Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Tác giả : Bước Tẩy Vũ

Chương 285: Anh khóa lại, người ta liền hiểu rồi

Cuối hành lang, bên cạnh bậu cửa sổ, hai người đứng cạnh nhau, cùng hướng mắt nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài tối om, trên mặt kính cửa sổ phản chiếu hai bóng người – một cao, một thấp. Đây là một trong số ít những nơi tương đối riêng tư mà họ có thể tìm được trong toà nhà này.

Mạnh Du Du nhìn gương mặt người bên cạnh qua lớp kính, hỏi:

“Anh đến đây làm gì?”

“Có nhiệm vụ, tiện đường qua gần đây.” Hách Thanh Sơn không nói rõ chi tiết.

“Vậy đến bệnh viện làm gì?” Mạnh Du Du vẫn không bỏ được cái thói quen hỏi chuyện đã biết. Cô đoán là một chuyện, nhưng được chính miệng anh nói ra lại là chuyện khác.

“Muốn gặp em.” Anh nghiêng người, nhìn thẳng vào mắt cô:

“Muốn tận mắt thấy em bình an vô sự đứng trước mặt anh, anh mới yên tâm được.”

Mạnh Du Du cụp mắt, cúi đầu, mũi giày vô thức khẽ đá nhẹ vào tường, khóe môi cong lên một nụ cười mờ nhạt.

“Du Du, anh nghĩ kỹ rồi.”

Người đàn ông đột nhiên nghiêm giọng, trông đặc biệt nghiêm túc:

“Những gì em nói trước đây, còn tính không?”

“Những gì?” Mạnh Du Du nhìn anh dò hỏi, biện bạch:

“Em nói nhiều chuyện lắm mà.”

Không rõ là giả vờ hồ đồ hay thật sự không nhớ.

Hách Thanh Sơn nói thẳng không vòng vo:

“Em nói vẫn muốn ở bên anh.”

“À, câu đó à.”

Mạnh Du Du thản nhiên đáp, chẳng có phản ứng gì lớn, ánh mắt cũng chẳng chạm tới ánh nhìn của anh, khiến người khác khó mà đoán được tâm trạng thật của cô.

Vài giây sau, cô lại buông một câu nhẹ tênh:

“Em đâu phải người lật lọng.” Website TruyenLau.com

Trong lòng Hách Thanh Sơn đã vững dạ. Anh nghiêng người, đặt tay lên vai Mạnh Du Du, nhẹ nhàng xoay người cô lại đối diện với mình. Người đàn ông khẽ cúi xuống, cổ hơi nghiêng, từng chữ từng chữ nói ra vô cùng trịnh trọng:

“Vậy chúng ta hứa với nhau một chuyện được không?”

“Chuyện gì?”

Mạnh Du Du vẫn không nhìn anh, ánh mắt cứ trôi dạt vô định.

“Bất kể sau này có chuyện gì xảy ra, người còn lại cũng phải sống thật tốt.” TruyenLau.com

Dừng một lát, anh bổ sung thêm một câu:

“Tốt nhất là sống đến chín mươi chín tuổi.”

Để cùng nhau ngắm nhìn quê hương mà chúng ta đã bảo vệ đẹp đẽ đến nhường nào. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nghe vậy, Mạnh Du Du ngẩng đầu, nhìn anh thật sâu, khóe môi cong lên, bật cười thành tiếng. Cô ngửa cổ, cũng nghiêng người tiến lại gần, hỏi:

protected text

“Hách Thanh Sơn, em yêu anh.”

Mạnh Du Du nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm kia, giọng nói bình tĩnh, vững vàng:

“Và em đã xác định sẽ không yêu thêm ai khác. Nhưng… em cũng yêu bản thân mình, yêu giá trị mà mình tồn tại trên đời này, yêu những người khác đang yêu em.”

Ngay lúc ấy, ở góc hành lang truyền đến một âm thanh lạ khiến Mạnh Du Du lập tức cảnh giác. Cô sợ ảnh hưởng không tốt, liền phản ứng rất nhanh, lùi ngay một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Đôi tay đang đặt trên vai cô của Hách Thanh Sơn cũng rơi xuống theo.

Chờ tiếng động lùi xa, Mạnh Du Du mới nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nói:

“Em thừa nhận lần đầu tiên rủ anh đi xem phim, lần đầu tiên nắm tay anh, lần đầu tiên hôn anh, lúc đó em vẫn chưa ý thức được việc ở bên anh sẽ có ý nghĩa gì. Khi ấy em nghĩ rất đơn giản, chỉ vì thích, vì rung động, vì muốn ở bên anh nên mới làm những điều đó.”

Cô xoay người lại, đứng đối diện với mặt kính, nhìn hình bóng mình phản chiếu trên đó – gương mặt nhỏ, mái tóc ngắn, hơi nghiêng đầu còn có thể thấy một vết sẹo mờ nhạt. Mạnh Du Du nhìn chăm chú, ánh mắt bình tĩnh, như đang ngắm nhìn một phiên bản xa lạ của chính mình mà lẽ ra cô đã phải quen từ lâu. Giọng cô rất khẽ, nhưng từng chữ thốt ra lại rõ ràng vô cùng:

“Ý nghĩa đó là… trách nhiệm, là lo lắng, là có thể mất đi bất cứ lúc nào.”

“Những điều này là về sau em mới từng chút một nhận ra.”

“Ban đầu, Mạnh Du Du rất sợ.”

Cô như đang kể về tâm sự của một người khác, xa lạ nhưng cũng gần gũi:

“Thật sự rất sợ. Chỉ vì gặp một cơn ác mộng mà mất ngủ cả tuần liền. Khi ấy, Mạnh Du Du hoàn toàn không thể chấp nhận được việc anh rời xa cô ấy, để lại cô ấy một mình.”

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Nhưng lần này thì khác.”

“Em, cũng như anh, đã tận mắt chứng kiến đồng đội hy sinh, cũng từng đối mặt chiến đấu với kẻ địch. Em hiểu rõ bước về phía anh có nghĩa là gì, và một lần nữa, em vẫn chọn anh.”

“Và em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”

Rõ ràng những lời ấy có đối tượng để bộc bạch – mà người đó đang đứng ngay bên cạnh – nhưng cô lại giống như đang đối thoại với chính mình hơn.

Hách Thanh Sơn chỉ lặng lẽ lắng nghe, không vội vàng lên tiếng.

“Anh biết không? Khi ba em vừa hay tin em xin điều ra tiền tuyến, ông ấy nói em bốc đồng, tính tình trẻ con, chưa chín chắn.

Nhưng em cảm thấy mình làm được, nên em đã đến đây.”

“Hách Thanh Sơn, anh nghĩ sao?”

Cô hỏi anh, nhưng hoàn toàn không có ý định nghe câu trả lời, như thể trong lòng đã có đáp án chắc chắn, suy nghĩ của người khác không thể lay chuyển được quyết tâm của cô.

Cô bỗng thở dài một hơi, mang theo chút xót xa:

“Vùng đất dưới chân chúng ta bây giờ… không phải là nơi thích hợp để nói chuyện yêu đương.”

“Anh và em đều có sứ mệnh của riêng mình phải hoàn thành.”

Cô lẩm bẩm như đang nói một mình, lời nói không mang theo nhiều cảm xúc:

“Trước kia có rất nhiều người vĩ đại từng nói một câu: trước đại nghĩa, tình cảm cá nhân phải gác lại. Họ đã nói như vậy, cũng đã làm như vậy.”

“Em cũng từng nghĩ, có nên đợi đến sau này, một thời điểm gọi là ‘thích hợp’, rồi mới nói những chuyện này không?”

Mạnh Du Du lại thở dài, lần này giọng trở nên nặng nề hơn:

“Nhưng có lẽ em không vĩ đại đến thế, cũng không đủ vị tha!

Cái gọi là ‘sau này’, với em mà nói, quá mong manh…”

Mạnh Du Du từ từ đưa tay phải ra, lòng bàn tay mở rộng, rồi khẽ siết chặt lại, sau đó giơ lên trước mặt, chăm chú nhìn:

“Nó giống như cát, cứ trôi tuột qua kẽ tay. Em không thể giữ lấy, cũng không thể thay đổi hình dạng của nó trong tương lai.

Chúng ta đều không thể nắm chắc được chuyện ngày mai sẽ ra sao, cũng không thể khiến nó đi theo ý mình.”

Cô xòe tay ra, vẻ mặt hiện rõ chút bất lực và u sầu.

“Lần chúng ta đưa cụ Dương về nhà, anh còn nhớ không?”

Nhắc tới chuyện đó, cô nhanh chóng liếc anh một cái:

“Bà Lương đã đợi ông suốt hơn bốn mươi năm. Khi đó em không hiểu, thấy như vậy thật ngốc! Thật khổ!

Hà tất phải như vậy?

Em thậm chí từng âm thầm tưởng tượng một khả năng khác. Nếu trước khi đi, cụ Dương không đưa cho bà Lương chiếc khóa đồng tượng trưng cho lời thề biển cạn đá mòn ấy, liệu bà có thôi không bị trói buộc cả đời? Có lẽ đã không để lãng phí hơn bốn mươi năm tháng?”

“Nhưng bây giờ em lại không nghĩ thế. Điều trói buộc bà ấy vốn không phải là cái khóa đồng ấy, mà là trái tim của bà.

Từ lúc hiểu ra điều này, những lúc rảnh rỗi, em thường tự hỏi—

Liệu những lời thề thốt và tình cảm sâu nặng mà cụ Dương nói với bà Lương trước lúc chia xa, cùng với chiếc khóa đồng đó, có thể mang đến một chút an ủi cho bà ấy vào những lúc không chịu đựng nổi nữa hay không?”

Liệu những ký ức được cất giữ cẩn thận ấy, có thể sưởi ấm một trái tim lạnh giá giữa đêm khuya?

Giúp bà ấy cảm thấy mình không hề đơn độc, rằng bà thật sự từng sở hữu điều gì đó, rằng bà không hoàn toàn tay trắng?

“Thực ra, sau lần chia tay hôm nay, có lẽ rất rất lâu nữa chúng ta mới lại được gặp nhau, chưa nói là có thể nói được với nhau thêm một câu nào.

Nhưng nếu anh cũng tặng em một chiếc ‘khóa’ như thế, thì cho dù mỗi ngày sau đó, ta ở hai nơi cách biệt, thì ý nghĩa của những ngày này… cũng sẽ hoàn toàn khác.”

Anh khóa lại, là người ta hiểu rồi.

“Vậy nên, Hách Thanh Sơn—

Anh có muốn một lần nữa, nắm lấy tay em không?”

Vừa nói xong, Mạnh Du Du nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn người đối diện, đưa một tay ra trước, như đang chờ đợi anh đón lấy.

Tưởng rằng còn phải đợi một lúc, không ngờ giây tiếp theo, bàn tay ấy đã bị người ta nắm chặt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu