Bạch Phó Tinh đỏ mặt, lông mi run rẩy, cậu lấy lại bình tĩnh khẽ kiễng chân lên, nhắm mắt lại: "Thế... thế thì anh hôn đi chứ lị."
Đôi môi mềm mại phủ xuống, Bạch Phó Tinh vòng tay lên cổ anh, cũng vụng về tập tành mà hôn lại.
Làn gió thổi qua thật dịu dàng, mang theo hương vị ngọt lịm. Chẳng ngờ chỉ là đôi môi chạm vào nhau thôi mà lại có thể thoải mái đến thế, trong lòng Bạch Phó Tinh như đang sủi bọt ùng ục, có cảm giác sắp chết chìm trong sự ngọt ngào này đến nơi.
Cố Nghịch khẽ giữ lấy gáy cậu, từng chút từng chút nhấm nháp cánh môi, dịu dàng mà quấn quýt.
Bạch Phó Tinh không dám thở, cậu sắp nghẹt thở đến nơi rồi, đầu óc choáng váng, quay cuồng.
Cậu bắt đầu nếm được vị ngọt của chuyện này, bèn túm chặt lấy áo Cố Nghịch, không nỡ tách rời.
Hồi lâu sau, Cố Nghịch mới hơi nới lỏng khoảng cách giữa hai người.
Lông mi Bạch Phó Tinh khẽ động, cậu mở mắt, va vào ánh mắt anh như thể rơi vào một hồ nước sâu thẳm.
Nhịp thở vẫn còn dồn dập, chân Bạch Phó Tinh hơi nhũn ra như dẫm trên bông, vừa mới cử động một chút chân đã mềm nhũn, may mà được Cố Nghịch nhanh tay kéo lại vào lòng.
Mặt Bạch Phó Tinh càng đỏ hơn, không dám nhìn.
Có cần phải như vậy không hả?
Thật là chẳng có tiền đồ gì hết.
Cố Nghịch buồn cười ôm cậu vào lòng: "Vậy chúng ta nghỉ một lát cho bình tĩnh lại."
... Bạch Phó Tinh thực sự quá xấu hổ, cậu cúi gầm mặt, đầu khẽ tựa vào ngực anh.
Cố Nghịch: "Là anh cần phải bình tĩnh lại."
Anh thực sự cần phải kiềm chế, phản ứng ở "chỗ nào đó" là không thể phớt lờ, giờ lại ngửi thấy mùi hương ngọt dịu dễ chịu ở cự ly gần thế này, tình hình càng nghiêm trọng hơn.
Bạch Phó Tinh cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh, nghiêm túc nhận xét: "Tim anh đập thình thịch thình thịch, ổn định lắm nha."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Nghịch bị chọc cười, lát sau, anh hôn lên tóc cậu, khẽ nói: "Em cảm nhận sai rồi, không ổn định đâu, đang loạn cào cào lên đây này."
Cứ ở gần cậu là anh lại "thân bại danh liệt", không nhịn được mà nghi ngờ tiểu yêu quái này có phải biết mị thuật trộm lấy trái tim thật không.
Bạch Phó Tinh thầm nghĩ: Tim tui mới đang loạn xạ lên đây này.
Cố Nghịch dùng ngón tay mơn trớn gò má cậu: "Sao mặt lại đỏ đến mức này rồi?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tai anh cũng đỏ rực kìa." Bạch Phó Tinh không cam tâm yếu thế, giơ tay sờ sờ tai anh.
Cố Nghịch khựng lại, khẽ nắm lấy cổ tay cậu: "Đừng có sờ lung tung." Anh dắt Bạch Phó Tinh đi về phía trước: "Đến lúc phải về rồi."
"Dạ."
Hai người khẽ nắm tay nhau, bước đi chậm rì rì, lòng bàn tay rịn chút mồ hôi nhưng chẳng ai muốn buông ra.
... Cứ thế này thì bao giờ mới về tới nơi đây? TruyenLau
Bạch Phó Tinh liếc nhìn anh một cái, gương mặt anh dưới ánh trăng đẹp vô cùng, sự dịu dàng trong đáy mắt còn rực rỡ hơn tất cả phong cảnh trước mắt.
Cố Nghịch dắt cậu đi, dường như nhận ra ánh nhìn của cậu, anh khẽ bóp tay cậu một cái: "Hửm?"
Bạch Phó Tinh ngẩng đầu nhìn trời cao: "Đến cả những ngôi sao cũng thấy rung động rồi kìa."
Cố Nghịch nhếch môi, nhìn cậu một cái.
Bạch Phó Tinh giả vờ như không có gì: "Em đang nói mấy ngôi sao lấp lánh trên trời kìa."
"Ừm." Cố Nghịch nắm lấy tay cậu, đưa lên miệng khẽ hôn một cái.
Thế này thì ai mà chịu cho thấu? Bạch Phó Tinh suốt dọc đường lòng dạ rối bời, tâm hồn treo ngược cành cây, trái lại Cố Nghịch trông có vẻ rất bình thản.
"Cái đó," Bạch Phó Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, giả vờ bâng quơ, "Cố Nghịch."
"Ừm."
Bạch Phó Tinh thử gọi một tiếng: "Bạn trai ơi."
Cố Nghịch nhếch môi: "Ơi."
Bạch Phó Tinh lấy hết can đảm, gọi to: "Vợ ơi!"
Cố Nghịch bật cười thành tiếng.
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng khen ngợi: "Anh hôn thích thật đấy."
Thật muốn ngày nào cũng được "chụt chụt" anh.
Cố Nghịch chỉ khẽ cười một tiếng, không đáp lại.
Suốt quãng đường Cố Nghịch không nói gì, Bạch Phó Tinh cứ ngỡ anh bình tĩnh lắm, không hề bị tình ái chi phối.
Mãi cho đến lúc chào tạm biệt ở cửa phòng, khi cậu vừa định quay về phòng mình thì đột ngột bị Cố Nghịch tóm lấy cổ tay, mạnh bạo kéo vào lòng.
Cậu còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, theo quán tính cả cơ thể đã nhào vào người Cố Nghịch, hai tay vòng lên cổ anh.
Cùng lúc đó, cửa phòng "rầm" một tiếng đóng chặt, Cố Nghịch ấn cậu lên cánh cửa, nồng nhiệt hôn xuống.
Cố Nghịch đã nhẫn nhịn suốt cả dọc đường rồi.
Anh biết Bạch Phó Tinh cứ lén nhìn mình, thỉnh thoảng lại cong mắt cười trông ngoan cực kỳ, khiến trái tim anh cứ bị cào cấu không thôi.
Anh còn nhìn thấy qua gương chiếu hậu cảnh Bạch Phó Tinh phồng má, không biết lại đang nghĩ đến chuyện đáng yêu gì nữa.
Anh chắc là điên thật rồi, nhìn cái người này ngồi ngẩn ngơ thôi cũng thấy đáng yêu.
Cố Nghịch không kìm lòng được mà hôn sâu hơn, đầu lưỡi khẽ chạm vào hàm răng cậu.
Bạch Phó Tinh lại rất phối hợp mà cắn chặt răng lại không cho anh tiến vào.
Cố Nghịch khẽ vuốt ve gáy cậu, hôn thật nhẹ nhàng, một hồi lâu sau mới chịu rời môi.
Anh ghé sát lại, giọng nói trầm khàn đầy từ tính, mang theo sự quyến rũ chết người.
Bạch Phó Tinh chỉ cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc toàn thân, khẽ rùng mình một cái.
Cậu nghe thấy anh thì thầm bên tai: "Lần sau hôn nhau, em có thể nới lỏng răng ra một chút."
Trong đầu Bạch Phó Tinh như có thứ gì đó nổ tung, vội vàng đẩy anh ra, mặt đỏ đến mức như sắp rỉ máu, đôi tai thỏ "xoạt" một cái lại vểnh ra ngoài.
Cố Nghịch giơ tay định chạm vào.
Bạch Phó Tinh lùi lại hai bước, lắp bắp đầy căng thẳng: "Anh... sao anh lại thế này? Thật chẳng ra làm sao cả. Em... em cứ coi như anh đang nói bậy bạ đi, không thèm chấp anh nữa."
Nói xong, nhanh chóng ôm lấy túi quýt to đùng dưới đất, định bụng đem cất vào tủ.
Bạch Phó Tinh khựng lại một chút để lấy lại bình tĩnh, rồi đi về phía cái tủ đựng đồ ăn vặt quen thuộc.
Cố Nghịch nhìn theo bóng lưng em, đột nhiên phản ứng ra một chuyện, thầm kêu hỏng bét.
Anh sải bước định ngăn lại nhưng đã chậm một bước.
Bạch Phó Tinh tùy ý mở cửa tủ ra. Vừa mở ra một cái, đồ bên trong đã "lục cục" lăn hết ra ngoài, rơi đầy mặt đất.
Một sàn nhà toàn là quýt vỏ xanh, vẫn còn rất tươi, quả nào quả nấy tròn trịa, hoàn toàn đúng với khẩu vị đặc biệt của Bạch Phó Tinh dạo gần đây.
Bạch Phó Tinh ngẩn người.
... Trong mắt Cố Nghịch, lúc này hoàn toàn là "sĩ diện" của mình đang "lục cục" lăn đầy đất, cảm giác như tấm màn che giấu sự quan tâm bị ai đó giật phăng ra vậy.
Bạch Phó Tinh chằm chằm nhìn xuống đất, phản ứng mất một hồi lâu rồi mới ngước lên nhìn anh: "Anh mua hả?"
Cố Nghịch không biết nên bao biện thế nào: "Cái đó... anh--"
Bạch Phó Tinh đột nhiên nhào tới ôm chặt lấy eo anh.
Cố Nghịch khựng lại, rồi dứt khoát thừa nhận: "Phải, là anh mua."
Em có thể ôm chặt hơn nữa cũng được.
Quả nhiên Bạch Phó Tinh ôm anh chặt hơn thật, giọng lí nhí trong lồng ngực anh: "Chẳng phải anh bảo không đi mua với em sao?"
Cố Nghịch xoa xoa đầu em: "Nhưng vì em thích. Ghen là một chuyện, mua cho em lại là chuyện khác."
Bạch Phó Tinh phồng má, ngước mặt nhìn anh, nhỏ giọng: "Sao anh lại đáng ghét thế nhỉ?"
Thật là làm phiền lòng người ta mà.
Đống quýt lăn lóc khắp nơi, mặt đất gần như chẳng còn chỗ đặt chân. Bạch Phó Tinh ngồi thụp xuống, cúi đầu nhặt từng quả một. Cố Nghịch cũng làm cùng cậu, khi tay hai người chạm nhau, anh nắm lấy tay cậu không buông.
Bạch Phó Tinh vỗ vào tay anh một cái: "Nhặt đồ của anh đi."
Cố Nghịch uất ức nói: "Sao em lại đánh tay bạn trai mình thế?"
Bạch Phó Tinh liếc anh một cái, nhịn cười, thản nhiên đáp: "Bạn trai quý giá lắm hay sao mà không được đánh?"
Cố Nghịch nhắc nhở: "Là kiểu bạn trai mà em siêu cấp thích ấy."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh tò mò hỏi: "Ở đâu cơ?"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc ghé sát mặt mình tận trước mắt cậu.
Bạch Phó Tinh nhịn cười, nhìn chằm chằm gương mặt phóng đại của anh một lúc rồi khẽ hôn một cái: "Ừm, đúng là có hơi quý giá thật."
*
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Bạch Phó Tinh nằm ườn trên giường, rúc vào lòng Cố Nghịch.
Một lúc sau, cậu không nhịn được nữa, nghiêm túc cảnh cáo: "Đuôi của thỏ nhỏ là không được sờ loạn đâu nhé, người siêu cấp thích cũng không được."
Cố Nghịch nhìn cậu trong bóng tối.
Bạch Phó Tinh đanh mặt: "Đúng rồi, chính là nói anh đấy."
Cố Nghịch ghé sát, hạ thấp giọng: "Em có biết nửa đêm đột nhiên tỏ tình thì sẽ bị gì không?"
Bạch Phó Tinh chớp mắt: "Bị gì ạ?"
Cố Nghịch bất đắc dĩ kéo cậu vào lòng, siết chặt vòng tay, khẽ nói: "Sẽ bị ôm đi ngủ."
Bạch Phó Tinh: "Dạ."
Tay Cố Nghịch chạm vào bụng cậu, hỏi han: "Mấy ngày nay em có chỗ nào không khỏe không?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu, nhưng rồi lại muốn trêu anh, thế là nghiêm túc gật đầu.
Quả nhiên Cố Nghịch nhíu mày ngay lập tức: "Chỗ nào không khỏe?"
Bạch Phó Tinh nghiêm trọng nói: "Bụng em."
Cố Nghịch rõ ràng là bắt đầu lo lắng.
Bạch Phó Tinh nén cười, ra vẻ trịnh trọng: "Nghĩ theo hướng tích cực thì... có khi là có em bé rồi á."
Cố Nghịch khựng lại.
Bạch Phó Tinh cảm nhận được bàn tay anh đặt trên bụng mình khẽ nhẹ đi rất nhiều, cậu không nhịn nổi nữa: "Ha ha ha ha ha."
Cái đồ ngốc này, thế mà cũng tin được.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch lấy lại bình tĩnh, giơ tay bóp cái má của kẻ vừa bày trò đùa dai kia, thản nhiên nói: "Cũng không phải là không thể, chuyện ở hang núi hôm đó--"
Bạch Phó Tinh vội vàng bịt miệng anh lại, tặng anh một ánh mắt cảnh cáo "đừng có nói bậy", rồi mới buông tay ra.
Cố Nghịch không vội không vàng nói tiếp: "Tính ra thì, cũng được hơn ba tháng rồi--"
Sao lại nữa rồi? Anh thế mà còn thật sự tính toán thời gian luôn hả. Mặt Bạch Phó Tinh đỏ bừng, bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ trêu anh, cậu nhanh chóng bịt miệng anh lại lần nữa.
Cố Nghịch khẽ nắm lấy tay em: "Hay là chúng ta hồi tưởng lại chút đi? Chẳng biết là ai ngốc đến mức định áp đảo người ta, kết quả lại bị đè ngược lại nhỉ?"
Bạch Phó Tinh vặn lại ngay: "Thế chẳng biết là kỹ năng của ai tệ đến thế cơ chứ!"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch nhìn chằm chằm cậu.
Bạch Phó Tinh lập tức đổi giọng: "Em đùa thôi, đùa thôi mà, hu hu hu."
Cuối cùng, Bạch Phó Tinh đỏ mặt tía tai, hậm hực hứa với người ta là sau này sẽ sinh thỏ con cho người ta.
Cố Nghịch hôn lên tai cậu: "Sao nghe giọng em có vẻ không tình nguyện thế?"
Đuôi của Bạch Phó Tinh vẫn còn đang nằm trong tay đối phương, mếu máo: "Tình nguyện mà."
Cố Nghịch khẽ gãi gãi chóp đuôi cậu: "Hửm?"
Bạch Phó Tinh bình tĩnh đe dọa: "Anh còn gãi bừa nữa là anh mất luôn cả vợ lẫn con đấy."
Cố Nghịch buông tay, nhanh chóng hôn cái "chụt" lên mặt cậu.
Bạch Phó Tinh: "..." Cái đồ ngốc này, sao mà dễ lừa thế không biết?
*
Ngày hôm sau, Trì Diễm đang gọi video với vợ. Sở Tịnh nhìn thấy Bạch Phó Tinh ở bên cạnh, liền nói: "Đưa máy cho Tiểu Tinh đi, em muốn nói chuyện với em ấy."
Trì Diễm hừ một tiếng: "Anh không đưa, hai người thân nhau từ bao giờ thế?"
Chu Tịnh đanh mặt: "Nhanh lên, không được nghe lén đâu đấy."
Trì Diễm: "Dạ."
Trì Diễm đi tới, vẻ mặt đầy không tình nguyện đưa điện thoại cho Bạch Phó Tinh: "Vợ tôi muốn nói chuyện với cậu này."
"Tui ạ?" Bạch Phó Tinh tự chỉ vào mình.
Trì Diễm gật đầu, nhét điện thoại cho cậu rồi tự mình ấm ức đi chỗ khác.
Bạch Phó Tinh nhìn thấy Sở Tịnh mặc áo blouse trắng trong màn hình điện thoại, cậu không tự chủ được mà thấy hơi căng thẳng, vội ngồi thẳng lưng lên.
Sở Tịnh mỉm cười chào cậu một tiếng.
Bạch Phó Tinh vẫy vẫy tay chào lại.
Sở Tịnh hàn huyên với cậu một lúc, khi nói chuyện đã hòm hòm, đột nhiên y nói: "Anh có một người bạn, nghi là mang thai mà chính bản thân lại không biết."
Bạch Phó Tinh lười biếng ngáp một cái: "Làm sao có thể chứ?"
Sở Tịnh: "Đầu tiên là người đó rất hay buồn ngủ, triệu chứng này rất khớp."
Bạch Phó Tinh gật đầu, dù cậu không hiểu rõ mấy chuyện này nhưng nghe qua thì thấy cũng có lý.
Cậu mở điện thoại mình ra tra cứu tài liệu liên quan, lướt qua một lượt, trong lòng đã có chút hiểu biết rồi mới tiếp tục trò chuyện.
Sở Tịnh: "Em thấy sao?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, một tay khẽ chống cằm: "Chứ còn gì nữa? Tui cũng thấy thế ạ."
Sở Tịnh lập tức bồi thêm: "Còn thèm chua nữa, có phải càng giống hơn không?"
Bạch Phó Tinh vừa lột xong vỏ quýt, bỏ một múi vào miệng nhấm nháp, mãn nguyện híp mắt lại: "Đúng thế, cộng thêm thèm chua thì càng giống, chuyện này mà cũng không nhận ra sao?"
"..." Sở Tịnh xa xăm đáp: "Đúng vậy."
Bạch Phó Tinh lười nhác nhét thêm múi quýt vào miệng: "Sao mà thần kinh thô dữ vậy?"
Sở Tịnh: "..."
"Chẳng lẽ không cảm nhận được em bé sao?" Bạch Phó Tinh một tay chống má, nghiêm túc phân tích cho y: "Tui thấy nhé, em bé chắc chắn sẽ cử động một chút để nhắc nhở chứ, giống như... giống như..."
Bạch Phó Tinh đột ngột nghĩ ra điều gì đó, cả người sững lại.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.