Bạch Phó Tinh đòi xem lều của anh hỏng chỗ nào, nhất quyết bảo sẽ sửa cho anh bằng được.
Cố Nghịch: "..."
Kinh phí của chương trình có hạn, máy quay không đủ, cái lều nhỏ này chỉ có thể coi là chỗ trú thân tạm bợ, bên trong không có camera, ngay cả cái đèn chiếu sáng nhỏ cũng chớp tắt bất định.
Bạch Phó Tinh rúc trong chăn của mình... nhìn cái người cứ đòi chen chúc chung một lều với mình.
Cố Nghịch: "Bạch Phó Tinh."
"Dạ."
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Em đối xử với tiền bối mà em kính trọng nhất như thế này sao?"
... Bạch Phó Tinh đành xích vào trong một chút, nhường cho anh một chỗ. Cố Nghịch nằm xuống bên cạnh, giành lấy chăn của cậu, cuối cùng kéo cả cậu lẫn chăn vào lòng mình, ôm chặt.
Nhiệt độ cơ thể quen thuộc khiến người ta vô cùng luyến tiếc, Bạch Phó Tinh có chút không dám thở mạnh, rốt cuộc cậu cũng nhận ra mình nhớ người này đến nhường nào.
Cố Nghịch cúi đầu hôn lên tóc cậu, bất lực hỏi: "Không nhớ anh sao?"
Ở một nơi chật hẹp thế này, Bạch Phó Tinh muốn trốn cũng không có chỗ để trốn, đành phải nắm lấy tay anh, đặt lên trái tim đang đập loạn của mình rồi đáp: "Thế này... có tính là nhớ anh không?"
Nói xong, cậu đỏ mặt, đá anh một cái: "Chỗ của mình có không nằm, cứ thích chen chúc với người khác! Không có lần sau đâu đấy."
Cố Nghịch ôm chặt cậu, trầm giọng nói: "Vì anh nhớ em mà."
Bạch Phó Tinh sững lại một chút, bỗng dưng chẳng biết nói gì: "Ồ."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Nghịch: "Bạch Phó Tinh."
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt: "Ngủ rồi, khò khò khò..."
Cố Nghịch cười khẽ, ôm chặt lấy cậu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
*
Sáng hôm sau, mỗi người gặp cậu đều ra vẻ bí mật, kéo cậu sang một bên hỏi han đầy quan tâm: "Anh ta bắt nạt em đấy à?"
Bạch Phó Tinh: "... Không có."
"Thế hai người trước đây có thù hằn gì không?"
Bạch Phó Tinh ngẩn người, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Sao mọi người lại nói vậy?" TruyenLau.com
Đối phương trả lời: "Bởi vì không khí giữa hai người kỳ lạ lắm, từ lúc anh ta đến là em cứ sai sai thế nào ấy, mọi người cứ sợ hai người sẽ đánh nhau ngay trước ống kính."
Bạch Phó Tinh: "?"
Cậu ngẩng lên, bắt gặp những ánh mắt đầy nghiêm túc và lo lắng của mọi người.
Bạch Phó Tinh: "..." Mọi người đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.
*
Bạch Phó Tinh luôn cảm thấy rất thoải mái khi ở cạnh Cố Nghịch. Buổi trưa ngồi cạnh anh, cậu ngủ gật, đầu cứ gật gù nhưng chưa tựa vào vai Cố Nghịch.
[Dựa vào đi mà!!!]
[Ai đó ấn cái đầu ẻm vào vai anh kia đi!!!]
[Dựa vào! Dựa vào! Dựa vào ngay cho tôi!!!]
Màn hình bị ba chữ "Dựa vào đi" lấp kín mít.
Cố Nghịch liếc nhìn về phía ống kính máy quay, rồi dời mắt nhìn chỗ khác, cười khẽ.
[Cứu mạng!!!]
[Tôi "chốt đơn" CP này rồi!!!]
[Có ai để ý bàn tay không biết đặt đâu của anh ấy không?]
[Ôm luôn đi, đừng coi chúng tôi là người ngoài mà!!!]
[A hự hự hự.]
Cố Nghịch vô tình nghiêng người sang phía cậu một chút.
Đầu Bạch Phó Tinh gật một cái, lần này đã tựa đúng lên vai anh. Cậu giật mình tỉnh giấc, ngước lên nhìn, theo thói quen gọi một tiếng: "A Nghịch."
Giọng cậu lúc mới ngủ dậy rất thấp, máy quay không thu được rõ.
Cố Nghịch khẽ đáp lời.
[Có phải em ấy vừa nói gì không?]
[Tôi nghe thấy rồi, là hai chữ "Yêu anh" (Ai ni)!]
[Lầu trên não bổ quá đà rồi, rõ ràng là ẻm gọi "Chồng ơi" mà!!!]
*
Có một đồng đội rõ ràng là có chút ý tứ với Bạch Phó Tinh, anh ta lân la hỏi chuyện tình cảm của cậu: "Bạch Bạch, lúc em thích một người thì em sẽ biểu hiện như thế nào?"
Đồ ngốc cũng biết anh ta đang tính toán gì, nhưng Bạch Phó Tinh là người trong cuộc nên chẳng nhận ra.
Ý thức khủng hoảng của Cố Nghịch rất mạnh, anh trực tiếp trả lời thay: "Sẽ tặng trà sữa và chocolate cho đối phương."
... Chỉ thiếu nước nói thẳng ra là: Cậu đoán xem sao tôi lại biết?
Người kia không khỏi ngưỡng mộ, mơ màng nói: "Thế sao? Thật lãng mạn quá."
Bạch Phó Tinh được khen nên trong lòng đắc ý lắm.
Cố Nghịch thản nhiên phán: "Trẻ con."
... Bạch Phó Tinh lườm anh một cái đầy cảnh cáo.
Đừng có xen vào.
Thế là Cố Nghịch bỗng dưng trở nên "không bình thường". Anh tự mình hì hục sửa xong cái lều, rồi quay về lều mình ngủ. Anh vẫn nhìn Bạch Phó Tinh như trước, nhưng hễ Bạch Phó Tinh nhìn lại là anh lại lạnh lùng dời mắt đi chỗ khác.
Bạch Phó Tinh ngơ ngác không hiểu gì, hỏi người bên cạnh: "... Anh ấy bị làm sao thế?"
[Ha ha ha ha ha ha anh ấy đang ghen đấy!]
[Ha ha ha đáng yêu xỉu luôn.]
[Cái bình giấm này chua lộ liễu quá rồi!]
*
Ghen tuông là một loại cảm xúc phản nhân loại vô nghĩa, Cố Nghịch luôn cố gắng tránh nó.
Thế nhưng tình địch cứ liên tục săn đón Bạch Phó Tinh. Đang nói chuyện, anh ta bỗng cảm thấy áp suất không khí xung quanh giảm mạnh, bất giác rùng mình một cái.
Cố Nghịch bước tới, nhìn hai người đang trò chuyện rôm rả, trong lòng bực bội nên vẻ mặt không hề "vui vẻ" chút nào. Anh liếc Bạch Phó Tinh một cái, thản nhiên bảo: "Bạch Phó Tinh, lại đây một lát."
"Ồ," Bạch Phó Tinh đáp rồi đi theo, "Có chuyện gì thế?"
Cố Nghịch đường hoàng đáp: "Không có việc gì."
"..."
Cứ hễ Bạch Phó Tinh nói chuyện vui vẻ với ai đó là lại nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt: "Bạch Phó Tinh, lại đây một lát."
Bạch Phó Tinh nhịn hết nổi: "Lại chuyện gì nữa?"
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Trong cỏ có sâu, anh sợ."
Bạch Phó Tinh: "..."
Qua vài lần như vậy, mọi người đều nghĩ anh có ác cảm gì đó với Bạch Phó Tinh, cứ lo một ngày nào đó hai người sẽ lao vào tẩn nhau.
Lều của Cố Nghịch lại "hỏng" không sửa được nữa, thế là anh lại được chen chúc trong lều với Bạch Phó Tinh hai đêm liền.
Buổi tối vai kề vai mà ngủ, nửa đêm Bạch Phó Tinh lại lăn tọt vào lòng người ta.
Lúc Bạch Phó Tinh tỉnh dậy, chân cậu đang gác lên một chỗ không nên gác, cậu còn mơ màng cựa quậy mấy cái.
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh cúi xuống nhìn, mặt đỏ choét, không thèm quay đầu lại mà lao thẳng ra khỏi lều.
Gương mặt đỏ bừng của cậu khiến ai cũng nghĩ cậu vừa "thất thế" trong một cuộc tranh chấp nào đó.
Mọi người vây lại, định dùng trứng luộc để lăn mặt cho cậu: "Em không sao chứ?"
Bạch Phó Tinh né tránh mấy quả trứng: "... Không sao ạ."
Mọi người nhìn cậu đầy ái ngại.
Bạch Phó Tinh giải thích: "Đừng hiểu lầm, quan hệ của bọn em tốt lắm."
Mọi người thở dài: Thằng bé này rốt cuộc đã phải chịu đựng bao nhiêu rồi?
*
Lúc trò chuyện, có người hỏi mọi người có sở trường gì. Đến lượt Cố Nghịch, anh bảo: "Biết làm meme."
Sở trường này quả là "thanh tao thoát tục". Bạch Phó Tinh thầm cười nhạo anh trong lòng, nhưng bỗng như nhớ ra điều gì đó, cậu khựng lại.
Có người tò mò: "Tại sao anh lại chuyên làm meme thế, là do yêu cầu vai diễn ạ?"
Cố Nghịch bình thản đáp: "Có người muốn."
Bốn chữ vừa thốt ra, màn hình đã bị tiếng hét "Aaaaa" phủ kín. Mọi người đều đoán xem người đó là ai.
[Nhìn cái mặt "đầy cảm xúc" của Bạch Bạch kìa!]
[Ai cũng biết đây thực chất là một show hẹn hò mà.]
[Cứu tôi, giới thiệu cho mọi người một chương trình mở đầu kinh dị, giữa tấu hài và kết thúc cực ngọt nhé!]
Khi kết thúc quay hình, mọi người tụ tập ăn uống linh đình. Người thầm mến Bạch Phó Tinh gọi riêng cậu ra một góc để nói chuyện.
Bạch Phó Tinh tò mò: "Anh định nói gì với tui thế?"
Đối phương đang vô cùng căng thẳng, định mở lời thì...
Giọng Cố Nghịch lại vang lên: "Bạch Phó Tinh, lại đây một lát."
"Lắm chuyện thật đấy," Bạch Phó Tinh lẩm bẩm một câu, "Anh đợi tui một chút."
...Tỏ tình cũng phải chọn lấy cái chỗ nào tốt một chút chứ, cái nơi này so với chỗ anh tỏ tình năm xưa đúng là chẳng có cửa nào để so sánh cả.
Cố Nghịch khinh thường đối phương về mặt chiến thuật một cách triệt để.
Bạch Phó Tinh: "Anh gọi em làm gì?"
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Tỏ tình với em."
Bạch Phó Tinh: "..."
Chẳng phải chúng ta vẫn thường xuyên tỏ tình với nhau sao?
Bạch Phó Tinh tưởng anh đang đùa dai, đang định bỏ đi thì đột nhiên bị kéo vào lòng: "Bạch Phó Tinh."
"Dạ?"
Cố Nghịch tựa cằm lên vai cậu, trầm giọng hỏi: "Có phải em không còn thích anh nữa không?"
Bạch Phó Tinh khựng lại, khó hiểu nhìn anh.
Cố Nghịch cứ nhìn cậu chằm chằm, Bạch Phó Tinh bị nhìn đến đỏ cả mặt, lúng túng mở lời: "Đừng nói lung tung."
Cố Nghịch dùng cằm dụi dụi vào hõm vai cậu: "Càng ngày anh càng thích em nhiều hơn rồi."
Bạch Phó Tinh xoay người đứng thẳng lại, nghiêm mặt để che giấu sự bối rối: "Thôi đi."
Cố Nghịch nâng lấy mặt cậu, hôn nhẹ lên mí mắt, chân thành nói: "Mỗi một ngày trôi qua, anh lại thấy yêu em nhiều hơn."
Bạch Phó Tinh nhìn anh, trái tim không tự chủ được mà thốt ra lời thật lòng: "Yêu chứ, em cũng càng ngày càng yêu anh nhiều hơn."
Cậu nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ Cố Nghịch, nhỏ giọng: "Em mãi mãi là của anh."
*
Sao vẫn chưa thấy cậu ấy ra nhỉ? Người kia có chút sốt ruột, đi tới tìm cậu. Vừa rẽ qua góc cua thì đập ngay vào mắt cảnh hai người đang hôn nhau, anh ta chết lặng tại chỗ.
Gần như cùng lúc đó, Cố Nghịch giơ tay che lấy mặt Bạch Phó Tinh, liếc nhìn anh ta một cái.
Bạch Phó Tinh ôm cổ Cố Nghịch, cả người hoàn toàn là trạng thái thả lỏng và ỷ lại. Cậu thân thiết nép vào người Cố Nghịch, đắm đuối tham luyến, chẳng nỡ rời xa.
Người kia vội vàng lui ra ngoài.
Một lúc sau, Bạch Phó Tinh hờn dỗi: "Anh vừa mới phân tâm đấy nhé."
Cố Nghịch buồn cười: "Sao em nhận ra hay vậy?"
Bạch Phó Tinh đắc ý, nhất quyết không thèm nói cho anh biết.
Cố Nghịch ôm eo cậu: "Thế thì làm lại lần nữa nhé."
"Ưm -- không được," Cậu chợt nhớ ra một chuyện, "Có người đang đợi em."
Cố Nghịch: "Ồ."
Bạch Phó Tinh chột dạ: "Chúng mình người trước người sau đi ra nhé."
"Ồ." Cố Nghịch cực kỳ không vui.
Bạch Phó Tinh vừa ra ngoài thì đụng ngay phải người bạn kia đang vội vàng muốn rời đi, cậu ngẩn ra: "Anh đi à? Đúng rồi, lúc nãy anh định nói gì với tui thế?"
"Không... không có gì." Người kia bỏ chạy thục mạng.
*
Vừa về đến nhà, hai người đã ôm chầm lấy nhau mà hôn ngấu nghiến. Nỗi nhớ nhung tích tụ bao ngày được giải tỏa, cả hai đều bị giày vò đến cực hạn. Bạch Phó Tinh ôm chặt cổ anh không buông, chủ động đến mức không tưởng.
Cậu cắn lên vai anh, nuốt hết những tiếng nức nở vào trong họng, cho đến khi kiệt sức rồi thiếp đi trong cơn hôn mê sâu.
Cố Nghịch hôn lên mái tóc đẫm mồ hôi của cậu.
Lông mi Bạch Phó Tinh vẫn còn vương nước, đôi môi hồng nhuận mấp máy trông rất tội nghiệp. Cố Nghịch ngắm cậu một hồi rồi hôn nhẹ lên môi cậu.
Sáng hôm sau, điện thoại Bạch Phó Tinh sáng lên, người đại diện gọi cậu chiều nay qua họp.
Cố Nghịch bắt máy: "alo."
Sáng sớm tinh mơ mà trong phòng Bạch Phó Tinh lại có giọng đàn ông, người đại diện giật thót mình, suýt thì ném luôn điện thoại: "Vãi! Cậu là ai? Sao hai người lại ở cùng nhau? Tôi cảnh cáo ông mau tránh xa bảo bối nhà tôi ra nhé, đừng để danh tiếng em ấy bị ảnh hưởng!"
Cố Nghịch đợi anh ta nói xong mới bình thản đáp: "Bạch Phó Tinh không khỏe, cho em ấy xin nghỉ hai ngày."
Người đại diện mắng to: "Vãi thật cậu là ai hả!!!"
"A Nghịch..." Bạch Phó Tinh bị làm ồn tỉnh giấc, giọng nói mơ màng, âm cuối mềm mại như đang nũng nịu.
Người đại diện ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói quen thuộc này thì ngẩn người.
Bạch Phó Tinh nửa tỉnh nửa mê, theo bản năng ôm lấy eo anh, nhỏ giọng: "Ai thế ạ? Muốn ôm ôm..."
"Không có gì đâu," Cố Nghịch cúp máy, cúi xuống ôm lấy cậu, "Ngủ thêm lát nữa đi."
Người đại diện đứng hình tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời, mãi sau mới cử động ngón tay, tự ngắt mình một cái thật đau.
Đau thật.
Cái tiếng "A Nghịch" kia là gọi Cố Nghịch đúng không?
Gọi thuần thục đến thế kia cơ mà...
Người đại diện cảm thấy cả người không ổn chút nào, không dám nghĩ tiếp nữa.
*
Đến chiều Bạch Phó Tinh mới tỉnh, căn phòng được che kín bởi lớp rèm dày nên rất yên tĩnh và tối tăm, khiến cậu mất luôn khái niệm về thời gian.
Cậu mở mắt ra, va vào ánh mắt thâm trầm sâu thẳm.
Cố Nghịch đang ngắm cậu, thấy cậu tỉnh liền hôn hai cái lên trán.
Bạch Phó Tinh: "... Đêm qua có phải em nói là chúng mình tuyệt giao rồi không?"
Cố Nghịch giả ngu: "Em nói hồi nào nhỉ?"
Bạch Phó Tinh: "Thì là cái lúc --"
Cậu chợt nhớ ra điều gì đó, mặt đỏ bừng lên, cứ "thì là" mãi mà không thốt nên lời.
Cố Nghịch ghé sát lại: "Hửm?"
Bạch Phó Tinh tức giận đập anh một phát.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.