có ai mà tôi không dạy dỗ được cả."
Bạch Phó Tinh đột nhiên nhớ ra một việc quan trọng, hỏi: "Trong đoàn phim có ai rất lợi hại không?"
Phó Tri Cẩn cam đoan với cậu: "Yên tâm, đều là diễn viên bình thường thôi, người đóng cảnh đối đầu với cậu lại càng là một diễn viên hết sức bình thường."
Bạch Phó Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra chắc chắn là không đụng mặt Cố Nghịch rồi.
Phó Tri Cẩn khựng lại, có chút do dự: "Tuy nhiên, có một chuyện rất quan trọng tôi phải nói với cậu."
Bạch Phó Tinh nhìn anh ta.
Phó Tri Cẩn khẽ thở dài: "Cái người diễn cùng cậu ấy, diễn xuất của anh ta có thể cậu sẽ không theo kịp, nên cậu phải thường xuyên thỉnh giáo anh ta một số vấn đề, hai người cần mài dũa với nhau nhiều hơn."
Bạch Phó Tinh gật đầu: "Vâng."
"Anh ta hơi lạnh lùng một chút -" Anh ta nhìn Bạch Phó Tinh, an ủi: "Nhưng mà cũng chỉ là cái mặt lạnh thôi, thái độ cậu tốt một chút thì anh ta không đến mức không gần tình người đâu."
Bạch Phó Tinh tò mò: "Có cảnh tình cảm không ạ?"
Phó Tri Cẩn nói: "Kịch bản thì không, nhưng cậu có một đoạn tình cảm, là đơn phương thầm mến."
Bạch Phó Tinh: "Ồ."
*
Phó Tri Cẩn như nguyện, nhặt được một báu vật lớn, vui vẻ gọi điện quấy rối Cố Nghịch: "A Nghịch, khi nào cậu mới qua đây? Có phải đang giở thói ngôi sao không đấy? Cẩn thận tôi bóc phốt cậu nha."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói bình thản: "Tâm trạng tốt thế sao?"
Phó Tri Cẩn la to: "Tôi nhặt được vàng rồi!"
Cố Nghịch thản nhiên: "Ồ, chúc mừng."
Phó Tri Cẩn hỏi: "Sao thế? Tâm trạng không tốt à?"
Cố Nghịch: "Ừ, trong nhà mất đồ."
*
Ở đây hoàn toàn là môi trường xa lạ, Bạch Phó Tinh không quen biết ai cả, cậu hơi e dè nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở một dãy quần áo, tò mò hỏi: "Sao lại có nhiều váy thế này?"
Phó Tri Cẩn: "Thích không? Đều là của cậu đấy."
Bạch Phó Tinh: "?"
... Bạch Phó Tinh cuối cùng cũng hiểu tại sao cái người trước đó lại cho ông đạo diễn này leo cây.
Nhân vật này của cậu bị nuôi lớn như một đứa con gái, đến ngày trưởng thành thì bị cha mẹ bán cho một gã đàn ông bụng phệ dầu mỡ. Nhân vật chính tiện tay cứu cậu, từ đó về sau cậu thầm thương trộm nhớ nhân vật chính.
Vì vậy, trong những đoạn hồi ức sẽ đan xen một phân cảnh nhân vật chính cứu cậu khi đang mặc đồ nữ.
Phó Tri Cẩn bảo: "Cậu chọn một bộ phù hợp đi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh trực tiếp khoác một chiếc váy dài màu tím nhạt ra ngoài quần áo, cậu nhíu mày, xách cái vạt váy to đùng vướng víu lên, hơi chê bai: "... Như vầy không cần thiết lắm đâu nhỉ?"
Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình.
Làn da cậu rất trắng, đôi mắt trong veo sáng ngời, đường nét gương mặt dịu dàng vô hại, cộng thêm vóc dáng cao ráo thanh mảnh, không những không kỳ quặc mà ngược lại còn vô cùng hài hòa, khiến người ta mãn nhãn không thể rời mắt.
Bạch Phó Tinh nổi hết cả da gà, ghét bỏ nắm vạt váy nặng nề rũ rũ: "Đây là định gói mình lại thành món quà để bán chắc?"
Chuyên viên trang điểm lắc đầu, tấm tắc khen ngợi: "Không ngờ lại không hề có chút gượng ép nào, hầu như không cần trang điểm, đến lúc đó bôi chút tro lên mặt, làm tóc rối lên một chút là ra cảm giác ngay."
Phó Tri Cẩn cũng rất hài lòng, nói: "Cứ mặc vậy làm quen hai ngày đi, tìm cảm giác trước đã."
Hai ngày nay Phó Tri Cẩn giảng giải kịch bản cho cậu, cậu có ngộ tính rất cao, Phó Tri Cẩn cảm thấy mình đúng là nhặt được báu vật, bảo cậu: "Hôm nay cậu cứ đi dạo quanh đây đi, ngày mai mọi người sẽ lục tục kéo qua."
Phim trường nằm ở vùng ngoại ô hoang vắng, rất ít người, bảo vệ cơ bản sẽ không cho người lạ lại gần. Trời sập tối, Bạch Phó Tinh chẳng màng hình tượng, tay xách vạt váy vướng víu, tò mò đi dạo lung tung.
Từ đằng xa, Bạch Phó Tinh nhìn thấy có người bị mấy kẻ chặn lại, lòng chính nghĩa bùng nổ, cậu lập tức lao tới, che chắn người đó ra sau lưng mình.
Cậu cảm nhận được người kia đang cúi đầu nhìn mình một cái.
Bạch Phó Tinh không nhìn anh, tiện tay vỗ vỗ cánh tay anh ý bảo đừng sợ, rồi đối mặt với mấy tên côn đồ: "Các người làm gì thế? Bao nhiêu người thế này mà lại đi bắt nạt một người!"
Người bên cạnh nghe thấy giọng cậu, dường như hơi khựng lại.
"Không sao chứ?" Bạch Phó Tinh quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt quen thuộc dưới ánh trăng, cậu thốt lên một tiếng "vãi chưởng", rồi nhanh chóng che mặt định chuồn lẹ.
Đã bảo đừng có lo chuyện bao đồng mà! Anh ta cao to như thế thì ai bắt nạt cho nổi?
Sao không quan sát kỹ rồi hãy xông ra?
Đúng là tay nhanh hơn não mà!
Cố Nghịch che chắn cậu ra sau lưng, bình thản nói: "Để tôi."
Bạch Phó Tinh lập tức chặn trước mặt anh: "Anh đứng ra sau đi, để tui!"
Mấy tên kia nhìn cậu với vẻ dâm đãng, xoa xoa tay, ánh mắt dán chặt vào người Bạch Phó Tinh: Mẹ kiếp, đẹp thế này, tối nay có phúc rồi!
Vốn tưởng chỉ vớ được món hời tiền bạc, không ngờ lại thu hoạch được cả sắc lẫn tài.
Cố Nghịch hạ thấp giọng: "Em mặc thành thế này thì làm gì được?"
Bạch Phó Tinh quay người, nhấc váy lên cho anh nhìn một cái, bên trong có mặc quần áo.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch giơ tay, bắt chính xác cái gậy đang vung xuống.
Gần như cùng lúc đó, Bạch Phó Tinh xoay người tung một cú đá, tên đang tiến lại gần bị văng lùi lại mấy bước.
Hai người phối hợp ăn ý, vai kề vai. Cố Nghịch thấp giọng nói: "Tên bên cạnh là của em, chỗ còn lại để tôi."
Bạch Phó Tinh: "Nghĩ cũng hay quá ha, tất cả là của tui hết."
Nói xong, không đợi Cố Nghịch kịp phản ứng, cậu đã che chắn trước mặt anh, ra tay hạ gục một tên. Chớp mắt, cậu đã đánh mấy tên kia tơi tả, vắt chân lên cổ mà chạy.
Bạch Phó Tinh phủi phủi tay, thản nhiên vỗ vỗ chiếc váy dính đầy bụi bặm.
Cố Nghịch nắm lấy cổ tay cậu, nhìn mu bàn tay hơi đỏ lên: "Có đau không?"
Bạch Phó Tinh cử động ngón tay: "Cũng ổn."
Cố Nghịch nhìn cậu.
Người trước mặt không biết tại sao lại mặc thành thế này, nhưng lại hài hòa đến lạ kỳ.
Thiếu niên xinh đẹp, đôi mắt trong veo sạch sẽ, một người như vậy khiến người ta cảm thấy chỉ cần nhìn thêm một cái thôi cũng là một sự quấy rầy.
Cố Nghịch thản nhiên hỏi: "Ai cho phép em mặc thế này chạy lung tung?" Anh nhíu mày, không vui nói: "Thắt eo chặt thế này, không khó chịu sao?"
Bạch Phó Tinh vô tư sờ sờ phần eo: "Có thắt chặt đâu."
Cố Nghịch: "..."
Yết hầu Cố Nghịch khẽ động, lòng bàn tay chạm vào eo cậu, rất thon nhỏ, anh trầm giọng: "Bạch Phó Tinh."
... Bạch Phó Tinh lập tức nhớ lại tội lỗi mình đã gây ra.
Cố Nghịch ghé sát: "Em có gì muốn giải thích với tôi không?"
Bạch Phó Tinh nhanh chóng vùng ra, nhưng lại bị kéo vào lòng.
Mùi hương quen thuộc bao bọc lấy cậu, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên đầy cảm giác an toàn. Bạch Phó Tinh thoáng chốc quên sạch mọi thứ, túm lấy vạt áo anh, không kìm được nói: "Vừa nãy thật sự sợ chết khiếp."
Sắc mặt Cố Nghịch dịu đi đôi chút, hạ thấp giọng: "Sợ sao không trốn sau lưng tôi?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc: "Dù tui nhát gan, nhưng nếu anh gặp nguy hiểm, tui nhất định sẽ là người đầu tiên xông ra."
Ánh mắt Cố Nghịch dao động.
Dưới ánh trăng, ngũ quan anh sâu hoắm và hoàn mỹ lạ thường, Bạch Phó Tinh không nhịn được mà ghé sát lại, hôn mạnh lên môi anh một cái.
Xong đời, tội chồng thêm tội! Bạch Phó Tinh làm xong mới phản ứng lại.
Khó khăn lắm mới vớt vát lại được một chút hảo cảm, giờ thì tự mình phá sạch rồi.
Đúng là đồ sắc dục che tâm!
Bạch Phó Tinh nhanh chóng giãn khoảng cách.
Cố Nghịch nhướng mày, giơ tay kéo cậu lại.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt nhảy ra xa ba thước: "Tui không nhịn được! Tui là người xấu!"
Cố Nghịch hơi dùng lực, nắm lấy cổ tay kéo cậu vào lòng, hỏi: "Tờ giấy đó có ý gì?"
Bạch Phó Tinh lập tức nói: "Xin lỗi anh!"
Cố Nghịch bình tĩnh: "Xin lỗi chỗ nào?"
Bạch Phó Tinh: "Không nên khinh bạc anh."
Cố Nghịch mím môi: "Không phải, nghĩ tiếp đi."
Bạch Phó Tinh cúi đầu, nghiêm túc kiểm điểm: "Chính anh còn chẳng mấy khi làm chuyện đó, vậy mà lại bị ép giúp tui giải quyết. Tui biết anh thanh tâm quả dục, không hứng thú với chuyện giường chiếu..."
Thái dương Cố Nghịch giật giật: "Ai bảo tôi --"
Anh nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Bạch Phó Tinh: "Lãnh cảm --"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh rũ mắt, nhỏ giọng: "Tui có thể cảm thấy anh rất bài xích, hơn nữa, anh còn vẽ dao trên giấy để cảnh cáo tui."
Gương mặt không cảm xúc của Cố Nghịch thoáng giãn ra, anh mở miệng: "Tôi lúc đó là --"
Anh lại nhịn, không nói.
Bạch Phó Tinh tiếp tục kiểm điểm: "Vừa nãy tui còn bị sắc dục che mắt mà hôn anh, rõ ràng biết anh không hứng thú với chuyện yêu đương, không thích kiểu hôn tới hôn lui dính dính chùm chùm --"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch nhẫn nhịn, gằn từng chữ: "Bạch Phó Tinh, có phải em có hiểu lầm gì về tôi không?"
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt.
Cố Nghịch hít sâu: "Em nói tiếp đi."
Bạch Phó Tinh nhanh chóng lắc đầu: "Hết rồi ạ."
Cố Nghịch nhìn cậu, bàn tay giữ eo hơi dùng lực: "Bạch Phó Tinh, đêm hôm đó có phải tôi làm em không hài lòng không?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh lập tức nói: "Anh đã làm rất tốt rồi! Đừng tự tạo áp lực cho mình!"
Cố Nghịch vô cảm.
Bạch Phó Tinh vùng vẫy, lén lùi lại một bước nhỏ.
Cố Nghịch giữ chặt eo cậu: "Đi đâu?"
Bạch Phó Tinh: "Cái đó... tui phải đi làm việc!"
Cố Nghịch cười như không cười: "Việc của em không phải là tìm thỏ cho tôi sao? Thỏ tìm thấy chưa?"
Bạch Phó Tinh sợ đến mức mọc cả tai thỏ tại chỗ.
Cố Nghịch rũ mắt nhìn cậu một hồi, đột nhiên nhận ra điều gì đó, nhếch môi: "Cho nên em mặc váy chạy qua chạy lại cũng là vì công việc?"
Bạch Phó Tinh gật đầu: "Để tìm cảm giác."
Cố Nghịch đại phát từ bi buông cậu ra, đưa điện thoại tới, thản nhiên nói: "Cầm lấy điện thoại, đừng để tôi không liên lạc được với em."
"Ồ." Bạch Phó Tinh nhận lấy điện thoại.
Cố Nghịch cúi người, vóc dáng cao lớn mang theo áp lực mười phần: "Tốt nhất em nên cầu nguyện lần tới chúng ta gặp nhau muộn một chút, sau khi tôi đã hết giận."
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt: "Sao anh lại giận nữa rồi?"
"Em nói xem?" Cố Nghịch áp sát lại gần cậu hơn một chút.
Bạch Phó Tinh chớp mắt, lùi lại một bước nhỏ, lí nhí hỏi: "Gặp lại thì sẽ thế nào?"
Cố Nghịch khẽ cười một tiếng, không trả lời mà bước thẳng về phía trước.
Sao anh ấy không nói gì nhỉ? Bạch Phó Tinh đang thắc mắc thì màn hình điện thoại chợt sáng lên: [Thế thì em xong đời rồi.]
Bạch Phó Tinh sợ tới mức suýt chút nữa ném luôn cái điện thoại đi.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.