Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 47: Anh có thích em bé không?

Phản ứng đầu tiên của Bạch Phó Tinh là: Không thể nào.
Cậu bình tĩnh lại, nghiêm túc phân tích một hồi, sau đó phát hiện ra--
Mọi triệu chứng của mình thời gian qua đều hoàn toàn trùng khớp.
Bạch Phó Tinh ngẩn ngơ mất hai giây, theo bản năng sờ lên bụng, vùng bụng phẳng lì, không có gì bất thường.
Thôi thế này đi, nếu là thật thì động một cái xem nào. Bạch Phó Tinh thầm nói trong lòng.
Ngay sau đó, trong bụng có thứ gì đó khẽ động đậy.
Bạch Phó Tinh: "..."
Lần này cậu ngẩn ngơ thật sự, ngay lúc đang nghi ngờ nhân sinh thì người nào đó đi tới. Bạch Phó Tinh theo bản năng ôm lấy bụng, quay đầu bỏ chạy.
Anh giơ tay, túm lấy chóp mũ của cậu.
Bạch Phó Tinh: "..."
Anh kéo kéo mũ cậu, chậm rãi nói: "Thấy bạn trai mà không chào hỏi à?"
Bạch Phó Tinh quay đầu lại, đỏ mặt mắng: "Đồ xấu xa!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đại xấu xa" cúi người, hôn một cái lên trán cậu.
Bạch Phó Tinh giật nảy mình, vội vàng nhìn quanh quẩn, may mà không có ai, chỉ có Trì Diễm đang đứng trên ghế quay lưng về phía họ để gọi video, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh giơ tay xoa đầu cậu: "Chiều nay qua phòng nghỉ của anh một lát."
TruyenLau.com Bạch Phó Tinh: "Qua làm gì ạ?"
Anh thấp giọng nói: "Cho em mở mang tầm mắt xem thế nào mới là xấu xa thực sự."
Bạch Phó Tinh: "..."
Anh ung dung hỏi: "Có dám qua không?"
Bạch Phó Tinh hung dữ đáp: "Dám chứ." Nói xong cậu còn bổ sung thêm một câu: "Ai cho ai mở mang tầm mắt còn chưa biết đâu!"
TruyenLau Anh rũ mắt, khẽ nói: "Bây giờ nói lời hùng hồn cũng phải ưỡn bụng ra sao?"
Bạch Phó Tinh: "..."
"Nhưng mà rất đáng yêu." Anh nhẹ nhàng xoa đầu cậu, mỉm cười đi về phía trước.
Bạch Phó Tinh: "..."
*
Canh bổ dinh dưỡng hôm nay của cậu là phần cho hai người. Anh chủ động húp một ngụm làm mẫu, sau đó bắt cậu phải uống hết sạch.
Bạch Phó Tinh: "..."
Hóa ra kiểu "xấu xa" là thế này đây.
Anh nhịn cười: "Thấy thất vọng lắm à?"
Bạch Phó Tinh không thèm để ý đến anh, trịnh trọng bê bát canh, vô cùng nghiêm túc uống hết sạch sẽ từng chút một.
Thường ngày uống canh cậu toàn phải để anh dỗ dành, hôm nay ngoan đột xuất thế này thật là không bình thường chút nào.
Anh hỏi: "Hôm nay sao em ngoan thế?"
Vì em phải nuôi em bé chứ sao! Bạch Phó Tinh nghiêm túc ăn trái cây, liếc nhìn anh một cái, ướm lời: "Cái đó, em hỏi anh một câu nhé."
Anh: "Ừm."
Bạch Phó Tinh hỏi: "Anh có thích em bé không?"
Anh cúi người, nghiêm túc nhìn mặt cậu: "Thế thì anh phải nhìn cho thật kỹ mới được."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Em không nói em!"
Anh ôm cậu vào lòng, thấp giọng gọi: "Em bé ơi."
Bạch Phó Tinh cả người nóng ran: "Anh đừng có gọi bừa."
Anh hôn một cái lên mặt cậu: "Thích chứ."
Anh nhìn khuôn mặt Bạch Phó Tinh dần đỏ lựng, khẽ nói: "Chẳng phải em chính là em bé sao?"
Bạch Phó Tinh lắp bắp: "Em... em..."
Anh hạ thấp giọng: "Lời em nói làm vợ anh có còn tính không?"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Tính chứ ạ."
Ánh mắt anh dịu dàng, hôn lên đỉnh đầu cậu: "Em bé ngoan quá đi."
Bạch Phó Tinh lập tức phản đối: "Đừng gọi em là em bé."
Anh đổi giọng: "Em bé lớn."
Bạch Phó Tinh: "..."
Lần này Bạch Phó Tinh không nói ra miệng, cậu sờ sờ bụng, thầm nghĩ, thực ra cũng chưa chắc chắn là có thỏ con thật hay không.
Buổi tối khi đi ngủ, cậu nằm nghiêng, tay khẽ đặt lên bụng, đây là tư thế bảo vệ bụng theo bản năng.
Anh ngồi thụp xuống, nhìn cậu một lúc, đáy mắt hiện lên ý cười.
Bạch Phó Tinh cuộn tròn thành một cục, anh tưởng cậu không khỏe, giơ tay định chạm vào bụng cậu.
Ngay khi sắp chạm tới, Bạch Phó Tinh đột ngột giật mình tỉnh giấc, theo phản xạ nắm chặt lấy cổ tay anh, lực mạnh đến mức có thể khiến người ta trật khớp. Mở mắt thấy là anh, cậu mới vội vàng buông tay ra.
Cổ tay anh lập tức hằn lên vết đỏ, nhìn qua là thấy đau. Bạch Phó Tinh thấy tự trách, vội kéo tay anh lại khẽ thổi thổi: "Em xin lỗi, có đau không anh?"
"Không đau," Anh nằm xuống bên cạnh cậu, ôm cậu vào lòng: "Gặp ác mộng à?"
Bạch Phó Tinh lắc lắc đầu.
Cố Nghịch kéo chăn đắp kín cho cậu, xoa xoa đầu cậu: "Sao lại nằm cuộn tròn ngủ thế này? Đau bụng à?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu, một lát sau mới nói: "Em hỏi anh cái này."
"Ừm." Cố Nghịch kéo cậu sát vào lòng mình thêm chút nữa.
Bạch Phó Tinh: "Anh có thích thỏ con không?"
Cố Nghịch nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng: "Thích chứ."
Bạch Phó Tinh phồng má, nhỏ giọng nói: "Không phải em, em hỏi anh có thích bé thỏ con không cơ mà?"
Cố Nghịch ngẩn ra một chút rồi khẽ cười: "Em định sinh bé thỏ con cho anh à?"
Cố Nghịch chỉ đang trêu cậu thôi, không ngờ cậu lại gật đầu thật.
Mặt Bạch Phó Tinh đỏ bừng, ghé sát tai anh nói: "Anh có muốn không?"
Yết hầu Cố Nghịch khẽ trượt, bị trêu chọc không hề nhẹ, suýt chút nữa là không kìm chế được, bàn tay đang ôm eo cậu siết chặt lại một chút.
Anh cứ nhìn chằm chằm Bạch Phó Tinh, khiến mặt cậu nóng bừng, cậu lí nhí: "Hửm? Thích hay không thích hả anh."
Cố Nghịch chạm trán mình vào trán cậu, chóp mũi khẽ cọ vào nhau: "Dĩ nhiên là thích rồi."
Bạch Phó Tinh cong mắt, có chút vui vẻ: "Thật không ạ?"
Cố Nghịch nhìn người trước mắt, chỉ thấy cổ họng khô khốc, anh xoay người chống tay phía trên cậu, giọng khàn đặc: "Em vừa nói gì? Nói lại lần nữa xem."
Bạch Phó Tinh lấy hết can đảm, nói lớn: "Em bảo là em sinh cho anh một con thỏ nhỏ, anh có thích hay không - ưm -"
Nụ hôn này đến quá bất ngờ, mãnh liệt và nóng bỏng, bá đạo cướp đi toàn bộ không khí trong khoang miệng, khiến người ta không thể không phối hợp với anh.
Bạch Phó Tinh khẽ cử động.
Cố Nghịch ấn tay cậu xuống cạnh gối, tách mở hàm răng cậu, tìm kiếm đầu lưỡi rồi quấn quýt lấy nhau.
Bạch Phó Tinh run lên bần bật, hoàn toàn mềm nhũn thành một vũng nước. Đầu ngón tay đang đè lên cổ tay cậu trượt nhẹ xuống, mang theo từng đợt điện giật.
Khi cổ tay được buông ra, Bạch Phó Tinh chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh.
Bầu không khí đột ngột nóng bừng.
Tay Cố Nghịch luồn vào dưới vạt áo cậu, từng chút một mơn trớn đi lên. Kích thích quá lớn khiến ngón chân Bạch Phó Tinh đều co quắp lại, một tiếng "bộp" vang lên, lòng bàn tay Cố Nghịch trống không.
Một cục bông nhỏ màu hồng phấn cuộn thành một đoàn, ra sức rúc sâu vào trong chăn.
Cố Nghịch nén cười, khẽ túm cái đuôi của thỏ, xách con thỏ ngốc đang xấu hổ lên.
Mất mặt quá đi mất. Cục bông nhỏ đỏ rực cả đầu, lấy hai cái móng vuốt che mắt lại.
"Đồ ngốc." Cố Nghịch hôn một cái lên đầu nó, giọng nói hơi khàn.
Cố Nghịch đặt cục bông nhỏ lên tim mình, một lúc sau thấy nó đã đỡ hơn mới khẽ trêu chọc: "Mới thế này đã -"
Cục bông nhỏ nhanh chóng dùng móng vuốt bịt miệng anh lại, tay chân dài ra, biến lại thành cậu thiếu niên mặt đỏ bừng, hốc mắt hơi ửng hồng, giọng nói còn mang theo chút âm mũi: "Anh là đồ biến thái!"
Cố Nghịch cắn vành tai cậu: "Không phải em thích kiểu nhiệt tình chủ động sao?"
Bạch Phó Tinh khẽ run, mắng: "Anh còn nói nữa!"
Cố Nghịch hôn hôn tai cậu, bất đắc dĩ ôm chặt lấy người: "Đào đâu ra người quyến rũ thế này chứ?"
Bạch Phó Tinh: "Em, em không có quyến rũ!"
"Em không quyến rũ mà anh lại thành thế này à?" Cố Nghịch ôm cậu chặt hơn, xấu xa để cậu cảm nhận một chút.
Bạch Phó Tinh hiện tại cứng đờ người, mặt đỏ như sắp nhỏ ra máu, nhanh chóng đá anh: "Biến thái."
Đêm nay Cố Nghịch khó mà ngủ được rồi, anh đắp chăn kỹ cho cậu, bản thân nằm bên cạnh, ôm lấy cậu qua lớp chăn, ngắm nhìn gương mặt cậu trong bóng tối.
Sao lại có người đáng yêu đến thế nhỉ?
Đây là lần đầu tiên Cố Nghịch nếm mùi yêu đương, không ngờ lại "dính" đến vậy.
Dù anh vốn không hay cười, nhưng trong hầu hết các trường hợp, cứ nhìn thấy Bạch Phó Tinh là lòng lại ngứa ngáy, không tự chủ được mà nhếch môi.
Hơn nữa, anh là kiểu người ghét nhất sự ồn ào, thế mà việc đi từng sạp hàng hỏi xem quýt có chua không, nếu không phải vì con thỏ tham ăn nhà mình thì anh đời nào thèm làm.
Thỏ ngốc. Cố Nghịch khẽ vén lọn tóc trước trán cậu, xuất thần nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của người đang ngủ say.
Nghiệp vụ của Ảnh đế Cố vẫn đỉnh như ngày nào, vững như bàn thạch; Bạch Phó Tinh cũng đã đến giai đoạn kết thúc vai diễn của mình, tuy hơi vất vả nhưng cũng không có vấn đề gì lớn.
Điều đau đầu duy nhất là, Cố Nghịch cứ nhìn thấy cậu là lại chặn đường.
Bạch Phó Tinh: "..."
Xung quanh toàn là người, Bạch Phó Tinh nặn ra một nụ cười, lịch sự nói: "Chào thầy Cố ạ."
Thầy Cố thản nhiên ừ một tiếng, sau đó túm lấy mũ áo len của cậu, rồi lại buông tay, kín đáo bày tỏ sự không hài lòng của mình.
Bạch Phó Tinh: "..." Cái người này sao cứ thích túm mũ người khác thế nhỉ?
Lại một lần nữa chạm mặt ngõ hẹp, Cố Nghịch chặn cậu lại, thản nhiên nói: "Sao nhìn thấy bạn trai mà em lại không chào hỏi gì thế?"
Bạch Phó Tinh trưng ra gương mặt lạnh lùng: "Em - chào - thầy - Cố."
Nói xong liền lách người định đi qua.
Cố Nghịch móc lấy mũ áo của cậu, thấp giọng nói: "Lát nữa qua phòng nghỉ của anh một chuyến, anh dạy em cách chào hỏi bạn trai đúng chuẩn."
Bạch Phó Tinh vừa bước vào đã bị ấn lên cửa hôn ngấu nghiến.
Cố Nghịch quá nhớ cậu, rõ ràng đứng gần nhau như vậy nhưng vẫn không cách nào kiềm chế được.
Khi ánh mắt anh dời đến người Bạch Phó Tinh, thấy trong miệng cậu đang lén ngậm kẹo, anh liền muốn hôn.
Nụ hôn này dịu dàng mà kéo dài, giống như hôn bao nhiêu cũng không đủ.
Bạch Phó Tinh thử dùng lưỡi chạm vào anh.
Và thế là Cố Nghịch "phát điên" luôn.
Bạch Phó Tinh bị hôn đến mức hơi thiếu oxy, đẩy đẩy anh, nhưng lại bị nhấn chặt cổ tay, chen vào giữa hai chân.
Cậu gần như tưởng rằng Cố Nghịch mình quen trước kia là hàng giả, cái người này hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu vào bụng luôn cho rồi.
Hồi lâu sau, Bạch Phó Tinh đỏ mặt, thở hổn hển.
... Cái người này đúng là không chịu nổi trêu chọc mà.
Cố Nghịch mổ nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cậu, nén giọng: "Lần sau đã biết chào hỏi thế nào chưa?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Cố Nghịch: "Hửm?"
"Biết rồi!" Bạch Phó Tinh nhanh chóng thơm một cái thật kêu lên môi anh.
Cố Nghịch khẽ cười.
Bạch Phó Tinh nhìn vào mắt anh, mặt hơi đỏ.
... Nói thật, nụ cười vô ý lộ ra của anh cực kỳ cuốn, ánh mắt lại dịu dàng, không ai có thể cưỡng lại được.
Cố Nghịch bình thản nói: "Em hơi bị lạnh nhạt với anh đấy."
Bạch Phó Tinh hai ngày nay mải mê suy nghĩ về chuyện em bé, nhưng đối với anh tuyệt đối không hề lạnh nhạt, đêm nào cậu cũng ôm anh đi ngủ.
Thế nên cái người nào đó hoàn toàn là đang vô lý đùng đùng.
Cố Nghịch: "Anh còn là bạn trai của em không đấy?"
"Phải mà," Bạch Phó Tinh mổ nhẹ lên môi anh, chớp chớp mắt, "Anh còn là baba của em bé nữa."
Cố Nghịch ngẩn người ra một chốc: "Em còn có sở thích kiểu này cơ à?"
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh giận dỗi nói: "Đã bảo em không phải là em bé rồi mà!"
Trong hai phút tiếp theo, hai người mỗi người một tâm tư riêng.
Bạch Phó Tinh đang nghĩ, có nên nói cho anh biết chuyện bảo bảo không? Nên nói thế nào đây? Sau khi biết anh sẽ phản ứng ra sao?
Liệu anh có không thích không?
Cố Nghịch thì đang nghĩ, tại sao mình lại thích Bạch Phó Tinh đến thế?
Đứng dưới góc độ khoa học mà nói, võng mạc bắt được mục tiêu là Bạch Phó Tinh, báo về não bộ, não bộ khóa chặt nhân vật, dopamine theo thói quen tiết ra những vật chất gây hưng phấn, chất này truyền qua máu, xông lên đại não, chảy tràn khắp toàn thân.
Dưới sự phối hợp đồng lòng của các mô tế bào, thể hang nạp máu, trung khu ngôn ngữ đã tải xong chức năng nói lời đường mật, cơ thể con người sẽ không thể khống chế mà thốt ra một câu --
"Anh thích em." Cố Nghịch nói xong liền khựng lại.
Bạch Phó Tinh ngẩn người.
Cố Nghịch bình thản nói: "Xin lỗi, là bản năng thôi."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt.
Đào đâu ra cái người quyến rũ thế này chứ?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu