Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 42: Anh hôn một cái là nó sẽ rụt lại thôi

Cục bông nhỏ đỏ rực cả đầu, lấy hai cái chân trước che mặt lại, không dám nhìn Cố Nghịch.
Bé thỏ vẫn lông xù tròn vo như trước, ánh mắt Cố Nghịch dừng lại trên cái bụng phình lên của nó, khựng lại một chút, dường như... béo lên thì phải.
Cố Nghịch đặt nó xuống giường, thong thả hỏi: "Có thấy cái đồ ngốc Bạch Phó Tinh đâu không?"
Cục bông nhỏ buông tay ra, tức giận chống nạnh: "Thứ nhất, tui không phải đồ ngốc."
Cố Nghịch buồn cười, chiều theo ý nó: "Ừ, em không phải đồ ngốc, em là cục mỡ tròn."
Cục bông nhỏ phồng mang trợn má: "Và tui cũng không phải cục mỡ tròn!"
Cố Nghịch không nhịn được, hôn lên đầu nó một cái.
Cục bông nhỏ nhìn anh, thông thái bảo: "Đây là Điều thứ hai của Gia pháp."
"Trí nhớ tốt đấy," Cố Nghịch cúi người, thong thả nói: "Thế tại sao tôi lại phải dùng gia pháp với em?"
Cục bông nhỏ cúi gầm đầu, lí nhí: "Vì đã lừa anh."
Cố Nghịch: "Hửm?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com Hửm cái gì mà hửm? Rõ ràng anh biết rồi còn cứ bắt tui phải tự nói ra. Cục bông nhỏ quay người lại, chĩa cái mông về phía anh.
Cố Nghịch thấy ngứa ngáy trong lòng, liền gãi gãi cái đuôi của nó.
Cục bông nhỏ nhích về phía trước một chút, không cho anh chạm vào.
Tay Cố Nghịch bám đuổi theo, vuốt ve bộ lông mềm mại của bé thỏ, buồn cười hỏi: "Em còn dám dỗi tôi sao?"
Cục bông nhỏ gật đầu, vô cùng dám luôn, nó cuộn tròn lại như một cuộn len, cái đuôi tròn nhỏ dán chặt vào thân hình tròn xoe.
TruyenLau Tay Cố Nghịch hạ thấp xuống, từng chút một chạm vào bụng nó, khẽ hỏi: "Sao bụng lại tròn lên nhiều thế này? Buổi tối em ăn cái gì rồi?"
Cục bông nhỏ đang cực kỳ giận dữ, bởi vì cả tối nay cậu vốn chẳng ăn gì hết!
"Đừng động đậy," Cố Nghịch tóm lấy thỏ con, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn cái bụng: "Để tôi xem nào."
Cục bông nhỏ đỏ rực cả mặt, huơ huơ cái móng vuốt, đừng có sờ bụng người ta lung tung thế chứ! Thật chẳng ra làm sao cả. TruyenLau
Cố Nghịch sờ một hồi rồi đưa ra kết luận: "Béo thật rồi."
Cục bông nhỏ thoát khỏi tay anh, giơ cao móng vuốt "bốp" một cái vào đầu anh.
Xong xuôi, lại tự mình rúc vào một góc, ôm lấy bụng lén nhìn một cái. Đúng là tròn hơn trước thật, giận dỗi bảo: "Đều tại anh hết!"
Cố Nghịch: "Ừ, tại tôi."
Cục bông nhỏ nói: "Sau này anh đừng có cho tui ăn bừa bãi nữa!"
Cố Nghịch nhịn cười.
Cục bông nhỏ giận đến mức tròn vo cả người, nằm phè ra, chĩa cái bụng trắng lên trên, bắt Cố Nghịch sờ bụng cho mình.
Cố Nghịch khẽ gọi: "Bạch Phó Tinh."
Cục bông nhỏ hùng hồn đáp: "Ơi!"
Chỉ cần mình thể hiện đủ sự hùng hồn thì mình chính là bên nắm quyền chủ đạo, bất kể sự thật có thế nào đi nữa.
Cố Nghịch nhẹ nhàng xoa bụng cho thỏ: "Dễ chịu không?"
Cục bông nhỏ hưởng thụ hừ hừ một tiếng.
Cố Nghịch hỏi: "Còn thấy tức bụng không?"
Cục bông nhỏ: "..."
Tui đã ăn cái gì đâu mà tức bụng!
Nhưng vì rất giữ thể diện nên không nói ra, chỉ lật người lại, cuộn thành một cục, đặt cái móng hồng hồng vào lòng bàn tay anh, lười biếng ra lệnh: "Giờ có thể xoa móng cho tui rồi đấy."
Cố Nghịch thấy cần phải nhắc nhở nó một chút xem ai mới là người ở "kèo trên", anh thản nhiên nói: "Hy vọng em hiểu rõ, hiện tại tôi mới là người nắm quyền chủ đạo, em không nghĩ xem nên giải thích với tôi thế nào sao?"
Cục bông nhỏ lười nhác vẫy vẫy cái tai.
Cố Nghịch bình tĩnh nói tiếp: "Nếu thái độ của em tốt, tôi có thể cân nhắc chuyện cũ bỏ qua, chung sống hòa bình với con yêu quái nhỏ này --"
Cục bông nhỏ dùng móng đẩy đẩy anh: "Xoa nhanh lên."
Đâu ra mà lắm lời thế không biết?
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bóp tới bóp lui.
Cục bông nhỏ lại giơ móng kia lên.
Cố Nghịch lại nhẹ nhàng xoa móng cho thỏ con.
Bạch Phó Tinh đã lâu không biến thành thỏ, được anh xoa bóp cho thấy rất sướng, cứ thế nằm bẹp trên chiếc giường mềm mại không muốn động đậy.
Ngón tay Cố Nghịch di chuyển đến chỗ cái đuôi, cục bông nhỏ run bắn lên, nhích ra xa: "Anh đừng sờ lung tung -- thôi được rồi, giờ chuyển tay về chỗ móng đi."
Cố Nghịch: "Bạch Phó Tinh."
"Dạ."
Cố Nghịch: "Tôi hầu hạ em có thoải mái không?"
"Khá là thoải mái."
Cố Nghịch: "Đồ yêu quái nhỏ."
"Đồ con người nhỏ -- á, đừng có sờ đuôi mà!"
Cục bông nhỏ thoát khỏi tay anh, nằm thẳng cẳng, rồi nghiêm túc bảo: "Anh nhắm mắt lại trước đi."
Cố Nghịch nhắm mắt lại.
Cục bông nhỏ vươn vai duỗi chân, tập trung tinh thần, biến lại thành cậu thiếu niên trắng trẻo cao ráo, trên đầu vẫn còn hai cái tai thỏ lông xù.
"Được rồi."
Cố Nghịch mở mắt.
Mặc dù Bạch Phó Tinh thường vô ý để lộ tai thỏ, nhưng chủ động thú nhận trước mặt anh thế này thì là lần đầu tiên.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nhanh chóng ngồi dậy, quỳ một nửa trên giường, giơ tay che mắt anh lại: "Anh đừng nhìn nữa."
Cậu hé tay ra một chút, bĩu môi: "Tui thú thật, tui... cái đó, thứ nhất tui không phải là cục mỡ tròn."
"Tui không béo, tui chỉ là vừa nhỏ vừa lắm lông thôi." Cậu cực kỳ nghiêm túc đính chính vấn đề nguyên tắc mà mình cho là quan trọng nhất.
Cố Nghịch cố nhịn cười.
Bạch Phó Tinh khẽ chạm vào tay anh, nhỏ giọng nói: "Tui là con thỏ của anh."
Cố Nghịch: "Ừ."
Bạch Phó Tinh cúi đầu: "Cái người trong hang động đêm đó là tui, cục bông nhỏ trộm quần áo của anh cũng là tui, kẻ suốt ngày chiếm tiện nghi của anh cũng là tui, tui... tui cũng không muốn thế đâu --"
"Đó là tại tui bị bệnh 'nghiện hơi', sau cái đêm đó, khụ, cái ngày đó xong là tui đặc biệt thèm hơi của anh, chỉ còn cách ôm quần áo anh, ban đêm thì bám lấy anh mà ngủ."
Cố Nghịch liếc nhìn cậu một cái.
Bạch Phó Tinh lập tức chữa cháy: "Nhưng giờ tui đỡ nhiều rồi!"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Đừng có nói khẳng định quá như thế, sau này lúc nào cần dính thì vẫn cứ phải dính, để phòng hờ."
Bạch Phó Tinh phồng má nhìn anh.
Đồ xấu xa này.
Bạch Phó Tinh kéo kéo áo anh, đáng thương bảo: "Tui nói xong rồi, anh định xử lý tui thế nào?"
Cố Nghịch nhìn người trước mặt - kẻ luôn dễ dàng xoay chuyển cảm xúc của mình, anh đưa tay chạm vào eo cậu, rất gầy, rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại chạm vào cái bụng bằng phẳng.
Bạch Phó Tinh lập tức đoán được anh đang nghĩ gì: "Đã bảo rồi, là tại lông xù, với lại dáng tui nhỏ nên nhìn nó mới tròn. Anh nhìn tui cao thế này, chẳng lẽ không thấy gầy đi bao nhiêu sao?"
"Ừ." Cố Nghịch đáp một tiếng.
Bạch Phó Tinh phồng mang trợn má, nói năng cực kỳ có lý lẽ: "Anh phải nói chuyện nhẹ nhàng với tui, đối xử tốt với tui một chút, quan tâm tui nhiều vào, vì tui đã phải lấy hết can đảm mới dám thú nhận đấy, giờ tui đang rất sợ hãi, cũng rất yếu ớt, khả năng chịu đựng kém lắm."
Cố Nghịch buồn cười, đâu ra cái kiểu lý luận này chứ?
Đúng là biết cách "phản khách thành chủ".
Cố Nghịch thản nhiên hỏi: "Chẳng lẽ em không thấy mình hơi quá đáng sao?"
Bạch Phó Tinh mếu máo.
Cố Nghịch khẽ đáp: "Được."
Bạch Phó Tinh lập tức đòi hỏi: "Còn phải thường xuyên cười với tui nữa."
"Ừm." Cố Nghịch chiều theo cậu, khẽ nhếch môi cười.
Bạch Phó Tinh chạm phải ánh mắt đầy ý cười của anh, lí nhí: "Anh cười thật đấy à?"
"Ừ," Cố Nghịch bất lực, "Chứ không thì sao?"
Bạch Phó Tinh ôm lấy eo anh, ngước mặt hỏi: "Anh sẽ giữ bí mật cho tui chứ?"
Cố Nghịch hỏi ngược lại: "Em thấy sao?"
Bạch Phó Tinh không chút do dự: "Có!"
Cố Nghịch mỉm cười.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Giờ anh giúp tui một việc, anh hôn lên chỗ lông xù một cái đi, nó sẽ ngoan ngoãn rụt vào trong."
Cố Nghịch ghé sát lại, đặt một nụ hôn lên đôi tai thỏ lông xù.
Đôi tai thỏ nhỏ thấy vô cùng thỏa mãn, thẹn thùng biến thành màu hồng nhạt rồi rụt biến vào trong.
Bạch Phó Tinh đưa tay lên sờ sờ, đau đớn thốt lên: "Tui cũng không biết tại sao cái tai nó lại như thế nữa? Rõ ràng tui đâu phải hạng người như vậy!"
Ngón tay Cố Nghịch chạm trúng cái đuôi thỏ sau lưng cậu, dường như nghĩ ra điều gì đó, anh lại mặt không cảm xúc lật người cậu lại.
Bạch Phó Tinh giật thót: "Anh làm gì thế?"
Cố Nghịch ấn eo cậu xuống, thản nhiên nói: "Giúp em thu nó lại."
Bạch Phó Tinh ngơ ngác: "Giúp kiểu gì?"
Cố Nghịch bảo: "Chẳng phải lúc nãy em nói cứ hôn một cái là được sao?"
Bạch Phó Tinh sực nhận ra điều gì đó, mặt mũi đỏ bừng lên như tôm luộc, cậu vùng vẫy điên cuồng: "Cứu mạng!"
Biến thái quá đi mất!
Bạch Phó Tinh đỏ mặt gào lên: "Anh đừng có hôn bừa bãi chỗ đó nha!!!"
Cố Nghịch ôm chặt lấy cậu, khẽ cười bên tai.
Bạch Phó Tinh lúc này mới biết anh đang trêu mình, cậu xoay người đá anh một cái, phồng má giận dỗi, sao mà xấu tính thế không biết!
Cố Nghịch kéo chăn đắp kỹ cho cậu: "Ngủ mau đi."
"Còn anh thì sao?" Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt.
Cố Nghịch ngồi xổm bên cạnh giường: "Tôi ở đây với em."
Bạch Phó Tinh nhìn mặt anh, nhỏ giọng khẩn cầu: "Nếu sau này tui lỡ để lộ tai thỏ, chỉ đành làm phiền anh giúp đỡ thôi."
Cố Nghịch giữ kẽ bảo: "Tôi sẽ cân nhắc." Dù sao thì chuyện cứ hôn tới hôn lui thế này thật sự không phù hợp với thiết lập hình tượng cao lãnh của anh chút nào.
Bạch Phó Tinh chộp lấy tay anh, áp má vào lòng bàn tay anh cọ cọ: "Cầu xin anh đấy."
Cậu nghiêm túc nói: "Có lẽ sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của anh, nhưng tui sẽ chịu trách nhiệm với anh mà."
Cố Nghịch bấy giờ mới miễn cưỡng đồng ý.
Thế là cả ngày hôm sau, trong đầu anh toàn là hình ảnh Bạch Phó Tinh kéo mình vào một góc không người, trên đầu mọc tai thỏ, mặt đỏ bừng nài nỉ mình hôn một cái... trông thật "dụ người".
Bạch Phó Tinh ngẩng đầu nhìn anh một cái, bị dọa cho sợ: "Anh cười cái gì thế?"
Cố Nghịch thu hồi biểu cảm, bình thản đáp: "Em nhìn nhầm rồi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh vẫn còn trông cậy anh dìu dắt mình, nên rất nghiêm túc bảo: "Anh mau điều chỉnh trạng thái cho tốt đi."
Cố Nghịch khựng lại: "Cái gì cơ?"
Bạch Phó Tinh - người đang coi anh là "đùi vàng" để ôm: "..."
*
Trong căn hầm tối tăm, trên tường dán năm tờ giấy. Vị bác sĩ đã tìm được năm mục tiêu hoàn hảo, lần lượt tuyên cáo tội trạng, và người cuối cùng chính là bản thân mình --
Cầm dao mổ cứu người vô số, buông dao mổ xuống lại đầy tay máu lạnh.
Hắn vừa thực hiện xong một ca phẫu thuật, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Cậu thiếu niên ngoài cửa đã đợi rất lâu, thấy hắn đi tới liền hoảng hốt đứng bật dậy.
Bác sĩ nhíu mày, không có tâm trạng ứng phó với cậu, chỉ tùy tiện chào một câu.
Thiếu niên vui vẻ nói: "Bọn họ không đến làm phiền tôi nữa, tôi tìm được việc làm rồi, sẽ cố gắng kiếm tiền trả nợ cho anh. Tôi... mỗi tháng sẽ đưa anh hai phần ba tiền lương, chắc khoảng vài năm là trả hết thôi --"
Thiếu niên nói gì hắn đều không nghe lọt tai, hắn đang nghĩ về kẻ thứ hai đang bị giấu trong cốp xe.
Bạch Phó Tinh diễn đoạn tình cảm này rất tốt, rất chân thật. Cái vẻ thầm mến thuần khiết của thiếu niên, ánh mắt sáng rực lên khi thấy người mình thích, và vẻ thất vọng khi ánh sáng ấy tắt lịm đi... tất cả đều vô cùng động lòng người.
Bạch Phó Tinh hồi hộp hỏi: "Được không ạ?"
Phó Tri Cẩn: "Ừm, cũng khá đấy."
Bạch Phó Tinh nén cười, lén liếc Cố Nghịch một cái.
*
Bạch Phó Tinh rất hay thèm ăn, cái gì cũng muốn nếm thử. Cậu vừa uống một ly sữa lớn, lại đang nhai thịt khô, một lát sau đã lấy thịt khô đi đổi lấy một túi ô mai chua với người khác.
Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện Cố Nghịch đang nhìn mình.
Bạch Phó Tinh lén quay đi, rất để tâm mà vén áo lên nhìn bụng mình một cái.
Vẫn gầy.
Bạch Phó Tinh thở phào, quay người lại, đường đường nhìn thẳng vào anh.
Cố Nghịch đi tới, giả vờ như không quan tâm lắm mà hỏi bâng quơ: "Buổi tối có muốn ra ngoài không?"
Bạch Phó Tinh tò mò: "Đi đâu cơ?"
Cố Nghịch thản nhiên: "Dẫn em đi mua quýt."
Mắt Bạch Phó Tinh sáng rực lên như có đốm lửa nhỏ, phấn khích hỏi: "Sao anh biết tui muốn ăn quýt?"
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng: "Đoán thôi, hóa ra em muốn ăn quýt thật à?"
Bạch Phó Tinh gật đầu lia lịa.
Buổi tối, Cố Nghịch lái xe đưa cậu đến một khu phố cách đó vài cây số để mua đồ.
Bạch Phó Tinh hớn hở kéo anh đến trước sạp quýt, hỏi: "Chào anh, quýt này có chua không?"
Chủ sạp hớn hở: "Không chua tí nào, cây già mười năm, bao ngọt!"
Bạch Phó Tinh: "..."
Cậu dè dặt hỏi: "Thế ở đây anh có loại quýt non một hai năm, loại mà chua thật chua ấy?"
Chủ sạp nhìn Bạch Phó Tinh, khó hiểu hỏi: "Sao lại có người chuyên đi chọn mua quýt chua thế này?"
Bạch Phó Tinh khẽ ho: "Tại tui có người bạn, dạo này anh ấy đặc biệt thèm chua."
Chủ sạp nghe xong liền hiểu ngay, cười nói: "Bạn của em mang thai rồi chứ gì."
Bạch Phó Tinh khựng lại, không ngờ mạch suy nghĩ của ông chú này lại bay xa đến thế, bẻ lái một phát sang chuyện bầu bí luôn.
Cố Nghịch đứng bên cạnh nhịn cười đến run cả người.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, vội nói: "Làm gì có chuyện đó? Anh ấy chỉ là tham ăn thôi."
Chủ sạp dùng giọng điệu của người từng trải nói: "Tin tôi đi, đột nhiên thèm chua là y như rằng, kinh nghiệm của tôi đấy."
Bạch Phó Tinh lập tức bác bỏ: "Không thể nào."
Chủ sạp hớ hở: "Tôi bảo đảm, mười phần thì chắc chắn hết tám chín phần rồi."
Bạch Phó Tinh không phục: "Thế chẳng phải vẫn còn một hai phần ngoại lệ sao?"
Chủ sạp ngẫm nghĩ: "Cũng đúng."
"Với lại... với lại người bạn đó của tui cũng đâu phải chỉ ăn được đồ chua đâu." Bạch Phó Tinh có tật giật mình, vội vàng nhặt thêm mấy quả quýt ngọt.
Bạch Phó Tinh không mua được quýt chua cho mình, lại còn vướng vào "nghi án mang thai", không dám đi tìm quýt chua từng sạp nữa, mặt mũi ỉu xìu.
"Thật sự không mua nữa à?"
"Vâng." Bạch Phó Tinh rầu rĩ ngồi ở ghế phụ, vòng tay ôm mấy quả quýt to đùng.
Cố Nghịch nhìn cậu một lúc, buồn cười xoa đầu cậu, bảo: "Đợi tôi một chút."
Bạch Phó Tinh: "Dạ?"
Anh ấy đi đâu thế nhỉ? Bạch Phó Tinh chọc chọc vào quả quýt lớn.
Một lúc sau, Cố Nghịch quay lại, đưa qua một túi đồ lớn.
Bạch Phó Tinh tò mò mở ra xem, là quýt xanh, cậu ngẩn người.
Anh sợ Bạch Phó Tinh đợi lâu nên đi hơi vội, dù mặt vẫn tỏ vẻ bình thản nhưng hơi thở có phần dồn dập hơn bình thường.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nói: "Cho em đấy, lúc nãy tôi đi tìm thêm mấy hàng nữa, đều khá chua."
Bạch Phó Tinh nhìn anh, nhất thời không biết nói gì: "Anh --"
Cố Nghịch: "Sao thế?"
Cổ họng Bạch Phó Tinh nghẹn lại, cậu mấp máy môi: "Anh là đi mua đồ cho tui thật hả?"
Cố Nghịch khựng lại, cứ như bị nói trúng tim đen, anh đáp một câu: "Lúc xem những thứ khác, thuận tay mua thôi."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh ôm túi đồ, nhỏ giọng nói: "Người ta không thấy anh kỳ lạ sao, chuyên chọn quả chua mà mua."
"Không," Cố Nghịch thản nhiên nói, "Họ đều mặc định là vợ tôi đang mang thai."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt: "Anh đừng có nói bừa."
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh cầm túi đồ người ta mua cho, lúc này chẳng biết nói sao cho phải, cũng không dám tiếp tục ăn nữa, cứ như thể ăn vào là biến thành "vợ bầu" của anh thật vậy.
Cố Nghịch cười khẽ: "Trêu em thôi, ăn đi."
Bạch Phó Tinh bóc vỏ quýt, ấp úng hỏi: "Người ta thật sự nói thế à?"
"Ừ," Cố Nghịch cũng không biết làm sao, "Lần đầu tiên nhận được nhiều lời chúc mừng về phương diện này như vậy."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh: "Thế anh phản bác lại thế nào?"
Cố Nghịch nhếch môi: "Tôi bảo đúng rồi, đoán chuẩn thật đấy."
Bạch Phó Tinh: "..."
Đúng là cái sở thích quái đản.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu