Bạch Phó Tinh mở cửa.
Dưới góc nhìn của Bạch Phó Tinh, người đứng ngoài cửa không chút cảm xúc, khí trường mạnh mẽ, phương diện nào cũng hoàn mỹ, có điều quá mức cao ngạo lạnh lùng, giống như một đóa hoa trên núi tuyết có thể nhìn nhưng không thể chạm vào.
Đâu ai biết rằng vị "đóa hoa cao lãnh" mặt không cảm xúc kia lúc này trong đầu toàn là: Vợ mình đáng yêu quá đi mất!
Bạch Phó Tinh đang mặc đồ ngủ, vì thiếu kiên nhẫn nên tóc vẫn chưa lau khô hẳn, cậu nhìn anh đầy khó hiểu: "Sao thế ạ?"
Cố Nghịch không trả lời, tự giác bước chân vào cửa.
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh vừa đóng cửa quay đầu lại, trên đầu đã bị trùm lên một chiếc khăn lông lớn.
"Tóc còn ướt kìa." Cố Nghịch giơ tay, mặt không cảm xúc lau tóc cho cậu.
"..." Bạch Phó Tinh đỏ mặt, "Tại tui không thích lau tóc khô mà. Nửa đêm nửa hôm anh chạy sang đây làm gì? Chẳng lẽ lại đặc biệt tới để lau tóc cho tui sao."
Cố Nghịch chỉ là hứng lên thì tới thôi.
Anh đã phân tích được "ý ngoài lời" trong những câu nói kia của Bạch Phó Tinh, nhất thời kích động, tình cảm dâng trào không kìm nén được. Bây giờ bình tĩnh lại, anh cũng chẳng biết phải giải thích với cậu thế nào.
"Xong rồi." Cố Nghịch mặt không cảm xúc, cách một lớp khăn lông xoa xoa đầu cậu.
Bạch Phó Tinh đội chiếc khăn lớn, lén nhìn anh: "Anh tới để ngủ cùng tui hả?"
Cố Nghịch: "Không phải."
"Phải mà," Bạch Phó Tinh nhỏ giọng đính chính, còn đưa ra điều kiện đầy hấp dẫn: "Tui có thể cho anh sờ tai thỏ nè."
Cố Nghịch khinh khỉnh: "Mấy cái trò vặt vãnh này..." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mềm thật sự.
Cố Nghịch điềm tĩnh gãi gãi đôi tai thỏ hồng hào lông mềm, rũ mắt nhìn cậu thiếu niên ngoan ngoãn trước mặt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Nhưng mà không được biến thành thỏ đâu, vì không phải muốn biến là biến ngay được, trừ khi bị kích thích mạnh cơ."
Cố Nghịch không nói gì, chỉ kéo cậu vào lòng mình một chút, nắm lấy tay cậu, lặng lẽ đặt lên bụng mình.
Sau đó "bùm" một tiếng, vòng tay bỗng trống không, giữa lớp quần áo chỉ còn một quả cầu lông nhỏ xíu đang co rụt lại. Thỏ con xấu hổ dùng hai cái móng nhỏ ôm lấy đầu, cả người hồng rực lên.
TruyenLau.com
Cố Nghịch ghé sát lại, khẽ trêu chọc: "Thế này mà đã tính là kích thích mạnh rồi sao?"
Cục bông nhỏ dùng móng vuốt che mắt lại, không thèm nhìn anh.
Cố Nghịch bế nó lên giường: "Đêm nay ngủ cùng em."
Cục bông nhỏ gật đầu, váng đầu hoa mắt chui tọt vào trong chăn. Một lúc sau, Cố Nghịch cũng nằm xuống bên cạnh nó.
Chẳng biết tại sao, mỗi lần cứ ở gần Cố Nghịch là lại thấy đặc biệt an tâm.
Cục bông nhỏ lén nhìn Cố Nghịch, thấy anh cũng đang nhìn mình, liền nhỏ giọng hỏi: "Có phải tui nhiều lông quá, làm anh bị xót nên ngủ không ngon không?"
"Không có," Cố Nghịch thấy buồn cười, hôn lên đầu thỏ một cái: "Ngủ mau đi."
Dáng người Cố Nghịch rất đẹp, dù anh mặc quần áo kín mít nhưng phần xương quai xanh lộ ra vẫn cực kỳ gợi cảm.
Cục bông nhỏ chỉ muốn ôm lấy gặm cho một miếng.
Nhưng có gan ăn vụng mà không có gan hành động, chỉ đành âm thầm nuốt nước miếng.
Trong lúc ngủ, có lẽ cảm thấy hơi nóng, ngón tay thon dài của Cố Nghịch vô thức cởi hai chiếc cúc áo sơ mi xuống dưới.
Cục bông nhỏ lập tức thấy khó thở.
Lại cởi thêm một cái nữa.
Cục bông nhỏ nhìn chằm chằm vào vòm ngực săn chắc đang lộ ra chút ít, hô hấp dồn dập, đầu óc choáng váng.
Lại cởi thêm một cái nữa!
Cục bông nhỏ không nhịn nổi nữa, tiến lại gần, gan to tày trời mà hôn nhẹ một cái.
Ngón tay thon dài khẽ kéo vạt áo ra.
Cục bông nhỏ hoàn toàn không chịu nổi sự cám dỗ này, cả người nóng hừng hực, muốn làm chuyện xấu.
Anh ấy ngủ rồi, chắc là không cảm nhận được đâu nhỉ? Cục bông nhỏ lén lút chạm nhẹ vào cơ bụng phía dưới một cái, thấy thỏa mãn quá, bèn từ từ nhích tới, sờ từng múi một, ngày càng đi xuống sâu hơn.
Bỗng nhiên, một bàn tay mạnh mẽ chộp lấy cái móng của thỏ.
Cục bông nhỏ bị bắt quả tang, giật nảy mình.
Cố Nghịch tóm lấy nó, nhẹ nhàng đặt lên vị trí trước ngực mình, giọng hơi khàn: "Ngủ mau."
Cục bông nhỏ ngọ nguậy trong lòng anh, tay chân dài ra, hóa thành hình người rồi dang tay ôm chầm lấy anh: "Dạ."
Cậu ôm rất chặt, chân gác lên chân Cố Nghịch, dính chặt không muốn tách rời.
Cố Nghịch đờ người, dễ dàng bị trêu chọc đến mức nảy sinh phản ứng không đúng lúc, anh trấn tĩnh lại một chút rồi bình thản nói: "Bỏ chân xuống."
"Ồ." Bạch Phó Tinh tưởng anh không muốn thân mật với mình, liền xoay người, để lưng về phía anh.
Lát sau, tấm lưng áp vào một vòm ngực ấm áp. Cố Nghịch vòng tay từ phía sau, ôm trọn cậu vào lòng.
Bạch Phó Tinh vui vẻ hẳn lên, rúc sâu vào lòng anh thêm chút nữa.
Cố Nghịch có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể cậu, cùng với một vị trí rất có độ đàn hồi nào đó, sự tra tấn này còn khủng khiếp hơn cả lúc nãy.
Đúng là tự mình chuốc lấy khổ cực, cảm giác bị hành hình chắc cũng chỉ đến thế này là cùng.
Cố Nghịch nhẫn nhịn, lên tiếng: "Xoay người lại đây."
"Anh yêu cầu nhiều thật đấy." Bạch Phó Tinh rộng lượng xoay người lại.
Cố Nghịch: "..."
Tay Cố Nghịch vô tình chạm vào bụng Bạch Phó Tinh, cảm nhận được có thứ gì đó vừa cử động, anh khựng lại một chút.
Bạch Phó Tinh cũng cảm nhận được, cậu giật mình ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
Tay Cố Nghịch vẫn dừng lại trên bụng cậu, một lúc lâu sau mới dời đi, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Bạch Phó Tinh há miệng, không thể tin nổi hỏi: "Vừa nãy anh có cảm thấy gì không?"
Là ảo giác của cậu sao?
Cố Nghịch không nói gì, lòng bàn tay lại áp lên bụng cậu lần nữa, nhưng lần này không thấy gì nữa.
Bạch Phó Tinh bắt đầu nghi ngờ nhân sinh: "Sao vừa nãy tui cảm thấy trong bụng có cái gì đó nhỉ?"
Chẳng lẽ mình bị bệnh rồi?
Cố Nghịch dịu giọng: "Có thấy chỗ nào không thoải mái không?"
Bạch Phó Tinh lo lắng lắc đầu.
Cố Nghịch nhìn dáng vẻ sợ hãi của cậu, nhẹ nhàng nói: "Không có gì đâu, đừng tự dọa mình, có tôi ở đây rồi."
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Cố Nghịch ôm lấy cậu: "Được rồi, yên tâm ngủ đi."
Bạch Phó Tinh nhìn vào mắt anh, thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, khẽ nhắm mắt lại.
Cố Nghịch dỗ dành người ta ngủ say rồi, nhưng chính anh lại không ngủ được. Ngón tay anh khẽ lướt xuống, chạm vào vùng bụng cậu, sau khi khựng lại hai giây, lần này anh đã cảm nhận được rõ ràng có thứ gì đó vừa động nhẹ.
Bạch Phó Tinh nhắm mắt, ngủ rất sâu.
Sáng hôm sau, Bạch Phó Tinh tinh thần sảng khoái, sớm đã quăng cái chuyện ngoài ý muốn "trong bụng có thứ gì đó" tối qua ra sau đầu.
Mọi việc vẫn bận rộn và trật tự, không có gì bất thường.
Cố Nghịch dỗ cậu uống canh, Bạch Phó Tinh thực sự uống đến phát ngán rồi, không muốn uống chút nào, bĩu môi: "Anh đặt hẳn một tháng trời, giờ vẫn còn--"
Cậu xòe ngón tay ra tính toán ngày tháng, hai vai chán nản rũ xuống.
Cố Nghịch múc một thìa nhỏ, đưa tới tận miệng cậu.
Bạch Phó Tinh nhíu mày.
Cố Nghịch chẳng hề lay chuyển: "Lát nữa là nguội đấy."
Bạch Phó Tinh thương lượng điều kiện với anh: "Vậy chúng ta mỗi người một miếng nha."
Cố Nghịch chủ động uống một ngụm làm gương, sau đó mặt không cảm xúc, nửa ngày sau mới lặng lẽ đi uống một ngụm nước lọc.
Bạch Phó Tinh nhịn cười, đón lấy bát canh nhỏ, tâm trạng cực tốt mà uống sạch sành sanh.
Những ngày sau đó đều là Cố Nghịch uống miếng đầu tiên. Bạch Phó Tinh cứ thấy anh nhíu mày là cái sở thích "ác ma" kia lại được thỏa mãn, mới chịu hài lòng mà uống hết.
Bạch Phó Tinh xoa xoa bụng mình, nghiêm túc nói: "Dạ dày ấm áp lắm, thoải mái cực kỳ.
"
Cố Nghịch nhịn cười, nắm lấy tay cậu nhích lên trên một chút: "Đồ ngốc, chỗ này mới là dạ dày."
Bạch Phó Tinh: "..."
*
Buổi tối khổ diễn đối kịch bản, Bạch Phó Tinh chạy sang phòng Cố Nghịch. Qua mấy ngày nay, cậu phát hiện Cố Nghịch còn nghiêm khắc hơn cả Phó Tri Cẩn nhiều.
Cố Nghịch: "Làm lại lần nữa."
Bạch Phó Tinh muốn lười biếng, khẽ túm lấy áo anh nũng nịu.
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh kéo kéo gấu áo anh lắc nhẹ, giọng mềm nhũn: "Tụi mình có quan hệ mà?"
Cố Nghịch bật cười, giơ tay bóp cái má phúng phính của cậu: "Quan hệ gì?"
Bạch Phó Tinh nhe hàm răng trắng nhỏ xíu ra cười nịnh nọt.
Cố Nghịch vẫn bất động: "Được rồi, tiếp tục đi."
Bạch Phó Tinh nhíu mày, bất mãn lầm bầm: "Đây rõ ràng là một vai phụ bé tí không quan trọng, vậy mà cứ bắt làm đi làm lại, tui thấy anh rõ ràng là cố ý làm khó tui thì có--"
Cố Nghịch nhìn cậu: "Em thấy nó không quan trọng sao?"
Bạch Phó Tinh chột dạ: "Tui chỉ lảm nhảm xíu thôi mà..."
Cố Nghịch bình thản sắp xếp lại tài liệu cho cậu: "Vai diễn dù nhỏ đến đâu cũng có linh hồn riêng của nó."
"Ồ," Bạch Phó Tinh lén lút chê bai, "Sao anh khó tính quá vậy?"
Cố Nghịch nói: "Cứ thế này thì ngày mai không qua nổi đâu. Thay vì để bao nhiêu người nhìn mình làm hỏng rồi phải quay lại từ đầu, chi bằng bây giờ chuẩn bị cho tốt."
Cố Nghịch giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu cậu: "Đến lúc đó tâm lý suy sụp thì còn mệt hơn."
Bạch Phó Tinh giận dỗi chu môi, nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái để phấn chấn trở lại.
Cậu chống cằm, thở dài: "Cái nhân vật này đúng là đồ não yêu đương."
Cố Nghịch thấy buồn cười: "Thích một người thì sẽ như thế đấy, chẳng còn nguyên tắc gì cả--" Anh khựng lại một chút, "Em không có người mình thích sao?"
Bạch Phó Tinh lén nhìn anh một cái: "Người tui thích đâu có biến thái như này, anh ấy tốt lắm luôn."
Bạch Phó Tinh dừng lại, rồi chuyển ý nghĩ: "Mà nói đi cũng phải nói lại, nhân vật chính đối với anh ấy là người tốt, đối với hàng vạn người khác lại càng là người tốt, anh ấy có lỗi gì đâu chứ? Chẳng qua anh ấy hơi cố chấp, điên cuồng với biến thái tí thôi."
Cố Nghịch: "..."
"Làm lại lần nữa," Cố Nghịch bình tĩnh nói, "Em có thể coi anh là người em thích."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Anh có biết tui thích ai đâu mà nói thế?"
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Phó Tinh dời tầm mắt đi chỗ khác.
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động: "Em thích ai?"
Bạch Phó Tinh chậm chạp nhìn ra ngoài cửa sổ: "Mặt trăng."
Cố Nghịch: "Ồ."
Lát sau, Cố Nghịch nói: "Thế thì anh thích ngôi sao (Tinh)."
Bạch Phó Tinh: "Ồ."
Kim phút đồng hồ đã đi được nửa vòng, Cố Nghịch khẽ hỏi: "Lần này thấy tốt hơn nhiều rồi đúng không?"
Bạch Phó Tinh hăng hái hẳn lên: "Tui cũng thấy vậy!"
Cố Nghịch rũ mắt: "Chúng ta làm lại lần cuối nhé, em chú ý đoạn này, ví dụ như--"
Bạch Phó Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ tối om, đột nhiên nảy ra ý tưởng lạ lùng, ngắt lời anh: "Anh nói xem chuyện 'bắt đom đóm làm đèn, mượn ánh trăng đọc sách' có thật không nhỉ?"
Cố Nghịch: "Cái đó không biết, nhưng chúng ta có thể thử nghiệm trò 'buộc tóc lên xà nhà, lấy dùi đâm vào đùi' để tỉnh táo đấy."
Bạch Phó Tinh thẳng lưng lên ngay lập tức: "... Tui tỉnh táo rồi."
Sau khi kết thúc, Cố Nghịch nhìn tập kịch bản mỏng dính của cậu, đột nhiên hỏi: "Trước đây em sống ở đâu?"
Bạch Phó Tinh phản ứng lại một chút, anh đang hỏi nơi cậu ở trước khi gặp anh, bèn đáp: "Trong một quán trọ cổ kính có lịch sử lâu đời lắm."
Cố Nghịch mấp máy môi: "Sau này... em có quay về đó nữa không?"
Bạch Phó Tinh ngẫm nghĩ: "Có lẽ là có."
Cố Nghịch không nói gì, một lúc sau mới thản nhiên hỏi: "Thế lúc đó em nhớ tôi thì làm thế nào?"
Tai Bạch Phó Tinh đỏ bừng, bĩu môi: "Ai thèm nhớ anh chứ."
Cố Nghịch không nhìn cậu, cũng không tiếp lời. Ngay khi Bạch Phó Tinh tưởng anh sẽ không nói gì nữa, anh đột nhiên lên tiếng: "Tôi sẽ nhớ em."
Bạch Phó Tinh ngẩn người.
Cố Nghịch khựng lại: "Có lẽ là sẽ nhớ em rất nhiều."
"Ồ," Bạch Phó Tinh đỏ mặt, ngón tay bối rối cử động lung tung, nhỏ giọng nói: "Vậy anh nhớ tui thì có thể gọi điện thoại cho tui mà."
Cố Nghịch bình thản đáp: "Cũng đâu thể lúc nào cũng gọi điện được."
Mặt Bạch Phó Tinh càng đỏ hơn nữa.
Ý gì đây?
Anh ấy muốn nói là lúc nào anh ấy cũng nhớ mình sao?
Cố Nghịch cũng nhận thấy mình hơi đường đột, khẽ hắng giọng, tỏ vẻ không tự nhiên: "Hơn nữa ở nhà còn bao nhiêu đồ ăn vặt như thế, biết tính sao?"
Bạch Phó Tinh giả bộ do dự: "Cũng đúng ha."
Cố Nghịch giơ tay xoa đầu cậu: "Nên là em cứ ở nhà đợi tôi đi, đồ ăn vặt đều là của em hết."
Bạch Phó Tinh lí nhí: "Thế thì không hay lắm đâu."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Vả lại tôi vẫn còn nợ chưa tính xong với em đâu."
Bạch Phó Tinh khựng lại, khó hiểu: "Giữa tụi mình thì có nợ nần gì mà tính?"
Cố Nghịch thong thả nói: "Chẳng biết là ai tối hôm đó chạy sang phòng tôi, hôn trộm tôi, còn mượn tay của tôi nữa--"
Bạch Phó Tinh mặt đỏ bừng như gấc chín, nhanh chóng ngắt lời anh: "Đừng nói nữa!"
Cậu cuống quýt giải thích: "Đêm đó là do tui đột ngột phát tình--"
Yết hầu Cố Nghịch trượt lên xuống, anh thản nhiên hỏi: "Trong trường hợp nào thì sẽ bị như vậy?"
Bạch Phó Tinh thầm nghĩ, anh hỏi kỹ thế này chắc là muốn cố ý tránh né, để sau này ngăn chặn tình huống đó xảy ra đây mà.
Bạch Phó Tinh thành thật đáp: "Cũng không ổn định lắm, tui cũng không chắc chắn, nhưng mà tiếp xúc thân mật quá nhiều thì có lẽ sẽ bị như vậy á."
Vừa dứt lời, Cố Nghịch liền chạm khẽ vào tay cậu.
Thế này đã đủ thân mật chưa?
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch bình thản nói: "Lại có người cứ mở miệng ra là bảo sẽ chịu trách nhiệm với tôi, chẳng biết giờ cái 'trách nhiệm' đó bay đi đâu rồi?"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt.
Cố Nghịch tiếp tục: "Còn có người nói, đột nhiên xuất hiện trong nhà người khác là để làm vợ tôi, không biết chức 'vợ' này làm đến đâu rồi?"
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Khoản nợ này từ từ rồi tính chứ bộ."
Cố Nghịch mấp máy môi: "Vẫn còn--"
Vẫn còn nữa á? Sao mà hẹp hòi thế không biết! Bạch Phó Tinh âm thầm tố cáo anh trong lòng.
Cố Nghịch nhìn cậu: "Chuyện trong hang núi hôm đó, em còn nhớ không?"
Bạch Phó Tinh không ngờ anh lại nhắc đến chuyện này, mặt đỏ bừng: "Lâu như vậy rồi sao tui nhớ được?"
Cố Nghịch: "Chẳng biết là ai nói muốn chịu trách nhiệm với tôi--"
Bạch Phó Tinh hoảng loạn: "Cái đó... cuối cùng chẳng phải tui mới là người bị bắt nạt sao!"
Cố Nghịch tiến lại gần: "Nhớ ra rồi à?"
Bạch Phó Tinh bực mình đẩy đầu anh ra.
Cố Nghịch: "Tổng kết lại những điều trên--"
Tổng kết cái đầu anh ấy. Bạch Phó Tinh thầm mắng mỏ cực căng trong lòng.
Cố Nghịch nói: "Sau khi diễn xong mấy phân cảnh này, em về nhà đợi tôi, đừng có chạy lung tung."
Bạch Phó Tinh: "Dạ."
Cố Nghịch tiếp tục: "Đợi bên tôi kết thúc, tôi sẽ đưa em đến một nơi chơi, nhớ mang theo căn cước công dân với hộ khẩu."
Bạch Phó Tinh lý sự cùn: "Tui là tiểu yêu quái, tui làm gì có mấy thứ đó!"
Cố Nghịch bình tĩnh: "Đừng sợ, em chắc chắn không phải tiểu yêu quái đầu tiên sinh tồn trong xã hội loài người đâu, tìm người quen mà hỏi, chắc chắn họ sẽ có cách thôi."
Bạch Phó Tinh phản bác: "Sao anh biết tui không phải người đầu tiên? Lỡ như tui là người đầu tiên thì sao?"
"Không thể nào, em ngốc thế này mà--" Cố Nghịch kịp thời ấn cái người đang khoa chân múa tay kia vào lòng mình.
Bạch Phó Tinh hậm hực, hai má phồng lên như cái bánh bao.
Cố Nghịch rũ mắt nhìn cậu: "Hửm?"
Bạch Phó Tinh khẽ gật đầu một cái.
Cậu bắt đầu dọa dẫm anh: "Thật ra tui biết dùng mị thuật đấy, còn biết móc tim người nữa cơ."
Cố Nghịch thấy buồn cười, gãi nhẹ vào eo cậu: "Được rồi, về phòng ngủ đi."
Bạch Phó Tinh bưng lấy đầu anh, tập trung tinh thần, nhìn chằm chằm vào mắt anh: Mau xin lỗi tui đi.
Cố Nghịch cố nhịn cười.
Bạch Phó Tinh tức đến nổ phổi.
Nhìn bộ dạng của cậu, trong mắt Cố Nghịch tràn ngập sự dịu dàng.
Bạch Phó Tinh khẽ nhíu mày rồi lại giãn ra, thầm nghĩ: Mình mất mặt quá đi, anh ấy chẳng chịu phối hợp với mình gì cả.
Sao lại có người đáng yêu đến thế này nhỉ?
Cố Nghịch nhìn chằm chằm vào mấy biểu cảm nhỏ của cậu, lòng ngứa ngáy như có chiếc lông vũ nhẹ nhàng quẹt qua quẹt lại.
Bạch Phó Tinh nheo mắt lại, rồi lại trợn tròn mắt, bắt đầu "vận công"--
Cố Nghịch hôn xuống.
Giây phút môi chạm môi, Cố Nghịch lập tức tỉnh táo lại, tách ra giữ khoảng cách.
Cậu thực sự biết dùng mị thuật sao? Bạch Phó Tinh giật mình, lập tức đắc ý: "Giờ thì tin tui biết dùng mị thuật chưa?"
Yết hầu Cố Nghịch khẽ trượt một cái: "Em còn biết cả thuật trộm tim nữa."
Bạch Phó Tinh ngẩn người.
Cố Nghịch khựng lại, lời vừa rồi là do anh không kịp suy nghĩ mà thốt ra, anh dời tầm mắt sang chỗ khác, vành tai hơi ửng đỏ.
Không biết có phản ứng kịp ý của anh là gì không.
Đây tính là tỏ tình sao? Hay là đang trêu mình nhỉ? Bạch Phó Tinh trong lòng vừa thấp thỏm, vừa có chút vui sướng không kìm nén được.
Không khí yên tĩnh một lúc, giọng Cố Nghịch vang lên: "Vừa nãy em hôn tôi."
Bạch Phó Tinh: "... Là anh tự hôn tới mà."
Cố Nghịch nói: "Em không có né."
Anh làm đột ngột thế, tui né sao kịp!
Cố Nghịch đột nhiên ghé sát, lại hôn lên khóe môi cậu một cái.
Bạch Phó Tinh mở to mắt nhìn anh, không hề né tránh.
Cố Nghịch ở rất gần cậu, khẽ hỏi: "Sao lại không né?"
Nhìn vào đôi mắt dịu dàng của anh, lòng Bạch Phó Tinh rối bời, cậu buột miệng hỏi: "Có phải anh--"
Cố Nghịch nhìn cậu, ánh mắt kiên định: "Phải."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt nói nốt cả câu: "Có phải anh đang rảnh rỗi quá không?"
Cố Nghịch: "..."
Trong lúc anh còn đang câm nín, Bạch Phó Tinh đã vắt chân lên cổ mà chạy, lao thẳng lên giường mình lăn lộn mấy vòng.
Nếu mình không đoán sai thì, có phải anh ấy--
Mặt Bạch Phó Tinh đỏ đến mức không dám nhìn ai, cậu vùi đầu vào trong gối.
Có phải anh ấy thích mình không?
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.