Khu làm việc buổi chiều tại tòa soạn báo, quạt trần kiểu cũ quay lờ đờ, gió thổi làm xào xạc đống bản thảo viết tay xếp chồng trên bàn. Mùi mực in hòa với mùi khói than từ phòng nước trà, quẩn quanh trong không gian chật hẹp, bí bách vô cùng.
Chu Tiểu Bối cầm một tờ báo mẫu, ngón tay miết đi miết lại mép giấy đến tê dại. Cô hít sâu một hơi, nhẹ nhàng rón rén bước tới trước bàn làm việc của chị Vạn Phong Hà.
“Chị Vạn…” – giọng cô nhỏ như tiếng muỗi, tờ báo mẫu trong tay bị cô bóp đến nhăn nheo, in thành vài vết gấp sâu – “Bài viết về nhà máy dệt kim lần này, trước đó chị nói… sẽ để em ký tên mà.”
Chị Vạn đang nghiêng đầu nhai hạt dưa, mắt dán chặt vào tờ báo ảnh Điện ảnh Đại Chúng, nghe vậy mí mắt cũng không buồn động đậy, buông một câu hời hợt:
“Quên khuấy mất! Dạo này bên dàn trang giục gấp quá, chị lo mỗi chuyện xếp chỗ trên mặt báo đã đủ đau đầu rồi, ai còn nhớ mấy chuyện lặt vặt này.”
Vừa nói, chị ta vừa phun vỏ hạt dưa xuống cái đĩa tráng men ở góc bàn, phát ra tiếng “tách” giòn tan.
Chu Tiểu Bối mím môi, nhích thêm nửa bước, khẽ khàng nói:
“Em dậy sớm bốn hôm liền để đón chuyến xe buýt đầu đến nhà máy dệt kim, ngày nào cũng ngồi ở phân xưởng, thợ đổi ba lượt em vẫn bám theo ghi chép đầy đủ. Bản thảo trước khi gửi chị, em đã sửa cả đêm mới dám đưa.”
“Biết rồi biết rồi, chẳng phải là chạy thêm mấy vòng, viết thêm mấy trang giấy thôi sao.” Chị Vạn ném túi hạt dưa sang góc bàn, cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cô, giọng đầy khó chịu:
“Bản sửa cuối cùng là chị chỉnh, đến nhà máy đối chiếu thông tin cũng là chị đi. Ký tên chị là hợp tình hợp lý. Em chỉ là nhân viên tạm thời, được tham gia viết bài đã là may lắm rồi, đừng so đo nữa.”
“Em không phải so đo…” Giọng Chu Tiểu Bối khẽ run nhưng vẫn cố gắng cứng rắn, “Lần trước viết bài Chợ Đông Thành thêm quầy tiện lợi, em cũng bám ba ngày liền, bản nháp sửa không biết bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn chỉ có tên chị.”
“Chu Tiểu Bối, em dai dẳng thế đủ chưa?” Chị Vạn bất thình lình đập mạnh tờ báo ảnh xuống bàn, thấy cô vẫn đứng lì ở đó, chẳng nhúc nhích, cứ như khúc gỗ chắn lối, lửa giận bốc lên, giơ tay định gạt phăng tờ báo mẫu cô đặt trên bàn.
Cái gạt tay ấy vừa mạnh vừa gấp, tờ báo “soạt” một tiếng trượt xuống mép bàn, kéo theo hộp mực đỏ chưa đậy nắp đổ nhào ở góc bàn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hộp mực bay thẳng vào tà áo sơ mi của Chu Tiểu Bối, thứ mực sền sệt bên trong lập tức quệt thành một vệt đỏ to tướng trên vải. Rồi cái hộp lăn theo tà váy nửa người của cô rơi xuống đất, “bộp” một tiếng vỡ toang, mấy giọt mực văng tung tóe lên nền gạch trắng, đỏ loang như máu.
“Em xem em kìa! Đứng đấy làm gì? Mực dính đầy người rồi kìa!” Chị Vạn chẳng có chút áy náy nào, ngược lại còn trừng mắt mắng cô, “Hộp mực này chị mới lĩnh về, dùng chưa được mấy hôm, giờ hỏng rồi chị biết đi đâu mà xin lại? Mau nhặt lên lau sạch đi, đừng đứng đó làm loạn nữa!”
Đồng nghiệp xung quanh nghe thấy động tĩnh, ai nấy đều tranh thủ liếc nhìn vài cái, rồi lại nhanh chóng cúi đầu giả vờ không thấy gì.
Chu Tiểu Bối cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm vào vết mực đỏ trên tà áo, đầu ngón tay khẽ chạm vào – mực dính chặt vào vải, có chùi cũng không ra. Cô không nói thêm gì nữa, lặng lẽ cúi người nhặt hộp mực và tờ báo mẫu bị rơi dưới đất.
Cô lấy giẻ lau sạch mấy vệt bẩn trên bàn và nền nhà, sau đó nắm chặt tờ báo nhăn nhúm không ra hình dạng, lặng lẽ từng bước rời khỏi văn phòng.
TruyenLau
Phòng vệ sinh ở sân sau tòa soạn vừa chật vừa ẩm thấp, tường loang lổ vết mốc, nước từ vòi chảy ra có mùi rỉ sắt. Chu Tiểu Bối ngồi xổm cạnh vòi nước, đưa tà áo dính mực vào dòng nước, cẩn thận dùng tay chà vết đỏ. Nhưng mực dính rất chặt, càng chà càng loang, vết đỏ thẫm loang rộng thành mảng.
Cô moi từ trong túi vải ra cục xà phòng thô, bôi lên một lớp thật dày, vừa chà vừa vò, bọt trắng lẫn mực đỏ theo dòng nước chảy xuống. Nhưng dù chà rửa mất công đến mấy, vết bẩn vẫn rõ rành rành, chỉ nhạt màu đi đôi chút.
Chu Tiểu Bối vẫn ngồi yên một chỗ, mắt dán chặt vào vệt đỏ loang trên áo. Cục xà phòng trong tay trơn tuột, đầu ngón tay cô rát bỏng, nước mắt thì cứ chực trào mà không chịu rơi. TruyenLau
Chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt trên người cô, là năm ngoái chị Tiểu Mạnh mua tặng ở trung tâm thương mại thành phố Tây Minh. Chị nói tin tưởng cô sau này nhất định sẽ nên người, không lo không trả được tiền mua áo.
Khi đó, Chu Tiểu Bối cũng hăm hở đầy mình, trong lòng là một đốm lửa hừng hực cháy, ngùn ngụt khí thế. Cô ngẩng đầu ưỡn ngực, tràn trề hy vọng sẽ được thể hiện tài năng ở tòa soạn, cuộc sống càng ngày càng khấm khá, đầy triển vọng.
Thậm chí, cô còn ngầm tính toán, chờ sau này mình được biên chế, có tiền tích lũy rồi, sẽ mua gì đó đền đáp lại chị Tiểu Mạnh – mới nãy hai người đi ngang một tiệm thời trang, con ma-nơ-canh trước cửa mặc bộ váy đỏ đẹp tuyệt, còn nổi bật hơn chiếc áo vàng trên người cô. Chu Tiểu Bối tin chắc chị Tiểu Mạnh mặc vào sẽ rất rực rỡ.
Mắt nhìn người của chị Mạnh quả thực độc đáo, mấy bộ đồ chị chọn cho cô vừa thời trang vừa tôn dáng. Quả là người đẹp nhờ lụa, thành ra tháng đầu mới vào tòa soạn, đồng nghiệp ai cũng tưởng Chu Tiểu Bối xuất thân không tầm thường, nên đối với cô có phần e dè, thái độ vừa khách sáo vừa niềm nở.
Chỉ là lúc đó Chu Tiểu Bối chẳng hiểu những lễ độ kia là do đâu, còn ngỡ mọi người ai nấy đều dễ gần.
Cho đến khi Triệu Xuân Mai không biết từ đâu dò được địa chỉ tòa soạn, chạy lên gây náo loạn một trận, cô mới hiện nguyên hình — ai nấy đều biết cô gái ăn mặc sành điệu này, kỳ thực chỉ là một đứa con gái quê chính hiệu, không bằng cấp, không chỗ dựa.
Triệu Xuân Mai sợ cô chạy lên thành phố rồi thoát khỏi sự khống chế của bà ta, mặc kệ nhà họ Chu; sợ đứa con gái nuôi hơn mười năm cuối cùng trở thành vong ân phụ nghĩa. Bà ta quyết tâm ép cô về quê, bày ra tư thế “không phá cho hỏng việc làm này thì không bỏ qua”.
Chu Tiểu Bối không muốn buông bỏ cơ hội việc làm khó khăn lắm mới có được, càng không muốn ước mơ vừa mới cất cánh đã bị bóp chết, nên cô cố gắng thuyết phục thương lượng với Triệu Xuân Mai. Cuối cùng, cô đành đồng ý mỗi tháng gửi về nhà hai phần ba tiền lương — đó là mức tối đa cô còn có thể chịu được.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Chế độ của nhân viên tạm thời vốn chẳng là bao — đơn vị không giải quyết chỗ ở, Chu Tiểu Bối chỉ có thể tự tìm nhà trọ giá rẻ, mấy hộ chen chúc chung một mái nhà, cửa sổ đối thẳng vào bức tường của người khác. Hơn nữa, cơ quan chỉ phát tem phiếu lương thực cho công nhân chính thức; Chu Tiểu Bối không có hộ khẩu thành phố, với thân phận dân ngoài vào, chỉ có thể đến chợ tự do mua gạo giá cao. Mùa đông muốn nhóm bếp sưởi cũng không được, vì không có phiếu than thì chẳng thể mua than giá nhà nước. Đêm xuống, căn phòng thuê rẻ lạnh như hầm đá, cô chỉ biết quấn chăn, đốt một cây nến làm đèn, hai tay run run vừa sưởi vừa chép bản thảo cho kịp kỳ hạn.
Dù vậy, chi phí sinh hoạt mỗi tháng không hề cao ấy vẫn đè cô đến mức thở cũng khó. Số tiền ít ỏi cô giữ lại cho bản thân phải dè sẻn từng đồng mới đủ cầm cự ở lại thành phố; tính toán từng khoản, chỉ cần xui rủi bệnh một trận, cô cũng chẳng có tiền mua thuốc chứ đừng nói đi khám — đến lúc ấy e là chỉ có thể nằm chờ chết trong căn nhà thuê rẻ tiền.
Đã vậy, không ít lần ngồi dưới ánh nến vàng úa, nhìn từng chữ mình viết trên bản thảo, Chu Tiểu Bối bỗng chết lặng — ngay cả cô cũng không hiểu nổi, sao mình còn trụ được đến giờ? Sao lại kiên trì được lâu như thế? … Có lẽ là vì trong lòng cô, ngọn lửa yếu ớt kia vẫn chưa hoàn toàn tắt hẳn.
Chu Tiểu Bối đang níu lấy tà áo bị vấy mực, vừa bước chân vào khu làm việc liền nghe có người quát lớn:
“Chu Tiểu Bối!”
Giọng điệu chẳng chút khách khí, toàn là thái độ sai khiến đương nhiên:
“Nửa ngày không thấy bóng dáng cô đâu, chạy đi trốn việc hả? Mau lại đây!”
Gọi cô là Chu Dung — tháng trước vừa được chuyển sang biên chế chính thức, giờ đã không đợi nổi mà bắt đầu thể hiện “thân phận mới”, trước tiên là ở khoản hăng hái sai bảo đám nhân viên tạm thời.
Cả tòa soạn ai chẳng biết Chu Dung là điển hình của loại “làm ngày nào hay ngày ấy”, sống mòn từng buổi. Không có ngày nào là không đi trễ về sớm; chất lượng bài viết thế nào chưa nói, riêng lỗi chính tả và câu cú vụng về đã có cả đống. Vậy mà… vào cơ quan muộn hơn Chu Tiểu Bối cả đoạn, năng lực chẳng có gì nổi bật, thành tích cũng không, nhưng suất biên chế tháng rồi lại rơi vào tay cô ta.
Lý do chẳng có gì bí ẩn — Chu Dung là cháu gái của phó xã trưởng tòa soạn.
Trong thời đại kế hoạch kinh tế nắm chặt mạch sống của việc làm, đa phần vị trí công việc đều phân phối qua các kênh nội bộ. “Thế chân chuyển vị trí” và “chạy chọt quan hệ” là con đường chủ yếu để có việc. Nhìn xuất thân, nhìn quan hệ, nhìn học vấn, nhìn hộ khẩu — chẳng phải bí mật gì. Người ta coi đó là chuyện thường, hầu như chẳng ai cảm thấy bất công. Quy tắc đã đông cứng từ lâu, như một cánh cửa vô hình, chặn Chu Tiểu Bối ở bên ngoài một cách nghiệt ngã.
Cứ thế gồng gánh mà đi, chăm chỉ chịu khó bao lâu, Chu Tiểu Bối cũng chẳng chạm được tới cái gọi là:
“Đời người dài lắm, phải nhìn xa hơn, cố lên! Cố gắng làm việc! Tương lai rộng mở!”
— lời thầy giáo và chị Tiểu Mạnh từng động viên cô.
Mới chỉ một năm trôi qua, nhưng tương lai của cô lại chẳng nhìn thấy ánh sáng nào nữa.
Ấy thế mà, đời người luôn có một quy luật tàn nhẫn — mỗi khi bạn cho rằng bản thân đã rơi xuống đáy, thì vận mệnh còn thích đùa dai, ném bạn xuống vực sâu hơn.
Đêm hôm ấy, Chu Tiểu Bối bị đống bản thảo chấm lỗi chất thành núi làm vấp chân, phải ở lại tòa soạn tăng ca một mình. Kim giờ trên tường lặng lẽ trượt qua mốc mười một giờ đêm, gió cuối thu ngoài cửa sổ rít lên “ù ù” lạnh buốt.
Đột nhiên, trưởng phòng biên tập, Giả chủ nhiệm, đẩy cửa bước vào. Đỉnh đầu hói nửa mảng của ông ta mang theo hơi lạnh ùa vào phòng. Ông ta gọi cô đến văn phòng riêng, bảo có việc gấp phải giao.
Đợi Chu Tiểu Bối vào phòng, người đàn ông trung niên kia bắt đầu vòng vo ám chỉ. Ông ta hứa, chỉ cần cô “chịu bỏ chút gì đó”, ông ta sẽ giúp cô có được chỉ tiêu biên chế đợt tới trong tòa soạn.
Chu Tiểu Bối hiểu ngay hàm ý bẩn thỉu trong lời nói, vội hoảng hốt nói cô phải quay lại làm việc. Lời còn chưa dứt, ông ta đã nhào tới như một con sói đói.
Người đàn ông ôm chặt eo cô từ phía sau, trong mắt lóe lên dục vọng trắng trợn. Ông ta cười lạnh, nói:
“Cô chỉ là gái quê, bỏ lỡ lần này, mười năm nữa chưa chắc có cơ hội. Nghe lời tôi đi, khôn ngoan chút, đỡ phải đi đường vòng.”
protected text
May mà… Chu Tiểu Bối đã thoát được.
Nhưng đến ngày thứ ba sau biến cố đó, cô bị cho nghỉ việc. Chu Tiểu Bối chẳng ngu gì mà đi hỏi tại sao, càng không dám đi đòi công bằng.
Mất nguồn thu nhập, nhà họ Chu cũng không muốn dung nạp cô, Chu Tiểu Bối giống như bị cả hai thế giới cùng lúc vứt bỏ. Tháng sau còn chưa biết lấy gì trả tiền phòng. Cô một mình bước trên con phố gió thu hun hút, muôn nhà sáng đèn, chỉ riêng cô là người không có nơi để trở về.
Trong bối cảnh thời đại đầy rẫy bất công và thiên kiến như vậy — quyền được học bị tước đoạt, cơ hội việc làm và thăng tiến bị bóp nghẹt, không thể thoát khỏi xiềng xích của gia đình gốc — thì một câu “Cố lên, chăm chỉ làm, tương lai đáng mong đợi!”… quá nhỏ bé, quá vô lực, chẳng thể chống đỡ nổi cuộc đời và giấc mơ của một cô gái thôn quê.
Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.