Cục bông nhỏ cố sức đẩy bó hoa tới trước mặt anh: Nè, tui mua cho anh đó!
Cố Nghịch khựng lại.
Anh chưa bao giờ cảm thấy hoa hồng lại đẹp đến thế, đỏ rực rỡ và nồng nhiệt, giống hệt như chú thỏ nhỏ chân thành và ấm áp của anh vậy.
Cục bông nhỏ lại dùng vuốt bới tấm thiệp ra, nâng lên cho anh xem, trên thiệp vẽ một trái tim đỏ thật lớn.
Có lãng mạn không hả?
Nó có chút ngượng ngùng, chóp tai mềm mại ửng lên sắc hồng nhạt.
Cố Nghịch khẽ nhếch môi, ánh mắt dịu dàng: "Cảm ơn nhé, tôi rất thích." Anh dùng tay gãi nhẹ vào cái đầu xù lông của thỏ nhỏ, "Nhưng sao trông nhóc lại yếu ớt thế này?"
Nói nhảm, tui chạy ngoài đường cả ngày trời rồi đó. Cục bông nhỏ quyến luyến dụi đầu vào lòng bàn tay anh.
Cố Nghịch bế thỏ lên, bao bọc trong lòng bàn tay mình. Nhìn cục bông đang cuộn tròn lại vì mệt đến mức không muốn động đậy, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đầu cậu.
Em ấy đã làm cách nào để mua được những thứ này cho mình nhỉ?
Cố Nghịch mở miệng, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Đúng rồi, còn có chocolate nữa!
Cục bông nhỏ vội vàng đẩy hộp chocolate đến trước mặt anh.
Cố Nghịch mở hộp ra.
chocolate bên trong đã vỡ vụn thành từng miếng nhỏ. TruyenLau.com
Thỏ nhỏ ngẩn người.
Cố Nghịch lại cầm một mảnh vụn đưa vào miệng, nghiêm túc nếm thử, khẽ nói: "Ngon lắm, rất ngọt."
TruyenLau.com
Thỏ nhỏ hạnh phúc dụi dụi vào người anh.
Người này sao mà tốt thế không biết?
Cố Nghịch dùng ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn đầu cậu: "Thực ra không cần đặc biệt chuẩn bị những thứ này cho tôi đâu."
Có phải anh ấy không thích không? Đôi tai cục bông nhỏ lo lắng động đậy.
TruyenLau
Giọng Cố Nghịch rất nhẹ: "Trông nhóc có vẻ rất mệt."
Không có đâu, cục bông nhỏ nghiêm túc lắc lắc cái đầu, chẳng mệt chút nào hết.
Cố Nghịch nhìn cậu, cẩn thận lấy chiếc hộp phía sau lưng mình ra, mở lời: "Nhưng tôi lại quên chuẩn bị cho nhóc rồi."
Cục bông nhỏ lắc đầu, không sao cả.
Cậu là động vật nhỏ, xưa nay chưa từng đón lễ hội, cũng không có những ý thức về nghi lễ của xã hội loài người.
Thế rồi cậu thấy trước mặt như có phép thuật, hiện ra một chiếc hộp tinh xảo.
Những ngón tay thon dài tháo dải ruy băng, một bó hoa hồng lớn đang e ấp chờ nở, bên cạnh là một chiếc bánh kem nhỏ thắt nơ bướm được đóng gói cực kỳ đẹp mắt.
Thỏ nhỏ đờ người ra.
Đây chẳng phải là cái bánh kem mà cậu đã phải đành lòng nhịn miệng, hằng đêm mong nhớ sao? Sao anh ấy lại biết được, thần kỳ quá đi mất!
Hơn nữa lại còn có đủ mọi hương vị!
Mắt thỏ nhỏ bỗng dưng sáng rực lên.
Cố Nghịch hỏi: "Có thích không?"
Thỏ nhỏ gật đầu lia lịa.
Cái bánh to hơn lòng bàn tay một chút, rất tinh xảo. Bên cạnh cũng là một bó hoa, nhưng trông đẹp hơn bó của cậu nhiều, ở giữa còn xen kẽ những ngôi sao nhỏ đung đưa, tỏa sáng lấp lánh, cực kỳ bắt mắt.
Sắc mặt Cố Nghịch có chút không tự nhiên: "Hoa là quà tặng kèm khi mua bánh đấy-"
Lời còn chưa dứt, cục bông nhỏ đã nhào vào lòng anh.
Người này sao mà tốt thế không biết?
Cục bông nhỏ "chụtttt" một cái lên tay anh, dùng vuốt chạm chạm vào bánh kem, cố sức ôm lấy.
Cái bánh cậu hằng mong ước, thật là tuyệt quá đi.
Quả nhiên bánh kem của mình là có sức sáng tạo nhất. Cố Nghịch bình thản nghĩ thầm trong bụng.
Sau đó, cục bông nhỏ nhìn thấy cái tên ký dưới hộp quà.
-- Một nhân vật lạnh lùng không muốn tiết lộ danh tính.
Thỏ nhỏ nhịn rồi lại nhịn, cười đến mức đau cả bụng.
Cố Nghịch: "..."
Cái đuôi tròn vo của thỏ nhỏ khẽ vẫy vẫy.
Nếu đuôi cậu mà dài, chắc chắn Cố Nghịch sẽ thấy nó đang vẫy qua vẫy lại đầy vui sướng, giống như chiếc quạt nan nhỏ không ngừng nghỉ trong ngày hè, thay cậu bày tỏ thiện cảm đủ mọi kiểu với anh.
Cố Nghịch khựng lại: "Cái đuôi làm sao thế?"
Thỏ nhỏ đỏ mặt, lén lút liếc nhìn Cố Nghịch một cái.
Trước đây có ai từng nói với anh, động vật nhỏ vẫy đuôi với anh là có ý nghĩa gì chưa?
Cố Nghịch bế cục bông nhỏ cùng một đống quà vào phòng khách: "Giờ nhóc đang rất vui?"
Thỏ nhỏ gật đầu, đợi anh nói tiếp.
Cố Nghịch nhịn cười: "Còn nữa?"
Thỏ nhỏ gật đầu.
Cố Nghịch cất gọn đồ đạc, suy nghĩ một chút rồi cúi người khẽ gãi đầu thỏ: "Nhóc đói rồi."
Thỏ nhỏ lắc đầu.
Cố Nghịch nhìn ánh mắt mong chờ của cậu, khựng lại một chút rồi khẽ nói: "Nhóc có cảm tình với tôi."
Thỏ nhỏ ngay lập tức biến thành một cục bông đỏ rực, không nói năng gì, một lúc sau mới khẽ gật đầu.
Cố Nghịch bế thỏ đặt lên bàn, hỏi: "Ăn màu nào trước?"
Thỏ nhỏ lập tức chỉ vào màu hồng.
Cố Nghịch kiên nhẫn cắt bánh, đặt vào chiếc đĩa nhỏ tinh xảo của nó, đút cho thỏ con ăn một chút.
Cục bông nhỏ lại chỉ sang màu xanh lá.
Cố Nghịch bật cười.
Chẳng mấy chốc, quanh miệng cục bông nhỏ đã dính đầy kem bơ, ngon đến mức suýt ngất đi.
Cố Nghịch: "Ngon không?"
Cục bông nhỏ gật đầu lia lịa.
Cố Nghịch kiên nhẫn đút cho nó từng chút một, đột nhiên hỏi: "Vậy nhóc có biết con người khi có cảm tình với động vật nhỏ thì sẽ thế nào không?"
Thỏ nhỏ nghĩ ngợi rồi lắc đầu.
Cố Nghịch đoán: "Có lẽ là sẽ cùng ăn bánh kem."
Thỏ nhỏ khựng lại.
Cố Nghịch nói tiếp: "Cũng có thể là sẽ gãi cằm."
Hửm? Thỏ nhỏ nghiêng đầu, khó hiểu nhìn Cố Nghịch.
Ngay sau đó, Cố Nghịch thực sự gãi gãi cằm nó.
Thỏ nhỏ mất một lúc mới phản ứng kịp, cái đầu nhỏ thoắt cái đỏ bừng lên.
*
Hai ngày nay Phó Tri Cẩn gọi điện như điên, Cố Nghịch bị làm phiền không chịu nổi, đành phải ra ngoài gặp hắn.
Cục bông nhỏ mong chờ lấy vuốt ôm chặt lấy chân anh.
Cố Nghịch bất lực: "Đến Phó Tri Cẩn mà nhóc cũng muốn đi theo xem à?"
Cục bông nhỏ gật đầu.
Cố Nghịch xoa đầu nó: "Vậy lát nữa ngoan ngoãn ở trong túi áo đừng có ló ra đấy."
Cục bông nhỏ gật đầu, lén bỏ một nắm kẹo vào túi áo làm đồ ăn vặt cho mình.
Trong câu lạc bộ tư nhân xa hoa, thỏ nhỏ thò cái đầu ra, liếc mắt một cái đã nhận ra ai là Phó Tri Cẩn.
Thỏ nhỏ vẫn thường nghe tên hắn, cũng từng vô tình nói chuyện qua điện thoại, đây là lần đầu tiên thấy tận mắt chính chủ.
Phó Tri Cẩn rất trắng, gương mặt đúng chuẩn quý công tử cao cao tại thượng, đang ngồi uể oải ở đó, mang theo vẻ quý tộc và kiêu ngạo bẩm sinh, đôi mắt phượng khẽ rủ xuống, dường như chẳng hài lòng với bất cứ điều gì.
Trông có vẻ rất khó gần. Cục bông nhỏ vội rụt người vào trong, giấu mình thật kỹ.
Cạnh Phó Tri Cẩn có một người đàn ông đang đứng, dáng người rất cao, ánh mắt trong trẻo, thuộc kiểu đẹp trai tỏa nắng.
Cục bông nhỏ từ mép túi áo lén lút quan sát, thầm nghĩ: Người quanh Cố Nghịch ai cũng đẹp thế này sao?
Phó Tri Cẩn ngả người ra lưng ghế, trêu chọc: "Thật không dễ dàng gì, cuối cùng cũng mời được đại thần ra ngoài."
Lạc Minh Dực bên cạnh vội vàng chào hỏi: "Tiền bối Cố, chà... chào anh, tôi là thần tượng của anh - à không phải không phải, anh là thần tượng của tôi." Nói xong mặt đỏ bừng lên.
Cục bông nhỏ trong túi áo bị chọc cười, khẽ run rẩy.
Phó Tri Cẩn liếc cậu ta một cái, đùa: "Sắp được đóng phim với thần tượng rồi, tâm trạng thế nào?"
Lạc Minh Dực căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn: "Rất vui ạ-"
Cố Nghịch ngồi xuống, tùy ý vuốt ve cục bông trong túi, nói: "Đây không phải phim trường của Phó Tri Cẩn, không cần phải đứng mãi thế đâu."
"Cảm ơn anh." Lạc Minh Dực liếc nhìn Phó Tri Cẩn một cái rồi mới chịu ngồi xuống một cách quy củ.
Ghế còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Lạc Minh Dực đã bị Phó Tri Cẩn sai đi lấy đồ.
Sau khi người đi rồi, Cố Nghịch nói: "Đạo diễn Phó mang cả uy quyền ở phim trường tới đây đấy à?"
Phó Tri Cẩn đáp: "Cậu không hiểu đâu, trêu cậu ta vui lắm."
Đột nhiên, Phó Tri Cẩn chau mày: "Cố Nghịch, sao trên người cậu lại có mùi sữa thơm thế?"
Cố Nghịch: "..."
Thỏ nhỏ đang ngoan ngoãn ăn kẹo sữa, ăn vô cùng tập trung.
Cố Nghịch bình tĩnh đưa tay vào túi áo, véo véo má cục bông nhỏ, bảo thỏ con tiết chế lại một chút.
Phó Tri Cẩn tặc lưỡi: "Tôi không nhớ là cậu thích ăn kẹo sữa đấy? Đổi khẩu vị rồi à?"
Cố Nghịch nói: "Con thỏ tôi nuôi thích ăn."
"Thỏ?" Chân mày Phó Tri Cẩn khẽ nhếch: "Có phải con thỏ lần trước nghe điện thoại của tôi không?"
Đang nói chuyện thì Lạc Minh Dực mang rượu vang đi tới.
Thỏ nhỏ ngửi thấy mùi ngọt ngọt, không nhịn được mà thò cái đầu xù lông ra.
Phó Tri Cẩn rủ mắt nhìn xuống.
Một người một thỏ bốn mắt nhìn nhau.
Cục bông nhỏ sợ hãi thụt vào, một lúc sau lại tò mò thò đầu ra.
Cố Nghịch dùng ngón tay gãi đầu thỏ: "Chui vào đi, nghe lời."
Mắt Phó Tri Cẩn sáng rực lên, vứt sạch cái vẻ thanh cao ban nãy, lập tức nói: "Đừng! Đáng yêu quá!"
Cố Nghịch: "..."
Tình huống đáng lo ngại nhất cuối cùng cũng xảy ra. Phó Tri Cẩn rướn người về phía trước, bắt chuyện với thỏ: "Cục bông nhỏ, chúng ta từng nói chuyện điện thoại với nhau rồi đấy."
Cục bông nhỏ gật gật đầu, cậu biết mà.
"Thế mà cũng hiểu cơ à? Còn phản hồi lại tôi nữa," Phó Tri Cẩn ngẩn người, "Linh tính gớm nhỉ, không chừng thành tinh rồi cũng nên."
Thỏ nhỏ cứng đờ người.
Cố Nghịch nói: "Đừng trêu, gan nhỏ lắm."
"Hộ tống kỹ gớm," Phó Tri Cẩn trêu chọc, "Nếu Ảnh đế Cố mà nhiệt tình với người khác bằng một nửa thế này, thì cũng không đến mức đơn côi lẻ bóng đến tận bây giờ."
Anh ấy đối với tui cũng không nhiệt tình lắm đâu. Thỏ nhỏ đỏ mặt nghĩ thầm, móng vuốt lúng túng cử động qua lại.
Phó Tri Cẩn nhận ra cử động nhỏ của cậu, thấy rất thú vị: "Cục bông này, chắc không phải thành tinh thật rồi đấy chứ."
Thỏ nhỏ không nhịn được rụt người lại, người này đáng sợ quá đi mất!
Phó Tri Cẩn nhất thời hứng chí, hỏi: "Cậu có tin vào chuyện yêu ma quỷ quái không?"
Mấy người đừng có bàn mấy chủ đề cao siêu này ngay trước mặt tui có được không hả! Thỏ nhỏ sắp bị dọa phát điên rồi.
Khóe miệng Cố Nghịch khẽ nhếch lên: "Tại sao lại không tin?"
Không biết có phải ảo giác không, cậu có cảm giác khi Cố Nghịch nói câu này đã liếc nhìn về phía cậu một cái.
Phó Tri Cẩn lại hỏi: "Lạc Minh Dực, cậu có tin không?"
Lạc Minh Dực nghiêm túc nói: "Em nghĩ đối với mọi sự vật đều nên có lòng kính sợ."
Cố Nghịch mỉm cười, gãi gãi cái đầu thỏ ngốc.
... Cục bông nhỏ nghe không nổi nữa, tha thiết mong họ đổi chủ đề khác.
Đáng sợ quá mà.
Phó Tri Cẩn bóc hạt cho thỏ ăn.
Cục bông nhỏ ăn sạch, rồi như để đáp lễ, cậu từ trong túi lấy ra một viên kẹo đưa cho hắn.
Phó Tri Cẩn bị sự đáng yêu này làm cho tan chảy, buột miệng gọi: "A Nghịch --"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Không được."
Đến cả hạng người như Phó Tri Cẩn mà cũng quyến rũ cho được? Cố Nghịch bình tĩnh tóm con thỏ nhét lại vào túi áo.
Cái vuốt hồng phấn của thỏ nhỏ ngoan ngoãn đặt lên mép túi, chỉ để lộ nửa cái đầu ra ngoài.
Phó Tri Cẩn ghen tị không chịu nổi: "Ở đâu ra bé con ngoan thế này? Mua đồ được tặng kèm à?"
Thỏ nhỏ lấy vuốt chỉ chỉ vào Cố Nghịch.
Tui là của anh ấy.
Tim Phó Tri Cẩn run lên bần bật: "Không lẽ thành tinh thật rồi sao?"
Thỏ nhỏ: "..."
Sao lại tới nữa rồi?
Phó Tri Cẩn nhũn cả người: "A Nghịch."
Cố Nghịch lạnh lùng: "Nghĩ cũng đừng nghĩ."
Phó Tri Cẩn: "Tặng tôi đi, phim sau nữa tôi tìm cậu đóng chính."
Cố Nghịch cứ nghe thấy thế là đau đầu: "... Đừng tìm tôi."
Phó Tri Cẩn lại nói: "Tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng ta --."
"Không được." Cố Nghịch che chở món đồ trong tay.
Cục bông nhỏ lén lút bò ra khỏi túi, bị Cố Nghịch kịp thời tóm lấy, bèn ngoan ngoãn dụi đầu vào lòng bàn tay anh, nhưng mắt lại đang thèm thuồng ly rượu vang trên bàn.
Nó chưa bao giờ uống thứ đó, màu sắc đẹp như vậy, chắc chắn là ngọt và ngon lắm.
Cố Nghịch không đụng một giọt rượu, ly rượu trước mặt vẫn nguyên vẹn. Nhưng cục bông nhỏ rất muốn nếm thử một ngụm.
Nhân lúc những người khác không chú ý, thỏ con thử vươn vuốt với lấy ly rượu, sắp uống được tới nơi rồi, góc nghiêng vừa vặn luôn, cục bông nhỏ há to miệng chờ sẵn --
Cố Nghịch nhanh tay chộp lấy ly rượu, đẩy mạnh vào bên trong.
Cục bông nhỏ: "..."
Rượu vang bắn ra một ít, Cố Nghịch lấy khăn giấy lau sạch.
Cục bông nhỏ: "..." Xấu tính quá, một giọt cũng không cho cậu chạm vào sao?
Đang hờn dỗi thì mùi rượu nồng nàn sát sạt xộc vào mũi. Cục bông nhỏ hít mạnh một hơi, đột nhiên thấy choáng váng, cái đầu nhỏ lắc lư.
Cố Nghịch thở phào, may mà không cho cậu đụng vào, nhưng cúi đầu nhìn lại thì thấy ánh mắt cục bông nhỏ có gì đó sai sai.
Cố Nghịch: "Không khỏe à?"
Cục bông nhỏ lắc đầu, nhảy phóc lên bàn.
Cố Nghịch khẽ bóp lấy vuốt của cậu.
Cục bông nhỏ hất tay anh ra, lảo đảo nhảy cho anh một bài "vũ điệu cầu hôn", rồi đứng thẳng người dậy, trịnh trọng cúi chào một cái.
Kết quả là đứng không vững, đầu óc quay cuồng, thỏ con ngã nhào vào lòng anh.
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ nóng hầm hập: "Cố Nghịch..."
Phó Tri Cẩn đang nói chuyện với Lạc Minh Dực, nghe thấy tiếng động thì giật nảy mình, suýt chút nữa đứng bật dậy: "Ai đang nói đấy!"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bình tĩnh che chở, bịt chặt miệng cục bông nhỏ trong lòng lại.
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại
.
Cục bông nhỏ trong cơn mơ màng bèn liếm liếm lòng bàn tay anh.
Cố Nghịch cứng đờ người.
"Ở đây chúng ta còn có người khác à!?" Phó Tri Cẩn kinh hãi.
Cố Nghịch nói: "Cậu nghe nhầm rồi --"
Buông tui ra. Cục bông nhỏ dùng vuốt ôm lấy tay anh, cắn nhẹ vào ngón tay, dùng răng mài qua mài lại, ngứa răng.
Cố Nghịch đứng dậy, thản nhiên nói: "Tôi có việc, đi trước đây."
Trên đường thỉnh thoảng có người đi ngang qua, cục bông nhỏ tâm trạng cực tốt, vừa đi vừa nghêu ngao hát: "La la la."
Cố Nghịch: "..."
Gan lớn thật đấy.
Anh từng nghĩ đến vô vàn khả năng con yêu quái nhỏ này bại lộ trước mặt mình, nhưng không ngờ lại theo cái kiểu... như thế này.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc, một lát sau đưa tay day day thái dương: "Suỵt."
Cục bông nhỏ mơ màng đáp: "Suỵt cái gì mà suỵt?"
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ bò lên vai anh, mềm mại dụi dụi đầu: "Chúng ta đi đâu thế ạ?"
Cố Nghịch: "Đi viện nghiên cứu."
Cục bông nhỏ cọ cọ anh, chẳng sợ tí nào: "Anh mới không nỡ đâu."
Cố Nghịch buồn cười, lấy ngón cái gãi gãi cái đầu thỏ ngốc: "Tại sao tôi lại không nỡ?"
Cục bông nhỏ ghé sát tai anh thì thầm: "Bởi vì em biến thành người siêu đẹp luôn."
Cố Nghịch bị chọc cười.
Cục bông nhỏ thấy anh không tin, lấy vuốt ôm chặt lấy cổ anh: "Thật đó, người cao ráo nè, vừa có eo thon lại vừa có tám múi bụng, anh mà nhìn thấy là chỉ muốn 'chụtttt' em một cái thôi."
Cố Nghịch bình thản bước tiếp: "Đây là uống bao nhiêu rồi?"
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch: "Cũng đâu có chạm vào giọt rượu nào, mới ngửi tí hơi men mà đã thành ra thế này rồi?"
Cục bông nhỏ tức giận: "Có phải anh không tin không?"
Cố Nghịch: "Ừ."
Cục bông nhỏ tức đến mức nhảy phóc từ trên vai anh xuống đất, thiết tha muốn chứng minh bản thân: "Anh nhìn cho kỹ đây!"
Cố Nghịch khoanh tay đứng nhìn nó.
Cục bông nhỏ tập trung tinh thần, một lát sau mở mắt ra: "Thế nào?"
Cố Nghịch khựng lại.
Cục bông nhỏ đắc ý: "Có phải đẹp trai đến mức không thốt nên lời rồi không?"
... Cố Nghịch cúi xuống bế cục bông nhỏ dưới đất lên: "Đừng quậy nữa."
Cục bông nhỏ cúi đầu nhìn lại, thấy mình vẫn là cái dạng xù lông, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Cố Nghịch bật cười thành tiếng, xoa xoa cái eo tròn vo của thỏ.
Cục bông nhỏ sống không còn gì luyến tiếc, vùi đầu vào lòng anh, thỉnh thoảng lại bực bội dùng vuốt đẩy bàn tay đang đặt trên eo mình ra.
Cố Nghịch bế cậu lên xe.
Suốt dọc đường, cục bông nhỏ cứ lải nhải kêu nóng quá, nóng quá.
Cố Nghịch điều chỉnh nhiệt độ điều hòa: "Đã đỡ hơn chưa?"
Cục bông nhỏ: "Vẫn cứ nóng hầm hập ý."
Cũng khó chiều chuộng ghê. Cố Nghịch khẽ gãi gãi vuốt của cậu.
Về đến nhà, cục bông nhỏ nóng đến mức khó chịu, điều hòa cũng chẳng ăn thua, cứ la hét đòi ăn kem với đá viên.
Cố Nghịch đành phải ra ngoài lấy túi đá về hạ nhiệt cho cậu.
Cục bông nhỏ nóng quá, toàn thân như muốn tan chảy ra, cậu cảm giác vuốt của mình nóng đến mức sắp biến mất luôn rồi, thỏ con đạp đạp chân, vô thức lẩm bẩm mê sảng.
Cố Nghịch cầm túi đá đẩy cửa bước vào, bỗng khựng lại tại chỗ.
Trên giường đang nằm một thiếu niên... trần trụi.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.