Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 54: Anh chuẩn bị việc của anh, em làm việc của em

Cố Phong vừa nhìn thấy Cố Miên Miên lần đầu tiên là đã choáng váng luôn.
Bởi vì Cố Miên Miên và Cố Nghịch lúc nhỏ trông y đúc như từ một khuôn đúc ra.
Có điều Cố Nghịch lúc nhỏ lúc nào cũng đanh mặt, chẳng bao giờ cười nói, như một "ông cụ non".
Nhưng Cố Miên Miên lại vô cùng hoạt bát, đáng yêu, chẳng hề sợ người lạ chút nào, vừa thấy hắn là đã cười khanh khách, giơ tay đòi bế.
Đôi mắt bé hơi tròn, đen láy lấp lánh như giấu mấy ngôi sao nhỏ bên trong, điểm này thì giống Bạch Phó Tinh hơn.
Cố Phong muốn tan chảy vì sự đáng yêu này, hận không thể lén bắt cóc bé về nhà mình luôn.
Cố Phong sướt mướt năn nỉ Bạch Phó Tinh đưa Miên Miên qua nhà chơi, nhưng bị Cố Nghịch lạnh lùng từ chối.
... Bởi vì ông anh này quá thiếu tin cậy.
Cố Phong chỉ còn cách đánh vào tâm lý của Miên Miên, dụ dỗ bé rằng nhà bác rất rộng, còn có thể bò qua bò lại trong hồ bơi nữa.
Miên Miên phấn khích đạp chân liên tục, giơ tay đòi bế.
Và thế là bé đã bị "đánh cắp" đi như vậy đấy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Miên Miên vừa đến nhà bác đã được mười lăm bà vú em nhiệt tình chăm sóc, bé chẳng sợ người lạ chút nào, cứ tò mò mở to đôi mắt tròn xoe nhìn ngắm mọi thứ.
*
Website TruyenLau.com Mấy ngày sau, Bạch Phó Tinh đến tìm Cố Phong, đúng lúc bắt gặp Cố Phong đang ngâm cái đuôi trong hồ bơi rộng lớn.
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Phong đang khoan khoái rửa đuôi, đột ngột thấy cậu thì vội vàng thu đuôi lại.
Website TruyenLau.com ... Bạch Phó Tinh tận mắt chứng kiến một cái đuôi rồng lớn như vậy "vút" một cái là biến mất tiêu.
Cố Phong bình tĩnh nhấp một ngụm trà.
Bạch Phó Tinh phán thẳng thừng: "Anh không phải con người."
"..." Cố Phong cảm giác như bị mắng, "Nói năng kiểu gì thế?"
Một lúc sau, Cố Phong mới bình tĩnh ngồi uống trà, thú nhận với cậu rằng mình thực ra là một đại yêu sống trong xã hội loài người.
Phản ứng đầu tiên của Bạch Phó Tinh là: "Thế còn Cố Nghịch?"
Cố Phong: "Cậu đoán xem?"
Bạch Phó Tinh khẳng định chắc nịch: "Con người!"
Cố Phong liếc cậu một cái, chậm rãi bảo: "Không phải, nó cũng là rồng, huyết thống của nó còn thuần chủng hơn tôi nhiều."
"Có điều hiện tại nó vẫn chưa khôi phục yêu thức. Thực ra hai chúng tôi là anh em cùng cha khác mẹ, tôi chỉ lớn hơn nó ba ngày thôi, tôi cố tình đến đây để nghe nó gọi một tiếng 'anh', cảm giác sướng rơn người."
Bạch Phó Tinh: "... Hình như anh ấy cũng chẳng gọi anh là 'anh trai' bao giờ."
Cố Phong bị mất mặt, phản bác ngay: "Lúc nhỏ nó gọi suốt đấy thôi."
Bạch Phó Tinh không ngờ về khoản này mình còn bị Cố Nghịch đè đầu cưỡi cổ.
... Chẳng có chút ưu thế nào luôn.
Cố Miên Miên đang ngủ trong nôi, tư thế nằm dang tay dang chân, cái bụng trắng nõn hướng lên trời, còn nấc lên một cái "ợ sữa".
Bạch Phó Tinh nói khẽ: "Cố Miên Miên, về nhà thôi con."
Cố Miên Miên há miệng ngáp một cái thật dài, vừa thấy cậu là đã vui vẻ đạp chân lia lịa.
Bạch Phó Tinh bế thốc cục bột nhỏ lên: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Cố Miên Miên lắc đầu.
Bạch Phó Tinh: "Con không muốn cùng Tinh Tinh về nhà à?"
Cố Miên Miên ngúng nguẩy đôi chân nhỏ, bé vẫn muốn nằm ở chỗ Cố Phong thêm hai ngày nữa.
"Thế Tinh Tinh về đây," Bạch Phó Tinh đặt bé xuống, đanh mặt lại, bước đi vài bước rồi lén quay đầu xem phản ứng của con, "Về thật đấy nhé, con đừng có mà khóc."
Thế rồi chẳng mấy chốc đã về đến nhà.
Bạch Phó Tinh vô cùng tức giận: "Em phải đi mách tội, Cố Miên Miên nhỏ tí tuổi đầu mà quan hệ xã giao bận rộn quá xá, suốt ngày không chịu ở nhà!!!"
Cố Nghịch buồn cười, cầm khăn bông ấn lên đầu cậu, ngón tay khẽ cử động, dịu dàng lau tóc cho cậu.
Có Cố Nghịch ở đây, cậu tắm xong chẳng bao giờ tự lau tóc tử tế, cứ lười biếng đưa đầu vào lòng bàn tay anh mà dụi dụi.
Lần nào Cố Nghịch cũng bất lực giúp cậu lau khô tóc.
Bạch Phó Tinh ngước mắt, lén lút nhìn Cố Nghịch. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, cả người anh trông thật dịu dàng, khác hẳn với vẻ mặt đối với người ngoài, lòng Bạch Phó Tinh khẽ xao động.
Cậu lại nhớ đến lời Cố Phong nói, bất giác thẫn thờ cả người.
Nhắc mới nhớ.
Dân gian tương truyền rằng, tộc Rồng vốn cổ xưa và đầy bí ẩn, sở hữu cái đuôi rồng dài thật dài, và đặc biệt là có ưu thế trời ban trong chuyện "giường chiếu" -- hai cái "đồ kia".
Bạch Phó Tinh suy nghĩ viển vông, mặt nhỏ vàng khè.
Vậy nên anh ấy có tận hai cái?
Không đúng, Bạch Phó Tinh tự hồi tưởng lại, rõ ràng là chỉ có một cái thôi mà.
Chẳng lẽ sau này sẽ mọc thêm cái nữa? Mặt Bạch Phó Tinh lại vàng khè.
Cũng không khả thi lắm.
Cậu tuyệt đối không cho phép cái tình huống hỏng bét đó xảy ra đâu!
Cố Nghịch cách một lớp khăn bông, ấn ấn đầu cậu: "Bạch Phó Tinh."
Bạch Phó Tinh sực tỉnh: "Dạ?"
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh chột dạ, mặt đỏ bừng.
Cố Nghịch cúi người xuống: "Đang nghĩ gì thế?"
Bạch Phó Tinh buột miệng nói luôn: "Có phải anh có tận hai cái 'kia' không --"
Không khí bỗng chốc im phăng phắc, Cố Nghịch nhìn cậu một hồi lâu.
Bạch Phó Tinh quá rành cái ánh mắt này của anh rồi. Theo kinh nghiệm chung sống với Cố Nghịch, nói chung là bây giờ anh càng bình tĩnh thì lát nữa càng có khả năng anh sẽ đè mình ra mà hôn cho tới tấp.
Mấy ngón chân của Bạch Phó Tinh lúng túng cử động, cố gắng che giấu sự mất tự nhiên: "Dĩ nhiên em chỉ nói thế thôi!! Chúng ta vẫn là những người bạn tốt trong sáng -- á --"
Lời còn chưa dứt đã bị Cố Nghịch đè nghiến xuống giường.
Bộ đồ ngủ của Bạch Phó Tinh vì động tác đột ngột mà phanh ra một mảng lớn, Cố Nghịch giữ chặt lấy tay cậu, ngón cái mơn trớn cổ tay, ghé tai cậu cười khẽ: "'Bạn tốt trong sáng' hửm?"
Vành tai Bạch Phó Tinh đỏ rực.
"Còn về chuyện em tò mò ấy," Cố Nghịch kéo tay cậu xuống, "Sờ thử chẳng phải là biết ngay sao?"
Anh đột ngột như thế khiến Bạch Phó Tinh không kịp trở tay, mặt đỏ đến mức không dám nhìn.
... Đúng là muốn "hư" là "hư" ngay được.
Cố Nghịch hôn nhẹ lên khóe môi cậu.
Bạch Phó Tinh chạm phải ánh mắt anh, cũng thử hôn lại anh.
Cả hai như củi khô bốc lửa, lại còn tâm đầu ý hợp, không xảy ra chuyện gì thì đúng là nói không thông. Không khí loáng cái đã bị châm ngòi, nụ hôn vốn chỉ như chuồn chuồn đạp nước bỗng chốc trở nên nồng nàn quấn quýt.
Không khí nóng rực, họ ôm nhau hôn hít thật lâu, chẳng nỡ buông rời.
Trước đây họ cũng thường như vậy, lúc tình nồng ý đượm thì cùng lắm là dùng tay "giúp đỡ" lẫn nhau, dĩ nhiên thường là Cố Nghịch giúp cậu.
Bởi vì cậu rất hay nhõng nhẽo, giúp được một nửa là đình công, Cố Nghịch toàn phải bất lực hôn tai cậu, cũng không nỡ bắt cậu tiếp tục.
Chính vì thế mà cậu cực kỳ phóng túng.
Vì cậu biết chắc chắn Cố Nghịch sẽ không "bắt nạt" mình đâu.
NHƯNG MÀ! HÔM NAY! CẬU ĐÃ QUÊN MẤT MỘT SỰ THẬT RỒI!!!
Bọn họ hình như không cần phải lo cho em bé nữa.
Nhiệt độ trong không khí tăng vọt, nóng đến đáng sợ, hơi thở của cả hai đều rực lửa, áo ngủ xộc xệch tán loạn, những lồng ngực nóng hổi dán chặt vào nhau.
Tay Cố Nghịch đặt trên eo cậu, lực tay nặng thêm đôi chút, dường như không có dấu hiệu dừng lại.
Bạch Phó Tinh đờ người ra, chạm phải đôi mắt thẫm màu của anh, cậu thấy hơi run: "A Nghịch..."
"Ừm."
Cảm giác ngứa ngáy nơi xương quai xanh khiến cậu không thể ngó lơ, mà cũng sung sướng đến mức ngón chân đều run rẩy. Bạch Phó Tinh căng thẳng đến cứng đờ: "Em... em -- em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong."
Đột ngột quá, cậu thật sự chưa chuẩn bị xong mà!!!
"Ừ," Cố Nghịch tiếp tục, hôn lên vành tai cậu, "Em cứ chuẩn bị việc của em, anh cứ làm việc của anh."
Cái gì mà em chuẩn bị việc của em, anh làm việc của anh chứ...
Anh ấy đang nói "lời đen tối" đúng không! Mặt Bạch Phó Tinh nóng bừng, lông mi khẽ run rẩy.
Hơi thở của Cố Nghịch di chuyển bên tai cậu, anh khẽ thở dài: "Bạch Phó Tinh đúng là ngốc nghếch thật đấy."
Bạch Phó Tinh định đạp anh một cái nhưng lại bị giữ chặt, Cố Nghịch trán chạm trán với cậu, chóp mũi kề nhau, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng: "Nhưng sao anh lại yêu em đến thế cơ chứ."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nghiêng đầu muốn đánh anh một phát.
Lần đầu tiên của họ là do đưa đẩy, một người trúng thuốc, một người đến kỳ phát tình, cả hai dựa vào bản năng mà đâm sầm vào nhau, đối với chuyện đó chỉ có ấn tượng mờ nhạt.
Sau này ở bên nhau sớm tối, Cố Nghịch cảm thấy cậu chỉ là một chú thỏ nhỏ quấn người, bị "lộ tẩy" mà không hề hay biết; còn Bạch Phó Tinh thấy anh là một con người xấu xa có chút nhan sắc, dù đôi khi cũng tốt cực kỳ.
Rồi sau đó không tự chủ được mà rung động, chậm rãi ở bên nhau, ôm ấp, hôn môi, trao cho nhau những trải nghiệm chưa từng có, đều đã nếm được chút ngọt ngào, lờ mờ biết phía sau là gì, nhưng vì em bé nên đều đang kiềm chế bản thân, đề phòng "cướp cò".
Thực ra Bạch Phó Tinh rất muốn, rất muốn.
Mặc dù cậu rất căng thẳng.
Nhưng Cố Nghịch còn muốn hơn cậu nhiều.
Anh đã nhịn quá lâu rồi.
Bạch Phó Tinh rất hay thẹn thùng, nhưng khi được hôn đến mức thả lỏng ra thì cậu sẽ đặc biệt ngoan ngoãn, lưu luyến ôm lấy cổ anh, chìm đắm trong đó, đối diện với dục vọng của chính mình, ánh mắt thuần khiết mà trực diện.
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Trái tim hỏng rồi."
Cậu hổn hển: "Nó đập nhanh quá."
Cố Nghịch nắm lấy tay cậu, để cậu cảm nhận lồng ngực mình.
Người có nhịp tim đập nhanh đâu chỉ có một mình cậu.
Căn phòng ngột ngạt ẩm ướt, không khí như có thể vắt ra nước, Bạch Phó Tinh run rẩy, đôi mắt phủ đầy hơi nước, mọi thứ trước mắt có chút nhòe đi, rồi từ từ nhìn rõ khuôn mặt đang phóng đại trước mắt.
Cậu thấy được dáng vẻ mất kiểm soát của Cố Nghịch vì mình, đôi đồng tử thanh lãnh đã bị tình dục xâm chiếm, sóng ngầm cuộn trào, mấp mé bên bờ vực bùng nổ.
"Ngoan," Cố Nghịch che mắt cậu lại, khàn giọng bảo, "Đừng nhìn."
Cố Nghịch ôm chặt người vào lòng, hận không thể hòa làm một với cậu.
Anh có chút không khống chế được, mà cũng chẳng muốn khống chế nữa.
*
Bạch Phó Tinh cuối cùng cũng thấm thía được rằng, một người bình thường vốn nghiêm túc lạnh lùng, đến khi không lạnh lùng nữa thì đáng sợ đến nhường nào.
Đặc biệt là kẻ ngày nào cũng phải ôm người mình yêu đi ngủ mà phải nhịn nhục bấy lâu nay.
*
Ngày hôm sau, Bạch Phó Tinh cảm thấy cả người như rời ra từng mảnh, cử động một chút thôi cũng thấy khó chịu, cái chỗ nào đó đặc biệt đau, cực kỳ đau.
Cậu thấy Cố Nghịch thật là đáng sợ.
Và sau đó là kinh ngạc, cực kỳ kinh ngạc.
Cậu không ngờ Cố Nghịch lại có thể "vô liêm sỉ" đến mức đó!
Lúc đầu thì chưa đến nỗi "biến thái" hoàn toàn, nhưng về sau thì đúng chất "cầm thú" luôn.
Bảo anh ác liệt, nhưng anh lại dịu dàng đến thế, nâng niu cậu như báu vật trân quý nhất trên đời.
Nhưng bảo anh dịu dàng sao, anh lại cuồng nhiệt đến mức khiến người ta phải "phát hờn".
Anh khẽ hôn lên mí mắt Bạch Phó Tinh, ghé tai dỗ dành: "Ngoan, không đau đâu", thế nhưng động tác lại chẳng hề cho cậu cơ hội nghỉ ngơi.
Cố Nghịch ghé sát tai cậu, trầm giọng thú nhận rằng mỗi đêm trước đây anh đều đã hình dung trong đầu phải "phạt" cái đồ hư hỏng Bạch Phó Tinh này như thế nào.
... Bạch Phó Tinh nhớ lại những lúc mình vô tư trêu chọc, Cố Nghịch chỉ bất lực nhìn cậu, còn ra vẻ thanh cao ôm cậu ngủ, hóa ra trong lòng anh toàn nghĩ mấy chuyện này. Cậu sợ đến mức suýt thì khóc nhè.
Cái người hẹp hòi này thậm chí còn lôi cả "nợ cũ" ra tính toán, hỏi cậu xem anh thể hiện như vậy đã đủ "nhiệt tình" chưa?
Cái trí nhớ gì mà đáng sợ thế không biết!!! Trí nhớ tốt sao không dùng vào việc gì khác đi?
Cậu chưa bao giờ ghét nghe giọng của Cố Nghịch, thậm chí còn chê anh ít nói, vì giọng anh quá đỗi trầm ấm, quyến rũ đến mức khiến lòng người xao động. Thế mà đêm qua, cậu xấu hổ đến mức chỉ muốn nhắm tịt mắt lại để trốn tránh thực tại, vậy mà anh cứ thấp giọng gọi tên cậu mãi: "Tinh Tinh, Tinh Tinh...", rồi lại hôn cậu, lôi kéo sự chú ý, bắt cậu phải cảm nhận rõ mọi thứ đang diễn ra.
... Thật không hiểu nổi thường ngày lạnh lùng là thế mà lúc ở trên giường lại lắm lời đến vậy!!!
Cậu rốt cuộc cũng đã lĩnh giáo được một người vốn trông như "không có dục vọng" thì khi bùng nổ sẽ đáng sợ đến nhường nào. Và cái giá phải trả chính là sự mỏi nhừ rã rời toàn thân, giúp cậu thấm thía một chân lý: Gieo gió gặt bão, hay trêu người thì có ngày phải "trả nợ" thôi.
Mất mặt quá, Bạch Phó Tinh đã tỉnh rồi nhưng nhất quyết không chịu mở mắt, chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Người cậu đã được lau dọn sạch sẽ, không có cảm giác khó chịu, quần áo ngủ đã được thay mới, ga giường cũng phẳng phiu. Cố Nghịch ở bên cạnh đã tỉnh từ lâu, thỉnh thoảng lại hôn lên tóc cậu một cái.
... Bạch Phó Tinh bắt đầu nghi ngờ không biết người này có phải làm bằng sắt không mà không cần ngủ. Cậu đã mệt đến mức lịm đi từ nửa đêm, chẳng biết anh còn loay hoay đến lúc nào, nhưng nhìn tình hình hiện tại thì rõ ràng là anh chưa hề chợp mắt.
Cố Nghịch hôn lên tai cậu, giọng nói trầm thấp vang lên: "Sao đang ngủ mà mặt lại đỏ bừng lên thế này?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh vớ lấy cái gối đập nhẹ vào người anh. Cố Nghịch để mặc cậu trút giận, rồi ôm cả cậu lẫn cái gối vào lòng.
Sắc mặt Bạch Phó Tinh thay đổi, buột miệng kêu lên: "Đau..."
Cố Nghịch giật mình không dám cử động, cúi đầu dụi dụi vào má cậu, một lúc sau mới nhỏ giọng: "Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn." Anh thử đưa tay xoa bóp cho Bạch Phó Tinh, dịu dàng hỏi: "Chỗ nào không thoải mái?"
... Bạch Phó Tinh không thèm đáp lời. Cố Nghịch đưa nước cho cậu, là nước ấm anh đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Bạch Phó Tinh uống một ngụm lớn, cổ họng dễ chịu hơn hẳn, cậu hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Cố Nghịch khẽ đáp: "Vẫn còn sớm, em ngủ thêm lát nữa đi."
Bạch Phó Tinh: "..." Đêm qua sao anh không bảo em ngủ sớm đi?
"Đói không?" Cố Nghịch chạm nhẹ vào bụng cậu. Cơ thể Bạch Phó Tinh theo phản xạ cứng đờ lại. Cứ hễ anh chạm vào là cậu lại thấy chột dạ.
Cố Nghịch bật cười, hôn lên tóc cậu, ôm chặt lấy cậu rồi thủ thỉ: "Sao Tinh Tinh lại đáng yêu thế nhỉ?" Bạch Phó Tinh cảm nhận được sự rung động từ lồng ngực anh, tức giận vùi mặt vào gối.
Cố Nghịch kéo cậu ra, hôn lên chóp mũi: "Đêm qua em cũng rất đáng yêu, mỗi tội hơi khó chiều."
Bạch Phó Tinh véo anh một cái. Rốt cuộc là ai khó chiều hả? Cố Nghịch ghé tai cậu nói khẽ một câu trêu chọc. Bạch Phó Tinh trực tiếp lấy gối che mặt anh lại. Quá là vô liêm sỉ mà!
Một người vốn thanh cao như thế, sao bỗng chốc lại thay đổi chóng mặt vậy chứ?
Cố Nghịch vòng tay ôm cậu, mắt nhìn cậu không rời. Đuôi mắt Bạch Phó Tinh vẫn còn vương chút sắc hồng nhạt, trông vừa tội nghiệp vừa quyến rũ, khiến anh chỉ muốn giấu cậu đi làm của riêng.
Đối mắt với nhau vài giây, lông mi Bạch Phó Tinh khẽ rung động, cậu nhẹ nhàng túm lấy vạt áo anh. Phải nói là sự ăn ý ở một vài phương diện nào đó được thiết lập cực kỳ nhanh chóng.
"Không làm gì nữa đâu." Cố Nghịch cọ cọ vào cổ cậu trấn an. Thấy anh nói năng giữ lời, ánh mắt Bạch Phó Tinh nhìn anh mới bớt đi vẻ đề phòng.
Cố Nghịch cười khẽ, một lúc sau lại hỏi: "Đói không?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu: "Em không muốn ăn."
Yết hầu Cố Nghịch chuyển động, anh nhắc nhở: "Lúc ở dưới giường thì đừng có nói mấy câu dễ gây hiểu lầm như thế."
Bạch Phó Tinh: "..." Cậu lạnh lùng bảo: "Đưa mặt lại đây."
Cố Nghịch tưởng cậu định hôn mình nên ghé sát lại. Bạch Phó Tinh trực tiếp nhéo tai anh: "Mau gột rửa sạch sẽ cái đầu óc đen tối của anh đi."
Cậu rũ mắt, nhìn thấy những vết cào và dấu răng trên vai Cố Nghịch, liền khẽ hắng giọng rồi đẩy anh ra. Bạch Phó Tinh nằm lì cho đến tận buổi chiều. Cố Nghịch bón cháo cho cậu, Bạch Phó Tinh mặt không cảm xúc: "Cảm ơn nhé."
Cố Nghịch cố nhịn cười. Ăn xong, cậu vòng tay ôm lấy eo anh, lười biếng dụi dụi. Người Cố Nghịch bỗng cứng đờ.
"Sao thế?" Bạch Phó Tinh biết thừa còn hỏi.
Yết hầu Cố Nghịch khẽ động: "Không có gì."
Một lát sau, Bạch Phó Tinh trưng ra bộ mặt ngây thơ: "Sao thế anh?" ... Cố Nghịch đành phải gỡ tay cậu ra. Bạch Phó Tinh trêu chọc một hồi, cảm thấy vô cùng hả dạ.
Cố Nghịch buồn cười, hôn lên đầu cậu, ngoan ngoãn xoa eo cho cậu.
Bạch Phó Tinh hỏi: "Có xót em không?"
"Có chứ."
Bạch Phó Tinh đập vào đầu anh một cái, hung dữ: "Thế đêm qua anh làm cái gì đấy? Giờ mới biết xót à! Có ích gì không! Anh xót thì em có bớt đau được đâu!"
Cố Nghịch nắm lấy tay cậu, hôn lên đầu ngón tay, rồi lại hôn lên lông mi, cho đến khi Bạch Phó Tinh đỏ mặt, cúi xuống hôn nhẹ lên vết sẹo trên vai anh. Cố Nghịch bật cười, thật sự bó tay với cậu: "Đừng có trêu anh nữa."
Bạch Phó Tinh lập tức phản bác: "Em có trêu anh đâu."
Cố Nghịch không nói gì, chỉ cười khẽ, rồi cọ chóp mũi vào mũi cậu đầy âu yếm.
Hai ngày sau, cuối cùng em bé Miên Miên cũng được đưa về nhà. Bé được mặc bộ đồ đủ màu sắc rực rỡ, lúc bò đi nhanh thoăn thoắt như có gió cuốn theo.
Bé thật sự nhớ Tinh Tinh lắm rồi.
Bé mang về cho Tinh Tinh một viên kẹo sữa, còn mang cho Cố Nghịch một viên nữa. Bé đã phải nhịn suốt hai ngày, tự mình cũng chẳng nỡ ăn để dành cho hai ba.
"Tinh Tinh~" Miên Miên vừa bò vừa gọi tìm Tinh Tinh.
Cố Nghịch trực tiếp xách bé ra ngoài.
Miên Miên bắt chước biểu cảm của anh, khuôn mặt bánh bao nhỏ không chút cảm xúc, chào anh một tiếng: "Pa pa."
"Ừm."
Cố Nghịch một tay bế Miên Miên đi ra ngoài: "Tinh Tinh đang ngủ, đừng quấy rầy em ấy."
Miên Miên xoa xoa bụng, đôi mắt như hai quả nho đen chớp chớp, bé đói rồi.
Cố Nghịch đặt bé lên ghế sofa, đi pha sữa theo công thức.
Cố Miên Miên rón rén trườn xuống, bò từng chút một về phía trước, nhưng chưa bò được hai bước đã bị xách lên đặt lại chỗ cũ.
Cố Nghịch pha xong sữa, đưa cho bé.
Cố Miên Miên ôm bình sữa uống một ngụm, rồi phun ra luôn.
Cố Nghịch liếc nhìn bé một cái.
Cố Miên Miên cũng nhìn lại anh đầy thách thức.
Cố Nghịch: "..."
Anh đành đi pha lại một bình khác.
Cố Miên Miên nhăn mặt uống một ngụm, rồi quay đầu đi, lén lén thè lưỡi: "Phì phì phì."
Dở ẹc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu