“Đồng chí nữ này, có phải cô nhận nhầm người rồi không?” – Người đàn ông hạ thấp giọng hỏi, yết hầu khẽ chuyển động một cách không tự nhiên.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, Mạnh Du Du ngẩng mặt lên từ lồng ngực người kia, đôi mắt long lanh như ngấn nước nhìn chằm chằm vào anh, khóe mắt hoe đỏ. Cô gái mấp máy đôi môi, âm giọng mang theo chút nghèn nghẹn nơi mũi:
“Anh không phải là Hách Thanh Sơn sao?”
Giọng cô nghe đầy uất ức, cứ như chỉ cần anh trả lời một tiếng “không phải” là cô sẽ òa khóc nức nở ngay lập tức.
Câu hỏi ấy khiến người đàn ông sững lại, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, như thể bất ngờ khi cô có thể gọi đúng tên mình. Ngập ngừng một lát, anh dứt khoát đáp:
“Tôi là Hách Thanh Sơn.” – Rồi vội vàng bổ sung: – “Nhưng… tôi không biết giữa tôi và cô có quan hệ gì?”
Vừa nói, anh vừa cố gắng dịch người ra sau để kéo giãn khoảng cách với cô gái lạ mặt đang ở sát bên mình. Thế nhưng, đôi tay đang ôm chặt lấy eo anh chẳng chút buông lơi, như thể sợ anh sẽ bỏ chạy vậy. Nỗ lực giằng ra cuối cùng cũng thất bại.
Hách Thanh Sơn đành phải hơi nghiêng đầu sang một bên, tránh để hơi thở của hai người quá đỗi gần gũi. Anh nghiêm túc giải thích:
“Xin lỗi, đồng chí. Tôi mới tỉnh lại được nửa tháng trước. Đồng đội nói với tôi rằng, một năm trước, khi thực hiện nhiệm vụ, tôi bị chấn thương ở não, hôn mê suốt hơn một năm, trở thành người thực vật nằm trong bệnh viện, mãi đến gần đây mới dần khôi phục được ý thức.”
Ngừng lại một chút, anh tiếp tục:
TruyenLau.com
“Nhưng sau khi tỉnh dậy, tôi đã quên mất rất nhiều chuyện, bao gồm cả những đồng đội trong đội, tôi cũng không nhớ nổi nữa, cho nên…”
Mạnh Du Du hiểu được ý của anh, liền ngắt lời:
“Cho nên, anh không nhận ra em?”
Hách Thanh Sơn ngập ngừng trong chốc lát. Sự ngập ngừng ấy không phải vì không nghĩ ra câu trả lời, mà là không chắc có nên nói thật hay không. Anh theo bản năng né tránh ánh mắt mãnh liệt của cô, cuối cùng vẫn gật đầu nghiêm túc:
“Ừ, đúng vậy.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghe xong, cô gái đột nhiên buông anh ra, hai tay rút lại giấu ra sau lưng, đôi mắt to ầng ậc nước trừng lớn nhìn anh. Nhưng cô vẫn không hề lùi bước, khoảng cách giữa hai người vẫn giữ ở mức nguy hiểm đầy thân mật.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Hách Thanh Sơn cảm thấy hơi hoảng loạn. Không phải vì ánh mắt kia chứa đựng chút giận dỗi hay bất mãn, mà là khoảnh khắc cô nhìn sang, anh liền bản năng nhận ra rằng—chủ nhân của đôi mắt này hẳn là có mối liên hệ rất sâu sắc với mình.
Trong đôi mắt đẹp long lanh ấy tràn đầy tình cảm phức tạp và mãnh liệt, như muốn tuôn ra ngàn vạn lời nói, tuy rằng lúc này anh không thể hiểu rõ nội dung ẩn chứa trong đó.
Website TruyenLau.com
Nhận thức đột ngột ấy khiến anh nhất thời luống cuống tay chân, đến mức không nhận ra trái tim mình vừa bị thứ gì đó chích vào. Anh cũng không kịp suy nghĩ kỹ xem đó là chiếc gai có móc nhọn nào từ đâu đến, tại sao lại khiến tim anh đập rộn ràng, loạn nhịp đến thế?
Chờ đến khi anh kịp phát giác ra điều bất thường và cố gắng tập trung lại, chỉ còn lại những gợn sóng lăn tăn tản mát trong lồng ngực. Trong dư âm còn vương lại, điều duy nhất Hách Thanh Sơn có thể chắc chắn là—cú chích vừa rồi nhất định đã bơm vào cơ thể anh một loại chất lỏng thần bí nào đó, nếu không thì không thể nào lý giải được tại sao anh lại cảm nhận được cơn ngứa ran kỳ lạ lan từ giữa ngực ra khắp thân thể, như trải qua một đợt thủy triều quét qua, rồi dần dần hóa thành thứ ngứa ngáy âm ỉ khó chịu, không tài nào xua tan được, lại còn đi kèm hiện tượng tăng nhiệt cục bộ bất thường.
Anh cũng không sao giải thích được vì sao sau khi cô buông tay, bản thân lại quên mất việc lùi lại đúng lúc. Nói tóm lại, khắp nơi đều có sự phi lý.
…
Về đến phòng bệnh không lâu sau, y tá nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, tay cầm máy đo huyết áp và bảng ghi chép. Ánh mắt cô đảo qua vầng trán lấm tấm mồ hôi của người đàn ông, mỉm cười nói:
“Hách doanh trưởng, hôm nay trông anh đi đứng vững vàng hơn mấy hôm trước nhiều đấy!”
Thấy người vào, Hách Thanh Sơn nhanh chóng bước đến bên giường ngồi xuống, dứt khoát xắn tay áo bệnh nhân, lộ ra cánh tay với làn da tái nhợt do lâu ngày không thấy ánh nắng.
Y tá cúi xuống đeo vòng đo huyết áp lên tay anh, vừa làm vừa tiếp tục nói:
“Nhưng cũng đừng vội quá. Lúc anh không có ở phòng bệnh, bác sĩ Vi đến trạm y tá có dặn lại vài câu, ông ấy nói anh ở ngoài suốt cả buổi sáng như thế thì lượng vận động hôm nay hơi quá mức. Dù sao thì trước đó anh đã nằm một chỗ rất lâu, quá trình phục hồi phải từ từ. Cơ bắp bây giờ còn chưa hoàn toàn phục hồi, đi lại nhiều quá sẽ dễ mệt, lại ảnh hưởng đến tiến độ hồi phục.”
Máy đo huyết áp phát ra tiếng bơm hơi nhẹ, y tá cúi đầu nhìn thoáng qua con số hiển thị rồi yên tâm hơn, giọng cũng nhẹ nhàng:
“Rất tốt, huyết áp bình thường.” – Cô vừa xả khí vừa nhớ ra điều gì, lại nói tiếp:
“Bác sĩ Vi còn nói hệ tiêu hóa của anh thời gian gần đây hồi phục không tệ, không cần chỉ ăn toàn đồ nửa lỏng nữa. Bữa trưa và bữa tối sắp tới có thể chọn một bữa ăn thêm chút thịt nạc và rau xanh, để bổ sung protein và vitamin chất lượng, giúp cải thiện hoạt tính cơ bắp.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn cô.” – Người đàn ông rút tay lại, ngón tay nhẹ nhàng kéo tay áo xuống, động tác không nhanh, đồng thời lễ độ đáp lời.
Y tá thu dọn máy đo huyết áp, cúi đầu ghi chép trên bảng, không ngẩng đầu mà tiếp tục dặn dò:
“Từ hôm nay không cần truyền dịch nữa, nhưng đừng quên uống thuốc mới. Thuốc này giúp cải thiện tuần hoàn máu, có lợi cho phục hồi chức năng cơ bắp và thần kinh. Viên nang màu xanh lá là uống trước bữa ăn, còn mấy loại kia là sau bữa ăn, đừng nhầm đấy nhé, tôi đã dán nhãn lên hộp thuốc rồi.”
Cô đóng bảng ghi chép lại, xách máy đo huyết áp, ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt lướt qua sắc mặt của Hách Thanh Sơn:
“Nếu chiều nay anh vẫn muốn ra ngoài đi dạo, rèn luyện sức khỏe gì đó, nhớ kiểm soát thời gian. Tốt nhất là mỗi lần không quá nửa tiếng, vận động xong nghỉ một chút mới là cách khoa học nhất.”
“Được, làm phiền cô rồi.” – Hách Thanh Sơn đứng dậy, tiễn y tá ra ngoài. Cánh cửa phòng bệnh vừa khép lại chưa được bao lâu, ngoài hành lang liền vang lên tiếng chào hỏi quen thuộc:
“Đồng chí Tiểu Lý, lại mang cơm đến cho doanh trưởng của các cậu à?”
Quả nhiên, tiếng gõ cửa lập tức vang lên theo sau lời chào. “Vào đi.” – Người đàn ông lên tiếng, giọng điềm đạm.
Cánh cửa lại được đẩy ra, bước vào là tài xế Tiểu Lý, hai tay xách hai chiếc bình giữ nhiệt bằng thép không gỉ, mặc bộ quân phục xanh đậm chỉnh tề.
Thấy vậy, Hách Thanh Sơn mở lời trước:
“Không phải tôi đã nói rồi sao, không cần phải chạy đến tận đây đưa cơm nữa. Tôi sớm đã có thể tự xuống đất đi lại rồi, lát nữa tự đi đến nhà ăn bệnh viện là được.”
“À…” – Tiểu Lý cúi đầu liếc hai chiếc bình trong tay, lộ vẻ khó xử: – “Đây là do phu nhân đoàn trưởng đích thân nấu, bà ấy bảo đoàn trưởng mang đến đơn vị, rồi đoàn trưởng gọi tôi đem qua cho anh.”
Nghe đến đây, lông mày Hách Thanh Sơn nhíu lại rồi lại giãn ra, cuối cùng cũng đành bó tay.
Phu nhân đoàn trưởng vẫn chuẩn bị suất ăn theo tiêu chuẩn trước đây của anh—một phần canh gà già và một phần cháo kê.
Hách Thanh Sơn cầm lấy muỗng, vừa chậm rãi húp từng ngụm canh, vừa lơ đãng chuyển đề tài, từ tiến độ huấn luyện trong đội hỏi sang tình hình bữa ăn trong doanh trại, hỏi đông hỏi tây lung tung.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Tiểu Lý tính tình ngoan ngoãn, đối diện với kiểu “hỏi dò kiến thức phổ thông” thế này đều đáp lại cặn kẽ, không giấu điều gì.
Dù gì doanh trưởng nhà họ sau khi tỉnh lại thì mất trí nhớ, rất nhiều chuyện đều đã quên sạch. Trong nửa tháng qua, thông qua việc trò chuyện với mọi người, anh mới dần nắm được đại khái tình hình của bản thân và đội ngũ, những điều bị bỏ sót cũng không nhiều.
Cho đến khi doanh trưởng của họ bắt đầu lắp bắp:
“Cái đó…” – Tay người đàn ông đang múc canh khựng lại giữa không trung, hồi lâu vẫn chưa nói được lời nào kế tiếp.
Tiểu Lý đang ngẩn người, trong lòng thầm thắc mắc không hiểu rốt cuộc doanh trưởng nhà họ định hỏi gì mà lại khó mở miệng đến thế? Cậu ta ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt đầy tò mò, mong chờ câu hỏi được thốt ra.
“Là… cái đó… trước đây tôi… có bạn gái không?” – Người đàn ông cuối cùng cũng ấp a ấp úng nói ra nỗi nghi hoặc trong lòng, nhưng vừa dứt lời thì không cẩn thận sặc một ngụm canh, sau đó làm bộ bình tĩnh khẽ ho nhẹ một tiếng, cố nén lại.
Hả? Vừa nghe thấy câu hỏi ấy, Tiểu Lý lập tức chết đứng, suýt chút nữa không tin vào tai mình—Doanh trưởng hỏi tôi… anh ấy có bạn gái hay không á???
Trái ngược hẳn với sự ngây ngốc của Tiểu Lý, người đàn ông ngồi đối diện vẫn cúi đầu múc canh, từng thìa từng thìa đưa vào miệng với tần suất dày đặc, bản thân lại hoàn toàn không để ý.
Tiểu Lý há miệng định nói rồi lại ngậm lại, tay đưa ra sau gãi gãi cổ, vật lộn nội tâm một hồi lâu, cuối cùng mới cất tiếng:
“Tôi không rõ lắm, nhưng… chắc là không có?” – Cậu ta lộ vẻ mặt khó xử như đang mắc chứng táo bón, ngữ khí dò dẫm đưa ra một câu trả lời mơ hồ.
Tuy vậy, cậu ta vẫn thật thà giải thích lý do vì sao mình nghĩ như vậy:
“Dù sao thì trước khi anh bị thương, tôi chưa từng nghe thấy anh nhắc gì tới chuyện có bạn gái. Hơn nữa, trước khi đi làm nhiệm vụ lần đó, đoàn trưởng còn tích cực lo liệu chuyện mai mối cho anh nữa mà.” – Càng nói Tiểu Lý càng thấy hợp lý, nên giọng cũng thoải mái hơn hẳn:
“Huống chi sau khi anh bị thương, hôn mê hơn một năm nay, cũng chưa từng thấy cô gái trẻ nào xưng là bạn gái của anh đến bệnh viện thăm anh cả.”
Một chuỗi lập luận hợp lý, đầy đủ, rõ ràng, căn cứ xác đáng, nghe xong chỉ có thể gật gù—kết luận quả thật rất đáng tin cậy.
Hách Thanh Sơn ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, tay cầm thìa cũng dừng lại, trong lòng dường như đã có được câu trả lời sơ bộ cho nỗi băn khoăn mơ hồ của mình.
Đã như vậy, Hách Thanh Sơn cũng không cần tiếp tục truy hỏi vấn đề này nữa, nghĩ lại thì đối phương cũng chưa chắc đã biết nhiều hơn. Tiếp đó, anh tìm bừa một chủ đề khác để lướt qua, coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
…
Buổi trưa nghỉ ngơi, người đàn ông yên tĩnh nằm trên giường, chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu lại hiện lên đôi mắt đẫm nước ấy—như những đám mây nặng trĩu cơn mưa.
Đến lúc này Hách Thanh Sơn mới dần nhận ra, trong muôn vàn điều ẩn chứa nơi đáy mắt kia, có lẽ đã từng có một câu nói nghẹn ngào, như tiếng chất vấn nức nở:
“Tại sao anh có thể không nhận ra em?”
Vậy… anh nên nhận ra cô sao?
Không! – Ý nghĩ ấy vừa hình thành đã lập tức bị Hách Thanh Sơn mạnh mẽ phủ định. Anh chắc chắn mình không thể nào quen biết cô ấy. Nhiều nhất, chỉ có thể là “người kia” từng quen cô—người chủ thực sự của thân thể này.
Đến tận bây giờ, Hách Thanh Sơn vẫn chưa hiểu nổi… vì sao mình lại xuất hiện ở nơi này?
Ký ức cuối cùng của anh vẫn còn dừng lại nơi thao trường nắng gắt, ánh mặt trời như thiêu như đốt. Đó rõ ràng là một buổi chiều bình thường không thể bình thường hơn—Hách Thanh Sơn đang biểu diễn kỹ thuật phản công giật gậy trong bài huấn luyện cận chiến cho lính mới. Một cây gậy sắt vung về phía đầu anh, anh lập tức định né người tránh đòn, nhưng không hiểu sao cơ thể đột nhiên bị thứ gì đó vô hình trói chặt, hoàn toàn không thể cử động. Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng cây gậy giáng xuống.
Ngay sau đó, cả thế giới chìm vào bóng tối.
Khoảng thời gian trôi qua sau đó, anh không hề có chút khái niệm nào. Lần mở mắt tiếp theo, anh đã ở một thế giới vừa xa lạ vừa kỳ dị—một thế giới hiện đại hóa đến không tưởng.
Trang thiết bị trong phòng bệnh hiện đại đến mức anh nhìn là thấy lạ, các bác sĩ y tá vây quanh anh đều gọi anh là “Hách Thanh Sơn”, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự vui mừng.
Nhưng trong mắt anh, phản ứng của họ khi thấy anh tỉnh lại dường như quá mức phấn khích.
Anh từng hỏi họ: “Đây là đâu? Các người là ai?”
protected text
Không bao lâu sau, mấy người đàn ông mặc quân phục màu xanh đậm cũng lần lượt chạy tới phòng bệnh. Nhìn thấy anh, ai nấy đều xúc động đến mức suýt khóc. So với đám bác sĩ y tá ban nãy, cảm xúc của họ còn mãnh liệt hơn vài phần.
Bộ quân phục mà những người đó mặc trông có nét quen mắt, nhưng lại khác hẳn—chất vải cứng cáp, cầu vai và huy hiệu trên ngực đều thay đổi kiểu dáng, khóa thắt lưng cũng được làm rất tinh xảo.
Hách Thanh Sơn lại hỏi họ: “Các anh là ai?”
Câu hỏi vừa thốt ra, cả căn phòng vốn ồn ào náo nhiệt lập tức rơi vào im lặng chết lặng. Một vị bác sĩ trung niên đứng ngoài vòng vây bỗng biến sắc, lập tức chen qua đám người bước nhanh tới, móc trong túi ngực ra một cây đèn pin cầm tay, soi thẳng vào đồng tử của anh.
Ngay sau đó, anh bị chuyển vào một căn phòng lớn hơn, nhét vào một khoang kim loại phát sáng. Nắp đậy “cách” một tiếng rồi đóng chặt lại, cách ly hoàn toàn âm thanh bên ngoài. Tiếp theo là âm thanh ầm ầm ù ù vang lên trong khoang, khiến màng nhĩ anh đau nhói. Từ bốn phía truyền đến cảm giác rung động khó tả, như thể đang bị thứ gì đó bao bọc, quét qua, soi chiếu toàn thân.
Hách Thanh Sơn đã sống hai mươi bảy năm trời, chưa từng gặp qua vật gì kỳ quái đến vậy.
Sau một hồi kiểm tra phức tạp, bác sĩ đưa ra kết luận: qua hình ảnh chụp chiếu không phát hiện tổn thương hữu cơ rõ ràng, diễn tiến hồi phục trí nhớ sau chấn thương kiểu này không có quy luật nhất định, không loại trừ khả năng sau này có thể phục hồi một phần ký ức, cũng không thể chắc chắn sẽ duy trì tình trạng hiện tại bao lâu—cần điều trị kết hợp theo dõi lâu dài.
Nói cách khác, tóm gọn lại là: nguyên nhân cụ thể không rõ, cần tiếp tục nghiên cứu. Ký ức có thể hồi phục hay không? Hiện giờ chưa thể nói trước.
So với vẻ lo lắng nhất loạt của người xung quanh, Hách Thanh Sơn—người trong cuộc—lại tỏ ra bình tĩnh lạ thường, thậm chí có thể nói là… chẳng mấy để tâm.
Bởi vì… anh còn bận để ý đến những chuyện khác.
Ban đầu, Hách Thanh Sơn cảnh giác với tất cả mọi người xung quanh. Mãi đến khi xác định bản thân không gặp nguy hiểm, anh mới bắt đầu giống như miếng bọt biển khô khốc, ra sức hấp thu tất cả thông tin của thế giới này.
Ví dụ như: Bây giờ là năm 202X.
Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.