Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Tác giả : Bước Tẩy Vũ

Chương 332: Vì vậy, Mạnh Du Du không định nói cho anh biết.

Sáng sớm hôm sau, Hách Thanh Sơn và Mạnh Du Du chạm mặt nhau trong thang máy.

Cô gái bước vào sau một bước, người đàn ông giữ nút mở cửa chờ người tới nơi rồi mới buông tay.

Mạnh Du Du tươi cười rạng rỡ chào anh: “Chào buổi sáng, Doanh trưởng Hách!”

Hách Thanh Sơn khẽ gật đầu ra hiệu, nhẹ giọng đáp: “Chào.”

Không ngờ ngay sau đó, cô gái liền chất vấn với giọng đầy oán trách: “Tối hôm qua tại sao anh không trả lời tin nhắn WeChat của em? Anh không xem điện thoại à?”

Người đàn ông bị câu hỏi bất ngờ này làm nghẹn lời, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào – giống hệt như lúc tối hôm qua khi anh nhìn thấy tin nhắn, rõ ràng người kỳ quặc là đối phương, vậy mà người lúng túng lại là chính mình.

Trong lúc anh còn đang im lặng suy nghĩ, ánh mắt cô gái dần dần dời xuống dưới, bị chai nhựa chứa chất lỏng màu nâu trong tay anh thu hút. Hách Thanh Sơn thấy rõ cô cau mày, tiếp theo thứ mà anh đang cầm trên tay bỗng bị đối phương giật mất.

Cô nhìn anh, giọng nghiêm túc nói:

“Cơ thể anh còn chưa hồi phục hoàn toàn, em đã tra trên mạng rồi. Trường hợp như anh, ba tháng đầu sau khi tỉnh lại là giai đoạn bù trừ nhanh, có thể phục hồi phần lớn chức năng vận động và nhận thức cơ bản. Nhưng sau đó, việc tái tạo bao myelin và hồi phục hàng rào bảo vệ cần một quá trình tái cấu trúc lâu dài.

Caffeine sẽ kích thích hệ thần kinh trung ương, tăng gánh nặng trao đổi chất, nên giai đoạn hiện tại anh không được uống cà phê.”

protected text

Hách Thanh Sơn cúi mắt nhìn bịch sữa bỗng dưng xuất hiện trong tay mình, lập tức trầm ngâm—hành động này rõ ràng đã vượt khỏi ranh giới xã giao thông thường. Website TruyenLau.com

Dù trong số lần tiếp xúc ít ỏi với anh trước đó, phần lớn cô đều cố giữ khoảng cách lịch sự như người mới quen—ví như tối qua khi đến mượn thẻ từ, ngữ khí lễ phép và chuẩn mực, tất nhiên là nếu bỏ qua chút tiểu xảo lúc cô xin số WeChat.

Ví dụ nữa, tin nhắn đầu tiên cô gửi cho anh là:
TruyenLau.com
“Chính thức giới thiệu một chút, em tên là Mạnh Du Du, năm nay 22 tuổi, văn phòng ở tầng dưới chỗ anh, hiện tại vẫn chưa có bạn trai đó ~”

Sau đó còn kèm một biểu cảm thỏ con đỏ mặt ngượng ngùng.

Những hành động này đều khá phù hợp với cách giao tiếp hợp lý giữa hai người mới quen—tất nhiên là nếu người ta cố tình không để tâm đến câu cuối cùng cùng với hàm ý đầy ẩn ý trong đó.

Trưa hôm qua ở căng tin đơn vị, Hách Thanh Sơn lại lần nữa trông thấy cô gái trẻ từng ôm chầm lấy mình hai tháng trước. Trong khoảnh khắc, trong lòng anh thoáng sững sờ.

Cái ôm bất ngờ mà không có bất kỳ lời giải thích nào kia đã trở thành một dấu chấm hỏi chưa có lời giải trong lòng người đàn ông suốt bấy lâu nay. Trước khi gặp lại cô, Hách Thanh Sơn vẫn cho rằng nhất định giữa họ đã quen biết, thậm chí quan hệ không hề tầm thường. Khi gặp lại cô trong căng tin, anh nghĩ mọi chuyện cuối cùng cũng sắp sáng tỏ—dù sao cả hai cùng làm việc một chỗ, quen nhau là điều hết sức bình thường. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nhưng thực tế dường như lại cho thấy, trong mắt mọi người xung quanh, anh và cô trước đây không hề có liên hệ gì.

Nếu không, thì sau bữa trưa hôm qua, Trạm Hựu đã chẳng tỏ ra hiếu kỳ mà hỏi anh:

“Doanh trưởng, cô gái lúc nãy ở căng tin, anh quen à?”

Hách Thanh Sơn khó hiểu hỏi ngược lại: “Cậu không quen cô ấy sao?”

“Cũng không hẳn là quen. Hình như cô ấy là nhân viên văn phòng mới đến từ tháng trước, tôi chỉ tình cờ thấy vài lần trong tòa nhà, mỗi lần đều đi cùng mấy người khác, chưa từng nói chuyện. Cô ấy về đơn vị mình hình như chưa đến một tháng, tên thì tôi cũng chưa biết, hình như họ Mạnh thì phải.”

Một người là quân nhân biên phòng quanh năm gắn bó với đơn vị, suốt năm qua lại bị thương nặng nằm viện biệt lập với thế giới; người kia là sinh viên mới tốt nghiệp từ Kinh thị, quê tận Hàng thị, đi làm chưa đầy một tháng; hai người đúng là chẳng có chút liên hệ nào.

Nói như vậy, lần gặp nhau ở quảng trường nghỉ ngơi của bệnh viện quân đội lần đó, hẳn là lần đầu tiên họ chạm mặt nhau: anh tỉnh lại rồi kiên trì ra ngoài vận động mỗi ngày, còn cô vừa lúc đến bệnh viện này để khám sức khỏe đầu vào.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Hách Thanh Sơn không có ký ức nào về quá khứ của thân thể này, chỉ có thể dựa vào lời giới thiệu và phản hồi từ những người xung quanh để tạo lập mối liên hệ với người và sự vật chung quanh. Nhưng đến hiện tại, tất cả thông tin mà anh có được không có điểm nào chứng minh rằng giữa hai người từng quen biết.

Thế nhưng… khi ở trước mặt anh, cô lại vô thức để lộ ra một kiểu thân mật chỉ những người thân quen lâu năm mới có—ví như ngay lúc này, không chỉ thể hiện trong giọng điệu, với cái cách ngang nhiên chất vấn vì sao anh không trả lời tin nhắn, mà còn trong bầu không khí đầy ám chỉ giữa hai người.

Một đồng nghiệp bình thường chỉ chạm mặt hai lần, liệu có cẩn thận tra cứu tài liệu hồi phục thế này không? Mà còn nhớ rõ từng câu từng chữ!

Thực tế và lý trí luôn đối đầu nhau, nhưng mãi vẫn không thể phân thắng bại. Mà nguyên nhân tạo nên tất cả mâu thuẫn đó lại đang đứng ngay trước mặt.

Sau vài giây suy nghĩ, Hách Thanh Sơn lên tiếng: “Chúng ta quen nhau từ trước, đúng không?” Giọng anh gần như khẳng định, kèm theo một dẫn chứng: “Lần trước ở bệnh viện… em đã gọi đúng tên tôi.”

Nghe vậy, cô gái ngẩng đầu, chăm chú nhìn anh, ánh mắt dõi sâu vào tận đáy đôi mắt đen kia.

Một đôi mắt như thế, chứa đựng quá nhiều cảm xúc, khiến Hách Thanh Sơn càng thêm chắc chắn về phán đoán của mình, vì vậy anh tiếp tục truy hỏi:

“Chúng ta quen nhau thế nào? Đã quen bao lâu rồi? Là quan hệ gì?”

Người đàn ông liên tiếp ném ra một loạt câu hỏi, anh khẩn thiết muốn gỡ bỏ mớ tơ vò lộn xộn trong lòng mình.

Trong khoang thang máy nhỏ hẹp, một người ngẩng mặt, một người cúi đầu, ánh mắt hai người giao nhau, nhìn nhau chằm chằm không chút né tránh…

Cô gái chỉ lặng lẽ nhìn anh, nhìn mãi đến khi viền mắt đỏ hoe, vậy mà từ đầu đến cuối không nói một lời. Mạnh Du Du âm thầm trả lời tất cả những câu hỏi vừa rồi trong lòng: “Hách Thanh Sơn, anh bảo em phải nói thế nào đây?”

Giả như hai người ngồi trong một góc vắng vẻ, đối diện nhau, ở giữa là một ấm trà, cô bình thản mà trống rỗng kể lại những chuyện đã qua. Nhưng với một người chẳng còn chút ký ức nào, thì việc ấy khác gì đang nghe kể chuyện của người khác? Hoàn toàn không có cảm giác thực tế. Nói rồi thì anh có thể nhớ lại sao? Khi cô nhiều lần nghẹn ngào đến mức không thể tiếp tục, liệu anh có đồng cảm được như cô không?

Không. Vì vậy, Mạnh Du Du không định nói cho anh biết.

Hơn nữa, trong sâu thẳm, Mạnh Du Du cũng chẳng thích cách làm như vậy. Khi một người đàn ông còn chưa yêu cô, cô lại đem quá khứ ra trói buộc anh, nói rằng: “Chúng ta từng là người yêu, anh phải yêu em lại lần nữa” – có nên làm thế không?

Mạnh Du Du cảm thấy hành động đó thật đáng xấu hổ. Khác gì việc lấy hôn nhân hay trách nhiệm để buộc một người đàn ông đã hết tình cảm ở lại bên mình? Cứ lặp đi lặp lại rằng “Trước kia anh tốt với em thế nào, dịu dàng, chu đáo ra sao”, rồi bật khóc kể lể những lời ngọt ngào anh từng nói, những thề non hẹn biển anh từng hứa… mà đối mặt với một người đàn ông trong ánh mắt không còn chút tình ý, thì… có ý nghĩa gì đâu? Chán lắm!

Quá khứ, vẫn chỉ là “quá khứ”, nói đi nói lại cũng chỉ là những chuyện đã qua. Còn hiện tại thì sao? Tương lai thì thế nào? Nếu anh mãi mãi không thể nhớ ra thì phải làm gì?

Những hồi ức đẹp đẽ và quý giá, thì nên được cất giữ cẩn thận, Mạnh Du Du sẽ không bao giờ vứt bỏ chúng. Nhưng con người không thể cứ mãi ôm bóng hình của quá khứ mà không chịu tỉnh lại.

Tình yêu không phải điều bất biến, có thể lớn lên, cũng có thể tàn lụi, thậm chí biến mất. Nó không thể bị ý chí con người tùy tiện điều khiển, tất cả chỉ là cảm xúc đến từ bản năng. Không ai có thể tráo đổi “thích” và “không thích” một cách gượng ép. Trái tim rung động không thể cưỡng cầu. Dù là khi nào, điều ấy cũng luôn đúng.

Mạnh Du Du cảm thấy chuyện tình cảm bản chất thực ra rất đơn giản, không có quá nhiều khúc mắc quanh co: Thích là thích, yêu là yêu, thuần túy đến không thể thuần túy hơn.

Nếu hiện tại hai người cùng thích nhau, thì cứ ở bên nhau; nếu tương lai vẫn còn yêu nhau, thì cùng nắm tay đi đến cuối đời. Dù có nói toạc cả trời ra, cũng chỉ có vậy, không có đạo lý nào khác, Mạnh Du Du cũng không công nhận bất kỳ đạo lý nào khác.

Lúc này, thang máy tới tầng. Cửa tự động mở ra. Mạnh Du Du vội vàng thu lại ánh mắt, cúi đầu xuống, lạnh giọng nói:

“Em không muốn nói.”

Dứt lời, cô gái quay người chạy ra ngoài.

Nếu anh thật sự không thể nhớ ra nữa, cũng không thể yêu lại cô, thì cả đời này Mạnh Du Du cũng sẽ không bao giờ nói cho anh biết.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu